[VTLMĐ] Chap 18: Bạn trai là người ngầu lòi

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, lướt tới lướt lui cả 10 phút kể từ khi P’Dim nhẫn tâm đăng ảnh chụp tờ giấy cẩu thả của thằng Sarawat lên Instagram. Nặng hơn Brajao Joke* chính là nó đấy. Sao nó dám viết tôi là vợ chứ.

(*) nghệ sĩ của Thái, nổi tiếng lầy và bựa

Tao là vợ nó hồi nào!

Hoang mang ghê. Bỗng dưng có chồng là người của công chúng. Nghĩ mà chảy nước mắt. Phải vào phần chat trong IG tìm thiếu gia Disathat nhờ xóa giúp ảnh, kèm theo giao ước rằng sẽ không dây dưa với vợ hắn xem như trả ơn. Nhưng kết quả nhận được lại là…

“Vợ tao là người đăng. Tao ép nó gõ trong nước mắt. Hả lòng hả dạ chết đi được. 555555555”

Gặp thứ dữ rồi. Nặng hơn thằng Sarawat chính là Disathat này đây.

Cũng may là còn bạn bè an ủi. Ít ra thằng Peuk cũng không đi đâu mà chỉ ngồi xỉa răng bên cạnh. Thằng Fong và thằng Ohm cũng không kém cạnh, đứng lấy buffet cách bàn chưa đến 10m nhưng tay vẫn cầm điện thoại hóng hớt từ xa thông qua vệ tinh nhân tạo không một chút lơi là.

Hỏi rằng làm sao tôi biết ư…

Ting! Ting! Ting!

Thì comment nhảy liên tục trên trang “Hội âm nhạc nổi tiếng” chứ sao. Mẹ nó, tất cả là tại hai tên kia hết. Đồ khốn.

“Tao chán P’Dim ghê. Không chịu xóa ảnh. Nhưng cũng chưa bằng ngứa mắt bạn tao.” Đột ngột lên tiếng làm người bên cạnh sực tỉnh. Thằng Peuk ngừng tay, thôi không xỉa răng nữa mà quay sang nhìn tôi với ánh mắt lo lắng. Nó vỗ vai tôi 2, 3 cái rồi nở một nụ cười, sau đó nói…

“Con tôm nướng này, nếu mày không ăn thì cho tao xin nhé.”

“Nó rớt xuống đất rồi, thằng quầnnnnnnnnnn.” Không hổ là bạn thân tao thật mà.

Lần này thì câm nín luôn, chỉ nghe thấy tiếng nhai chóp chép phát ra từ thằng Peuk mới vừa thò tay gắp con tôm to đùng khỏi đĩa của tôi. Nó là đứa bạn cực kỳ tốt. Lúc khó khăn đều động viên cho tôi đỡ hoảng loạn, chuyển sang đau đầu vì hành động của nó.

“Tao thấy tấm ảnh đó rồi. Thằng Sarawat thẳng thắn thật.”

Ngừng hoạt động ăn uống một lúc, người bên cạnh lại lên tiếng. Hiện tại tôi không quay sang nhìn thằng bạn thân ăn ngấu nghiến nữa mà chỉ tập trung vào chiếc điện thoại và nghe người kia thao thao bất tuyệt.

“Nó dám viết định nghĩa về mày như vậy, chắc hẳn cũng nghiêm túc rồi.”

“Cố tình ghẹo gan tao thì có. Chả nghiêm túc gì đâu.”

“Ok. Hiểu.”

Rồi cắm đầu ăn tiếp mà không có cuộc đối thoại nào thêm. Một lát sau, khi nhìn thấy cả bàn im ắng đến nỗi ngột ngạt, thằng Peuk lại tiếp tục công cuộc giảng đạo của nó trong khi miệng vẫn nhồm nhoàm đồ ăn.

“Con người ta để yêu được nhau khó lắm nha. Đặc biệt là lúc mới bắt đầu quen.”

“Tao chẳng thấy khó chỗ nào cả. Hồi trước thích ai thì chỉ cần tới ngỏ lời thẳng luôn. Không hợp thì chia tay. Hết!”

“Mày bắt đầu dễ dàng nên mới kết thúc dễ dàng.”

“Nhưng cũng đâu có nghĩa là bắt đầu khó khăn thì sẽ khó kết thúc hơn đâu.”

“Vậy với thằng Sarawat thì thuộc kiểu nào? Bắt đầu khó, kết thúc dễ. Như vậy hả?”

“Khốn nạn.” Châm chích nhau chết đi được.

Thằng Peuk phá ra cười khi bắt bài được tôi. Ai bảo tao chơi trội quá làm chi. Nói lớn tiếng đến nỗi các bàn bên cạnh đồng loạt quay qua nhìn. Mà cũng lạ. Mỗi lần nghe đến tên của ai kia, lúc nào tôi cũng có cảm giác mình phản ứng với mọi thứ cực kỳ nhanh.

“Nó cũng là người tốt mà.”

“Mày nhìn ra hả? Nó biến thái chết đi được.”

“Thấy nó chỉ nhây với mình mày chứ ai. Với người khác lúc nào cũng trưng ra vẻ mặt dửng dưng. Nó không đối xử với mày như với người khác là đã may mắn đến mức nào rồi.” Ờ nhỉ. Nếu mà như vậy, chắc tao cũng không thích.

Thằng Peuk dùng đĩa gắp thịt heo trên vỉ nướng ra bỏ vào đĩa, sau đó nhỏm đầu qua nhìn màn hình điện thoại trong tay tôi một cách hóng hớt. Nó là chính nguồn cơn của mọi rắc rối vẫn chưa giải quyết xong cho đến hiện tại.

“Hỏi thật. La làng lên là không thích, thực chất là vì phiền phức hay vì mắc cỡ?”

“Phiền phức chứ. Sợ người khác hiểu lầm.”

“À…Vậy tức là mày không thích nó thật. Hot kiểu mày với hot cỡ nó, nhìn kiểu nào cũng không hợp.”

“…” Ơ hay!

“Tao nghĩ thằng Sarawat đúng hợp với tụi hoa khôi khoa. Không thì cũng là mấy đứa con trai dễ thương. Loại cao ngồng đít lép như mày chắc không có cửa. Nhìn kiểu gì cũng không thấy hợp.” Có vẻ như mày quá nhập tâm vào acting đi kèm lời nói rồi đấy, bạn hiền.

“Phải rồi. Tao cũng thấy không hợp. Gu của tao là nhỏ con niềng răng cơ.” Vì không muốn mất mặt nên phải phản bác ngay, cũng chẳng muốn thằng bạn bắt bài nên cố hết sức làm ra vẻ I don’t care. Hàng rare tao ứ thích, tao thích hàng đại trà cơ.

“Đúng nhỉ. Nghe nói bây giờ thằng Green có chồng đi theo canh chừng rồi, chắc chả chèo kéo mày nữa đâu. Nếu mày thấy phiền phức quá thì để tao đi nói với thằng Sarawat đừng dây dưa với mày nữa. Ok không?”

“…” Tôi cứng họng luôn. Đâu cần phải vậy. Tao chỉ…

“Ê, thằng quỷ Ohm, thằng quỷ Fong, tao có việc bao đồng cho tụi mày làm rồi đây.” Đó. Nó gọi đồng bọn đến rồi kìa. Ngay khi hai thằng kia trở lại bàn, màn bóc phốt cho bạn nghe lập tức diễn ra. Quan trọng là tụi nó có vẻ rất hào hứng với việc giúp tôi giải quyết chuyện của thằng Sarawat dù tôi chưa hề mở miệng nhờ vả một câu.

Tao nào có muốn nó đừng dây dưa đâu chứ. Nhưng vốn là người có da mặt mỏng nên cái kiểu mất tiền anh không tiếc mà mất mặt anh không chơi như tôi chỉ biết gật đầu ậm ừ cho qua.

“Mày cứ ở yên. Để tụi tao xử lý.”

“Xử lý” mà tụi nó nhắc đến chính là nói đống đồ ăn trước mặt. Thì thầm với nhau xong thì chơi lớn đến mức no căng bụng. Nước ngọt nạp thêm cỡ chừng 2 lít chứ nhiêu. Theo như quan sát thì có vẻ như tụi nó ăn buffet có lời rồi đấy. Duy chỉ có tôi là nuốt không trôi. Lo sợ sẽ đánh mất ngườiiiiiiiiiiii.

