[VTLMĐ] Chap 16: Trai với trai ra gay, trai với bóng ra Ultraman

“Khoa học Chính trị hôm qua đỉnh ghê. Lật ngược tình thế rồi giành chiến thắng luôn. Người hùng của chúng ta đã thành công. #team_vợ_Sarawat”
“Đẹp trai quáaaaa. Hôm qua chồng mị đẹp trai thật.”
“Hài dễ sợ. Cơ mà đẹp trai làm gì cũng đúng. #mê_Trắng_Omo_điếu_đổ”
“Trắng Omo, Man-ối-giời, Tee-nhí-nhảnh, Boss-lí-lắc, Theme-bầy-nhầy. Băng Bạch Hổ hài hước ghê!”
“Bạch Hổ quá đỉnh, nhưng đỉnh nhất vẫn là Trắng Omo.”

“Mấy đứa đàn em tụi mày, tao kêu mấy giờ đến hả? Hẹn 5 giờ 30 mà tụi mày trễ hơn 1 tiếng. Đã thế còn móc điện thoại ra nghịch. Thằng Tine!”

“D…dạ.” Tôi giật bắn người, lập tức quay qua nhìn người đang đứng sừng sững giữa phòng dưới ánh nhìn đồng loạt của tụi bạn. Vì nhận thức được rằng sự ngầu lòi không có khả năng giúp tao thoát khỏi bàn chân của thằng cha Dim, tôi liền nhanh chóng nhét điện thoại vào lại túi quần.

Hôm qua trận big match giữa khoa Khoa học Chính trị và khoa Kỹ thuật kết thúc êm đẹp bằng loạt sút luân lưu đã gây nên một sự bất ngờ lớn. Bạch Hổ lập nên lịch sử mới khi đánh bại quán quân 6 năm liên tiếp của trường. Một đề tài khác cũng dữ dội không kém đó là biểu hiện phát cuồng của tụi fanclub.

Như những gì tôi vừa đọc lúc nãy đó. Một số người vẫn gào thét vì cái tên in đằng sau áo của tụi Bạch Hổ đến nỗi tạo ra phong trào chụp hình đính kèm hashtag tên cầu thủ trên Instagram. Ngay cả tụi bạn nó mà còn bị réo tên nhiều như vậy thì khỏi cần thắc mắc xem thằng Sarawat có thoát nổi tay mấy người kia không.

Thoát.

Thoát được mới hay á, khốn kiếppppppppppp. Ngồi hóng hớt từ nãy đến giờ, hình đính kèm hashtag trên IG của nó cứ tăng thêm mỗi 30 giây. Có thể nói rằng tụi vợ của nó quyết tâm làm cháy máy điện thoại luôn đây mà.

“Hồi nãy tao nói thế nào, thằng Tine?” Rồi…Disathat lại chơi tao rồi đấy.

Bận lướt màn hình điện thoại có thèm nghe ngóng gì đâu mà biết anh ấy nói cái gì. Nhưng giờ mà trả lời không biết thì mất mặt quá, vì vậy tôi đành đoán đại dựa trên tình hình thôi.

“Anh nói về chuyện âm nhạc ạ.”

“Rồi sao nữa?”

“Chúng ta sẽ biểu diễn nhạc.”

“Ừm, rồi sao nữa?”

“Để promote hoạt động trước khi diễn ra sự kiện Music Festival vào học kỳ sau.” Chuyện cũ rích nhưng tao vẫn đem ra nói lại. Vì sự sống còn nên đành mặt dày nói tiếp vậy.

“Còn vụ biểu diễn thì sao?”

“Ờ…chắc là tự nghĩ lấy hay sao…ạ?”

“Chính xác! Vụ biểu diễn thì như đã phổ biến. Show đầu tiên bắt đầu vào thứ 6 tuần sau. Vì vậy phải chuẩn bị và tập luyện càng sớm càng tốt. Bài hát thì tự đi tìm. Quan trọng là lần biểu diễn lần này là show duy nhất dành cho các thành viên mới. Phải nỗ lực nhiều đấy.”

“Hả! Show duy nhất!” P’Dim vừa dứt lời, tôi liền bật dậy với vẻ ngỡ ngàng khiến người đang đứng ở giữa phòng thở dài rồi rảo bước đi tới nhìn tao chăm chú.

“Tao nói nãy giờ, bộ mày không nghe hả?”

