[VTLMĐ] Chap 6: Koojin* của Teepakorn

(*) cặp đôi được ship

Tôi ngồi bất động nhìn màn hình điện thoại đang mở Instagram. Cố nhìn đi nhìn lại những ký tự trước mặt với hi vọng mắt tôi đã nhìn lầm. Nhưng không. Cho dù nhìn bao nhiêu lần thì kết quả vẫn như cũ.

Bạn thằng Sarawat chơi tao một vố nặnggggggggggggggg.

Nii1987 Sarawat theo đuổi Tine thật hả? Khônggggggggggggggg.

Ngay khi comment đầu tiên vừa nhảy ra, tao đã chuẩn bị sẵn tư thế quơ chìa khóa xe rồi phóng ra ngoài mua Betadine ngay lập tức. Vụ này tôi sẽ bị tụi vợ khắp cả trường của thằng Sarawat giẫm bẹp dí cho mà coi. Giẫm hết sức luôn, tuyệt nhiên không có sự nương tay.

Làm thế nào đây. Làm sao giờ. Quăng điện thoại trốn tránh vấn đề luôn được không. Ờ được!

Cạch! Sau khi quyết định nhanh gọn lẹ là sẽ ném điện thoại đi, cửa phòng chợt bật mở, kèm theo đó là luồng ánh sáng chói mắt do con người bà tám đẳng cấp thánh thần là thằng Ohm mang đến. Hòa quang tỏa sáng tựa như cầu vòng 7 màu luôn. Khốn kiếp. Đứa nào kêu nó lựa cái quần này mặc vậy. Bộ dạng đúng tội nghiệp mắt luôn. Quất nguyên cây đến cùng cái sớ dài 8 vạn triệu.

Thật ra nó chả có năng lực đặc biệt để có thể mở khóa cửa gì đâu. Tôi ném chìa khóa dự phòng cho nó để nó đem bài tập về nhà cho mượn chép từ đầu ngày tới trả. Ngay cả sự ghét bỏ cũng có trọng điểm của chính mình và hiện tại nó đã trở thành luồng suy nghĩ duy nhất còn lại của tôi.

“Đứng đực ra đó làm gì. Bộ mày tính nhảy bài Raptor hả?” Đó là câu chào hỏi đầu tiên của nó sau khi mở cửa rầm rầm một cách ghẹo gan vang tới tận phòng dưới lầu. Kí túc xá chứ không phải chung cư nha. Mày hoang tưởng thành tiểu thuyết khác rồi hả.

“Tâm trạng tao đang không tốt. Đừng có đổ thêm dầu vào lửa.”

“Thế bị cái quần gì? Chai Streebenlo* hết rồi nên mặt mày mới khó ở như người không có kinh nguyệt chứ gì?”

(*) thuốc điều hòa kinh nguyệt

“Celeb như mày mà không biết hả? Giờ vận xui is following tới IG rồi, thằng quần.”

“Chuyện thằng Sarawat ấy hả? Nghĩ nhiều làm cái gì.” Dứt lời nó liền liệng cuốn sách trúng ngay chính giữa đầu tôi trước khi cái thân đúng colorful của nó nằm dài trên giường một cách thoải mái. Thằng mất nết.

Ting!

“Tiếng IG mày kêu kìa. Mau trả lời đi.” Thằng Ohm hất đầu nói với tôi dù tay vẫn điên cuồng chọt chọt touch screen.

“Lười. Không muốn đọc.”

“Vậy thì chép bài tập về nhà đi.”

Ting…Ting…Ting (x n lần)

“Ối, chết tiệt! Tao sắp chịu hết nổi rồi đấy nhé.” Cuối cùng tâm trạng cũng bùng nổ không thể nào kiềm chế được đến mức ném bút xuống đất rồi bật ra câu chửi thề một cách đầy nộ khí.

“Đưa điện thoại mày đây, tao giải quyết cho.” Từ Ohm biến thành Pope ngay tức khắc. Tốt bụng hệt chó Phú Quốc.

“Ờ, cầm đi.” Tôi ném điện thoại ra phía đầu giường mà chẳng buồn nhìn, song khóe mắt vẫn thấy thằng bạn thân, một phần của nhóm nam chính chụp lấy rồi gõ bình luận một cách tích cực. Còn tôi quay lại tập trung với việc chép bài tập cho đến 10 phút sau.

“Xong xuôi.” Thằng Ohm trông có vẻ rất hài lòng, duỗi thẳng người ra nằm rồi ném điện thoại tôi vào góc giường một cách vô cảm. Cái đó là của ai vậy chứ.

“Cảm ơn mày nhiều lắm, Pope.”

“Nằm một đống bên kia kìa.”

“Rốt cuộc tình hình sao rồi?”

“Không có vấn đề gì. Ngày mai mày có thể hiên ngang đến trường mà không phải sợ gì hết.”

“Hư, cảm động ghê. Thật lòng cảm ơn nha.” Nói rồi vội bò lên giường cầm điện thoại yêu dấu lên check tình hình biến động. Thấy thằng Ohm bảo tình hình đã dịu đi tôi cũng nhẹ nhõm phần nào. Nhưng khi bấm vào…

Rrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr

Tiếng không có thật, cơ mà độ rung của chiếc điện thoại trong tay cùng một tần số với trận động đất trong series Descentdants of the Sun luôn. Chết tiệt. Rung đến nỗi nhà nứt, mặt lắc lư và không có dấu hiệu dừng lại.

Cái bình luận thanh minh đâu nào. Sao bảo tất cả đã ok rồi mà…

Boss-pol @Tine_chic Không có. Nó bảo tạo để tán mày.