“No rồi. Giải tán đi về.”

“Thằng quỷ Fong, để tao đưa về.”

“Hiển nhiên là phải như vậy rồi.” Kí túc xá của thằng Fong không xa chỗ tôi lắm, vì thế đi ké xe nhau cũng giúp tiết kiệm thời gian và năng lượng phần nào.

Bầu không khí trong xe khá vui vẻ. Tôi mở nhạc của Scrubb rồi hát theo một vài đoạn. Thằng Fong thì gõ tay nhịp theo điệu nhạc một cách say sưa. Nhiều khi tôi cũng thấy ghét cái tính thái quá của nó.

“Lúc mày đi tập nhạc, tao gặp thằng Man với thằng Theme.” Đột nhiên thằng bạn thân lại lên tiếng kiểu không kèn không trống.

“Rồi sao nữa?” Nói rồi quay qua nhìn người kế bên, sau đó hướng sự tập trung về con đường trước mặt.

“Nó bảo là thằng Sarawat thích mày. Muốn tán.”

“Th…thế hả?”

“Mày thấy sao?”

“Bạn bè thôi.”

“Ờ, tao cũng mong chỉ là bạn bè thôi.”

“Thằng khốn này! Sao lại móc mỉa chứ?”

“Ơ! Thì mày bảo là bạn bè thôi mà. Tại sao cứ cư xử mập mờ như muốn làm cái gì khác thế? Bạn bè cũng giống mà người yêu cũng giống luôn. Người ta phân biệt rõ ràng giữa hai thân phận nha.”

“Thì là bạn đó. Phân biệt thân phận rồi còn gì.”

“Ok. Tao hiểu rồi. Hai thằng kia nó bảo có hoa khôi khoa Quản trị Kinh doanh thích bạn nó. Rồi kiểu… Nếu mày không thích thì để kêu thằng Sarawat dứt lòng đi.”

“Sao có thể!”

“Cái gì?” Thằng Fong nheo mắt nhìn tôi một cách dò xét.

“Không có gì.”

“Guitar của nó phải không?” Lại vòng về chuyện này. Tao không nên mang theo “đồ gây phiền nhiễu”, cây guitar con cưng ra để ở ghế sau mà. Cuối cùng thì nó cũng không qua nổi con mắt soi mói của thằng Fong. Lần này chỉ có thể đợi chờ xem bạn tao lại kiếm trò gì làm tao đau tim nữa đây.

“Ừm.”

“Để tao mang trả cho. Tụi mình đi mua cây mới vậy.”
Muốn khóc…

“Nhưng thằng Sarawat cho tao rồi.”

“Không ổn. Khi mày chấm dứt hay thôi dây dưa với một người nào đó, mày phải ném hết đồ đạc của nó ra khỏi cuộc sống. Một cây guitar bằng cái lông chân không làm mày lụn bại được đâu.”

Nếu như mày muốn biết ấy mà, Fong, thì cây guitar này có khắc tên tao đấy nhé. Nó là của tao, vì vậy tao tuyệt đối không trả. Tôi chỉ dám nghĩ trong lòng mà không dám nói ra. Cơ thể mềm nhũn hết cả…

“Mày có số thằng Sarawat không?”

“L…làm gì chứ?”

“Tao muốn nói chuyện với nó.”

“Không sao đâu, bạn hiền. Để…để tao tự giải quyết.”

“Mày rề rà lắm.” Chân tao đạp hết tốc lực. Muốn đưa nó về hơn bao giờ hết. Không muốn nó can thiệp vào cuộc sống tao thêm nữa. Hưuuuuuuu. Đau hơn nhổ răng khôn chính là khi phải lừa dối cảm xúc của bản thân với người khác. Tê tái đến nhói ngực. Đạp đến cỡ 140km/h vẫn không ăn thua.

“Tới nơi rồi, Fong. Tao chở tới kí túc xúc mày rồi á. Mau lên đi.” Tôi nôn nóng nói, sau đó thảy balo cho nó trong tình trạng hai tay run lẩy bẩy.

“Khoan. Mày quên guitar. Mau đưa đây. Để tao còn đưa cho thằng Sarawat.”

“Tao tự đưa.”

“Thôi mà. Không cần ngại.” Thằng Fong lập tức kéo cây đàn, cùng lúc đó tay tôi cũng giữ “đồ gây phiền nhiễu” thật chặt rồi lắc đầu lia lịa. Tao mới sơ sẩy một xíu thôi là thằng bạn đã cắn chặt không buông mà.

“Thằng Sarawat cho tao. Vì vậy nếu có trả, tao sẽ tự trả cho nó.”

“Muốn vậy hả?”

“Ừm.”

“Vậy cũng được. Ngủ ngon nhé, thằng Tine. Chụt.” Nó gửi một nụ hôn rồi bước ra một cách vui vẻ, bỏ mặc tôi ngồi hít lấy hít để khí oxygen. Sờ lên má liền cảm nhận được dòng nước gì đó chảy xuống không ngừng.

Chết tiệttttttt. Tao khóc…Tao khóc làm gì chứ.

 

 

Sáng sớm hôm sau, tôi lê lết cơ thể cả đêm không ngủ đến tòa nhà dù 10 giờ mới học vì sự kiện meeting trá hình – hoạt động thường xuyên của tụi nam chính chúng tôi.

“Thèm ăn kem ghê. Đi với tao đi.” Thằng Ohm cất lời khi nhìn thấy tôi hoàn thành công việc và đang bẻ ngón tay rộp rộp.

“Ờ, hai tụi mày ăn gì không?”

“Không. Ăn rồi.”

Vậy nên chỉ có tôi và thằng Ohm đi ra căn tin trung tâm vì nó ở gần bàn chúng tôi đang ngồi nhất. Tôi gọi một cây kem ốc quế vị chocolate chips để ăn. Cái đứa rủ tôi đi cũng không kém cạnh, gọi một lúc 4 cây 4 vị rồi đứng liếm khiến tao mắc cỡ thay.

“Đệttttttttttttt. Kia kìa. Hoa khôi khoa Quản trị Kinh doanh.” Giọng nói trầm thấp của người bên cạnh thu hút sự chú ý của tôi về phía cô nàng tóc dài đang nói chuyện với bạn ở gần đó.

Ờ, dễ thương ghê. Trắng nữa. Dáng cũng siêu chuẩn.

“Người này hả?”

“Ừm. Tụi bạn mong chờ chết đi được. Muốn mau mau thành một đôi với thằng Sarawat.”

“…” Cơ mặt giật giật, ngây người nhìn cô nàng dáng chuẩn kia không chớp mắt. Không lâu sau, tiếng hú hét khe khẽ vang lên bởi sự xuất hiện của người mà bạn cũng biết là ai.

“Ơ, thằng Sarawat cũng ở đây luôn. Đỉnh thế.” Thằng Ohm vẫn không ngừng lải nhải, tiếp tục đóng đinh vào giữa khiến con tim vỡ nát hết rồi này, thằng quần. Khổ sở quá.

Tôi chỉ biết nhìn chàng trai da ngăm trước mặt tiến gần tới chỗ hoa khôi khoa Quản trị Kinh doanh. Dù mặt nó tỉnh bơ và không để lộ ra mình đang nghĩ gì, song con tim vẫn hoảng loạn.

“Đúng hợp luôn.”

“…”

“Nếu tụi nó tán tỉnh nhau, chắc mày không cảm thấy gì đâu đúng không?”

Tao lại bĩu môi rồi…

“Thì như tao đã nói rồi đó. Nó thích mày nhưng mày không thích nó. Vậy nên khỏi dây dưa.”

Ice cream vị chocolate chips rơi xuống đất. Bây giờ trong tay chỉ còn lại vỏ ốc quế cho tao ăn. Cảm giác mất mát chính là như vậy. Cho dù có mua lại cây mới cũng không thể giống như cũ.

“Rớt mất rồi, thằng quỷ Tine. Mua cây mới không?”

“Nó không giống. Nó không phải chocolate chips.”