“C…có nghe ạ.” Hồi nào? Cái gì? Như thế nào? Tụi bạn có kêu ca hay không cũng chẳng biết. Dường như toàn bộ nhận thức của tao đã biến mất trong vòng 3 phút vì mải dành thời gian đó điên cuồng đi hóng hớt chuyện của thằng Sarawat.

“Nhóm không có nền tảng cũng phải biểu diễn. Hình như phải diễn trước một nhóm thì phải.”

“Kìa anh. Đừng màaaaaaaaaa.” Tiếng kêu gào phản đối xen lẫn nước mắt. Nhóm có nền tảng như tụi thằng Sarawat ngồi cười khoái chí. Đã thế còn dám đưa ra ý kiến cho tụi tôi diễn trước nữa chứ.

“Được rồi. Khỏi cần cãi nữa. Những ai vừa tập sẽ bắt đầu sau để lỡ có đổ bể thì tao cũng không mất mặt với người ta. Lần này sẽ diễn trong 3 ngày. Ngày đầu tiên là của năm 1. Ngày thứ 2 của năm 2 và ngày cuối cùng của các năm cao hơn. Chúng ta bắt đầu bốc số thứ tự thôi.”

“Anh ơi, em muốn hỏi là Prae có diễn không ạ?” Dù có bị chửi điếc tai tao cũng vẫn phải hỏi. Kể từ sau khi chúng tôi không còn liên lạc với nhau, Prae chưa một lần nào đến câu lạc bộ nữa. Thật ra để mà nói rằng đã giải quyết xong xuôi với nhau rồi thì không hẳn. Cũng tại tôi đểu thôi. Không chắc chắn điều gì là sẽ lựa chọn cách biến mất ngay.

“N’Prae đã xin rút rồi, không biết hả?”

“Không ạ.”

“Bạn bè đứa nào cũng biết.”

“Mày đi tập cổ động nên không biết. Cậu ấy nhờ nhắn với mày là học nặng nên không tham gia câu lạc bộ được.” Một đứa bạn khác ở bên cạnh giải thích. Tôi gật đầu tỏ ý hiểu. Ít ra đối phương vẫn nghĩ cho tao.

Phải rồi! Có làm gì thì cũng phải biết ơn đống ice cream mà tao mua cho chứ.

“Chia nhau ra tập đi. Ngày mai tao sẽ hỏi từng đứa xem chọn bài gì để còn thống nhất với các nhóm khác trong câu lạc bộ cho đồng bộ.” Ý là đang nói lớp trống, bass hay keyboard gì đó đấy.

Nhóm của thằng Sarawat tách ra ngồi ở một góc phòng. Ngồi thảo luận cái quần què gì đó của tụi nó. Bên tôi cũng chả làm gì nhiều, mạnh ai nấy nghĩ bài hát của mình, không ai làm phiền ai ngoại trừ…

“Tine ơi ~ Tine chọn bài gì vậy?” Thằng Green.

Tao tưởng chết mất xác ở đâu rồi chứ. Mẹ nó, từ lỗ nào chui lên vậy. Đã thế nó còn dụi bản mặt dày cộm phấn vào cánh tay tao nữa. Tao đã bảo đừng có dụi vào áo tao, giặt khó lắm, đồ mất nết.

“Chuyện của tao. Mày khỏi cần xen vào.”

“Người ta định chơi bài của Scrubb á. Như vậy Tine sẽ mê mẩn người ta nè.”

“Bài khỉ gì tao cũng không mê mẩn mày đâu ha.”

“Đừng có cứng miệng. Tập với người ta có lợi lắm nha. Chơi guitar được vợ, còn nếu Tine sợ mệt thì mời đến tập trong phòng người ta. Để chừng nào chơi mệt thì mình ngủ cùng nhau luôn đó. I i. Fin.” Fin cái đầu mày! Sợ rằng ám ảnh đến mức không ngủ được rồi đạp mông mày rớt xuống giường thì có. Cái gì khiến nó tự tin như vậy nhỉ.

“Uống thuốc có lắc chai chưa vậy?”

“Tine, người ta vẫn còn thích cậu đó. Vẫn luôn muốn ở trong tầm mắt của cậu.” Nó nói bằng giọng nhão nhoẹt. Điệu bộ kiểu này chắc tưởng mình dễ thương lắm, trái ngược hoàn toàn với người nhìn là tao đây. Chứng kiến xong liền rùng mình nổi hết cả da gà da vịt. Nếu nó còn không chịu ngừng cái điệu bộ này, một lát nữa thôi tôi sẽ phải xin phép đi ói. Thật sự chịu không nổi.