Tine_chic @Boss-pol Mắc cỡ >///< 52

Hả! Mắc cỡ cái khỉ mốc gì chứ. À…Nhưng có thể là không phải. Có thể là mắc cỡ theo nghĩa khác. Kéo xuống đọc thêm bình luận xem sao.

Tine_chic @Boss-pol Nó còn nói gì không?

Boss-pol @Tine_chic Nó hỏi follow IG mày như thế nào?

Mô Phật. Rồi mày tò mò làm cái gì, thằng quần Ohmmmmmmmm. Hỏi trước mặt toàn dân thiên hạ thì nên chỗ nào. Còn thằng bạn thằng Sarawat cũng khua chiêng múa trống theo nữa. Đó không phải là tao đâu. Đó chỉ là hiện thân tái sinh bị đày xuống trong phút chốc thôi. Tại sao tao lại bỏ lỡ chuyện ngu ngục như thế này chứ. Thằng mất dạyyyyyyyyyyyyy.

Tine_chic @ Sarawatlism Ngắn gọn thôi. Follow qua lại không ngoại tình.

A mô a di đà Phật. Cái sự mất nết của thằng Ohm…

CheryCheerup Thế này là thế nào? Này là nghiêm túc hay giỡn vậy? Không hiểu gì hết trơn.

Chaemfriendzone Nhìn từ nãy giờ thì hình như là giỡn thôi đúng không? Tine hài hước ghê. 55555555

Love-Sarawat Thì chung câu lạc bộ đó. Íiiiiii. Jin quá à. Nhưng đừng là thật nha. Dù thế nào chị cũng muốn 2 đứa quen con gái cơ.

Ủa!! Tình hình bắt đầu thay đổi rồi. Thay vì bị người ta lao vào chửi bới, tôi chỉ toàn nhìn thấy những ký tự 5555. Có người bảo là mắc cười, có người lại bảo do tôi thân với nhóm của thằng Sarawat đến mức trêu chọc nhau. Ờ…Thật sự thì tao có làm gì đâu. Tao còn đang ngồi ngu ngốc ở đây như chú thỏ nhỏ lạc giữa bầy trâu mộng đây này.

Tine_chic Cậu ta yêu tôi. I i.

Momomoko Thế ý Sarawat sao đây? 5555555555 @Sarawatlism

Tim tôi…Cầu xin phúc đức, cầu xin Phật Tổ phù hộ. Mẹ nó, bị chơi khăm đến mức không còn lại gì luôn. Muốn chửi thằng Ohm một trận mà chửi không nên lời. Không biết thằng Sarawat ra sao rồi. Tao đã hô hấp khó khăn rồi, thật là lo lắng cho cảm xúc của nó. Các bạn có hiểu được người vốn đóng kín mình bỗng nhiên một ngày thử mở rộng cửa tiếp xúc với thế giới, thế mà lại gặp phải những chuyện như thế này. Quả thật nó cũng rất đáng thương…

Ting! Thấy chưa. Sự thương cảm của tôi đã gửi được tới đối phương rồi. + Sarawatlism Có thời gian không?

Hới, thằng Sarawat, mày bị làm sao thế. Tôi chỉ nghĩ trong bụng chứ không trả lời lại đâu. Toàn là bình luận của team vợ nó nhảy ra liên tục. 5 phút sau, tất cả dần được sáng tỏ.

Sarawatlism Giới thiệu web mua bán xổ số online số 1 hiện nay. Đăng ký thành viên miễn phí. 3 vé 830 baht. 2 vé 93 baht. Giao dịch xổ số cả ngày. Nhận giao dịch online 24/24. Nhanh chóng, thuận tiện, an toàn 100%.

Ốiiiiiiiiiiiiiii, làm tao mất công lo lắng nãy giờ, hóa ra là đăng quảng cáo. Tim tôi…

 

 

“Hồ, dạo này nổi quá nha.”

“Cái gì của mày thế, thằng Peuk?”

“Phong trào Wat-Tine chứ gì. Tụi con gái cả trường cười ngất lúc mày chơi trò tán tỉnh đấy.”

“Tao hồi nào? Đó là thằng Ohm, thằng trâu mộng!”

Đối với sự Sarawatlism và Tine ngầu lòi, quả thật là đã tạo thành phong trào. Là như vầy, sau khi thằng Ohm ra mặt giải thích cho tôi, tất cả liền thay đổi từ con cá thòi lòi biến thành con cá hề ngây lập tức. Toàn bộ đám vợ hờ của thằng Sarawat hiểu ra rằng tôi và nó chỉ là bạn rất thân mà thôi.

Thế nhưng vẫn cố sống cố chết chơi trội bằng cách tạo thành phong trào, đa phần cũng ủng hộ. Nhào vô like, comment kêu tao chơi nữa đi, tạo hint với nhau nữa đi. Hừm…Vui lắm chứ gì. Đặc biệt là một nửa tụi con gái trong trường thở phào nhẹ nhõm vì biết tôi và thằng Sara-đểu không thể nào spark với nhau thật. Không những vậy còn nuôi hi vọng sẽ nắm bắt được cơ hội premier, cơ hội exclusive như mong đợi.

Còn cái thằng gây chuyện, chàng trai hot còn hơn Song Joong Ki thì khỏi phải nhắc tới. Từ hôm qua đến giờ tôi vẫn chưa hỏi nó được là tại sao lại nhờ bạn tạo IG cho với lý do như vậy. Mày không cần tốn công sức như vậy đâu. Chỉ cần cáp đôi với tao trước mặt thằng Green là được rồi, không cần trước mặt cả trường như thế. Mẹ nó, làm người ta suýt nữa thì hội đồng tao. Tai họa nhất là có lẽ sẽ không tán được gái nữa rồi.