“Trong tủ còn quá trời.”

“Nó không thể thay thế được.”

“Bộ tính lượm dưới đất lên ăn hả?”

“…”

“Nếu giữ kỹ như vậy thì đừng làm rơi.”

“…” Không kịp nữa rồi.

“Rơi rồi khó nhặt lên lắm. Mẹ nó, chảy hết rồi, chỉ còn lại mỗi vỏ kem. Ăn không?” Thằng Ohm chưa nói hết câu, tôi đã cắn vỏ kem rồi nhai một cách hậm hực, mắt vẫn quan sát thằng Sarawat nói chuyện với cô nàng hoa khôi khoa Quản trị Kinh doanh không lơi là.

“Ngon không? Ăn cây kem chỉ còn lại vỏ ấy.”

“…”

“Nếu mày không muốn mất nó thì mày phải chọn cách trân trọng nó thật tốt.”

“…”

“Hoặc để nó rơi xuống rồi nhặt lên, nhưng sẽ không giống như cũ.”

 

 

Tôi suy nghĩ muốn nát óc. Tương lai nếu phải chứng kiến cảnh thằng Sarawat hẹn hò với người khác, có lẽ tôi sẽ vỡ tim mà chết. Mấy ngày nay tôi cứ tự vấn bản thân, đã thế còn bị tụi nam chính khủng bố tinh thần liên tục đến nỗi bây giờ người không ra người, ngợm không ra ngợm.

Vài ngày trước thằng Sarawat gọi điện cho tôi rủ đi ăn cơm rồi xem phim. Giọng nó cứ có vẻ hờ hững, không giống trước làm người nghe cảm thấy bất an, con tim không còn chút hi vọng. Sợ rằng đây sẽ là lần ăn cơm và xem phim cuối cùng trước khi chia ly.

Ờ, xin lỗi. Chắc do tao xem series phim truyền hình của mẹ tao nhiều quá.

Đây là lần đầu tiên trong vòng mấy ngày vừa qua tôi gặp lại thằng Sarawat. Trông tôi menly vậy thôi chứ con tim cực kỳ yếu mềm. Lúc ăn cơm nó rất ân cần, chu đáo. Lúc ngồi đợi vào xem phim tôi cũng rủ nó nghe nhạc, song nặng nhất là lúc phim kết thúc.

Cái kết khốn nạn nhất trong cuộc đời của Tine ngầu lòi. Nước mắt tao chảy dài như đập Pa Sak vì cái kết không như ý. Sợ ứng nghiệm vào đời mình đến mức không ngăn nổi những giọt nước mắt. Thế rồi nước mắt tôi lập tức ngừng chảy khi nghe lời thỉnh cầu từ người da ngăm.

“Làm người yêu của nhau.”

Vừa nghe xong mặt liền đỏ bừng. May sao trong rạp chiếu phim khá tối nên đối phương không nhận ra.

Giây phút thằng Sarawat ngỏ lời, tôi shock đến mức không biết phải làm sao. Càng thấy nó im lặng như đang chờ đợi câu trả lời, tôi càng rối bời. Trong lòng tự hỏi mình muốn thế nào. Cứ như vậy cho đến khi tôi nhớ đến hình ảnh cây kem ốc quế…

Rớt xuống đất ngay trước mắt, buộc phải để nó tan chảy mà không cách nào nhặt lên ăn tiếp được nữa. Đó là một cảm giác vô cùng đau đớn. Tôi nào muốn thằng Sarawat trở thành chocolate chips. Lỡ đâu nó tuột khỏi tay, chắc chắn tôi sẽ cảm thấy rất bất ổn.

Vậy nên chỉ còn lại duy nhất một đáp án để tôi quyết định.

“Làm người yêu của nhau.”

Xin hãy nhớ cho rằng tôi chỉ không muốn đánh mất chocolate chips cho mặt đất thôi.

Và nó cũng đánh dấu mốc thời gian tôi bắt đầu đếm lại lịch sau vài tháng. Làm người yêu của nhau ngày thứ 3…

Thật lòng mà nói thì sau khi xem phim xong, chúng tôi chào từ biệt rồi ra về. Tôi không nói chuyện với thằng Sarawat nữa, cho dù qua điện thoại hay trên Instagram. Bởi lẽ cuối tuần nó phải trở về Bangkok để ăn mừng sinh nhật em trai nên tôi không muốn làm phiền. Hôm nay đi học trong lòng cứ nôn nao. Thật ra là mắc cỡ, không biết cư xử thế nào khi gặp nó.

3 thằng bạn của tôi không đứa nào biết vì tao không nói. Một trong những lý do là vì ngại…Đó giờ làm giá cho lắm vào, cuối cùng cũng thất bại thảm hại. Sợ bị chọc thật á.

Chưa kể tụi nam chính đâu có bình thường. Đã chơi là phải chơi tới bến. Tụi nó mà biết được tôi hẹn hò với ông chồng quốc dân, không chừng chặn đường về kí túc xá để bêu rếu tôi cũng nên.

“Tụi mày ăn gì? Ngồi lâu rồi. Gọi gì đi.”

“Tùy mày.” Thằng Peuk đáp.

Chúng tôi ngồi chơi trong tiệm cafe trước cửa kí túc xá vì rảnh rỗi sau ca học buổi chiều. Không khí nhộn nhịp do khá đông sinh viên đến đây nghỉ ngơi và gọi đồ ăn.

“Tự nghĩ đi. Tao lười nghĩ rồi.”

“Để tao tự đi gọi. Đói thì làm ơn nhấc mông ra quầy, đừng có làm cục phiền phức.” Chán tụi bạn chết đi được nhưng lại không thể làm gì khác. Thế là đành lết người đi. Đúng lúc đó, một nhóm khách hàng đi vào tiệm.

Tiếng bước chân của một số người làm tôi quay qua nhìn. Tiếng xôn xao của người trong tiệm khiến cho bầu không khí vốn yên ắng trở nên náo nhiệt hơn.

Người trong tầm mắt lặng lẽ bước đến bàn ngồi với đám bạn, không hề quay qua nhìn tôi, chỉ thả mình ngồi xuống chiếc ghế còn trống.

Thằng Man-ối-tèo là đứa đầu tiên nhìn tôi. Nó thúc mạnh khuỷu tay thằng Sarawat một cái thôi thúc ai kia phải quay sang nhìn. Giây phút ấy thế giới như ngừng quay. Tim tôi đập rộn ràng như thể đang ở trong concert. Trời ơi là trời, tao không biết phải làm sao thật mà. Thế là đành nở một nụ cười nhạt nhẽo.

Thằng Sarawat không phản ứng mà chỉ ngồi im, không cười, không nói, không chớp mắt, không làm cái khỉ gì hết. Chỉ lặng lẽ ngồi nhìn. Chết tiệt! Bạn trai đầu tiên của cuộc đời tao có bệnh bẩm sinh.

Liệt cảm xúc.

“Này em, em gọi món gì?” Tiếng anh phục vụ trước quầy khiến tôi choàng tỉnh, quay sang cười ngượng ngịu với người kia trước khi đảo mắt suy nghĩ món đồ uống mình đã dự định gọi ban đầu một hồi lâu.

“Cho em Mocha đá xay ạ.”

“Size nào đây?”

“Ly cỡ vừa ạ.”

“Tên gì đây em?”

Tôi nhướng mày một cách khó hiểu. Dạo này tiệm dùng kiểu viết tên lên ly giống Starbucks rồi hả ta. Nhưng sau khi quan sát thấy số lượng khách hàng đông đúc của tiệm, tôi lập tức mấp máy môi.

“Tine ạ.”

“Đợi một chút nhé.”

Tôi gật đầu. Nhưng đúng lúc tôi đang chuẩn bị về lại bàn ngồi, tin nhắn Line từ đám bạn thân là tụi nam chính truyền tới khiến túi quần tôi rung lên. Tôi rút điện thoại ra xem, ngay lập tức nhận ra rằng 3 thằng bạn thân đã sẵn sàng gọi đồ uống và trọng trách cao cả đó luôn thuộc về tôi.

Mẹ nó, đúng thương tao luôn. Mất nết.