“Tao thích người khác rồi.”

“Người ta làm vợ bé cũng được. Dù Tine đã thích Sarawat nhưng người ta chấp nhận.”

“Mày phiền phức ghê. Tránh xa chân tao ra!”

“Tine…Tụi mình làm người yêu không?”

“…!!”

“Người ta làm được hết. Lỡ Tine có là vợ người khác cũng chấp nhận được luôn.”

“Khoan đã. Ma quỷ phương nào nhập vào người mày vậy? Tao cần sự tập trung. Mày còn mở miệng nói một câu nào nữa, tao sẽ sút mày bay khỏi phòng tập ngay.” Hù dọa cỡ đó thằng Green mới chịu im miệng, song vẫn chưa thôi hành động dụi mặt vào cánh tay. Lâu lâu còn sờ mó lung tung làm tao rợn cả người để giết thời gian.

Thằng Sarawat vẫn hăng hái luyện tập guitar với tụi bạn. Trong khi đó tôi vẫn chưa biết nên chọn bài gì. Nhưng tôi nghĩ có lẽ sẽ là nhạc của nhóm Scrubb thôi. Bài gì cũng được miễn chord dễ để không mắc lỗi dù đa số không có bài nào có chord dễ cả.

“Tine chọn được bài chưa?”

“Tao bảo im đi cơ mà.”

“Người ta gợi ý bài “Một đôi”. Bởi vì tụi mình là một đôi đó.”

“Khùng hả? Đi xếp hàng lấy thuốc đi mày.”

“Thô lỗ quá à.”

Hơn một tiếng trôi qua, mãi mà tôi vẫn chưa chọn được bài hát. Thằng bê đê chúa này đúng phiền phức, đuổi cách mấy nó cũng không đi, thế là đành ngồi nghe nó lẩm bẩm hát bài quỷ quái gì đó đến nỗi điếc cả tai. Thằng này nhanh thật, chọn được bài từ lâu rồi nhưng hình như đang vật lộn với chord nhạc. Chord dễ như E minor vẫn gõ sai.

Tao tìm thấy rồi. Nặng hơn người ngầu lòi chính là thằng bê đê chúa này đây.

Định bụng khuyên nếu nó không chơi guitar nữa thì hãy đăng ký vào làm khuân vác ở công trường, phù hợp với tướng tá ngực tấn công mông phòng thủ của nó chết đi được.

“Tập thêm 20 phút nữa rồi giải tán. Hôm nay tao phải đóng phòng câu lạc bộ sớm để giải quyết cho đàn anh tụi mày tập tiếp.” P’Dim ngóc đầu vào sau cánh cửa sau khi đủng đỉnh dạo một vòng đi chửi khắp các lớp. Mẹ nó, không chừa một ai từ phòng tập guitar cho đến phòng âm nhạc Thái dù bên đó có không thuộc phụ trách của thằng chả đi chăng nữa.

Thật sự thì âm nhạc quốc tế và âm nhạc Thái cùng chia nhau một tòa nhà, mỗi bên một tầng, nhưng mọi người ai cũng đều biết rõ một điều rằng lift hay cầu thang gì đó là vô nghĩa với tên đàn anh chết tiệt này. Tao chịu thua…

Tôi lướt điện thoại mở chord những bài hát mình hứng thú. Hiện giờ danh sách đã có khoảng 4, 5 bài mà tôi cảm thấy thích, chỉ khó khăn ở chỗ chord nên chưa dám quyết định.

“Tập xong tụi mình đi kiếm gì ăn không?” Tôi thở dài thườn thượt khi nghe giọng thằng Green cất lên một lần nữa.

“Không ăn. Không đói.”

“Người ta đói.”

“Chuyện của mày chứ.”

“Vậy đến phòng người ta tập tiếp không? Đảm bảo sẽ tận tâm giúp đỡ luôn.”

“Đừng…dù chỉ trong suy nghĩ.” Tôi vội thẳng thừng chỉ mặt. Thằng Green nhanh chóng ngả người về phía sau khoảng 2 ngón tay trước khi bĩu môi ra vẻ giận dỗi. Thế mà nó vẫn không quên bắn ánh mắt khiếm nhã cực kỳ đáng bị ăn đạp qua cho tôi. Thấy vậy thì còn chờ đợi gì nữa, vội vàng cất điện thoại, tay xách cây guitar rồi chuẩn bị là người đầu tiên biến khỏi phòng.