Thằng đểu. Thằng điên! Tao sẽ méc P’Bitoey RSiam cho mày biết mùi.

“Thế chiều nay mày có đi chơi nhạc không?” Thằng Fong cắt ngang. Mặt nó trông hóng hớt cái gì đó. Sao hả. Lâu rồi không được ăn rong rêu nên giờ bị kiết lỵ à.

“Đi một lát thôi. Hôm nay đàn anh cổ động gọi đi tập. Tới trễ bị đứng trong zone nữa.”

“Mẹ nó, tiếc ghê. Tao định dẫn mày đi ăn quán của thằng Peuk từ page “không ngon nhưng phải ăn vì nó rẻ”. Giờ đang có promotion khai trương. Thịt bò, thịt heo, thêm cả thịt chó. Dắt koojin của mày đi theo cũng được.”

“Chó ở đâu ra?” + “Chó ở kế bên trường. Thúi! Sao tao biết được?”

“Tao tưởng người ta đem 3 đứa tụi mày ra làm thịt chứ.”

“Tụi tao có the face angel như vậy, không thể nào so sánh với khuôn mặt gợi đòn như mày được. Đó là 2 đẳng cấp khác nhau.”

“Còn nói nữa tao sẽ nguyền rủa cho 2 năm nữa mày sẽ được làm binh nhất.”

“Đùa vụ này chứ. Tao làm phép lên người mày thật bây giờ. Cơ mà mày chắc không bị gọi đâu. Mới bụp vào đời mà đã bị thằng Green bám đuôi cũng xem như là nghiệp nặng lắm rồi. Haha.” Phi cho nó một cước vào miệng có được không. Châm chích bạn bè thấy mẹ. Nhắc tới thằng bê đê dâm dê đó liền cảm giác hơi bất an. Hai ngày nay nó bặt vô âm tín, không biết bị tụi nam chính khích đểu ra sao rồi.

Nhưng sợ ơi là sợ. Sợ aftershock ấy. Im ắng như vậy, tao sợ tsunami ập tới thật sự.

Tôi dành cả ngày ở cùng với cái tụi nam chính càn rỡ. Lâu lâu sẽ có fanclub thằng Sarawat tạt qua gửi đồ ăn vặt cho tôi và nhờ gửi gắm một cách chính thức. Thì nghĩ thử xem, mới một ngày mà lượng follow Instagram của người ngầu lòi đã tăng vọt lên cả ngàn. Đây rõ ràng là sức ảnh hưởng tầm cỡ boss Song Joong Ki mà.

 

Buổi chiều, trước khi bắt đầu lớp guitar 15 phút, tôi vào phòng câu lạc bộ ngồi đợi một cách thư thái. Một tay ôm Takamine của thằng Sarawat, tay còn lại cầm điện thoại tì lên guitar rồi lướt IG một cách vui vẻ.

Đàn anh vẫn đang đăng clip 15s của đàn em đều đều, bao gồm cả clip của tôi vì nó cũng được nhắc tới khá nhiều. Bởi lẽ địa điểm quay chính là căn phòng tối tăm như nhà ma của hot boy, chẳng ai thèm quan tâm chuyện của tao. Có cần phải index để người ta làm phòng build-in giống thằng Sarawat cho khỏi phải bàn tán nữa không.

Nói thẳng ra là vô cùng tội nghiệp. Không nói về tôi một câu nào luôn, nghĩ tới là phát điên.

Nghĩ tới đây, tay liền bấm vào xem IG mới cóng nóng bỏng tay của thằng Sarawat vừa tạo tối qua. Nó không để chế độ Private, song ai cũng biết là do nó không biết làm. Haha. Con số nhỏ nhỏ phía trên hiện thị số lượng người đang theo dõi. Nó vẫn là số 0. Thế nhưng khi nhích về bên tay trái một chút, tôi chợt sững sờ ngay với con số.

Một đêm thôi, cả chục ngàn follow! Dù chưa đăng một tấm hình nào hếttttttttttttt.

Trời đất. Mày mua follow hả. Trả lời mau!! Ghét nhất là phần bio viết ở bên trên ấy. Chữ nào cũng gõ đúng chính tả. Không còn nghi ngờ gì nữa, lại để bạn nó gõ cho như thường lệ.

“Bạn tạo cho. Không bật chế độ riêng tư vì không biết đăng hình.”

Cạch!!

Tiếng đẩy cửa vang lên một lần nữa sau một hồi yên ắng vì chỉ có mình tôi cố tình đến sớm, học sớm, tập cổ động sớm vì sự kiện của trường cũng gần đến ngày rồi.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn người vừa tới. Khi nhận ra thân hình cao cao của người của công chúng, tôi tự động bĩu môi. Thấy nó mặc áo đá bóng của FC khoa Khoa học Chính trị liền không nén nổi tò mò rằng người như thằng Sarawat cũng biết đá bóng với người ta cơ đấy. Mọi khi toàn thấy mặc đồng phục sinh viên nghiêm chỉnh tới câu lạc bộ.

“Hôm nay trông lạ thế.” Tôi là người bắt đầu cuộc trò chuyện.

“Lạ gì? Bộ bình thường tao cưỡi thảm tới hay sao mà mày không quen?”