Thằng Ohm gọi strawberry smoothie, thằng Peuk uống sữa tươi đá, còn thằng Fong gọi ice cream cookies and 2 viên kem. Vì vậy sau khi đọc xong tin nhắn, tôi đành quay lại quầy để gọi đồ uống với anh nhân viên thêm một lần nữa.

Mà…đúng lúc đó tụi Bạch Hổ cũng bắt đầu nói chuyện lớn tiếng đến mức tôi có thể nghe thấy.

“Thằng Wat, tao lười đi gọi quá. Gọi một ly Espresso cool cho tao nha.”

“Của tao nữa. Như cũ.”

“Tao cũng như cũ. Nhanh đi, kẻo người ta gọi xong rồi thì bể kèo.”

“Nhanhhhhhhhh. Tao muốn hóng hót.”

Hai lỗ tai nghe rõ mồn một. Tôi nghĩ “người ta” mà tụi Bạch Hổ nói đến không ai ngoài tao đâu vì chỉ có mình tôi đứng ngay quầy gọi món. Tụi nó ham hố đẩy thằng Sarawat đi mà không hề biết rằng…tao đang mắc cỡ muốn chết.

Thân hình cao cao sải bước đến quầy. Tôi liếc mắt nhìn nó bất chấp con tim đang đập thình thịch như sắp chết đến nơi. Đây là lần gặp mặt đầu tiên sau mấy ngày tôi đồng ý làm người yêu thằng Sarawat. Không biết phải làm sao hết. Không biết nên chào hỏi hay mở lời thế nào. Hưuuuuuuuuu.

“Đ…đi cùng bạn hả?” Rốt cuộc tao là bên bắt chuyện trước.

“Ừm.” Đáp cực kỳ ngắn gọn. Ngắn gọn đến mức tao không biết nên làm gì. Vì vậy tôi đành né tránh vấn đề bằng cách nói với đối phương một lần nữa.

“Về bàn ngồi trước nha.”

“Khoan đã. Không đợi lấy nước hả?”

“L…lát ra lấy lần nữa.”

“Tốn thời gian. Đứng đây chung đi. Anh ơi, cho em 2 Americano, 2 Espresso thêm một shot. Cộng với một trà chanh nữa.” Dứt lời liền quay qua nói chuyện với anh phục vụ một cách chuyên tâm. Người kia nhanh chóng hỏi lại.

“Ly cỡ nào đây?”

“Tất cả đều cỡ lớn ạ.”

“Để tên Sarawat hết được không?”

“Vâng.” Đệttttttttttt. Ngay cả nhân viên phục vụ cũng nhớ rõ bản mặt nó. Ngứa mắt chết đi được.

“Học xong rồi hả?” Tôi hỏi trong vô thức. Bây giờ đã là 2 giờ chiều rồi. Và nếu tôi nhớ không lầm thì hôm nay thằng Sarawat không có tiết buổi chiều. Tôi còn tưởng tụi nó sẽ kéo nhau đi lang thang ở bên ngoài.

“Ừm.”

“…”

“Hôm nay tập cổ động không?”

“Không. Còn mày? Tập bóng không?”

“Tập chứ. Trận cuối cùng rồi. Đừng quên cổ vũ tao đấy.”

“Ờ.” Dù lúc đó tôi sẽ phải đứng ở zone bên cạnh sân như mọi lần. Là thành viên đội cổ động của trường cũng mệt lắm. Tuy nhiên cũng có một số việc có thể khiến tôi cảm thấy vui vẻ hơn. Ví dụ như…

“Chả biết nói gì luôn.” Thằng Sarawat khẽ nói. Đừng nói chi nó, cả tôi cũng vậy.

“Ừm.”

“Đúng mắc cỡ.”

“…!”

“Có người yêu dễ thương thế mà.”

“…”

“Không biết làm sao luôn.”

Bưm! Tim nổ tung. Đầu chấn động. Thân thể rã rời. Thế nên đành đứng ngây ra nhìn khuôn mặt tỉnh bơ của người bên cạnh với vô vàn cảm xúc. Có bạn trai là người kỳ quái như thằng Sarawat đúng tốn năng lượng. Vừa mệt vừa không thể kiềm chế chính mình. Cơ thể lúc nào cũng như bị điện giật.

Không biết ai kia có giống vậy không, nhưng đối với tôi, tao không nổi rồi. Ngất đây.

“N’Tine, Mocha đá xay có rồi đây.” Và đúng lúc đó có người đã gõ tiếng chuông giải cứu để tôi không phải nằm lăn ra đất. Anh phục vụ đặt ly cafe lên quầy, sau đó tôi vội hỏi lại.

“Bao nhiêu ạ?”

“55 baht.”

Trong thời gian mấy phút tôi cúi đầu móc tiền trong ví, cảnh tượng tôi nhìn thấy ngay khi ngước mặt lên chính là hành động khùng điên của người bên cạnh. Mocha đá xay của tôi đặt trên quầy, thế nhưng thằng Sarawat trơ trẽn đến mức cúi người xuống hút khiến mực nước tụt mất mấy cm. Đừng nói đến uống, đến cầm tao còn chưa được cầm trong tay.

“Cafe của tao.”

“Lỡ uống mất rồi. Vậy nên để tao trả cho.”

“Không cần.”

“Đừng bướng mà.” Thằng Sarawat nhét ly Mocha đá xay vào tay tôi, sau đó gật gật đầu tỏ ý kêu tôi mau đi đi mà không hề hỏi ý kiến tôi một câu. Không lâu sau nó trở lại bàn, mặc kệ đám bạn tự ra nhận nước như 3 đứa nam chính.

Bàn của tôi và thằng Sarawat không cách nhau nhiều lắm. Cá chắn một điều rằng nhiều người dường như đang dành sự quan tâm không hề nhỏ đến chúng tôi, vừa chụp hình, vừa xì xào khe khẽ với nhau. Nhưng người được nhắc đến lại chẳng hề nôn nao gì cả, chỉ ngồi nhâm nhi món Americano yêu thích của nó với vẻ vô cùng điềm tĩnh.

“Thằng Sarawat nó nhìn mày là lạ nha. Có tiến triển gì mà mày không kể với tao không đó?” Thằng Ohm cất giọng theo đúng tính cách bà tám của nó, nhưng tôi nhún vai không chịu trả lời. Thế là nó bĩu môi ra vẻ giận hờn.

“Muốn uống Mocha ghêeeeeeeee.” Lát sau, tiếng từ bàn tụi Bạch Hổ cắt ngang. Là thằng Boss nói vu vơ với giọng cực kỳ hớn hở. Sau đó tụi bạn của nó phụ họa theo một cách nhiệt tình.

“Phải là Mocha đá xay nha. Nếu không không uống đâu.”

“Người uống món này phải đáng yêu mới được.”

“Tao đủ đáng yêu chưa? Ahihi.” Thằng Man-ối-tèo chẳng nói chẳng rằng, giơ 2 ngón tay tạo dáng nhí nhảnh dễ thương để minh hoạ cho ngôn ngữ ngoài hành tinh của tụi bạn nó.

“Mày không đáng yêu bằng người nào đó đâu. Đúng không, bạn Wat?”

“Iyaaaaaaa, đồ hổ dữ xấu xaaaaaaaaaaaa.” Giây phút ấy tôi nhìn thấy bàn tay dày của thằng Sarawat phát xuống đầu lũ bạn nó mỗi đứa 2 cái. Thằng Man chịu không nổi phải kêu tên tôi, âm lượng không lớn lắm.

“Thằng Tine, cứu tao. Cứu tao vớiiiiiiiiiiiiii.”

Tôi giơ ngón giữa với nó thay lời đáp trả. Giỡn như con nít ấy. Người cả tiệm trố mắt nhìn. Sau đó tất cả trở về trạng thái bình thường, không còn chọc ghẹo, không còn bắt chước gì nữa. Ngoại trừ…

Ting!

Chuyển sang bêu rếu nhau qua mạng xã hội. Đúng là nghiệp chướng thật mà.

Man_maman Bạn dắt đi đãi nhân dịp cởi dưới*. I i #Cảm_ơn_P’Wat_ liếm_láp_nha*

(*) liếm láp ở đây nghĩa là blow job nha :3

Hình đồ uống trên bàn được đăng tải lên IG cá nhân của thằng Man và tag đám bạn khác trong nhóm của nó. Vấn đề là tại sao lại tag cả tên tao nữa.

