[VTLMĐ] Chap 17: Yếu lòng thì chịu thua, rung rinh thì hẹn hò

SARAWATLISM SOLO

“Chán phải tán rồi. Làm người yêu nhau nha.”

Thằng Tine giống như bị shock rồi. Nó chỉ ngồi im trố mắt nhìn như con chim cánh cụt bị đông cứng ở bên cạnh. Mắt nó nhìn tôi chăm chú không chớp mắt. Chắc có lẽ vì không biết nên quay qua nhìn ai thì đúng hơn.

Thằng Man và những đứa bạn khác đứng cười tủm tỉm ở đằng sau. Nhìn chỉ muốn đấm cho lòi mắt. Làm gì cũng không thèm hội ý với tao một câu. Hậu quả là người ngốc nghếch như thằng Tine có bộ dạng như đã thấy.

“Đi xuống dưới thôi.”

“…” Không có bất cứ hồi đáp nào từ người bên cạnh. Tôi đành chớp thời cơ kéo tay đối phương đứng dậy, không trông mong câu trả lời sẽ là đồng ý hay từ chối bởi chỉ cần đưa được nó thoát khỏi tình huống khó xử này nhanh nhất có thể đã là quá đủ rồi.

Có lẽ tôi đã quên mất một thứ, chỉ nhớ đến cảm xúc của mình mà quên nghĩ tới cảm nhận của nó.

Ô hồ….Ngầu chết đi được. Người gì đâu vừa đẹp trai lại còn biết suy nghĩ.

“Ơ kìa, vội đi đâu chứ?”

“Sarawat!”

“Khoan hãy xuống mà. Hồ, cái gì vậy chứ!” Bạn bè trong nhóm kêu gào phản đối, đặc biệt là thằng Man trông hưng phấn hơn bất cứ đứa nào. Nó kéo nguyên team và thành viên trong nhóm chạy theo vào phía sau sân khấu, giữa những tiếng hò reo hỗn độn của đám sinh viên bên dưới.

“Không cần nói bất cứ cái gì hết.” Tôi nói với thằng Tine.

“Tao có nói gì đâu. Chỉ là…hơi shock một tí.” Mắt tròn xoe thế kia không gọi là một tí đâu ha. Mẹ nó, dễ thương chết đi được. Thế này bảo sao không thích cho được. Đúng là câu dẫn mà.

“Thằng Sarawat, mày làm hỏng chuyện rồi.” Thằng Man nhào vô cắt ngang cuộc đối thoại giữa tôi và thằng Tine trước khi mọi âm thanh lắng xuống một lần nữa khi người trên sân khấu nói một câu qua micro.

“Sững sờ hết rồi nhỉ. Đây chỉ là màn trình diễn surprise từ các bạn lớp guitar thôi. Xin cho một tràng vỗ tay nào.”

“Íiiiiiiiiiiiiii. Chỉ là diễn thôi hả?”

“Anh lừa Dao*!” Khán giả đồng loạt la lớn. Những tiếng vỗ tay vang dội như vô cùng hưởng ứng rằng sự việc ban nãy chỉ là tình huống dàn dựng.

(*) câu thoại nổi tiếng trong một MV quảng cáo của Mistine năm 1995

Sự náo nhiệt bắt đầu từ lúc đó và kết thúc trong chưa đến 10 phút khi tiết mục của người mới đã lôi kéo lại sự chú ý. Chỉ có đám bạn của tôi là than ngắn thở dài một cách không hài lòng. Không biết chuẩn bị mất bao lâu, chỉ biết tính từ lúc tôi nói với tụi nó thằng Tine sẽ chơi bài “Xin” thì cũng gần một tuần. Mong sao tụi nó không bỏ công tập thành từ lúc đó.

“Thằng cha Jom bị cái khỉ gì vậy chứ? Ai bảo đó là diễn?”

“Anh ấy hiểu lầm như vậy cũng tốt.” Tôi lên tiếng chấm dứt cuộc hội thoại.

“Tốt cái khỉ mốc mày ấy. Tao bỏ bao công sức để giúp mày đó, thằng Wat. Rồi nhìn đi, đổ bể hết mọi thứ.”

“Đừng suy nghĩ nhiều quá.”

“Khỏi cần yêu đương gì nữa. Phiền phức. Chán phải mong chờ rồi.” Đem cả ukulele ra chơi cơ mà. Nghe bảo là của câu lạc bộ…

“Sao rồi, thằng Tine? Bây giờ trái tim còn hoạt động bình thường không đó?”

“…” Chủ nhân cái tên ngước mặt lên nhìn thằng Tee, chủ nhân của câu hỏi. Tuy nhiên nó không đáp gì cả như mọi lần nên tôi chỉ biết xoa đầu nó, vừa mắc cười vừa cưng chiều.

“Ngồi nghỉ đã. Còn tụi mày, trước hết tao rất biết ơn ý tốt của tụi bay. Phần còn lại để tao tự giải quyết.”

“Chán thế. Lại đổ sông đổ bể như mọi lần nữa rồi. Uầyyy!”

“Để tao đi làm rõ với P’Jom đã. Lấy sự tự tin ở đâu ra mà dám bảo đây chỉ là diễn chứ. Khốn kiếp!” Tôi nhìn theo tấm lưng rộng của tụi bạn, không hề có ý định ngăn cản.

Mọi người hiểu lầm có lẽ cũng là lẽ bình thường, vì dẫu sao mỗi lớp của câu lạc bộ đều có tiết mục biểu diễn. Với lại P’Jom cũng không tinh ý đến mức nhìn ra hai thằng con trai thân to như trâu sẽ khùng điên mà tỏ tình với nhau trước mặt thiên hạ như vậy.

Dù cho sự thật đã diễn ra như thế…

“Rốt cuộc nó là thật hay chỉ là diễn vậy chứ?” Sau khi thằng Tine lấy lại bình tĩnh một lúc, nó lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

“Mày nghĩ sao?”

“Không biết.”

“Ừm, là diễn.” Cái khỉ mốc ấy. Nhưng lại sợ nó nghĩ nhiều nên không dám nói ra sự thật. Nó còn chưa chắc chắn rằng có thích tôi thật hay không. Loại chuyện này phải mất một chút thời gian. Đến lúc đó rồi tổng tấn công cũng không muộn.

“Hớiiiii, hết hồn luôn đó, thằng quần. Tao kiểu…thở không nổi luôn.” Đối phương nói với vẻ nhẹ nhõm, sau đó quay qua cười với tôi như mọi lần. Thằng Tine trước đó đã trở lại rồi.

“Mừng vì tao không ngỏ lời xin mày làm người yêu thật hả?”

“Không biết nữa.”

“Mày copy câu của tao.”

“Hới! Bộ mày mua bản quyền câu “không biết” về xài một mình rồi chắc?”

“Đừng suy nghĩ nhiều.”

“Đừng có nghịch đầu tao.” Nó nhanh chóng đẩy tay tôi ra trước khi móc điện thoại trong túi quần đồng phục lướt đọc để tránh né nói chuyện tiếp với tôi. Ờ…thằng này nó cứ giả nai vậy suốt.

“Tụi vợ của mày nhắc đến tao này.” Bỗng nhiên nó lên tiếng sau khi ngồi lướt điện thoại khoảng 5 phút.

“Nói sao?”

“Mừng vì mày không thích tao thật. Chuyện tao từng bảo thích mày trên IG cũng vậy. Tất cả đều được cho là kế hoạch surprise của câu lạc bộ.” Tôi không đọc ra ý tứ trong đôi mắt nó. Tuy nhiên qua giọng nói thì lại có thể nhận ra vài phần thất vọng trong đó.

Đồ gây phiền nhiễu nàyyyyyyyyy, rơi vào bẫy của tao rồi chứ sao.

“Cũng tốt. Vậy thì mày không cần mệt mỏi vì phải trả lời câu hỏi của người khác.”

“Ờ!”

“Thế mày làm giọng bực bội làm gì?”

“Ai bực bội? Tao không có bực. Thậm chí còn cảm thấy vui là đằng khác.” Nhưng mặt nó nào phải vậy. Mỗi lần chọc tức được nó, tôi đúng có niềm vui luôn. Có thể gọi đó là sự thỏa mãn nhỏ bé vào mỗi ngày của tôi.

“Vui rồi thì đi phụ phát phiếu đăng ký thôi.”

“Ừm.” Thằng Tine đứng dậy đi ra một bên sân khấu nơi các đàn anh và bạn bè trong câu lạc bộ tập trung. Đảm bảo tụi Bạch Hổ cũng có mặt ở đó đông đủ.

“Có gì cần phụ không ạ?” Tôi hỏi đàn chị năm 2. Chị ấy đưa một xấp giấy cho tôi và thằng Tine rồi kê một cái bàn mới ở bên còn lại của sân khấu để hoạt động diễn ra dễ dàng hơn vì hôm nay có khá nhiều sinh viên hứng thú với sự kiện.