“Ọe! Tao đúng chán cái tính gợi đòn của mày luôn.” Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ trước khi tất cả được thay thế bởi tiếng sột soạt của rất nhiều túi giấy và túi plastic.

“À, có người gửi cho mày.” Đối phương giơ túi đồ trong tay trước mặt tôi.

“Ai cơ?”

“Chắc là fanclub mày?” Nghe thôi cũng đã phấn khích rồi. Vội vàng xòe tay ra nhận đồ từ trong tay đối phương. Mở ra xem thì thấy là bánh kẹo và một số đồ linh tinh khác. Nhưng mà…sẽ tốt hơn nếu nó chỉ có tên tôi, không kèm theo tên của thằng Sarawat.

Wat-Tine là cái gì?

Thật sự thì tôi là người có lòng tự trọng rất cao. Chưa bao giờ nghĩ sẽ ăn đồ của người khác mà người đó không hề có ý định chỉ tặng riêng cho mình. Nhưng với cặp mắt diều hâu đã bị đồ ăn làm mờ mắt, bao nhiêu tội lỗi cũng đều tan biến.

“Ô hồ, sandwich cá mú.” Cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ thấy.

“Ừm.”

“Nhìn ngon ghê. Nhưng người ta viết tên của tao với mày.” Dứt câu vội hướng mắt lên nhìn người đứng phía trên lúc này đang tỏ vẻ siêu chán đời. Trong tay thằng Sarawat vẫn cầm rất nhiều túi. Đảm bảo ăn từ kiếp này sang kiếp sau mới hết.

“Thì sao?”

“Nhưng mà tao biết mày không thích. Vậy để tao ăn nha.” Giả vờ giả vịt rờ rẫm cánh tay trái rồi kéo từ trong tay nó xuống thêm một túi nữa. Ôi…Chocolate đó nha.

“…”

“Cái này chắc cũng không thích.” Chọt chọt túi thứ. Xong với tao luôn.

“…”

“Cái này nữa.” Túi thứ 4.

“Nói đến cỡ đó, lấy cả người tao luôn không? Tao cho luôn đó. Mau hốt luôn đi.” Vội vàng thả ra. Tay liền cuộn thành nắm đấm, định bụng thụi một cú cho nó bớt cau có đi. Tâm tình đang tốt, ăn nói khó nghe. Tao đấm cho vỡ mồm bây giờ.

“Muốn ăn đòn hả? Bình thường mày cũng có ăn đồ fanclub cho đâu. Giờ lại làm như tiếc của lắm.”

“Tao nói bao giờ?” Thân hình cao cao hạ người ngồi xuống cạnh tôi như mọi lần đợi đàn anh vào lớp. Còn Tine ngầu lòi ấy hả…Chả làm gì hết ngoài việc bóc sandwich ra ăn.

Đệt…Đúng là lừa người. Mẹ nó, rõ ràng là tuna (cá ngừ) mà.

“À mày, hôm qua mới tạo IG hả?” Tôi vừa ăn vừa hỏi.

“Ừm.”

“Ai tạo cho đấy?”

“Thằng Boss. Nhưng nó không chịu chỉnh chế độ private. Làm kiểu gì đấy?”

“Tao không can thiệp đâu. Giờ này có chỉnh cũng chẳng kịp. Tội nghiệp người follow mày. Mà bạn mày cũng lắm trò cơ. Gây chuyện tùm lum. Đợi đến khi tao nhờ được bạn vào đính chính cũng phiền chết đi được.”

“Xin lỗi.” Giọng nói trầm thấp vang lên.

“Cơ mà mày nói với thằng Boss là sẽ tán tao hả nên nó mới dám gõ như vậy?”

“Không.” Nói dài quá ha. Thằng Sarawat đáp cụt ngủn. Ờ, tao không hỏi cũng được. Vậy nên đành đổi qua lục lọi túi đồ ăn vặt kế bên rồi quay sang tập chơi chord trong lúc đợi đàn anh và tụi bạn. Hôm nay chắc chỉ ở lại được không tới một tiếng vì phải tập cổ động. Thằng Sarawat hôm nay cũng chẳng mang theo guitar. Đi người không rồi nằm gác chân lên trán trong phòng thế thôi.

“Mày nghĩ người chưa bao giờ biết yêu có sáng tác được tình ca không?” Đột nhiên người bên cạnh kiểu không kèn không trống. Tôi quay qua nhìn góc nghiêng thần thánh của đối phương một lúc trước khi thở dài.

“Không được đâu. Có viết cũng không cảm được.” Từ kinh nghiệm mà tôi đã từng có. Con người nếu không cảm được thứ gì đó hoặc chưa bao giờ gặp phải tình huống nào đó thì sẽ không thể truyền tải tốt được nó. Tôi tin là như vậy.

“Vậy à?”

“Dạo này sáng tác nhạc hả?”

“Ừm.”

“Như mày phải sáng tác nhạc về cuộc sống, thằng khỉ. Cuộc sống thoát khỏi tất cả các bà vợ của mày.”

“Sao lại mỉa mai tao?” Đối phương chen ngang với tông giọng trầm thấp, chưa kể còn lườm tao sắc lẹm.

“Tình ca hả?”

“Không hẳn. Nhưng…nói như vậy cũng được.”

“Tập viết tình ca nên mới thử tán tao chứ gì.” Tôi bắt đầu đề cập đến chuyện của mình. Chả trách thằng Sarawat lại đồng ý giúp tôi dễ dàng.

“Đại loại vậy.”