KittiTee Ở trên có cởi không mày?
Boss-pol @Man_maman Mày qua kia chơi đi.
Man_maman Kêu tao qua bàn kia chơi hả? Cũng được. Tao sẽ qua xin ngồi chung với người ta.

“Nhiều chuyện!”

“Ôiiiiiiiiiiiiii. Đau chết được. Haha.” Giọng nói trầm thấp của thằng Sarawat chỉ thốt ra duy nhất một từ, nhưng một từ ấy có thể khiến bạn bè trong nhóm nó bật cười nắc nẻ. Tao nghĩ người bình thường nhất trong tiệm chính là tao. Bởi lẽ 3 thằng bạn của tôi cũng hùa nhau đăng bình luận “Cái gì thế? Nguyên một cây hóng hớt.” trên IG.

Tôi thở dài bất lực, ngồi chụp hình xung quanh tiệm rồi check-in câu like trên Instagram. Ít ra cũng làm tôi không phải suy nghĩ đến nhiều thứ. Ngay cả nhìn mặt…tao cũng mắc cỡ, không dám nhìn trực diện.

Tine_chic @Milkbox1998 Mocha ở đây ngon lắm.

Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau phiền não lại đến khi…

Bigger330 Có phải Mocha free nên ngon?
i.ohmm What! Tao đã bỏ lỡ những gì?
Thetheme11 Nhập chung bàn đi. Phiền phức.

Vài phút sau, newsfeed Instagram có một tấm hình nữa hiện lên trên timeline. Là hình của tiệm cafe ở một góc khác. Tôi đảm bảo nó đến từ người ngồi ở bàn cách đó không xa. Quan trọng nhất là nó đến từ người đó.

Sarawatlism Đáng yêi.
Man_maman Vậy hảaaaaaaa? Giỏi thế thì qua nói trực tiếp với người ta đi.
Biggger330 Trời. Hèn.
January_jam Chơi gì vậy, Sarawat?
wiper.few Ở tiệm này hả? Mình đang qua đó nè.
appplepa Tiệm này dễ thương thật. Sinh viên năm 1 phải đến đây.
Thetheme Hèn.
Boss-pol Đồ hèn.
Kitti Hèn.

“Ốiiiiiiiiiii, hènnnnnnn.” Tiếng thằng Boss cắt ngang lần nữa. Lần này thằng Sarawat hết quay sang nhìn tôi rồi lại nhìn tụi bạn nó. Đừng nha mày. Đừng chơi dại nha.

Đừng! Khoan đãaaaaaaaaaaaa.

Thằng Sarawat đứng dậy. Lúc ấy tôi vội quay mặt về bàn, cúi đầu nhìn điện thoại trong tình trạng mồ hôi chảy ròng ròng. Trong lòng thầm cầu nguyện thằng Sarawat đừng đi tới đây. Nhưng dường như đã quá trễ. Lúc nhận ra thì thân hình cao cao của người kia đã đứng sừng sững ở đây rồi.

Tôi ngẩng đầu nhìn người thân cao đang đứng trước mặt. Gương mặt điềm tĩnh, không có tí cảm xúc nào của nó khiến tụi Bạch hổ cười tủm tỉm. Sau đó thanh âm trầm thấp nhưng dịu dàng vọng tới màng nhĩ. Cá chắc rằng giọng nhỏ đến mức chỉ trong bàn với nhau mới có thể nghe được. Tôi hi vọng là vậy…

“Thằng Tine.”

“Có…chuyện gì?”

“Đừng đáng yêu nữa. Bạn chọc.”

“…!” Tao đã làm gì sai chứ.

“Mày phải nói với bạn mày chứ, Sarawat.” Lần này là thằng Fong cắt ngang. Mặt nó đúng hớn hở vì biết rõ tôi đã quá shock để có thể cãi lại như mọi khi.

“Tao không ngăn nổi bạn nên mới phải ngăn người của mình.” Đối phương vẫn đáp bằng tông giọng đều đều.

“Rồi không biết làm sao bạn tao lại trở thành người của mày được nhỉ?”

“Thì đây là người yêu.”

“Hả!”

“Là người yêu của tao, sao có thể không phải của tao được chứ?”

“…”

“Đúng không?”

Lúc đó thế giới vốn bí mật của tôi sụp đổ không còn bất cứ thứ gì. Tim tôi…

 

 

Thằng Ohm, thằng Peuk và thằng Fong ngồi chọc tôi suốt cả tiếng đồng hồ. Tụi nó trông có vẻ rất phấn khích và vui vẻ với việc chọc ghẹo bạn bè. Tao biết ngay mà. Nếu tụi nó mà biết, người khổ chỉ có tao. Đã thế buổi chiều còn phải chườn mặt đi tìm phòng tập giúp thằng Sarawat. Thế là bạn bè nó được dịp cười thỏa thích đến nỗi suýt thì chuột rút.

Nặng hơn thế nữa là tụi nó vào hùa với tụi Bạch Hổ lập thành The Avengers chuyên đâm thọt tôi và thằng Sarawat. May sao chỉ có nhiêu đây người biết. Vì nếu tất cả đều biết, bao gồm cả tụi vợ của cái tên hot boy kia…thì tao chỉ có nước chết.

Tôi cũng đồng ý với đối phương sẽ hẹn hò trong im lặng. Tình yêu là chuyện của hai người. Ba người. Ờ…Bây giờ thì trở thành chuyện của nhiều người trong nhóm rồi. Nhưng như đã nói, bạn bè sẽ không làm hại chúng ta, không giống người ngoài. Vì vậy nếu bạn bè có chọc ghẹo thì cũng kệ tụi nó. Chọc mệt sẽ tự khắc im miệng.

“Định tìm phòng tập ở đây hả?” Nói luôn là không quen. Thân phận thay đổi khiến cho cảm xúc cũng thay đổi theo.

“Ừm. Dùng tòa nhà câu lạc bộ thôi. Đỡ mất công xin phép.”

“Thế bạn trong nhóm của mày đâu?”

“Hẹn rồi. Lát nữa đến.”

Vậy nên chúng tôi ngồi đợi ở tầng dưới của tòa nhà câu lạc bộ. Tôi ngồi gảy cây guitar Martin DC-16 của nó trong lúc người thân cao chỉ ngồi yên một chỗ, tay trái cầm hộp sữa hút một cách ngon lành.

Rơi vào tình trạng shock vì có người yêu không khác gì như có con. Quan trọng là đứa con này còn uống sữa bò đỏ*.

(*) nhãn hiệu sữa nổi tiếng của Thái, tương tự cô gái Hà Lan ở VN

“Nhìn gì? Muốn uống sữa hả?”

“Vớ vẩn.”

“Không ngon lắm đâu. Ngực* mày chắc ngon hơn.”

(*) từ “sữa” cùng cách viết, cách đọc với từ “ngực” trong tiếng Thái

“Mày lại càn rỡ rồi đấy.”

“Cái này nghiêm túc.”

“Uống sữa đi.” Tôi nhét ống hút đang cắm trong hộp sữa vào miệng người kia. Không muốn nghe nó nói vì sợ dính bả. Trước khi yêu đã bị quá trời, sau khi yêu nó thả thính tao mỗi 5 phút luôn, thằng quần.

“Uống chung không?” Ờ, nó lại hỏi tao rồi đấy.

“Không.” Chả trách sao thằng Sarawat lại cao như tòa nhà Baiyoke. Lần trước vào phòng nó, tôi còn nhìn thấy mấy lốc sữa xếp gọn gàng đằng sau tủ lạnh. Chắc là thói quen từ hồi còn ở nhà.

“Lập nhóm thi đấu năm nay, nên chơi bài gì đây?” Thấy tôi không hứng thú, nó lập tức đổi chủ đề.

“Bài của Scrubb.”

“Mày được bao nhiêu tiền sponsor?”

“Tại tao thích.”

“Đổi sang chơi nhóm khác đi.”

“Có chắc vào được vòng hát nhiều bài không? Nghĩ trước một bài thôi đủ rồi.”

“Miệng mồm lắm. Tao đè ra hôn bây giờ.”