Khi thời gian tập luyện đã hết, mọi người bắt đầu ra về. Tôi cũng tranh thủ đi ra, ai mà ngờ thằng Green lại đeo bám như ký sinh trùng, nước mắt ngắn nước mắt dài đòi theo tao cho bằng được.

Hới! Lần này lạ hơn mọi lần nha. Mọi khi nó cũng bám tôi nhưng không kiên quyết như lần này.

“Thằng Green. Hỏi thật. Hôm nay mày bị làm sao vậy?”

“Kh…không có. Thì người ta muốn đi chung với Tine thôi. Muốn ở bên Tine.”

“Thế hảaaaaa?”

“Ừaaaaaaaa.” Giây phút thằng bê đê chúa trả lời, mặt nó lập tức tái mét không còn một giọt máu. Cái câu “thế hảaaaaa” kiểu kéo dài kia không phát ra từ miệng tao mà là từ miệng đàn anh ác ma Disathat, ngài chủ tịch miệng chó đang đứng ở phía đối diện.

“Mày sẽ ở cùng một chỗ với thằng Tine thật hả?”

“P’Dim…Chỉ là đùa thôi. Haha.”

“Đừng có xạo sự. Hôm nay hành động của mày rõ sờ sờ ra đấy. Muốn thằng Tine làm chồng lắm phải không?”

“Sao hả? Đang độc thân mà. Bộ có vấn đề gì sao?”

“Thằng Green!” P’Dim nhanh chóng giơ bàn tay trâu ra bóp cổ thằng bê đê chúa.

“Anh ơi.” Tôi vội nhảy vào giữa hai người để can thiệp vì cảm nhận được tâm trạng sắp bùng nổi mỗi phút mỗi giây. Bởi lẽ làm việc tốt để tích đức là việc Teepakorn phải làm.

Song thật ra chỉ là do tao muốn lại gần để hóng hớt thôi, chả phải ý tốt gì cho cam.

Cứ chửi đi. Chửi được nhưng đừng nặng nề quá.

“Rồi mày bao đồng cái gì thế, thằng Tine? Hay là mày muốn ăn đòn chung với nó?”

“Không phải đâu, anh. Nhưng anh lớn tiếng với đàn em như thế này trông không hay cho lắm.”

“Thì đã sao? Mày là chồng nó hả?”

“…” Tao cứng họng.

“Thằng gây phiền nhiễu, về được rồi.” Đứng ngẩn người ra một lúc thì có bàn tay dày của ai đó kéo tôi ra khỏi tình hình sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Quay đầu lại nhìn tôi liền bắt gặp gương mặt điển trai của thằng Sarawat đã chăm chú nhìn tôi với ánh mắt điềm tĩnh từ bao giờ.

“Đợi đã.” Tôi đứng im không chịu nhúc nhích.

“Rồi mày tọc mạch chuyện của người ta cái gì? Chọn bài chưa?”

“Ờ, đi thì đi. Nhưng em nói trước. Dù em không thích bản mặt thằng Green, song em cũng không thích anh làm vậy với đàn em.” Làm cho ra ngô ra khoai luôn. Từ chỗ không dám hó hé gì trong suốt cả học kỳ, hôm nay là ngày grand opening chính thức giữa tôi và thằng cha Disathat dẫu chỉ trong giây lát đi chăng nữa.

“Sao mày biết nó chỉ là đàn em?”

“Thì anh già hơn.”

“Nó đã bao giờ nói nó từng có người yêu chưa?”

“Ờ…rồi ạ.” Quen ghê. Hồi tưởng lại lần đầu tiên gặp nhau, tôi nhớ thằng Green từng có rất nhiều người yêu. Quan trọng là nó còn bảo chồng trước của nó trẻ dữ lắm.

“Vậy thì mày hãy nhớ cho kỹ, thằng Tine. Rằng tao…chính là chồng nó.”

“…!!”

“Chồng cũ nha.” Thằng Green phản đối.

“Chồng cũ cái khỉ gì? Tao chia tay với mày hồi nào? Khoan đã!”

“Chia tay hôm đó.”