“Theo đuổi tao đặc biệt một chút đấy. Kiểu bình thường không bỏ trứng đâu. Tao là full option, vừa có trứng vừa có chuối đó nha.” Ơ, thì tao là con trai. Tinh lực dồi dào như xô nước thế kia, không có dễ thương xinh xắn như tụi con gái trong trường đâu.

“Thì tại không bình thường nên mới tán.”

“Mày viết nhạc kiểu tình yêu không phân biệt giới tính luôn hả? Nói xong là nổi da gà. Đừng có mà thích tao thật nha. Tao là rare item đó.”

Một màn im lặng lại xuất hiện. Tôi chỉ biết cầu nguyện cho ai đó bước vào phòng nhưng hoàn toàn vô ích. Thế nên Tine ngầu lòi cứ gảy đi gảy lại chord C mà không hề thấy chán trong vòng 5 phút. Đến giây cuối cùng, tôi quyết định cất giọng hát theo bài nhạc tôi đang thích nhất dạo gần đây.

“Và điều em nhìn thấy chỉ là bụi bay vào mắt, anh nào có khóc đâu~ Đừng quay đầu nhìn lại, đừng lo rằng anh sẽ đau lòng”

“Mày đang hát đó hả? Tao tưởng đâu đang đọc kinh.”

“Liên quan gì đến bạn hả, bạn Sarawat? Tao thích vậy đấy. Sao hả?”

“Đưa guitar đây. Tao chơi cho nghe.”

“Thế cái của mày đâu rồi không biết?”

“Không mang theo. Hôm nay tao có buổi tuyển chọn thành viên đội bóng cho khoa.” Đúng là sinh viên khoái hoạt động. Cái gì cũng giỏi chỉ trừ chuyện học. Đối với người như nó, chưa bao giờ thấy nhắc tới môn học mà nó lên lớp một lần nào.

“Tao cũng tập cổ động.”

“Để lát ghé qua chọc.”

Áaaaaaaaaaaaaaa. Ý là khinh bỉ giọng điệu và ánh mắt của nó ghê. Làm tim tao mềm nhũn mất 0.25 giây mà không rõ lý do nên bị bàn tay dày của nó giành lấy guitar ngay trước mắt.

Thằng Sarawat chơi bài gì tôi cũng chẳng biết. Mẹ nó, chẳng có lời, toàn là nhạc điệu. Nghe tới nghe lui liền lim dim mơ màng. Nghe nó ngọt ngào tựa syrup Hale’s Blue Boy vậy. Nghĩ tới là liếm miệng thòm thèm mãi cho đến khi bài hát kết thúc thì tôi mới bừng tỉnh.

“Hay không?” Người đối diện hỏi.

“Bài hát khỉ gì chứ? Nghe chẳng hiểu gì.”

“Âm nhạc là ngôn ngữ duy nhất trên thế giới mà ai cũng có thể hiểu được. Dù không hiểu ý nghĩa thì ít nhất cũng hiểu được cảm xúc.”

“Cảm xúc gì của mày nữa không biết.”

“Lúc nghe bài này, mày có cảm xúc gì?”

“Đói.”

“-_-”

“Ok, không đùa nữa.”

“…”

“Rồi, giúp phụ hoạ theo cũng được. Rốt cuộc bài này nghe xong phải có cảm xúc gì?” Thì chỉ có 2 đứa, không giúp nó thì ai giúp đây. Bày trò ra thì phải có người hưởng ứng chứ.

“Nghe xong phải cảm nhận được tình yêu. Nó là tình ca cơ mà.”

Bùm! Dọn cơm dọn đồ ra chỗ khác ngồi chơi liền. Thảo nào nghe xong chẳng cảm nhận được gì cả. Chắc là do không có tình yêu. Thế tại sao tay lại run, tại sao tim lại đập thình thịch. Hay là hơi sốc văn hoá với trò này nên không kiểm soát được cảm xúc. Tim tôi…

 

3 phút sau bắt đầu có người đến, lần lượt cho đến khi đông đủ cả phòng. Tôi với thằng Sarawat ngồi mỗi đứa một góc vì khác người dạy. Vậy đó quý vị khán giả, mẹ nó, có chơi với người ta đâu vì nó đã nói trước là phải đi tuyển chọn cầu thủ đá bóng. Thế nên các anh chị cho phép cả hai chúng tôi về sớm hơn mọi người.

Song chưa kịp thu dọn đồ đạc chuồn đi, cửa phòng đã bị đẩy ra bởi đàn anh miệng chó. Mẹ nó, thằng cha Disathat xuất hiện kiểu không kèn không trống. Đến một mình chưa đủ, hắn còn kéo theo vật thể sống uốn éo tới cùng. Và…

Đệtttttttttttttttt, thằng Green!

“Đây là thành viên mới của chúng ta. Kể từ bây giờ sẽ tập guitar cùng tất cả mọi người. Làm quen đi. Và đừng gây sự với nhau đấy.” Nói xong hắn đẩy cửa bỏ đi ngay, để lại những vật thể sống sắp trở thành một trong những thành viên mới của câu lạc bộ chúng tôi. Sao các anh bảo là không nhận thêm người nữa cơ màaaaaaaaaaaaaaaaaaaa. Đồ lật lọng.

“Các em giới thiệu mình đi.” Air noona lên tiếng với nụ cười hòa nhã.

Tôi quay qua mếu máo chuẩn bị khóc ròng với thằng Sarawat như muốn tìm sự cảm thông.

“Xin chào, mình tên Green ở khoa Nhân học. Xin mọi người giúp đỡ nhaaaaaaaaaaa.” Trông nice quá trời. Vừa lively vừa friendly. Tự nhiên thấy sởn gai ốc ghê. Đặc biệt là ánh mắt thằng bê đê chúa này lúc nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống vào bụng.