“Khốn nạn.”

Làm người yêu của nhau thì phải nói những lời hoa mỹ với nhau chứ. Đến bây giờ ngôn từ vẫn dâm tà như cũ. Chưa kể chỉ sợ rằng những điều đối phương nói chẳng mấy chốc sẽ thành hiện thực vì giờ đây nó đã có đặc quyền hơn trước rất nhiều nhờ cái danh người yêu. Chết tiệt!

Vì không muốn đôi co nhiều với thằng Sarawat, tôi cầm tai nghe lên nhét vào tai mình, thay vào đó nghe nhạc của Scrubb trong soundcloud để giết thời gian. Thằng Sarawat uống sữa bò đỏ một cách vui vẻ. Nó nói cái quái gì đó mà tao không thể nghe được vì mở nhạc lớn tiếng.

Thật tình là do không muốn nghe nó nói. Tim tan chảy mất.

Một lát sau bàn tay dày khều vai tôi. Thấy vậy nhưng tao đâu có thèm để tâm. Nghe tiếng đối phương khẽ thì thầm gì đó vào tai, song tôi không tài nào nghe ra nó nói gì.

Chỉ biết trêu nó như thế này đúng vui.

“…”

“Nói gì không hiểu.” Tôi đáp lại, sau đó quay qua nghe nhạc tiếp, không để ý đến người kế bên.

“…”

“Ưuuuuuuuuuu.”

Trong tích tắc, mặt tôi bị bàn tay dày giữ lấy trước khi áp môi xuống một cách bá đạo. Đầu lưỡi nóng bỏng mau chóng xâm nhập vào bên trong, gần như không phí hoài một phút giây nào.

Sự ngọt ngào của sữa lan tỏa trong khuôn miệng khiến tôi như muốn ngất lịm ngay tại nơi này. May sao còn có tay của người kia đỡ lấy để tiếp tục đón nhận nụ hôn. Tôi gần như không có cơ hội để hô hấp. Cơ thể run rẩy đến mức không kiềm chế được, đành mặc kệ cho đối phương dẫn dắt.

Ô hồ, lưỡi cứng như núi ấy.

Tao sắp chết rồi đây. Hưuuuuuuuuuu. Từ giờ tao sẽ không bướng bỉnh nữa, sẽ không giả điếc nữa, sẽ ngoan ngoãn nghe theo mọi điều thằng Sarawat nói.

“Hới, bạn hiền. Tao đến rồi đây. Chờ lâu không?”

Thiên đường ~

“Hức!”

Tôi lập tức nấc cụt ngay khi đối phương rời khỏi nụ hôn. Không khí tức thì lưu thông khiến tôi không hô hấp kịp, chỉ có thể mơ màng nhìn người trước mặt.

“Không nghe lời, tao sẽ nghiền cho nát luôn.”

May mắn sao tao vẫn chưa nát. Bạn nó đến ứng cứu kịp lúc nên thằng Sarawat mới chịu thả tự do cho tôi một cách miễn cưỡng. Rồi hồi nãy có nhìn thấy tụi tao làm gì không đóooooo.

“Đến rồi hả? Haha.” Tao cười trong nước mắt nhìn gương mặt điển trai thè lưỡi liếm mép rồi cười dâm tà.

Thằng nghiệp chướng. Đồ chết tiệt.

“Tine bị sao vậy? Mặt đỏ quá trời.” Thằng Taem, ca sĩ chính của nhóm nhạc Ctrl S nói. Sau đó tôi vội xua tay phủ nhận một cách chột dạ.

“Kh…không có. Có bị gì đâu. Ngồi đợi thôi ấy mà. Ngồi đợi không à, không có làm gì hết á. Thật luôn.”

“Ờ. Biết rồi. Chột dạ làm gì chứ.”

“Không có chột dạ. Đang trả lời rất bình tĩnh.”

“Không tin.”

“…”

“Uống sữa hả? Miệng còn dính kìa.”

“…!” Tôi giơ tay sờ khóe miệng trước khi quay sang nhìn thằng Sarawat giả ngây giả ngô đi theo đám bạn trong nhóm của nó. Đã thế còn càm ràm sau lưng để tao nghe thấy nữa.

“Lớn như trâu rồi còn uống sữa. Y chang con nít.”

“Thì là con nít mà. Nó đang lớn. Kệ nó đi.”

Ô hồ. Đệt mợ. Làm tao chưa đủ, giờ còn để tao u sầu vì sữa bò đỏ dù tao chả phải người mua nhưng…lại được uống ké theo một cách khó hiểu. Tim tôi! Tim tôi! Tim tôi! Đồ khốn.

Bạn bè nó đã đến đông đủ. Tôi là người cuối cùng thất thểu bước vào phòng tập. Hầu như tất cả thành viên của nhóm tôi đều quen, chỉ có vài người là không thân thiết lắm.

Ctrl S đã có sự thay đổi về thành viên trước khi lập ra nhóm hiện tại. Cụ thể Taem sẽ là ca sĩ chính. 2 người chơi guitar là thằng Sarawat và Earn. Tay bass là cô gái nằm trong nhóm ngay từ đầu, Jane. Tay keyboard tên Nont. Và người cuối cùng là Boom, chịu trách nhiệm chơi trống.

Tôi biết rõ nhiệm vụ của tất cả mọi người, song dường như dân tình không ai hiểu được tao thì có liên can gì đến căn phòng này. Chỉ mới là tay mơ, đã thế gảy chord C còn không nên hồn.

“Thằng Tine muốn xem chúng ta tập.” Và có vẻ như thằng Sarawat biết tôi đang nghĩ gì nên đã ra mặt trả lời thay.

“À.”

“Không cần lo. Tao không làm phiền đâu. Tao sẽ ở yên.” Tôi nói cho mọi người yên tâm.

“Ra đây phụ nghĩ xem nên chọn bài nào để đi thi. Lần trước chọn cũng được vài nhóm rồi.”

“Ờ. Vòng loại chọn chơi 2 bài. Một bài chậm, một bài nhanh.

“Thằng Sarawat thấy sao?”

“Tùy thôi. Tao sao cũng được.”

Tụi nó ngồi quây tròn thành nhóm trên đất rồi tranh luận được khoảng 10 phút. Còn tôi tách ra lặng lẽ ngồi trong góc phòng vì không phải thành viên của nhóm. Thằng Sarawat quay qua nhìn tôi liên tục, sau đó đưa điện thoại của mình cho tôi chơi đỡ chán vì điện thoại của tôi đã hết pin từ một tiếng trước.

Và chắc chắc một điều rằng IG của nó luôn khiến tôi bực bội. Không chỉ được thả tim ngay cả khi thời gian này không update hình ảnh, hộp tin nhắn của nó còn đầy ắp nhờ ơn tụi vợ của nó. Rồi thì những người phát cuồng liên tục gửi tin nhắn động viên đến cho nó.

Tôi có thể hiểu được, bởi đây là phương tiện truyền thông duy nhất mà những người đó có thể dùng để liên lạc với thằng Sarawat. Ai bảo nó không đăng ký bất kỳ mạng xã hội nào khác ngoài Instagram. Mà cho dù có đăng ký thì nói chuyện cũng không hiểu đâu. Nó gõ thứ ngôn ngữ gì đó cũng chẳng biết.

Lướt màn hình một hồi, ánh mắt chợt dừng lại ở IG của một người vừa chat cách đây mấy ngày. Và tôi biết người đó là ai.

Disathat, nghiệp chướng của tao.

Sarawatlism
Anh xóa hình Tine trướv đo.

DimDis
Không xóa. Chữ mày chứ có phải thằng Tine đâu.

Sarawatlism
Sợp Tine giậm.

DimDis
Sợ cái khỉ gì. Thấy chưa. Mày vừa tag tao một cái, ô chat của thằng Tine sáng liền.
Quả thật xứng đôi vừa lứa mà, hai cái thằng này.

Sarawatlism
Xóa đi mà. Sợ nó khooc.

DimDis
Hỏi thật. Sợ gì mà đến mức đó. Care lắm hả?
Nghiêm túc đến cỡ nào?

Sarawatlism
Tám lâu rồi ấ.
Không muốn mất nó.
P’Dim, người này em nghoêm túc.