“Mày chia tay tao được 2 phút! Mày chia tay được 2 phút là tao đã đè mày ra tiếp rồi. Như thế mà gọi là chia tay hả?”

“…!”

“Đi thôi. Để họ giải quyết với nhau.” Tôi đứng im bất động, sau đó bị bàn tay dày của thằng Sarawat kéo đi và gần như không có sức chống lại. Disathat miệng chó mà ai cũng biết có vợ là thằng bê đê chúa theo đuổi tôi cả học kỳ. Lỡ mà tôi đáp lại, thật không dám tưởng tượng linh hồn có còn ở trong thể xác như lúc này không.

“M…mày biết lâu chưa?” Tôi hỏi người đang đứng đối diện rồi hít khí oxygen vào phổi sau khi trải qua cú shock vừa nãy.

“Ừm.”

“Ừm là sao?”

“Biết từ lâu rồi.”

“Thế mà mày không chịu nói với tao.”

“Không phải chuyện của tao, tại sao tao phải nói. Với lại thằng Green chẳng làm gì để làm tao ghen với mày cả.” Sóng mũi cao áp tới gần mặt khiến tôi tự động nín thở.

“…”

“Dù thế nào vợ vẫn là vợ. Vợ đi làm chồng người khác không được đâu. Nhớ kỹ điều đó.”

Tôi và thằng Sarawat, chúng tôi đã từng gặp nhau. Nó bảo rằng thích tôi từ lâu lắm rồi. Đưa tôi vào câu lạc bộ, rủ tôi đi xem concert. Và đây lại là một sự thật nữa mà tôi vừa phát hiện hôm nay. Thằng Green vẫn hẹn hò với bạn trai. Quan trọng nhất là…thằng Sarawat luôn biết nhưng chưa bao giờ nói với tao. Tim tôi…

Xin rút ra một chân lý. Có người lên kế hoạch bắt tao làm vợ từ lâu rồi, là do tao ngu ngốc đấy thôi. Moooooooooooo ~

 

 

Hôm nay tôi nghỉ câu lạc bộ để tập cổ động theo lịch của đàn chị khóa trên, tuy vậy vẫn không quên xách theo cây guitar cục cưng “đồ gây phiền nhiễu” đi cùng. Khi nào nghỉ giải lao tôi sẽ bế quan tỏa cảng ngồi lỳ ở bàn gỗ tập guitar.

Tôi đã chọn được bài rồi. Tên bài hát là “Xin” của Scrubb – cái tên quen thuộc. Vì chord dễ nên tôi mới chọn chơi, dù vậy đôi chỗ vẫn bị khựng. Nghĩ thế nên tôi chợt muốn có người nghe giúp xem có bị lệch nốt không. Những người chơi guitar một mình thường hay ngộ nhận bản thân chơi hay, do đó không biết nên điều chỉnh ở đâu.

Nghĩ vậy liền móc điện thoại ra gọi cho thằng Sarawat ngay lập tức. Chả biết hôm nay nó có ở câu lạc bộ không hay lại đi tập bóng với bạn rồi, bởi cả ngày nay chúng tôi chưa nói chuyện với nhau.

Đợi máy một lúc, cuối cùng thằng Sarawat mặt đơ cũng bấm nút nghe.

[Có gì không?] Quả là màn chào hỏi nồng nhiệt đầu tiên của ngày, thằng khốnnnnnnn. Sao mày bảo mến tao lắm cơ mà. Một câu xuôi tai cũng không có, đằng này chỉ toàn những câu khùng điên gì đâu không biết. Nghe mất hứng chết đi được.

“Rảnh không?” Tôi thấp giọng nói.

[Ừm.]

“Đang ở đâu? Câu lạc bộ hay tập bóng?”

[Tiệm kem.]

“Làm gì ở đó?”

[Đàn anh cùng mã số đãi nên tao cúp tập guitar luôn.]

“Nói chuyện với đàn anh cùng mã số xong chưa? Tạt qua giúp tao chơi chút đi.” Lần này xem như là lần mặt dày nhất rồi. Bình thường tôi có bao giờ cầu cứu sự giúp đỡ từ nó đâu. Nghĩ mà ngại chết đi được.

[Hôm nay không đi tập cổ động hả?]

“Đang nghỉ giải lao. Các chị cho nghỉ 1 tiếng.”

[Ờ, để qua.]

“Đến trễ đi, có chuyện cho coi.”