“Xin chào. Mình tên là Prae, học khoa Y. Xin giúp đỡ nhé.”

Hưuuuuuuuuuu haaaaaaaaaaaa.

Tiếng xôn xao chợt xuất hiện ngay khi màn giới thiệu kết thúc. Tôi nhìn chăm chú cô gái đối diện không rời mắt. Cô nàng đeo huy hiệu của khoa Y. Gương mặt đáng yêu, có nụ cười hòa nhã. Quan trọng là trắng đến mức tao phải kêu trời kêu đất. Pleaseeeeeeeeeee.

Cảm giác rơi vào lưới tình của cô nàng này mất rồi.

“Xin chào. Tên Earn, học khoa Kiến trúc.” Giới thiệu xong thì xách cây guitar đi tới chỗ ngồi với điệu bộ đúng chất chơi. Cô nàng mặc áo đồng phục phối với quần jeans rách gối, hoàn toàn khác biệt với những người khác khiến bọn con trai huýt sáo trêu chọc vì gặp được đồng bọn, chưa kể mặt mũi còn xinh.

“Được rồi các em. Dù gì câu lạc bộ chúng ta cũng có thêm thành viên mới, đừng quên thân thiết với nhau nhé.” Một đàn anh nói. Vật thể sống là thằng Green liền tiến tới ngồi sát rạt với tôi như thể kẹo kéo.

Người hay cá ép vậy chứ. Cứ âm thầm len lỏi vô cuộc đời tao. Chết tiệt.

“Không gặp 2 ngày, nhớ lắm luôn á.” Thằng Green là người lên tiếng trước. Tao tưởng đâu nó rút lui rồi chứ. Ai ngờ đâu trở lại mạnh mẽ còn hơn trước.

Này là mặt mày hay vật liệu công trình kiến trúc vậy. Bê tông còn phải gọi bằng anh đấy.

“Nhưng tao chưa bao giờ nhớ mày. Tới làm gì?”

“Muốn chơi guitar.” Thằng xạo sự.

“Muốn chơi thì tránh xa tao ra mà chơi.”

“Tine…Tine có biết 1 + 1 bằng mấy không?” Nãy giờ nói gì không thèm để vào tai đấy nhỉ.

“Mày qua kia mà chơi.” Vừa nói vừa chỉ tay về phía góc phòng với vẻ mặt vô cùng chán đời.

“Ôi…1 + 1 = 2 chứ còn gì nữa. Thế thì Tine + Green sẽ ra cái gì nào? Có phải tình yêu không ta? Íiiiiiiiiii.” Tine + Green sẽ được 2 cái chân tao này, đúng chưa. Nhưng vì không muốn dài dòng đôi co nữa nên đành quay đầu bỏ đi trước khi va phải người nào đó. Là cô nàng khoa Y tên Prae. Cô nàng cười dễ thương với tôi. Mẹ nó, chỉ thế thôi mà tan chảy như kem Glico rồi.

“Mình tên Tine nhé. Học khoa Luật.” Tôi giới thiệu mình.

“Ừm, mình tên Prae. Rất vui được quen biết cậu.”

“Vậy đây…” Còn chưa kịp đặt câu hỏi, cổ tay tôi đã được đỡ đứng dậy giữa ánh nhìn của con dân câu lạc bộ.

“Tới giờ tập cổ động rồi. Mau đi thôi. Đàn anh cho phép rồi.” Thằng Sarawat hùng hổ kéo tôi ra khỏi phòng một cách khó hiểu. Ngay cả thằng Green cũng chẳng kịp nói năng gì luôn.

“Mày bị cái quần gì thế?”

“Mau đi tập cổ động đi.” Lưng tôi bị đẩy bởi bàn tay dày của người cao hơn. Sau đó chúng tôi tách ra ở ngã 3 rượu say như chó giữa khoa Luật, khoa Khoa học Chính trị và khoa Khoa học Xã hội.

Buổi tập cổ động của khoa bắt đầu sau đó không lâu. Đàn anh cho sinh viên năm 1 dựng bảng nửa tiếng. Đứng đến mỏi háng, mồ hôi chảy ròng ròng như nước tiểu ướt đẫm quần mới cho nghỉ ăn cơm hộp rồi tập tiếp. Tao cũng sắp lăn lê bò lết luôn rồi.

Tôi ngồi xúc cơm hộp bỏ vào miệng để nạp energy được một lúc thì tiếng hò reo của các đàn chị và đám bạn cổ động vang lên không ngớt. Tôi nhìn về hướng phát ra tiếng động trước khi bắt gặp thân hình cao cao của người nào đó đang đi tới với vẻ siêu chán đời.

Thằng Sarawat.

“N’Sarawat tới đây làm gì ở khoa Luật thế?” Đàn chị mà tôi không quen lắm ngúng nguẩy còn hơn bọ chét.

“Đến tìm thằng Tine ạ.”

“Ư hư, đến tìm koojin đây mà. Haha.” Thằng Sarawat quăng người ngồi xuống hàng ghế đối diện rồi chăm chú nhìn, hết nhìn hộp cơm đến nhìn mặt tôi.

“Nhìn cái gì?” Tôi hỏi.

“Không.”

“Thế đến làm gì?”

“Đã bảo là sẽ ghé qua chọc mà.”

“Tuyển chọn cầu thủ đá bóng xong rồi hả?”

“Ừm.”

“Không được chọn hả?”