Thằng Tine đi theo tôi không rời nửa bước. Sau đó chúng tôi cùng nhau phổ biến chi tiết và phát phiếu đăng ký cho những ai hứng thú. Đã vậy còn có thằng Man và thằng Boss đến phụ họa nữa nên danh sách người đăng ký càng lúc càng đông. Đó là chưa bao gồm một số lượng lớn người đã quyết định và xin phiếu đăng ký từ trước đó. Có thể nói rằng sự kiện Music Festival nhận được sự quan tâm khổng lồ vượt xa dự đoán ban đầu.

“Sarawat, hồi nãy bất ngờ quá trời. Tiết mục xin làm người yêu làm shock chết đi được.”

“Vâng.” Không chỉ nhận phiếu đăng ký, một số người vẫn chưa thoát khỏi chủ đề surprise của lớp guitar dù thật sự thì nó đâu phải diễn xuất.

“Sarawat, chị muốn lập nhóm. Nộp phiếu đăng ký từ bao giờ vậy?” Một đàn chị có gương mặt xinh đẹp đi tới đặt câu hỏi.

“Nộp từ hôm nay đến cuối tháng sau ạ.”

“Nếu tham gia cuộc thi, có phải chúng ta sẽ trở thành đối thủ không?”

“Vẫn trên tinh thần hữu nghị nhiều hơn ạ.”

“Vậy gặp lại sau nhé.”

Tôi không đáp mà chỉ gật đầu nhẹ rồi đưa tờ phiếu đăng ký cho thân hình nhỏ nhắn đang cười với mình. Thế rồi đầu óc như chợt bừng tỉnh khi bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của thằng Tine.

“Nhìn gì, trâu nhỏ?”

“Trâu nhà mày đẹp trai được như tao chắc?”

“Người ta chỉ hỏi thôi. Không có gì đâu.”

“Tao đã nói câu nào chưa?” Chỉ biết gật gù ra vẻ thấu hiểu dù trong lòng cười như được mùa. Có biết rằng việc khiến người mình thích tức điên lên chính là cấp độ thành công mà tôi hướng đến. Lúc tức lên sẽ làm vẻ mặt giận dỗi, mà lúc làm vẻ mặt giận dỗi lại cực kỳ đáng yêu.

Mắt thì tròn xoe, lông mi thì dài, cái miệng lại kích thích cho người ta hôn thế này, tôi thật sự muốn hỏi làm sao nó có thể tự nhận mình đẹp trai được nhỉ.

“Em ơi, cho một tờ phiếu đăng ký.” Tôi quay đầu về phía phát ra giọng nói. Có một nhóm đàn anh trong bộ đồng phục khoa Kỹ thuật đi tới. Thằng Man chạy ra đón đầu rồi đưa phiếu đăng ký và tờ rơi cho đối phương mà chẳng thèm giải thích chi tiết gì thêm.

“Anh muốn tờ phiếu trên tay N’Sarawat cơ. Không được hay sao?”

“Nghĩ mình nổi tiếng rồi chảnh chó, kén cá chọn canh đây mà.”

“Chậc chậc. Không được rồi nha, cậu em.”

Một vài giọng nói của các thành viên trong nhóm đàn anh thay phiên cất lên như muốn dằn mặt. Tôi chìa tờ phiếu ra cho những người đó. Những người đó…tôi nhớ lờ mờ rằng trước đó chúng tôi từng xảy ra ẩu đả với nhau 2 lần. Tôi cũng không hiểu tại sao phải cố tình kiếm chuyện với tôi. Và đáp án nhận được chính là vì ngứa mắt. Chỉ vậy thôi sao.

“Năm nay tao sẽ đợi gặp mày. Muốn biết xem thần thánh đến đâu.” Tên đàn anh da ngăm đen ngay cả đến tên tôi cũng không biết vỗ vai tôi bồm bộp rồi mỉm cười. Song chúng tôi đều ngầm hiểu đây không phải nụ cười của người có thiện ý.

“Chắc sẽ gặp nhau thôi.”

“Vừa hay…tao đang muốn biết chi tiết về phiếu đăng ký. Mày giải thích cho tao nghe được không?”

“Cuộc thi sẽ có 2 vòng là…”

“Tao không tiện nghe ở đây nhưng sẽ rất vui nếu mày đi theo tao đến nhà vệ sinh nam ở bên cạnh tòa nhà.”

“Chắc là không tiện ạ.”

“Tao không làm mặt mày có vết thương để mất đi độ nổi tiếng đâu. Không cần sợ.” Bộ nó có vấn đề gì lắm sao với cái câu “sự nổi tiếng” quần què gì đó. Tao chỉ là tao thôi, chả chèo kéo ai cả. Tại sao phải bắt bẻ chuyện này mãi thế.

Mấy lần liền rồi nhé mày. Vì xem tụi mày là đàn anh nên mới không muốn gây sự. Nhưng một khi sự nhẫn nhịn đã hết thì giây phút đó cho phép tôi bung xõa luôn. Cứ để cho bố tao tống con ruột vào tù đi. Mẹ nó, nhịn không nổi thật mà.

“Thằng Tine, lát tao quay lại.” Để chấm dứt mọi chuyện, tôi phải mau chóng làm tất cả cho ra lẽ.

“Đi đâu?”

“Buồn tiểu.”

“Không cho đi. Nín lại đi.” Tụi đàn anh bỏ đi ngoảnh mặt lại nhìn tôi với vẻ trông chờ. Thằng Man và thằng Big đi theo chắn trước trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, bất chấp dấu vết từ thương tích cũ vẫn còn hiện hữu khiến trong lòng nhức nhối.

Vì không muốn tụi nó phải bị thương vì mâu thuẫn cá nhân, tôi đành phải bắn ánh mắt qua ngầm ra hiệu rằng tránh đường cho tao đi được rồi. Song vấn đề không nằm ở tụi Bạch Hổ mà là…thằng gây nhiều nhiễu.

“Cho đi chung nữa. Vừa hay tao cũng mắc tè.” Nó nói rồi giữ chặt tay tôi không cho đi đâu.

“Nín đi.”

“Tao không nín được.”

“Qua bên kia đi kìa.” Nói rồi chỉ ngón tay về phía một bên tòa nhà đối diện với nhà vệ sinh tôi đã hẹn với tụi đàn anh.

“Thằng Sarawat.”

“Đừng bướng bỉnh mà. Mày bướng bỉnh như vậy tao càng khó xử.”

“Ờ, nín tè không chết được đâu.” Tôi không muốn nó chứng kiến những điều xấu xa như vậy. Không muốn nó phải nóng lòng vì tôi. Cơ mà cũng không biết thằng Tine cắt nghĩa câu nói vừa rồi như thế nào. Chỉ biết lòng bàn tay nắm chặt tôi đã buông lỏng và quay sang phát phiếu đăng ký cho người trước mặt mà không thèm nhìn tôi lấy một lần.

Vợ dỗi rồi. Làm sao đây…

Nhưng mà kệ đi! Phải nhanh chóng giải quyết vấn đề trước mắt đã. Vì vậy tôi không chậm trễ mà đi theo tụi đàn anh khoa Kỹ thuật. Bầu không khí có hơi ngột ngạt một chút. Cả khu vực rơi vào tĩnh lặng vì không còn ai khác sử dụng nhà vệ sinh ngoài tụi này. Và ngay khi tôi vừa bước chân vào, cánh cửa đóng sập lại. Vấn đề muốn giải quyết một lần nữa được đem ra.

“Tao rất ghét mày. Chỉ muốn nói rằng liệu hồn đấy. Đã bao giờ đang đi mà ngã lăn quay ra chưa?”

“Anh dọa?”

“Không dọa. Tao chỉ muốn nói cho mày biết vậy thôi.”

“Hỏi thật. Em đã làm gì khiến anh phật ý? Theo như những gì em nhớ thì chúng ta thậm chí còn chưa bao giờ quen biết.” 2 lần rồi tụi nó đánh hội đồng tao không rõ lý do. Thế mà tôi cũng ngu ngơ về phòng băng bó vết thương cùng với vô số câu hỏi ở trong đầu.

“Không biết thật hả?”

“Nói đi thì tao mới biết được chứ!” Bắt đầu không kiềm chế được cảm xúc rồi đấy. Đến mức xưng hô mày-tao với đàn anh luôn. Và có vẻ như người nghe cũng không được bình tĩnh cho lắm, lao tới thụi một đấm vào mặt tôi. May là bạn nó ngăn lại, nếu không tao nát…

“Để tao nói cho mà nghe. Mới đầu tao cũng chẳng có lý do gì để không ưa cái bản mặt mày đâu. Lúc nhận ra thì tao đã chướng mắt rồi.”

Nói tóm lại là chỉ vì tôi có bản mặt ghẹo gan đàn anh thôi, không có lỗi phải gì hết. Lỗi ở khuôn mặt?

“Nhưng giờ thì tao nói luôn là lý do khiến tụi tao ghét cay ghét đắng bản mặt mày có nhiều hơn thế.” Đối phương ngừng lại một chút trước khi đặt câu hỏi cho tôi. “Còn nhớ từng làm gì để người khác phật lòng không?”