[Chuyện gì cơ? Nghĩ ra tên chưa?]

“Mất dạy.”

Không ghẹo gan tao một ngày nó sẽ chết phải không, thằng khốn này. Một lát sau nó vác bộ mặt gợi đòn, thách thức đến địa điểm tập cổ động khiến đám đàn chị đàn em đội cổ động của trường chẳng màng gì nữa mà chỉ nhao nhao giành nhau đón tiếp người thân cao suốt 10 phút. Đợi nó đi được đến bàn thì tao đã chơi đàn xong 2 lần rồi, khốn kiếp.

Ghét ghêeeeeeeeeeeeeeee.

Bộ không biết cái bản mặt đơ như cây cơ của mình có sức hấp dẫn đến mức nào sao. Thu hút mọi giới tính. Con gái, bê đê, bóng gió hay gay gì đó đều thèm chảy nước miếng. Ờ mà tao bị sao thế này. Tao bực mình làm gì chứ, thật không hiểu nổi.

“Cứ ngồi làm mặt sưng một đống. Sao không ra giúp tao?”

“Ơ hay.” Tôi khẽ kêu, mắt nhìn thân hình cao cao lách người ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài kế bên. “Thấy được đàn chị vây quanh, tưởng đâu mày thích. Đội cổ động ai cũng mặt mũi xinh xắn cả mà, không phải sao…” Nói một cách lấp lửng để thăm dò phản ứng của thằng Sarawat xem có phủ nhận hay không.

“Ừm. Mặt mũi xinh xắn.” Đệt. Thế mà nó lại không phủ nhận gì. Tao rầu.

“Phải rồi.”

“Đáng yêu, muốn nhai, muốn ăn. Hài lòng chưa?” Lúc nói nó cứ nhìn chằm chằm tôi không chớp mắt. Cặp mắt dâm tà này, chất giọng này, tao có linh cảm không lành. Tao sợ.

“H…hài lòng rồi. Xem chord nhạc đi.” Không chần chừ thêm, tôi vội chuyền tờ giấy có in lời bài hát cùng với chord nhạc cho đối phương. Thằng Sarawat cầm lấy xem một lúc lâu mà chẳng nói gì. Sau đó đối phương phá vỡ sự im lặng.

“Thử chơi một chút xem.”

“Bắt đầu nha. Đoạn intro bắt đầu từ…”

“Mày gảy lại lần nữa.” Thằng to ngồng ra hiệu ngừng lại ngay khi tôi vừa bắt đầu gảy chord đầu tiên. Được thôi. Nó bảo gảy lại tôi liền ngoan ngoãn làm theo. Gảy được một hồi thì quay sang hỏi ý kiến nó.

“Thế nào hả?”

“Tối rồi. Bấm dây mạnh vào. Đeo pick vào đi.”

“Thế này cũng được rồi.”

“Nếu đau tay phải nói tao liền đó.” Nói xong người kia dịch sát vào. Bàn tay dày choàng sau lưng tôi, khom người xuống đặt lên 5 ngón tay bên trái trước khi truyền lực qua ngón tay khiến dây đàn ép chặt vào finger board.

“Đây là chord C sharp major 7. Đúng chưa?”

“Ứm.” Tôi đáp cụt ngủn rồi liếc mắt qua nhìn một bên mặt của ai kia trong tích tắc, sau đó tập trung vào cây đàn đang nằm trong tay. Người tôi lúc này gần như bị thằng Sarawat giam giữ trong lồng ngực. Tim tao đập loạn xạ bất chấp thời điểm luôn. Không khéo nó lại biết tao đang bồi hồi rung động bây giờ.

“Pick guitar cầm như thế này. Nghiêng vừa phải. Cứng nhắc như vậy một hồi đau cổ tay đó.” Tay phải của tôi bị bàn tay to lớn nắm lấy cho cầm thử pick. Trông thì có vẻ không khó để điều khiển, song thật ra khó chết đi được.

Ôiiiiiiiiiiiiiiiii, tao không nổi nữa rồi. Người tao sắp phát nổ.

“Cùng nhau thử nha.”

Tưng ~

“Tiếng ổn hơn chưa?”

“Ô…ổn rồi…Chắc vậy.” Đừng hỏi tao. Lúc này tai tao tê liệt rồi. Mắt tao cũng giống như tối sầm. Không cảm nhận được gì khác ngoài mùi hương nước xả vải từ chiếc áo đồng phục sinh viên và bàn tay thô ráp đang nắm chặt tay tôi không chịu buông.