DimDis
Mày tự viết mà.

Sarawatlism

Tôi ngẩng đầu lên nhìn thằng Sarawat. Tự nhiên tay run lẩy bẩy. Bỗng dưng cứ muốn oà khóc thế nào ấy. Thấy nước mắt tôi sắp chực trào, đối phương liền đi tới ngồi xổm xuống ngay trước mặt rồi hỏi tôi bằng giọng dụ hoặc.

“Làm sao thế? Chán hả?”

“…” Tôi không trả lời. Thật sự không biết nói gì.

“Về không?” Tôi lắc đầu, nắm áo đồng phục của đối phương đến nhàu nhĩ.

“Thích nhau thật chứ?”

“Không thích thì sẽ ngỏ lời làm người yêu hả? Lại lảm nhảm rồi.”

“Tại không quen.”

“Nhõng nhẽo cứ như con nít. Uống sữa không?” Nghe đến đó tao lập tức lắc đầu nguầy nguậy. Đang lúc cảm động nó cứ đem mấy cái trải nghiệm kinh khủng bắt tao cảm nhận không thôi. Đồ nghiệp chướng. Đồ chùi nồi chùi xoong.

“Đi ra chỗ bạn đi. Ở đây tao càng sợ.”

Sau khi có thời gian chấp nhận cái sự dâm dê của nó, một lát sau tôi tiếp tục lướt tin nhắn mà đối phương viết cho đành anh. Biết đâu….lại gặp được tin nhắn cảm động nữa.

DimDis
Rồi, lát xóa cho. Nhưng để tao trêu thằng Tine một chút.

Sarawatlism
Cém ơn.

DimDis
Ờ, tao tốt bụng, tiết lộ tờ giấy trả lời của thằng Tine cho xem.
Tao cố tình chọn mục có tên mày nhé.

Sarawatlism
Cém ơn.

DimDis
Tao chán mày ghê. Đi chỗ khác mà cém ơn.
Đây này!!

Khi ấy tôi nhìn thấy câu trả lời của mình một lần nữa xuất hiện trong phần chat Instagram.

“Sarawat = dâm dê”

Đệttttttttttttttttttttttttttt!

 

 

Phòng tập đã đặt chỗ xong xuôi, song tụi bạn trong nhóm vẫn quyết định sẽ chọn bài nào nên đành giải tán đi về, bởi thằng Sarawat còn một event nữa kéo dài đến tận khuya.

Tập bóng.

Gần thi đấu rồi. Chưa kể còn là trận chung kết tranh cúp nên phải tập luyện chăm chỉ. Tôi cũng không khác gì. Đàn chị cổ động không cho phép chạy nhảy lung lung nữa. Chị ấy sợ, sợ mặt tôi lại tiêu tùng để phải chửi như bữa trước.

Vừa nghĩ tới đã lập tức thấy nhói. Đấm mạnh đến nỗi quai hàm muốn trật luôn. Miệng sưng vù như cái lu nước mất mấy ngày mới trở lại bình thường. Từ giờ tao sẽ không lo chuyện bao đồng nữa. Thấy người ta đánh nhau ở đâu sẽ lập tức đi trốn.

Hoạt động cuối cùng này trường sẽ sắp xếp cho kết thúc trước kỳ thi cuối kỳ vào tháng sau. Vậy nên mọi thứ có vẻ gấp rút như đã thấy.

“Tao đi tập bóng đây. Về phòng luôn chưa?”

“Ừm.”

“Cần đưa về không?”

“Không cần.”

Bạn bè tạm biệt nhau rồi ra khỏi phòng, chỉ còn lại tôi và người thân cao ở lại tắt đèn và máy điều hòa trong im lặng. Đến khi đi ra thì nhìn thấy một nhóm đàn anh đứng chờ sẵn.

Chết tiệt. Cùng một nhóm với tụi đấm rách miệng tao chứ đâu. Thấy vậy run liền luôn. Sợ lại banh chành lần nữa. Thằng Sarawat bước ra che cho tôi, sau đó trừng mắt nhìn một người. Là người tôi biết vì anh ấy vừa xuất đầu lộ diện sau khi để cho bạn bè ra mặt vào lần trước.

P’Mil…

Mặt mũi cũng sáng sủa, thế mà sao tính khí lại như vậy nhỉ.

“Được phòng tập gần quá nhỉ. Cố gắng vào nha, các em.” Người trong bộ đồng phục khoa Kiến trúc vỗ nhẹ bả vai thằng Sarawat rồi nở nụ cười không mấy thân thiện.

“Cảm ơn.”

“Có vẻ như mày và tao còn đụng độ nhau nhiều lần đấy. Tuần sau là trận chung kết rồi nhỉ. Cố lên nhé.”

“…”

“Mày biết tay tao.”

 

 

Ngày bận rộn chính hiệu bắt đầu từ sáng sớm. Vì trường có hoạt động nên dừng toàn bộ hoạt động dạy và học. Giải thể thao thường niên của trường gần đi đến kết thúc. Basketball, volleyball bắt đầu thi đấu từ 10 giờ. Việc cổ động càng không phải nói tới.

Đàn chị cho tôi và các bạn năm 1 tập đứng theo zone từ sáng sớm ở dưới tòa nhà khoa Nhân học. Nhảy múa rồi hát theo nhạc đến nỗi mồ hôi đầm đìa. Thời gian giải lao thì có tí xíu. Nghỉ ngơi chả được bao nhiêu mà còn phải mau chóng thay đồ đợi đàn chị trang điểm cho. Đã thế tôi còn là người đầu tiên nên đến thời gian ăn trưa cũng không có.

Hôm nay xui xẻo làm sao. Dậy trễ nên không mang theo bánh mì. Bụng tao kêu ùng ục liên tục, thi đấu với tiếng của đàn chị cổ động. Trang điểm xong xuôi, không muốn nó lem luốc nên chỉ có thể nhấp tí nước trước khi chạy đi tập tiếp cùng các bạn.

Nghĩ thầm trong bụng rằng nếu qua được ngày hôm nay, mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn. Thằng Sarawat ghé qua tìm tôi ở tòa nhà. Nó mặc bộ đồ đá bóng màu trắng của khoa Khoa học Chính trị như mọi lần. Chỉ là lần này không mang tất và giày đá bóng như bình thường.

Nó lết đôi dép lào đến. Đúng ngầu luôn, thằng đâm bang.

Ờ…Tao đang mỉa mai!

“Nghỉ giải lao 5 phút. Sau đó tập lại một lần nữa.” Tôi đi ra chiếc ghế bên cạnh người da ngăm rồi ngồi xuống. Trong tay thằng Sarawat cầm một chiếc sandwich tuna.

“Chán mày trang điểm thật sự.” Nó nheo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, thiếu điều xuyên qua luôn lớp áo.

“Tao cũng chán mày mang dép lào ghê.”

“Đẹp trai mà.”

“Tao cũng đẹp trai.”

“Ăn gì chưa? Này! Sandwich.”

“Cảm ơn.” Tôi ngoan ngoãn nhận lấy rồi từ từ bóc lớp plastic một cách chậm rãi, sau đó cắn một miếng vì không thể chịu đựng cơn đói được nữa. Thôi thì để đàn chị bôi lại miệng cho vậy. Vì lipstick cũng là màu tự nhiên sẵn rồi nên tôi chấp nhận dẹp tất cả lo lắng qua một bên.

“Có không khỏe chỗ nào không? Sao mặt nhợt nhạt vậy?”

“Vậy hả? Các chị ấy trang điểm nhẹ cho tao ấy mà.”

Thật ra là do mệt vì việc tập luyện thì đúng hơn. Bây giờ lại bắt đầu đau bụng nữa rồi, cơ mà nuốt gì cũng không trôi vì nó không chịu nạp vô.

“Rồi đấu lúc mấy giờ?”

“3 giờ chiều.”

“Của tao cũng tầm đó.” Đội cổ động phải nhảy múa trước khi bắt đầu trận đấu bóng mà. Và trong thời gian đó phải ở một bên sân vận động để đứng zone và biểu diễn rất nhiều tiết mục đặc sắc.