Tôi chỉ lặng lẽ đứng im, cố gắng nhớ lại tất cả sự kiện trong đầu. Nhưng tin đi, dù có nghĩ đến nổ đầu thì tôi vẫn không tài nào nhớ ra. Bởi tôi chưa bao giờ gây sự với nhóm khoa Kỹ thuật dù chỉ một người. Ngoại trừ…

“Thằng Mil.” Tên của người thứ 3 không liên quan đến sự việc được nhắc tới. Sau đó tôi liếc mắt nhìn một tên đàn anh mặc áo đồng phục khoa Kiến trúc đứng chen ngang ở bên kia. Thề luôn là tôi không quen hắn. Nhưng đoán chừng có lẽ là bạn của người vừa được nhắc tên.

“Nhớ ra rồi phải không? Còn gì để thanh minh không? Biết đâu sau này mày lại thoát khỏi chân tụi tao.”

“…” Tôi im lặng, không chịu đáp gì cả.

“Lần đầu tiên, mày kéo bạn đến gây sự với thằng Mil.”

Tao gây sự hồi nào. Chuyện của đàn anh tên Mil bắt đầu từ lúc ở trong quán rượu mà tôi và thằng Tine cãi nhau tối hôm đó. Lúc tôi biết ai là người xin số điện thoại của nó, thằng Man đã xử lý bằng cách kéo tôi đến tận nơi giải quyết. Và có vẻ như đàn anh đó cũng hiểu nên không xảy ra chuyện gì cho đến khi mọi chuyện chìm xuống.

Rồi làm thế nào mà giờ nó lại trở thành vấn đề chứ. Đã khó hiểu nay lại càng khó hiểu hơn. Việc này là tao sai?

“Lần thứ 2…” Vẫn là tên đàn anh đó nói tiếp. “Ở tiệm cafe chế Tun. Thằng Mil bảo với tao là mày kiếm chuyện với nó.”

“Em chỉ gạt tay.”

“Mày vẫn nhớ đấy nhỉ.” Gạt tay! Tao chỉ gạt tay thôi, thằng khốn. Có bắn chết đàn anh đâu chứ.

“Bạn anh động đến người của em trước.” Đã bảo ai động đến thằng Tine, tôi xử tất. Bất kể đó là người nào. Và nếu sự việc xảy ra tất cả bắt đầu đều là vì tôi lựa chọn bảo vệ thằng Tine, lo lắng cho nó, giữ kỹ nó thì cứ việc. Tôi luôn sẵn sàng liều mạng.

“Tao không quan tâm.”

“Em cũng không quan tâm. Ai động đến thằng Tine, em tuyệt đối sẽ không nể mặt.”

“Thằng Sarawat…” Đệt mợ!

Lần này là thằng Tine và tụi Bạch Hổ đẩy cửa bước vào. Tuy vậy tôi nào có để ý đến tụi thằng Man. Tôi chỉ quan tâm người vừa gọi tên tôi, sợ nó buồn vì những điều xấu xa tôi đã làm với người khác.

 

 

“Mày đến làm gì?”

“Đi tìm mày không thấy nên thằng Man đưa tao đến.” Dứt lời, tôi lập tức quay ngoắt sang thằng Man. Nó nhún vai làm bộ vô can, song chúng tôi đều ngầm hiểu sẽ không ai trách ai. Thằng Big, Tee, Boss và thằng Theme cũng vậy.

“Mày thích gọi đồng bọn ra quá nhỉ.” Một tên đàn anh cắt ngang bằng giọng ghẹo gan, sau đó quay đầu qua nhìn tôi.

“Cũng như nhau cả thôi.”

“Thích nó hả?” Miệng nói, còn tay chỉ vào mặt thằng Tine.

“…”

“Thích nó cho lắm, coi chừng bị giành mất.”

“Giành cái khỉ mốc. Tao không phải đồ vật.” Giây phút đó, tôi nhìn thân hình của thằng Tine lao thẳng tới chỗ đàn anh trước mặt rồi vung nắm đấm loạn xạ.

Bụp! Bụp! Bụp!

Tao còn chưa kịp nói gì thì nó đã nhào vào đấm người ta rồi. Và hành động khơi mào của thằng Tine đã khích cho tụi đàn khoa Kỹ thuật xông lên. Tôi cũng vậy, cố gắng kéo thằng gây phiền nhiễu ra khỏi tình huống lộn xộn này. Song dường như tất cả đã quá trễ.

Bụp! Bụp!

Thân hình thằng Tine ngã xuống ngay trước mặt tôi trong sự ngỡ ngàng của tụi bạn trong nhóm. Đó là thời khắc cả thế giới như ngừng quay. Bao nhiêu cảm xúc tích tụ như nổ tung. Từ đầu đến giờ, dù là bất cứ chuyện gì tôi vẫn luôn nhẫn nhịn. Nhưng còn thằng Tine, nó là ngoại lệ đối với tất cả.

“Mày!” Hai chân tôi bước về phía trước rồi vung nắm đấm thật mạnh vào mặt của tên vừa làm cho thằng Tine ngã lăn ra đất. Đầu óc tôi trống rỗng, không thể nghĩ gì khác ngoài việc đấm đá loạn xạ. Ai cản đường tao cho ăn đạp hết. Chỉ cần nó vẫn chưa xụi lơ dưới chân tao, tao sẽ không dừng lại cho nó có cơ hội đứng dậy nữa.

“Thằng Wat, đừng!”

“…”

“Để tao giải quyết.” Giọng nói đầy sát khí của thằng Man cất lên. Sau đó tôi bị thân hình to bự của tụi bạn trong nhóm xô đẩy. Tụi nó xông vào giải quyết lẫn nhau. Sau đó thì cuộc ẩu đả trong nhà vệ sinh đã biến thành một mớ hỗn độn hệt như những gì mọi người chuẩn bị để đánh nhau. Ngay cả tụi bạn tôi cũng không có đứa nào nương tay.

Thằng Tine lảo đảo đứng dậy giữa những tiếng đấm đá và tung cước của cả hai bên. Tôi không mất nhiều thời gian để đi đến chỗ đối phương, dìu nó ngồi xuống một góc nhà vệ sinh trước khi dành toàn bộ thời gian còn lại giải quyết vấn đề trước mắt.

Khoảng nửa tiếng sau chúng tôi mới giải quyết xong với nhau. Có thể nói rằng thê thảm đến mức không còn chỗ nào lành lặn. Cả bên tôi lẫn bên tụi đàn anh khoa Kỹ thuật. Nặng nhất còn phải gấp rút đưa vào bệnh viện. Không cần hỏi là ai đâu. Chính là tên tôi đã đấm túi bụi vì dám đánh thằng Tine ngã ra đấy.

Bạn bè trong bang Bạch Hổ cũng đầy vết thâm tím. Thấy không có gì nghiêm trọng nên giải tán nhau về phòng xử lý vết thương. Thằng Tine cũng không thua kém. Mặt nó sưng vù, tím tái trông đúng tội nghiệp. Có vẻ như bị đấm đến nỗi máu chảy đầy lỗ mũi vì thấy nó lấy hết sức dùng ngón tay bịt hai bên mũi lại.

Đó đúng là moment khốn nạn.

Lúc tôi đỡ đối phương ra khỏi nhà vệ sinh, người nó run bần bật đến nỗi có thể nghe được tiếng thút thít khe khẽ. Trái tim người nghe như vỡ vụn, chỉ muốn ôm ấp vỗ về. Nhưng đến khi nghe xong lý do, tao thả tay liền luôn.

“Hưuuuuuuuuuu. Mặt tao tiêu tùng rồi. Đàn chị cổ động giết tao chết chắc luôn.”

“Đã bị đau còn lo lắng khuôn mặt.”

“Lẽ ra nó phải đấm tao chỗ khác chứ. Đấm vào người còn không đau bằng đấm vào mặt.”

“Nếu mày nhắm vào người nó trước, đảm bảo nó sẽ nhắm vào người mày mà đáp trả.” Sau đó tôi nghe thấy tiếng càm ràm nhiều đến mức điếc cả tai. Đợi đến khi về tới phòng, một bên tai cũng hỏng luôn rồi.

Thằng Tine ngồi cúi đầu xếp bằng trên giường, còn tôi đi lấy hộp sơ cứu rồi ngồi xuống băng bó. Mắt nó sưng húp vì khóc suốt trên đường về kí túc xá. Mặt bầm dập rồi chứ sao. Khóc không phải vì đau đâu. Khóc vì lo cho khuôn mặt của mình ấy. Sợ đàn chị mắng té tát.

“Hưuuuuuu, cho tao cái gương.”

“Không cần đưa. Mất công mày lại khóc to hơn bây giờ.” Nó lại sắp sửa bĩu môi rồi đấy. Bộ dạng nhìn thấy lúc này làm tâm trạng tôi bắt đầu khá hơn. Thật muốn đạp cho tên đàn anh kia thêm một trận nữa. Sống mũi cao của nó có vết máu đã khô lại. Môi có vết bầm tím vì lĩnh trọn cú đấm cực mạnh đến nỗi ngã lăn quay ra trước mặt.

“Tao không thoa alcohol. Hưuuuuuuuu.”

“Tóm lại là băng bó hay khóc đây?”

“Đồ khốn. Tao không nên giúp mày mà. Đàn chị cổ động mắng tao chắc luôn.”