“Nhìn mặt tao trước khi nói kiểu coi thường nhé.”

“Vậy thì chúc team mày thua.” Chả hiểu sao nhìn mặt nó là muốn chọc. Ban đầu lúc mới đi tìm thằng Sarawat, tôi nhớ mình đúng nhõng nhẽo, năn nỉ ỉ ôi nhờ nó giúp kiểu nào cũng có. Bây giờ thì chỉ hận không thể đuổi đi được. Nếu như thằng Green không phải sợi mì dai nhách bám đến tận câu lạc bộ, tôi đã tống tiễn thằng Sarawat đi từ lâu rồi.

“N’Tine, lại đây một xíu. Bọn chị có cái này cần nhờ giúp.” Đàn chị khóa trên vẫy tay gọi tôi. Sau đó tôi liền đứng dậy rồi đi lại chỗ đối phương đang ngồi cùng một nhóm bạn lớn. Họ đưa một danh sách giấy còn dài hơn cả hóa đơn shopping của mẹ tao nữa.

“Cái gì đây ạ?”

“Có từng xem Diary Tootsie chưa? Bạn chị muốn làm quen với Sarawat, bạn của em đó. Thế nên là muốn Tine cầm tờ giấy này đi hỏi Sarawat một chút.” Tôi cúi đầu đọc lướt tờ giấy trong tay. Thấy chữ viết giun giun dế dế như lông mu gấu trắng thì biết ngay là viết vội vàng lắm.

“Kêu em đi hỏi ạ?”

“Đúng. Rồi qua nói với tụi chị. Chị muốn tìm hiểu N’Sarawat.”

Đệtttttttttttttttttttt. Có phải không chứ!

“Hỏi ngay bây giờ luôn ạ?”

“Làm luôn đi , N’Tine. Giúp chị đi mà.” Muốn nổi điên nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy sự mong chờ của đàn chị bê đê đang đứng đằng sau lưng, tim tôi mềm nhũn rồi quay đầu đi về chỗ ngồi một cách gượng gạo. Vì tất cả tụi mày đều nhìn chằm chằm tao đấy.

“Mày, tao có chuyện muốn hỏi.”

“Ăn cơm đi.” Thằng Sarawat nói với giọng thờ ơ.

“Vậy vừa ăn vừa hỏi.”

“Ăn đi đã, mắc nghẹn bây giờ.” Chỉ có đồ ghẹo gan nhà ngươi mới làm ta tiến không được mà lùi cũng không xong như bây giờ. Trông có vẻ cũng hơi bài xích nên cũng sợ nó không hợp tác. Thế nên đành ăn cho xong hộp cơm trước rồi mới lôi danh sách ra hỏi.

 

“Đàn chị nhờ hỏi mày.”

“Nói đi.”

“Nếu có 2 điều cho mày lựa chọn, mày sẽ chọn cái gì? Nào, bắt đầu nhé. Louis hay Gucci?”

“Là cái gì?”

“-_-” Mới câu đầu tiên tao đã muốn đập đầu chết cho rồi. Câu hỏi khó lắm đúng không. Làm mặt khó hiểu giống như chó buồn ị như thế này. Phải hiểu rằng nó là thằng con trai đúng chất con trai luôn. Chơi nhạc, đá bóng, không màng social, nói ít, ghẹo gan. Thằng Sarawat chắc chắn đang ở trung tâm của sự khó hiểu luôn.

“Vậy hỏi cái khác. Adidas hay Nike?”

“Onitsuka.”

“Tao kêu chọn 1 trong 2, thằng trâu.”

“Thì không thích.”

“Ờ ờ.” Mời mày Indie tự nhiên. Mấy bà chị chắc là mừng lắm. Hỏi một đường trả lời một nẻo. Giống như hỏi hôm nay ăn gì, mày trả lời đi chơi thác nước vui lắm. Kiểu vậy đó.

“Iphone hay Samsung?”

“Samsung.”

“Nhưng mày xài Iphone cơ mà.”

“Tao xài Samsung.” Sau đó nó lôi chiếc Samsung Hero mà tôi mua với giá 500 baht ra khoe. Ô hồ, nước mắt tao chảy thành thác Erawan luôn này. Tôi còn tưởng nó vất vào thùng rác rồi chứ. Quẹt nước mắt hỏi tiếp câu thứ 4.

“One Piece hay Dragon ball?”

“Thích bằng nhau.”

“Tao kêu chọn. Mày phải chọn!”

“Dragon ball.”

“Waltz hay Post-Rock?”

“Waltz.”

“Guitar hay trống?”

“Trống.”

“Series hay điện ảnh?”

“Series. Đặc biệt là series sướt mướt.” Sau đó cảm giác câu trả lời có vẻ lạ lùng sao đó, tôi liền tự thêm câu hỏi để check mực độ tin cậy thêm một chút.

“Âm nhạc hay vẽ tranh?”

“Vẽ tranh.”

“Biết ngay mà. Mày trả lời không thật.” Tôi mắng ngay lập tức. Định chơi trò lừa đảo với tôi, đợi kiếp sau đi nha.

“Tao trả lời những gì tao ghét.” Nhưng tao kêu mày chọn cái mày thích cơ mà. Với việc muốn biết nó ghét gì hơn, suy nghĩ đổi ý chợt xẹt ngang. Nhịn không nổi mà hỏi ra ngay.

“Vậy giữa tao và series Hàn Quốc đúng sướt mướt, mày chọn ai?”

“Mày.”

“Ờ, ghét tao. Thằng quần.”