“Cho chút xíu động lực đi.” Thằng Sarawat mè nheo, thò tay qua nắm tay tôi rồi lim dim mắt như chó làm nũng chủ.

“Ừm. Chúc mày giành chiến thắng.”

“Nếu tao thắng, mày sẽ cho tao cái gì?”

Đến rồiiiiiiiiiiiiii, con quỷ háo sắc lại nhập vào người nó rồi đấy, anh chị em ơi.

“Không có gì để cho hết. Mày được tiền thưởng rồi mà.”

“Hai chuyện khác nhau chứ. Cái đó phải chia với bạn trong team. Còn cái này tao chỉ muốn có một mình thôi.”

“Vậy muốn xin cái gì?”

“Xin đá bóng vào goal với mày, chỉ hai đứa với nhau trong phòng được không?”

“Không cần đá. Để tao đạp cho nằm thoi thóp luôn.”

“Được hết. Chỉ cần mày làm khung thành.”

“Còn.”

“Sẽ là môn thể thao hấp dẫn lắm đây.”

“Còn chưa nữa.”

“Làm đến khi nào kiệt sức, không ngồi dậy được nữa thì tốt quá.”

“Còn chưa dừng nữa, thằng quần!” Tao vả cho sấp mặt ngay đây bây giờ.

Đợi đến khi được thở phào nhẹ nhõm cũng là lúc đàn chị cổ động gọi đi tập và tống tiễn thằng Sarawat đi. Thời gian đã đến, mọi người nối đuôi nhau bước vào sân vận động ngoài trời. Trên khán đài đầy ắp người ở cả hai bên sân.

Ở giữa sân có cầu thủ bên đội Kiến trúc đang khởi động cơ thể. Thằng Sarawat ngồi cùng bạn bè ở bên cạnh. Nó liếc nhìn tôi một lúc trước khi quay sang tập trung với việc phổ biến chiến thuật của huấn luyện viên và người trong team.

5 phút sau, đội Kiến trúc khởi động xong thì đến lượt đội cổ động thực hiện nhiệm vụ của mình trước khi bắt đầu thi đấu trận chung kết bóng đá. Bài hát khai sân là bài diễu hành của trường và 2 bài khác.

Kiểu như là…ánh nắng lúc 3 giờ hơn nóng gắt vô cùng. Tất cả mọi người đều mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Trước khi ra sân ai nấy đều ngửi cây hít, xoa dầu gió, song cơ thể thật sự mệt lử. Chỉ cần giơ hai tay lên để dàn hàng thôi cũng run lẩy bẩy.

Nhưng tôi là người có spirit cao mà. Cố ép bản thân vượt qua cho bằng được.

Đến khi trở về một bên sân, tôi lập tức thả người ngồi bệt xuống đất kiểu xụi lơ, không thiết giữ gìn hình tượng nữa.

Tiếng huýt còi bắt đầu cất lên, cùng với đó là đường chuyền bóng từ cầu thủ của một đội. Trên khán đài, tiếng cổ vũ vang lên không ngớt. Bảng cổ động lớn cỡ nào cũng giơ lên hết. Thi thoảng còn nghe thấy khoa ca của hai đội vang lên cạnh tranh nhau.

Hôm nay không chỉ có mỗi khoa Khoa học Chính trị và khoa Kiến trúc. Sinh viên của cả trường đều đến cổ vũ một cách náo nhiệt.

“Số 12 chuyền bóng cho số 7.”

“Íiiiiiiiiii, Sarawat cố lên. Sarawat cố gắng lên.”

“Bạch Hổ. Bạch Hổ. Bạch Hổ.”

“AR fighting. AR fighting!”

“Hiện tại khoa Chính trị đang cầm bóng. Chuyền cho tiền vệ. Số 4 cánh phải chạy ra đón bóng. Chuyền đi. Chuyềnnnnnnnnnnnn. Ôi! Chạm xà ngang.” Bình luận viên có vẻ cũng phấn khích không kém gì cổ động viên.

“Các em ơi, sẵn sàng chưa? Đứng zone!” Thấy mẹ rồi. Mới nghỉ được tí xíu, lại đứng zone nữa hả.

“Tine, ổn không em?” Đàn chị dịu dàng hỏi tôi. Tôi vội đứng dậy, lắc đầu nguầy nguậy.

“Em không sao ạ.”

“Không ổn thì báo chị nhé.”

“Vâng.” Thật ra bây giờ vẫn đỡ hơn lúc ở giữa sân một chút. Vậy nên tôi an tâm sẽ không có chuyện gì xảy ra cho đến khi trận đấu kết thúc.

Bài nhạc cổ động bắt đầu hết bài này đến bài khác. Từ 1 thành 2, 3, 4 rồi cứ thế tiếp tục cho đến hiện tại là đã trôi qua 20 phút. Trận tranh tài giữa sân vẫn đang rất quyết liệt. Tiếng cổ vũ từ khắp nơi vang lên như muốn chống lại cái nắng gắt của buổi xế chiều.

Bíttttttttttttttt.

Tiếng huýt còi kéo dài báo hiệu rằng đã xảy ra sự cố ở phía trước. Ai đó bên đội Chính trị nằm một đống trên mặt đất, cuối cùng phải khiêng ra một bên sân.

Thằng Boss…

Và sau đó trận đấu bắt đầu trở nên căng thẳng hơn.

Bítttttttttttttttt.

4 phút sau, đàn anh bên đội Bạch Hổ được khiêng ra một bên sân do lỗi của cùng một người. Thằng cha Mil…Vậy nên người kia phải nhận thẻ đỏ vì cố tình phạm foul 2 lần. Nhưng trông mặt hắn chẳng có vẻ gì là hối lỗi cho lắm.

“Hiện tại bên đội Kiến trúc đã ra một người. Đồng thời số 11 vào thay cho số 3.” Đàn anh thân hình khổng lồ ra sân với vẻ mặt gây sự. Sau đó trận đấu tiếp tục diễn ra.

Bên đội kia chơi rắn quá.

Tôi nhìn thằng Sarawat chạy giữa sân, ngã lên ngã xuống không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn đứng dậy chạy tiếp.

Tai tôi bắt đầu ù đi. Ánh nắng trước mặt chói chang đến mức gần như không thể nhìn thấy gì. Cánh tay run lẩy bẩy đến nỗi chỉ muốn buông xuống tức thì. Thế nhưng tôi làm không được.

Tôi không còn nghe thấy tiếng nhạc nữa, cũng chẳng rõ mình đang ở động tác nào. Mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt cắt không còn một giọt máu.

Cố lên chứ, thằng khốn. Cố lên!

Nhưng cơ thể không chịu nổi nữa rồi…

Rầm!

Bíttttttttttttttttttt.

Cả người thằng Sarawat nằm ra giữa sân. Cùng lúc đó, hai chân tôi cũng không thể trụ vững được nữa. Cảnh tượng trước mắt lúc rõ lúc mờ. Tôi cố nhấc người ngồi dậy trước khi đàn chị đứng bên cạnh chạy tới và gọi tên tôi.

“N’Tine…N’Tine.”

“…”

“Staff, N’Tine không nổi rồi. Mau đưa em ấy vào chỗ mát.”

Cơ thể của tôi được cánh tay lực lưỡng của ai đó dìu vào lều của cầu thủ ở một bên sân. Đôi mắt khép hờ làm tôi không thể nhìn rõ người trước mặt, song tôi vẫn biết đó là ai.

P’Mil chầm chậm cởi từng nút áo cho tôi trước khi thân hình của hắn biến mất khỏi tầm mắt. Thay vào đó là người có hơi thở gấp gáp đang đỡ lấy khuôn mặt tôi.

“Thằng Tine…”

“Sarawat hả?”

“Mày tránh ra. Đang thi đấu. Ai cho phép chạy ra đây?” Tiếng ai đó cắt ngang ở bên tai. Mặt tôi cảm nhận được cái lạnh từ khăn trắng truyền qua.

“Không phải chuyện của anh.”

“Buông thằng Tine ra. Ở đây để tao lo.”

“Người yêu tao, đừng có động vào!”

Anh khiến em cảm giác như mình lúc 14 tuổi. Khi ấy em có người yêu lần đầu tiên…*

(*) Bài “14 lần nữa” của Sek Loso

[Hết chap 18]