“Lỡ làm mất rồi còn đâu. Nào, ngước mặt lên xíu coi.”

“Tiêu tùng. Mặt tao tiêu tùng rồi.”

“Nín khóc đi rồi làm ơn đừng càu nhàu nữa.”

Ai nhìn thế nào tôi không biết, song đối với tôi, thằng Tine là vật thể sống rất dễ bắt nạt. Càng những lúc nhõng nhẽo thì lại càng muốn đè ra ăn hiếp cho biết thân biết phận. Tôi không để cho nó có thời gian than vãn gì thêm, lập tức giữ cằm đối phương cho ngước lên để dễ dàng thoa thuốc. Thế rồi biết kết quả là gì không.

Triệu chứng tim đập mạnh lúc nhìn vào đôi mắt chớp chớp kiểu ngây thơ vô số tội của nó.

Đúng đáng yêu. Đúng đáng yêu. Đúng đáng yêu. Chết tiệt!!

Từng câu từng chữ của thằng Man lập tức hiện lên trong đầu tôi. “Khi mày muốn, mày phải biết xin. Cái khỉ gì cũng phải xin trước đã. Cho sờ một chút nhé. Cho bắt nạt một chút nhé. Nói ra đi chứ, thằng quần. Cứ nghĩ trong lòng, người ta sẽ biết sao?” Giờ đây khi tôi bắt đầu không thể kiềm nén cảm xúc của mình được nữa, thôi thì thử làm theo lời khuyên của thằng Man xem sao.

Dù đa số lúc nào tôi chẳng nghe theo lời khuyên của nó, cơ mà cuối cùng chả được tích sự gì cả.

“Thằng Tine.”

“Gì? Băng bó đi chứ. Bôi mỗi Betadine đủ rồi. Đừng để vào miệng tao đó. Lỡ đâu nuốt phải thì lại chết mợ.”

“Thằng Tine…”

“Cái gì?”

“Cho sờ ngực xíu đi.” Được thì tốt, không được cũng không sao. Xin phép trước, biết đâu lại ăn may.

“Mày tưởng vui lắm hả?”

“Sờ được không?”

“Sờ cái khỉ gì. Buông tao ra. Khỏi cần giữ cằm. Hứ. Nổi da gà.” Lại thế rồi. Tóm lại là đừng nói đến ngực, đến cằm tôi còn không được rờ tới. Nghĩ mà chỉ muốn chạy đến đấm chết thằng Man cho rồi.

Thế là tôi đành bật chế độ chó nhìn máy bay thứ thiệt nhìn thằng Tine lẳng lặng cầm thuốc lên tự bôi. Có đôi lần nó lén lén lút lút liếc mắt qua nhìn tôi nhưng lại chẳng chịu hé môi nửa lời. Băng bó vết thương xong thì đẩy hộp sơ cứu qua cho tôi tự mình xử lý.

“Làm đi.”

“Tao có đau gì đâu.” Mặt đâu có bầm dập, chỉ có đánh người ta má nhận không ra thôi.

“Tay mày ấy.”

“…”

“Ờ, tay bầm hết trơn rồi kìa. Mau băng bó vào đi.” Tôi cúi đầu nhìn hai tay mình. Tay trái không có lấy một vết thương, riêng tay phải thì như vừa trải qua một cuộc đại chiến. Lòng bàn tay trầy xước đến nỗi máu bê bết. Ban đầu chả có cảm giác gì, vừa nhắc đến một cái là lập tức thấy đau ngay.

“Băng bó cho xíu đi. Làm bằng tay trái không quen.” Tôi thử năn nỉ một lần nữa hòng đạt được mục đích. Thằng Tine đảo mắt suy nghĩ một hồi rồi nhích người tới gần, lục tìm thuốc xử lý vết thương mà chẳng hé môi nửa lời.

Giống như một giấc mơ…giấc mơ trở thành sự thật.

Tôi gặp thằng Tine lần đầu tiên là vào sự kiện live của Scrubb ở Silpakorn. Hồi đó chưa biết gì đâu, chỉ cảm thấy nổi bật vậy thôi. Có lẽ nên gọi đó là ấn tượng từ cái nhìn đầu tiên. Gặp nhau rồi cũng chả làm gì hơn. Nó đi cùng bạn, nhảy nhót ở gần chỗ tôi đứng. Cả người ướt đẫm mồ hôi sau khi sống chết nhảy nhót vui đùa.

Khi buổi biểu diễn kết thúc, tôi tách khỏi đám bạn để đi theo nó. Thằng Tine bị bạn đẩy lưng cho đi về phía sau sân khấu. Nghe mang máng thì hình như rất muốn chụp hình với các anh trong nhóm Scrubb nhưng cứ nửa dám nửa sợ. Cuối cùng vẫn không chụp.

“Chỉ cần được nhìn gần như thế này cũng tốt rồi.”

Đây chính là câu tôi nghe được khi đối phương quyết định rời đi cùng với một nụ cười. Vậy là hình của nó thay bằng cảnh đứng chụp kế poster cỡ lớn của nhóm. Và đó là tấm hình tôi chọn đăng lên Instagram vào ngày chúng tôi lại được xem live cùng nhau cách đây không lâu.

Tôi không thể nhớ mình đã bỏ bao nhiêu công sức để tìm kiếm nó. Live của Scrubb lần nào cũng đi xem, hi vọng một ngày nào đó sẽ gặp lại nó. Nhưng tất cả đều vô ích cho đến khi tôi học xong trung học phổ thông. Tôi thi vào một trường đại học ở Chiangmai, bắt đầu cuộc sống mới và không còn hi vọng gì nữa.

Cho đến một ngày…

Người con trai tôi tìm kiếm đã bước đến tận nơi. Nó gọi tên tôi. Chính tại giây phút ấy tôi có cảm giác như sự chờ đợi dài đằng đẵng của mình đã kết thúc, đi cùng với nó là nụ cười thầm ẩn dưới biểu cảm ngây ngốc mà bản thân thể hiện ra.

“Sao hồi cấp 3 mày không có bạn gái?” Bầu không khí ảm đạm lập tức bị dẹp bỏ khi câu hỏi của người người trước mặt cất lên. Có lẽ thằng Tine cho rằng…chúng tôi yên ắng quá mức nên mới phải phá vỡ sự im lặng.

“Đợi mày.” Tôi đáp nửa đùa nửa thật.

“Ghẹo gan. Nói thật đi, thằng quần.”

“Tao không muốn yêu đương. Chán phải quan tâm, chăm sóc.”

“Còn bây giờ thì muốn có rồi hả?”

“Ừm, gặp được người muốn chăm sóc rồi.”

“Không chán hả? Tao từng chăm sóc một người. Mệt chết đi được.”

“Không chán. Muốn chăm sóc chính làm muốn chăm sóc. Mệt vì được chăm sóc người mình yêu rất nhiều, nó đáng.” Miếng gạc y tế được áp lên lòng bàn tay rồi dùng băng dính lại một cách dịu dàng. Không ai nói với ai câu nào nữa, tuy vậy thằng Tine vẫn biết rõ tôi đang nói đến ai nên mặt nó mới đỏ còn hơn vết thương bị đấm như thế này.

“Mày từng thích ai chưa?” Nó lấy can đảm hỏi lần nữa sau khi chúng tôi giữ im lặng được vài phút.

“Từng.” Tôi thật thà đáp.

“Vậy bây giờ người đó ở đâu?”

“Ở Bangkok.”

“Thế hả? Vậy…không định theo đuổi người ta hả? Biết đâu mày đạt được ước nguyện thì sao.”

“Có người sinh ra chỉ để ngắm chứ không phải để thuộc về riêng mình.”

“Giống như mọi người nhìn trộm mày vì sự đẹp trai trong khi mày là đứa chả có điểm tốt gì hết.” Thằng Tine nói thêm. Mẹ nó, đáng ăn đòn thật mà.

“Nhưng mày là ngoại lệ đối với tất cả của tao.”

“…”

“Muốn.”

“Chết tiệt.”

“Muốn làm thật mạnh.”

“Thằng khốn, mày đúng thật là.” Đối phương vội lui về phía sau đến nỗi lưng gần như dính chặt vào đầu giường. Tôi bật cười khoái trá dù trong lòng muốn xông vào đè nó ra làm vợ chết đi được. Chết tiệt. Nếu được thì xin làm hết sức cho bầu trời nhuộm vàng* 3 ngày 3 đêm luôn.

(*) ý chỉ liên tục làm chuyện đó với người yêu, kiểu quên ăn quên ngủ

“Muốn bao nhiêu, tao cho tất.”

“Không thèm. Thằng Sarawat, mày là sadist.”

“Mới biết hả?”

Tôi nhích từng chút một tới nhân cơ hội nó không để ý, cứ vậy cho đến khi tiến lại gần đối phương đến mức có thể cảm nhận hơi thở của cả hai phả vào nhau.

“Tại sao trâu nhỏ lại đáng yêu thế này?” Thằng Tine trợn tròn mắt nhìn tôi một cách cảnh giác.

“…”

“Cho hôn được không?”

“Không cho.”

“Thơm má.”

“Không cho.”

“Thế làm gì mới được?”

“Cái gì cũng không cho. Né đầu ra!”