“Không. Đang trả lời điều tao thích.”

“…!!”

“Hỏi xong chưa, thằng gây phiền nhiễu? Đói rồi, định đi kiếm gì ăn.”

“Ơ…ờ…đi đi.” Song trước khi đi, thằng Sarawat vẫn mặt dày quay lại ném câu hỏi khiến tôi càng cứng họng so với câu “điều tao thích” vạn lần.

“Còn mày? Đẹp trai hay không đẹp trai?”

“Gì chứ? Tao hả? Tao chọn đẹp trai.” Tôi vừa nói vừa chỉ tay vào mình.

“Ok.”

“Ok cái gì chứ?”

“Tóm lại là mày chọn tao. Vì tao đẹp trai.”

Rồi nó bỏ đi. Cái đầu mày ấy! Làm người ta thổn thức rồi đủng đỉnh bỏ đi. Bọn đàn chị cũng nhìn tôi với vẻ háo hức xem nhiệm vụ thế nào rồi. Nói thẳng luôn là đổ bể sạch sành sanh. Lấy đi, tao không còn phân biệt được phải trái nữa đây. Tim tôi…

 

 

Tôi về đến phòng lúc 8 giờ vì đàn chị cho về trễ. Thật ra không phải tập nặng gì đâu, toàn là tra hỏi chuyện của người của công chúng Song Joong Ki thôi. Mấy bà chị bê đê hú hét đến mức thiếu điều mua Onitsuka cho nó luôn. Vô cùng tệ hại.

Vì đã mệt mỏi cả một ngày nên tôi nằm trên giường lướt điện thoại đến khi ngủ quên luôn. Tỉnh lại thì đã gần 11 giờ. Hoạt động thường ngày sau khi tỉnh dậy giữa đêm không phải đi rửa mặt hay tắm rửa mà là lướt mạng xã hội để check tin tức.

Và newsfeed của Instagram đã tạo nên sự ngạc nhiên vô cùng lớn đối với tôi. Vì một tiếng trước, thằng Sarawat đã tạo nên sự vụ bùng nổ đúng nghĩa bằng việc post hình có dòng chữ ngắn gọn cùng caption.

Chọn 1 hay 2?

Sarawatlism Sửa hoai. Gõ sei nữa rồi. Phiền phức.

Lúc đẹp trai mà mày cũng gõ sai chính tả cho được, thằng nghiệp chướng.

Momomoko Chọn 2 nha.

Prem_Kanin Có game gì vậy, Sarawat?

Apple09me 1 nè. Đối với Sarawat, lúc nào cũng số 1 hết. >///< +

Và bình luận đó đã nhận được câu trả lời từ thằng Sarawat 1 tiếng trước…

Sarawatlism 1 là private. 2 là mở acc.

FC-Sarawatlism @Sarawatlism Ayyyyyyyyyyy. Sarawat, đừng đùa như vậy chứ!

Tôi chỉ biết cười lớn. Thấy đám vợ của nó lo sốt vó lên mắc cười chết đi được. Cái thằng gây rắc rối đúng ghẹo gan luôn. Tâm tình nào mà đăng bài hỏi mở acc hay để private. Lượng like một tấm còn bằng tất cả bài viết trên IG của tôi cộng lại trong 2 năm. Fuck!

Rrrrrrrrrrrrrrrrr

Đang trong chế độ hóng hớt chưa được bao lâu thì tiếng chuông từ điện thoại vang lên. Là số lạ mà tôi không hề quen biết. Với sự tò mò nên nhanh chóng nghe máy rồi lên tiếng.

“Alo.”

Đầu dây bên kia không nói gì, chỉ nghe tiếng lạch cạch của cái gì đó. Sao chứ. Mày đập đầu trong nhà vệ sinh hả.

“Alo.” Tôi nhắc lại một lần nữa. Không nói tao cúp máy rồi block số mày chắc luôn.

[Thằng Tine…] Câu đầu tiên vừa cất lên, tôi đã nhận ra là giọng của ai. Song Joong Ki đây mà.

“Làm sao có số của tao?”

[Điện thoại mày từng ở chỗ tao. Đây là số mới.]

“Mỗi ngày mày lại đổi một số, tao biết mà. Rồi gì đây? Hôm trước còn chảnh chó không chịu cho tao số cơ mà.”

[Gọi để tập trước cho ngày mai. Nghe nói mày muốn tao và mày đuổi người nào đó tên Green đúng không?] Gọi tập lúc này ấy hả. Có phải giờ không chứ, thằng quần. Phải không chứ!

Nhưng rồi cũng không thoát được việc nói chuyện với nó suốt 2 tiếng đồng hồ đến mức mí mắt sắp sụp xuống. Không tắm nữa đâu. Ngày mai rồi tính. Bây giờ buồn ngủ đến mức không có sức mở miệng nữa rồi đây.

“Moày…tao buồn ngủ rồi.” Tôi ngáp ngắn ngáp dài nói với nó.

[Thì ngủ đi.]

“Mày cúp máy đi.”

[1 hay 2?]

“Cái gì?”

[Chọn đi.]

“Trời…Dạo này cũng chơi trò trên IG nữa ha. Tao chọn số 2. Mở acc đi. Phiền phức, mày ấy.”

[2 phạm trù khác nhau.]

“Rồi. Thế số 1 là cái gì?”

[1 là tao.]

“Vậy thì đổi qua chọn số 2.”

[2 cũng là tao.]

“Cái nào không có mày chứ?”

[Với mày, cái nào cũng là tao hết. Ngủ ngon.]

[Hết chap 6]