“Úi, quơ tay quơ chân nữa. Mắc cỡ kìa.” Miệng thì nói vậy, song phần thân dưới của tao “ngóc đầu” liền luôn. Chỉ bị nó đẩy đầu một cái, chả hiểu sao tao lại hưng phấn như vậy chứ.

Tôi luôn che giấu sự khùng điên của mình với người ngoài. Chỉ có bạn bè và người thân thiết mới biết thật ra tôi là người thế nào, khùng điên và kỳ dị ra sao. Sở dĩ tôi không thể hiện con người thật cho người khác biết là bởi trên thế giới này, con người ta không có thời gian để quan tâm đến tất cả mọi người và làm hài lòng ai đó trong tất cả mọi chuyện.

Vậy nên chúng ta chỉ lựa chọn làm hài lòng một số người, thể hiện ra với một số người và yêu thương…chỉ một người nào đó mà thôi.

“Tao không muốn thả mày ra nữa.”

“Tao có đi đâu đâu.”

“Người khác đăng lăm le giành mất.”

“Thì sao?”

“Không thích.”

“…”

“Không thích để ai nắm tay mày, xoa đầu mày, ôm mày, hôn mày. Giống như tao… lúc nào cũng “muốn làm”.” Mọi lần xin chả mấy khi được. Toàn phải tranh thủ cơ hội mới chiếm được tiện nghi thôi. Xin không được nên đành giả vờ trơ mặt.

“Nhưng chả phải lúc nào mày cũng làm hết rồi đó sao?”

“Thì đó. Còn không xin phép nữa.”

“Rồi giờ bày đặt ra vẻ lịch sự làm gì. Bình thường có thấy mày xin tao câu nào đâu.” Thằng Tine khẽ nói. Nhẹ đến mức gần như mất hút trong cổ họng. Nhưng đối với một người luôn lắng tai nghe từng câu từng chữ của nó, cá chắc luôn là trái tim tôi đang hân hoan, vui mừng khôn xiết. Đệttttttttttt, vậy là không cần xin phép cũng làm được hả ta.

“Ờ ha. Bình thường tao có bao giờ xin đâu nhỉ.” Tôi nhích tới gần thằng Tine, mãi cho đến khi có thể cảm nhận được mùi hương trên cơ thể của nhau. Nó cũng không nhúc nhích đi đâu được nữa vì đang dựa sát vào đầu giường. Tôi nhân lúc đối phương đang ngây ra nhìn một cách mơ hồ liền dịu dàng áp môi xuống dù trong lòng có muốn ngấu nghiến hai vành môi đến đâu.

Thằng Tine khép mắt lại một lúc, sau đó mở mắt lên khi tôi rời khỏi nụ hôn, không tiến sâu vào bên trong nữa mà chỉ nhìn mặt đối phương với vẻ thèm muốn. Thật lòng mà nói thì khoái đến mức muốn đưa đẩy lưỡi, cơ mà không dám. Quá lắm chỉ hôn rồi đưa tay vuốt ve gò má của nó một cách chơi đùa.

Thằng Tine đang đau…Thằng Tine đang đau. Tôi tự niệm chú với mình như vậy đấy.

“Đau.” Và quả thật người kia cũng cảm thấy đúng như những gì tôi nghĩ.

“Hôn thôi mà.”

“Ờ, đau.”

“Chỉ chạm nhẹ môi thôi, còn chưa kịp tiến sâu vào nữa. Nếu vào thì phải dùng lưỡi như lần trước cơ.”

“Nói cái chết tiệt gì đấy. Tao về đây.” Người trước mặt đẩy ngực tôi.

“Mất hứng.”

“Khốn nạn.”

“Giờ dựng đứng hết rồi.”

“Bố mày dạy ăn nói như vậy đó hả? Dựng cái khỉ gì của mày chứ.”

“Lông dựng đứng.”

“Mày tưởng tao sẽ tin hả?”

“Vậy nếu tao bảo cái đó dựng đứng, mày có cho tao làm không?”

Bang!

Thấy mẹ rồi. Bước xuống giường rồi dùng chân đá cửa phòng chạy ra ngoài luôn. Đệt mợ.

 

 

“Ăn gì đây? Đói rồi này.”

Tiếng của thằng Boss vọng đến tai trong lúc chúng tôi đang đi từ tòa nhà khoa đến căn tin của khoa. Tôi là người dễ tính nên cũng không quá cầu kỳ với chuyện ăn uống. Bình thường vẫn đi lại tiệm cơm cà ri ăn, song do hôm nay đi trễ gần cả tiếng nên chỉ còn tiệm đồ ăn tự chọn và tiệm hủ tiếu là còn mở.

“Thằng Man ăn gì?”

“Cơm thịt heo xào.”

“Vậy tao cũng cơm thịt heo xào.”

“Tao nữa.”

“Tóm lại là cơm thịt heo xào hết. Ok.” Đồng loạt gật đầu nhất chí. Thế là thằng Tee đi tới trước tiệm cơm gọi một món duy nhất 6 đĩa, số còn lại đi tìm bàn ngồi như thường lệ.

Tôi còn học ca chiều vào lúc 2 giờ, vì vậy vẫn còn thời gian rảnh rỗi để nhây nhưa. Chủ đề mà tôi và tụi bạn bàn luận đều là chủ đề quen thuộc của tụi con trai. Học hành, bóng đá, âm nhạc, truyện tranh, đồ ăn hoặc thậm chí là chia sẻ phim con heo.

Cái này tôi nói thật. Đầu têu chính là thằng Big và thằng Man, thánh phim Nhật. Bộ nào mới ra, bộ nào nổi nổi nó đều mang ra share link hết. Còn tôi không sử dụng bất cứ mạng xã hội nào nên thằng Man sẽ tạo bookmark trong laptop, chuyên môn mở lên xem khi tinh thần sa sút trước khi vào học.

Ngoài việc trò chuyện tán gẫu, điện thoại cũng là món đồ quan trọng mà đa số chúng tôi đều móc ra chơi để giết thời gian trong lúc đợi cơm. Bạn tôi thích chơi game nên trong điện thoại chứa toàn game. Mạng xã hội cũng chỉ dùng vài cái. Facebook cả năm mới update một lần. Đa phần lướt Instagram nhiều hơn vì follow toàn gái ngực bự.

Còn tôi…chỉ follow duy nhất một người. Cứ ngồi ngắm đi ngắm lại hình của nó. Hồi đầu lúc mới chơi, phải thừa nhận rằng ngu mạng xã hội nhiều đến nỗi tìm cách save hình trên IG để lưu vào gallery, rốt cuộc bị bọn bạn phát đầu một cái rõ mạnh rồi giải ngố bằng cách chỉ cho cap hình từ IG. Vậy nên điện thoại chỉ có hình vài người.

Một là người trong gia đình. Hai là thằng Tine.

“Cười tủm tỉm hoài nha mày. Có đem chiêu tao dạy ra xài không đó?” Thằng Man hỏi tôi bằng giọng gợi đòn, đã vậy còn cười khoái trá một cách đáng ăn đạp.

“Chiêu khỉ mốc gì?”

“Thì chiêu xin cho chịch thử ấy.” Chẳng nói chẳng rằng, tay chân còn múa may để phụ họa theo lời nói.

“Xin hôn còn chưa cho, xin cái khác chắc cho quá.”

“Mày đúng là hết thuốc chữa. Cần tao làm mẫu không?”

“Nhiều chuyện.”

“Thằng Tine dễ thương, tao thích.”

“Muốn chết không?” Nó lúc nào cũng ghẹo gan tao. Rồi cứ thích đem chuyện của thằng Tine ra nói. Cái khỉ gì cũng nó, nó và nó. Biết rõ rằng tao không thích mà vẫn chọc cho bằng được.

“Có cơm rồi đây.”

“Ờ, tao xin ăn cơm trước rồi hẵng chết nha.”

Cơm sẵn sàng. Muỗng dĩa sẵn sàng. Tất cả chuẩn bị bắt tay vào giải quyết với cái bụng đói cồn cào nếu không phải người nào đó cắt ngang bằng việc tiến tới gần. Suy nghĩ đầu tiên vụt lên trong đầu đó là…nhìn quen quen. Tuy vậy cũng chẳng nói gì, cứ để cho đối phương bắt đầu trước.

“Sarawat, chị mua Blue Hawaii cho này. Có đồ ăn vặt nữa.” Chị ấy đi cùng 2 người bạn nữa. Tay nào tay nấy xách đầy đồ ăn vặt.

“Ờ…”

“Chị nhớ Sarawat thích uống Blue Hawaii. Lần trước chị có nhờ Man đưa giúp. Chỉ cần nhìn thấy Sarawat uống là chị vui rồi.” Câu hỏi chính là Blue Hawaii tôi uống trước đây có phải do thằng Man đưa cho đâu. Quay ngoắt qua nhìn chủ nhân cái tên, tôi chỉ trông thấy nụ cười giả lả của nó.

“Cảm ơn, nhưng chị không cần mua đâu. Với cả em cũng không thích Blue Hawaii đến vậy.” Chỉ là người nào đó thích thôi.

“Ơ, thế Sarawat thích uống gì?”

“Không muốn chị mua.” Đúng ngột ngạt. Và ngày nào cũng có cảm giác như vậy, bất kể là lúc ăn cơm hay sau khi tan học. Hồi đầu lúc nào cũng có đồ ăn vặt viết tên tôi rồi treo trước cửa phòng học. Sau này thấy tôi không cầm về thì đổi thành treo vào gương chiếu hậu.

Tôi ít khi lui tới căn tin trung tâm. Cảm giác như bị theo dõi sát sao, một cách thiện ý lẫn…thù hằn. Nếu không vì hi vọng gặp được thằng Tine ở đó, thề luôn là tôi sẽ chẳng xuất đầu lộ diện dù chỉ là cái bóng.

“Nghe nói lập nhóm thi đấu hả?” Chị ấy đổi chủ đề. Tôi đành gật đầu.

“Cố lên nha. À! Trong túi có băng cá nhân nữa á.”

“…”

“Để ý thấy tay Sarawat có vết thương.”

“Cảm ơn.”

“Dạo này chả thấy đăng hình lên IG gì cả.”

“Em không chụp hình mấy.” Hay nói cách khác là chưa bao giờ chụp hình thì đúng hơn. Hình thằng Tine trong máy nhiều sẵn rồi, cả tự chụp lẫn cap về. Ờ…bạn save về cho thêm cũng có, cơ mà không muốn share thường xuyên đâu. Đúng giữ kỹ. Giữ lại xem một mình, như vậy vui hơn nhiều.

“Không làm phiền nữa. Chị đợi cổ vũ cuộc thi ở học kỳ sau đấy nhé.”

“Vâng.”

“Đúng hot. Híuuuuuu.”Sau khi khuất bóng lưng đàn chị, đám bạn của tôi lập tức nhao nhao lên. Đa số là chọc ghẹo như mọi khi thôi. Đàn chị đó cũng dễ thương. Trông cũng muốn vỗ về, chăm sóc. Chỉ có điều chị ấy không phải người tôi muốn bảo bọc.

“Ăn cơm.” Tôi chấm dứt mọi chủ đề.

“Lẽ ra mày phải xin số điện thoại rồi đưa cho tụi tao chứ.”

“Tự đi xin đi.”

“Nể tình tao giúp mày tán thằng Tine một xíu cũng không được hả?”

“Giúp tán hồi nào? Toàn phá hoại.”

“Buổi chiều đi tập câu lạc bộ không? Muốn gặp nó ghê.”

“Đi. Nhưng mày khỏi cần nhiều chuyện. Đi tập bóng với các anh đi. Khi nào gần đấu tao sẽ đi tập.” Thời gian này focus toàn lực vào chuyện tìm phòng tập và chọn bài với đám bạn trong nhóm. Vậy nên sau khi ăn cơm xong và đi học, chúng tôi chia nhau mỗi đứa một hướng. Tụi Bạch Hổ kéo nhau ra sân bóng, còn tôi đi thẳng tới phòng tập câu lạc bộ như mọi ngày.

Bầu không khí trong phòng tập vẫn vậy, chỉ khác ở chỗ tất cả vô cùng yên ắng, không có lấy một tiếng guitar lọt ra ngoài. Một số người mải mê viết gì đó vào giấy.

Tôi ngó tìm thằng Tine đầu tiên. Nó ngồi ở góc phòng cắm cúi viết gì đó một cách nguệch ngoạc. Một phần có lẽ vì vết thương trên mặt khiến đối phương giảm bớt sự tự tin. Tại nó lúc nào cũng nghĩ mình đẹp trai nên khi mặt bầm dập thì đau lòng chứ sao.

Lúc nó khóc, tôi đúng vừa buồn cười vừa tội nghiệp. Ngồi nhìn nó quẹt nước mắt, trông đáng yêu chết đi được.

“Đến đông đủ rồi nhỉ. Anh sẽ phổ biến lại một lần nữa nha tụi bây.” P’Dim, chủ tịch câu lạc bộ nghiêm mặt đứng giữa phòng khiến tôi gấp rút đi về chỗ ngồi của mình. Và chỗ mà tôi hướng đến chính là vị trí bên cạnh thằng Tine.

“Một tháng nữa là thi final. Sau này mọi người sẽ ít đến phòng tập hơn. Khi nào cần gửi clip, anh sẽ thông báo qua fanpage. Thời gian còn lại này anh sẽ để cho mấy đứa có thời gian ôn bài và tập nhạc, hoặc có thể lập nhóm thi đấu gì đó thì tùy. Phòng tập có 3 phòng: tòa nhà này, tòa nhà khoa Âm nhạc và tòa nhà khoa Kỹ thuật. Nhưng hai nơi còn lại phải xin phép thầy cô trước. Vậy nên buổi hôm nay nghỉ.”

“Yeah!!” Tiếng hô hào mừng rỡ vang khắp phòng trước khi nhanh chóng bị ngăn lại.

“Vui mừng cái khỉ gì!”

“…”

“Trong tay mỗi người là một tờ giấy ghi nhận ý kiến. Ai chưa có thì ra trước phòng lấy. Viết ra điều mình rút ra được từ khi vào học guitar ở câu lạc bộ này. Anh cho thời gian nửa tiếng để nộp. Rõ hết chưa?

“Rõ!”

“Đi lấy giấy đi.” Thằng gây phiền nhiễu ngẩng mặt lên nhìn tôi một cái rồi cúi đầu viết cái gì đó của nó tiếp.

Trong phòng tập không có bàn nên chúng tôi đành đặt tờ giấy trên đất. Một số người còn đặt lên guitar để viết cho thoải mái hơn. Sau khi ngồi dậy đi lấy tờ giấy từ đàn anh, tôi lập tức đưa ra gợi ý cho người trước mặt.

“Không mỏi hả? Đặt tờ giấy lên “đồ gây phiền nhiễu” cũng được đấy.”

“”Khùng hả? Guitar đắt tiền đó.”

“Tao mỏi. Cho mượn lưng mày được không?”

“Tường đi mày.” Bàn tay trắng chỉ về bốn bức tường xung quanh, song tôi nào có quan tâm. Tôi sẽ dùng lưng vợ làm bàn viết bài. Thế là đánh bạo ịn tờ giấy lên lưng nó rồi đặt bút xuống viết ngay lập tức.

“Thằng khốn Sarawat, mày đúng thật.” Rồi nó làu bàu. Làu bàu liên tục cho đến khi tự mệt tự im.

“Vết thương còn đau không?” Tôi hỏi trong lúc vẫn ịn tờ giấy lên lưng đối phương. Nó vẫn đang cắm cúi viết vào tờ giấy không ngừng nghỉ.

“Hết rồi.”

“Bôi thuốc chưa?”

“Ừm.”

“Uống thuốc chưa?”

“Ừm.”

“Lo đó nha.”

“Ừm.”

“…”

“Tao cũng vậy.”

Đây có thể xem là moment khiến cho trái tim như nổ tung. Thằng Tine thì thào thật khẽ đến nỗi gần như không thể nghe thấy. Chỗ chúng tôi ngồi cũng không có đứa bạn nào ngồi gần nên tôi không cần phải nén cười hay làm mặt đơ như mọi lần. Chỉ cần biết thằng Tine lo lắng thôi là tôi đã vui lắm rồi.

Tôi lấy lại bình tĩnh để quay trở lại với tờ giấy ghi nhận ý kiến trước mặt, sau đó bắt đầu chậm rãi đọc từng câu hỏi. Có câu chú ý, có câu không vì điều tôi chú ý nhất đã ở ngay trước mặt rồi.

Tại sao học guitar?
Chơi không giỏi những nhạc cụ khác.

Học được gì từ việc học guitar lần này?
Kĩ năng, technique chơi guitar, tình bạn và kinh nghiệm.

Bài hát đầu tiên bắt đầu chơi khi vào câu lạc bộ?
All I Want – Kodaline

Chord thích nhất là chord gì? Vì sao?
Chord C.

Ý nghĩa của guitar trong suy nghĩ của bạn là gì?
Bạn.

Và tiếp theo đó là phần ý kiến mở rộng mà các đàn anh muốn hỏi đàn em để hiểu thêm về quan điểm của mỗi người dành cho việc học guitar ở câu lạc bộ. Câu hỏi mở đầu đều giống nhau rằng hãy nêu định nghĩa của cụm từ sau theo suy nghĩ của mình. Tôi nghĩ nó không đúng mà cũng chẳng sai. Câu trả lời rất rộng. Thật sự rất hay vì tụi học âm nhạc không thích bị ai gò bó đâu.

Hội âm nhạc nổi tiếng:
Gia đình.

Đàn anh năm 2:
Người có ơn.

Đàn anh khóa trên và chủ tịch câu lạc bộ:
Thần thánh.

Radiohead:
Rác.

Sự kiện Alter-đến-tán:
Tất cả – Scrubb

Scrubb Live chơi lớn cùng nhau:
P’Meuay và P’Ball khiến tôi ngấm nhạc lắng đọng hơn trước.

Tine:

Hới! Tôi ngừng lại nhìn những ký tự trước mặt một lần nữa. Dụi mắt hết lần này đến lần khác thì vẫn là tên của người tôi đang mượn lưng để viết bài ngay lúc này. Không biết người khác có giống vậy không nữa. Nhưng khi nhìn thấy những đứa bạn khác cũng nhận được tên của bạn bè trong câu lạc bộ trong tờ giấy ghi nhận ý kiến y như nhau thì trong lòng không còn thắc mắc gì nữa.

Tôi cẩn thận viết định nghĩa vào chỗ trống chừa ra một cách chăm chú, sau đó lập tức mang đi nộp cho đàn anh ở trước cửa phòng.

“Mày được tên ai?” Thằng Tine hỏi.

“Vậy còn mày?”

“Không nói.”

“Tao cũng không nói.”

“Sau khi thu thập các thông tin, anh xin mời một bạn đại diện lên phát biểu cảm nghĩ được viết trong tờ giấy xíu nào. Mời ai đây ta?” P’Dim cất tiếng. Sau đó cả câu lạc bộ đồng thanh la lớn.

“Sarawat.” Ok…Lại là tao.

“Vậy Sarawat, mày mau lên đây.” P’Dim đưa tờ giấy tôi vừa chính tay viết ngay khi bước ra trước phòng. Nhiệm vụ của tôi không có gì nhiều, chỉ cần đọc từng dòng từ mục đầu tiên cho đến hết. Tất cả bạn bè đều tập trung lắng nghe. Không có người nào làm ồn dù chỉ một người. Mãi cho đến câu hỏi…

“Chord thích nhất là chord gì?Em chọn chord C.”

“Vì sao?” P’Dim hỏi.

“Em không ghi lý do.” Vì lười chứ sao. Người ta lười viết dài thôi mà.

“Phải có lý do tại sao lại thích chord C chứ. A không được hả? Hay là E minor?”

“Vì nó là chord đầu tiên em dạy thằng Tine gảy.”

“Huýtttttttttttt. Huýt híu.”

“Bắt đầu quá đáng rồi nha. Cíu cíu.” Từ chỗ đang im lặng, tiếng hò hét chọc ghẹo lập tức vang dội một lúc lâu. Mãi cho đến mục cuối cùng, cái tên độc nhất vô nhị khiến tôi gần như nghĩ không ra xem phải viết định nghĩa như thế nào.

“Tine.”

“Íiiiiiiiiiiiii, được Tine hả?”

“Định nghĩa của Tine với em là vật thể sống nhỏ bé mà em muốn cho làm phiền cả cuộc đời.”

“Ốiiiiiii, tao muốn nôn.”

“Sarawat, mày ác!”

Và sau đó sự hỗn loạn diễn ra hết lần này đến lần khác dù định nghĩa về thằng Tine mà tôi nói thật ra không phải là những gì tôi viết trên tờ giấy.

Và ai mà ngờ được đàn anh lại đem nó ra đọc trước phòng. Đối với thằng Tine, định nghĩa duy nhất có ý nghĩa với tôi đó là…

 

 

Tôi tạt qua tìm tụi bạn ở sân bóng rồi thay quần áo sẵn sàng. Trông tụi nó có vẻ rất tập trung vào việc chơi bóng. Thằng Man chơi bên đội cởi trần, đang khua tay múa chân chỉ đạo hướng chuyền bóng. Những đứa bạn khác trong nhóm dường như cũng rất hào hứng với trận game. Thế nên tôi đành ngồi đợi tụi nó ở một bên, thả mình trên bãi cỏ nhìn tụi nó chuyền bóng cho nhau.

Thằng Tine thì bạn nó đón từ hồi vừa tan lớp rồi. Như đã nói, hôm nay không tập nên đàn anh cho về sớm. Thật tình cũng muốn đưa nó đi kiếm gì ăn, nhưng trông tình hình này thì có lẽ nó chẳng muốn đi đâu.

Đang mắc cỡ với tao.

“Thằng Wat, ra đá đi.”

“Đội nào thiếu?”

“Tao. Tao.” Thằng Theme vẫy tay gọi. Tôi lao ra sân rồi điên cuồng tranh đấu cùng tụi bạn và các đàn anh, đến lúc nhận ra thì cơ thể đã ướt đẫm mồ hôi. Bầu trời bắt đầu ngả tối. Ánh mặt trời núp sau đường chân trời bị thay thế bởi luồng spotlight lớn. Trận đấu kết thúc với tỷ số 10 – 13. Quả thật là một trận cầu kịch tính.

Tôi trở về một bên sân, rút chai nước ra ngửa cổ tu. Tuy nhiên giọng nói phấn khích của thằng Man đã thu hút sự chú ý của mọi người.

“Thằng quần Wat, mày dính chưởnggggggggggg. Mày dính chưởng rồi!”

“Gì thế mày?”

“Đọc đi. Thằng khỉ, tao cười.”

Tôi đón lấy chiếc điện thoại từ tay thằng Man. Điều tôi nhìn thấy chính là màn hình Instagram của Hội âm nhạc nổi tiếng vừa đăng ảnh lên. Tấm ảnh làm thằng Man đứng cười lên cười xuống nãy giờ là…

Bức ảnh chụp điều mục tôi vừa viết trong phòng câu lạc bộ.

Định nghĩ thật sự của từ “Tine” trong suy nghĩ của tôi.

Hộiâmnhạcnổitiếng Tờ giấy trả lời của cậu chàng Sarawat. @Sarawatlism

“Tine = Vợ”

Chết tiệt! Tiêu tao.

 

 

Thứ sáu là thời gian tôi sắp xếp việc cá nhân để rảnh rỗi đưa thằng Tine đi xem phim. Để rủ được cũng phải gọi là trầy da tróc vẩy. Sau khi P’Dim đăng tấm ảnh chọc tôi trên IG “Hội âm nhạc nổi tiếng”, thằng Tine không thèm nói chuyện với tôi nữa. Đau lòng chết đi được. Bị giận lâu ơi là lâu kiểu không cho cơ hội để nói chuyện luôn. Thấy nó nguôi ngoai một chút liền tìm cơ hội đưa nó đi xem phim.

Thứ 7, chủ nhật đi không được làm tôi đúng đau lòng. Mẹ kêu về nhà để ăn mừng sinh nhật thằng em trai Pukong. Thế nên chúng tôi đành đi hôm nay. Sở dĩ phải gấp gáp như vậy là vì không muốn mối quan hệ dường như đã gần gũi hơn lại xa cách hơn trước. Sợ rằng đến cuối cùng không thể đi tiếp rồi đau lòng cả hai.

Thằng Tine và tôi vẫn mặc đồ sinh viên, mỗi người khoác trên vai một chiếc balo. Thật tình rủ đi xem phim thế thôi chứ chẳng biết xem phim gì. Khi nào đến thì chọn, thật sự chỉ nghĩ được nhiêu đó.

“Xem gì?” Tôi hỏi cụt ngủn. Thằng Tine quét mắt nhìn sơ tên phim hiện trên board.

“Mày là người rủ tao. Muốn xem phim gì thì chọn đi.”

“Cái gì tao cũng xem được hết. Chọn đi.” Đùn đẩy liền. Lười nghĩ, mất công lại cãi nhau.

“Ờ.”

Sau khi chọn chỗ ngồi và trả tiền xong xuôi, tôi rủ nó đi ăn tối, đi dạo vài vòng, ghẹo gan nó vài câu do đến tận 9h20 mới được xem phim. Sắp đến giờ trung tâm thương mại đóng cửa nên đành kéo nhau ra ghế sofa của rạp chiếu phim ngồi chơi.

“Bài mới của Scrubb ra rồi đó. Nghe chưa?” Người bên cạnh tôi lên tiếng. Nó nhét tai nghe vào hai tai rồi lắc lư theo nhịp điệu hâm hâm dở dở gì của nó.

“Chưa?”

“Nghe không?”

“Hết giận tao rồi hả?”

“Đi chơi với mày, chưa kể còn ăn cơm đến nỗi bụng căng như vậy, chắc là còn giận ha.” Thật tình là do cô đơn quá. Người khác ngồi đợi vào rạp chiếu phim nói chuyện rôm rả quá trời.

“Thật ra mày không nên giận mới phải. Những gì tao viết là sự thật mà.”

“Khốn nạn.”

“Vợ thì chính là vợ. Nếu có ai đến hỏi, tao cũng sẽ nói là chồng mày thôi.”

“Mất nết.”

“Cảm ơn.”

Ô hồ, lần này giận dai hơn mọi bữa nữa. Quay lưng nghe nhạc một mình đến nỗi tao phải đánh bạo đưa tay giật một bên tai nghe ra khỏi tai đối phương rồi nhét vào tai mình. Thằng Tine quay qua trừng mắt nhìn như muốn gây sự, tuy vậy cũng chỉ trong chớp nhoáng mà thôi.

Âm thanh tôi nghe thấy là một bản nhạc mang âm hưởng vui tươi hòa hợp với chất giọng của ca sĩ. Chỉ cần nghe lần đầu tiên đã biết ngay là nhóm nhạc yêu thích của thằng Tine. Nó rất thích các anh ấy. Thích nhiều đến mức sợ rằng nếu có thể tán tỉnh P’Meuay và P’Ball được, không chừng nó cũng làm.

“Bài mới hả?” Tôi hỏi.

“Ừm.”

“Tên bài hát là gì?”

“Mưa.”

“Rơi xuống hết rồi này.”

“Buồn hả?”

“Không. Ẩm ướt.” Chỉ cần ở bên nhau, trái tim lúc nào cũng ướt át. Người nghe bĩu môi trước khi quay qua chọn list bài hát của nó. Chắc chắn 80% nhạc trong điện thoại là nhạc của Scrubb, khiến tôi không khỏi thắc mắc tại sao nó lại thích đến như vậy.

“Tại sao lại thích Scrubb?”

“Nhạc hay.”

“Nhóm khác nhạc cũng hay.”

“Cảm xúc lúc nghe không giống nhau. Lúc mày nghe nhạc sôi động của các anh ấy, mày sẽ có cảm giác nó làm cho tâm trạng mày tốt hơn. Kiểu…đúng feel good luôn.”

“Ừm…” Tôi gật đầu.

“Còn lúc nghe nhạc buồn, nhạc của Scrubb dễ dàng làm tao chìm đắm, không thể không ngân nga theo. Ngược lại, giống như có ai đó ngồi an ủi chúng ta hơn là khoét sâu vào nỗi đau khiến chúng ta muộn phiền.”

“Vậy tao xin làm Scrubb được không?”

“Chơi trò gì đấy?”

“Muốn ở cùng mày dù là lúc vui hay lúc buồn. Tin chắc rằng tao có thể an ủi mày dịu dàng còn hơn nhạc của Scrubb nữa.”

“Chết tiệt.”

Thấy mẹ rồi, thằng Tine không cảm. Chán ghê…

 

 

Quảng cáo promote kéo dài cả nửa tiếng. Xem được phim cũng đã gần 10 giờ. Thằng gây phiền nhiễu chơi lớn bằng cách lôi đồ ăn vặt trong balo của nó ra nhét đầy vào ly nước ngọt size khủng. Nó bảo không thích mua đồ ăn vặt ở rạp chiếu phim. Mẹ nó, đúng đắt. Ờ. Cơ mà cái trò mua đồ ăn vặt bên ngoài rồi nhét đầy vào ly nước của người ta cũng khốn nạn y như nhau thôi.

Thằng Tine chọn xem phim không nổi cho lắm. Tôi cũng ok hết. Ngồi ngắm góc nghiêng của nó, người lúc này đang chăm chú theo dõi bộ phim chiếu trên màn hình. Một tay cầm ly nước, tay còn lại bốc bánh cho vào miệng nhai rộp rộp. Lâu lâu chu miệng hút nước ngọt từ ống hút cho đỡ khát.

Mỗi hành động của nó đều nằm trong tầm mắt của tôi. Đã bảo là đáng yêu nhiều đến mức không rời mắt nổi mà.

“Ngon không? Cho ăn xíu với.” Tôi nói khẽ. Thằng Tine quay qua nhìn một hồi rồi bốc bánh đang đặt trên viên đá cho vào miệng tôi một cách tùy tiện.

“Không ăn bánh phồng tôm, cho Lay’s được không?”

“Này.” Rồi nó nhét vào miệng tôi lần nữa.

“Cho miếng nữa.”

“Thằng khốn. Người ta đang xem phim.” Bực bội với tao nữa chứ. Đôi khác thì người ta nắm tay, dựa vai nhau. Tôi cũng chuẩn bị vai sẵn sàng cho nó dựa rồi, thế mà nó có thèm để ý đến tao. Tay đang tính nắm cũng không rảnh. Chơi kiểu một tay cầm ly, một tay cầm bánh thế này thì bể rồi.

Mọi thứ đã train với thằng Man đều đổ sông đổ bể. Ờ, kệ đi.

Ăn uống đã đời một hồi thì nó đặt ly nước vào chỗ tay cầm, cử động người 2, 3 cái để có được tư thế thoải mái hơn. Rồi sau đó…

Kh…Khòoooooooo.

Ngủ. Thằng quỷ đó ngủ mất tiêu rồi.

Bộ phim tiếp tục với tiếng thở phì phò của người kế bên. Tay của nó từ việc muốn nắm bây giờ đã được toại nguyện rồi. Tôi ngồi xem phim với việc xoa xoa lòng bàn tay của đối phương.

Thằng Tine giống như quyết sống chết với sự nghiệp ngủ nghê của nó. Đến nỗi khi tôi nghĩ đây là cao trào của bộ phim nên đánh thức nó dậy xem.

“Tine.”

“…”

“Thằng Tine.”

“Ha…hả? Có chuyện gì?” Người bên cạnh ngóc đầu dậy, mau chóng đưa tay lau nước miếng trước khi tôi chỉ vào màn hình lớn đang chiếu phim, ra hiệu kêu nó tập trung xem hơn là ngủ đến khô cả họng như ban nãy.

Lúc thấy poster cũng không nghĩ là nó sẽ có kết thúc buồn. Tôi ít khi xem phim tình cảm. Có thể gọi là gần như không xem. Hôm nay có cơ hội xem thì lại có cái kết không như mong muốn.

15 phút trước khi bộ phim kết thúc, ngay cả hơi thở của người bên cạnh cũng nhẹ bẫng, gần như không thể nghe thấy. Thằng Tine không khóc, nhưng mặt nó đúng điềm nhiên, giống như đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ có kết cục như vậy. Cho đến khi…

“Không hay. Không được. Không chịu.”

End credit hiện lên cùng tiếng nhạc. Là dấu hiệu báo hiệu bộ phim đã kết thúc, cùng với đó là sắc mặt chả mấy hoan nghênh của người nào đó. Dường như đối phương có vẻ không hài lòng lắm với cái kết này. Kết thúc kiểu nam nữ chính chia tay nhau, mỗi người có một cuộc sống riêng và con đường của hai người sẽ không thể trở về chung đôi được nữa.

“Tao không nên chọn bộ này mà. Tao nên xem The Girl on the Train.”

“Vậy tại sao không chọn?”

“Thì tại bình thường ít xem phim tình cảm nên muốn thử xem sao.”

“Vì tao nên chọn xem hả?”

“Mày tự luyến quá rồi đó.”

Người trong rạp chiếu phim bắt đầu nối tiếp nhau đi ra ngoài. Thật ra số lượng không nhiều đến vậy. Suất muộn nhất của soundtrack, chưa kể còn là phim kém nổi nên ít được đón nhận. Theo như những gì tôi và thằng Tine quan sát thì chỉ có mỗi 4 ghế ngồi, đã thế còn cách xa nhau cả thước.

“Xem end credit đã được không? Lỡ đâu có after credit.” Nó vẫn nuôi hi vọng bộ phim này có cái kết khác hơn những gì đã nghĩ.

Tôi cũng không ngăn cản, ngồi với nó đến tận khi tất cả mọi người đã ra khỏi rạp. Tên diễn viên vẫn lướt liên tục, song không có vẻ gì là sẽ có after credit, suy ra nội dung vẫn như cũ. Đúng tội nghiệp luôn.

Không nghĩ sẽ phải nhìn thấy vẻ mặt phụng phịu của thằng Tine như thế này.

“Nó chỉ là phim thôi.”

“Ờ. Nhưng mà không thích cái kết. Mẹ nó, đúng là tình yêu không được toại nguyện luôn.”

“Đau lòng hả?”

“Còn phải hỏi.”

“Phim kết buồn, nhưng đời thật thì mày có thể làm nó không buồn đấy.”

“Bằng cách nào?”

“Làm người yêu của nhau.”

“Không đùa nha. Tao đang căng thẳng.” Thằng Tine nói một cách nghẹn ngào. Tôi nhìn sâu vào mắt nó, thể hiện rằng tôi không nói đùa.

“Tao nghiêm túc. Nếu đây là bộ phim giữa mày và tao, tùy thuộc vào mày chọn cái kết buồn hay kết happy.”

“…”

“Thằng Tine.”

Không có bất kỳ câu trả lời nào từ đối phương ngoài sự yên lặng. Nhân viên rạp chiếu phim bắt đầu đi vào dọn dẹp. Tôi đứng dậy, nắm lấy tay đối phương , không quan tâm có được nghe đáp án từ đối phương nữa hay không.

“Thằng Sarawat.” Đối phương gọi tên tôi. Là cái gọi tên nhẹ nhàng nhưng lại rõ ràng trong từng cảm xúc.

“Sao thế?”

“Thật ra tao không thích xem phim có kết buồn lắm đâu.”

“Rồi sao?”

“Ờ.”

“Ờ là cái gì?

“Ờ. Làm thì làm. Làm người yêu của nhau.”

Làm người yêu của nhau.

Làm người yêu của nhau.

Làm người yêu của nhau.

Chết tiệttttttttttttttttt, vượt quá sự mong đợi rồi.

“Mày ấy, đáng yêu chết đi được.”

Đi lập bàn cúng bái chỗ nào trước đây. Chắc là chỗ thằng Man đầu tiên đi. Đệt mợ…

Khoan đã. Đợi một chút. Tao tỉnh chưa…

[Hết chap 17]