“Nào, thử chord này tiếp xem.”

“Giống vậy hả?” Tôi cố di chuyển tay để đổi chord. Cùng lúc đó, những ngón tay của thằng Sarawat đang đặt trên ngón tay tôi cũng di chuyển theo, không hề có ý định cản trở.

“Nếu cho rằng nó đúng thì nó sẽ đúng. Thử gảy đi.”

Thằng Sarawat nói gì tôi cũng không phản đối, ngoan ngoãn làm theo lời đối phương. Cứ thế cho đến khi nó cho phép tôi thử gảy hết cả bài. Khoái ơi là khoái. Không hề đau tay một chút nào. Và dường như thầy giáo dạy tôi lúc bấy giờ cũng đã dốc toàn lực ra để truyền đạt kiến thức.

Lạ thật. Những khi thằng Sarawat không ghẹo gan, nó đều khiến cho tôi cảm thấy ấm áp một cách khó nói. Nhưng tuyệt đối đừng để nó trở về thói ghẹo gan. Lỡ mà như vậy thật là tao nóng liền luôn. Ý là nổi nóng đó. Cơn điên của tao cũng vì thế mà kéo theo.

“Sao lại chọn bài này? Hầu như chả có ai biết cả.” Người bên cạnh lên tiếng hỏi sau khi nghỉ tay một lúc. Lúc trước tao cũng nghĩ như người khác. Muốn chơi bài nào đó nổi tiếng, như vậy sẽ có người hát theo được. Không biết có phải do bây giờ bị tiêm nhiễm tinh thần Indie vào đầu không mà tôi lại chọn một bài ít được biết đến nhưng mỗi lần nghe đều thấy thích.

“Tao thích. Nghe xong thấy hạnh phúc.”

“Nhưng chơi rồi độ hạnh phúc sẽ giảm xuống phân nửa vì chord khó. Mày xem kiểu gì mà bảo dễ thế.”

“Đừng có làm tao mất hứng được không? Khó đến đâu tao cũng cố gắng. Giống như tình yêu ấy. Khó có được mới có giá.”

“Ô hồ, ngầu thế.” Mày đang mỉa mai tao đúng không.

“Trông tao chơi guitar không ra gì thế thôi. Đợi ngày diễn thật đi. Mày sẽ thấy tao rất ra gì và này nọ hơn mày nghĩ nhiều.”

“Lại ngầu rồi.”

“Mày cũng cẩn thận đấy. Chưa nghe qua bao giờ hả? Người bị xem thường quá nhiều sẽ có động lực chiến đấu hơn người khác.”

“Người gì đâu, đúng ngầu.”

“Tao xin phép mua rồi giục mọi câu nói có từ “ngầu” của mày.”

“Tiền không mua được sự ngầu lòi. Cơ mà có thể trao đổi.”

“Trao đổi với cái gì không biết.”

“Trao đổi trái tim.”

“Sarawat…”

“Gì?”

“Tao vào nhà vệ sinh một chút. Tao muốn ói, thằng quầnnnnnnnnnnnnn.” Đùa mà không ngại với trời đất.

“Cũng đâu muốn đùa dai vậy đâu. Tính đi ói luôn này.”

Và ngày hôm nay kết thúc bằng việc cái sự ngầu của nó ăn sâu vào đầu tao cho dù là ngủ hay thức. Người gì đâu, đúng ngầu! Khoan! Tao bị nhiễm câu này rồi hả ta. Chết mợ. @%&^*(!#%$+$*$@ Tim tôi…

Famemie Dạy guitar bằng tư thế này, không tội nghiệp trái tim người nhìn hay sao? Hưuuuuuuuu. @Sarawatlism @Tine_chic

 

 

Một tuần vừa qua tôi phải giành thời gian tham gia vào kha khá các hoạt động bao gồm việc tập cổ động cho trường và tập guitar cho câu lạc bộ. Rồi nào là chuyện học hành và việc chuẩn bị cho kỳ thi final của học kỳ đầu tiên. Có thể nói rằng việc thi nhau đổ lên đầu Tine ngầu lòi, khiến tao không kịp xoay sở luôn.

Niềm vui duy nhất của tôi chính là thứ 6 lại sắp đến, bởi có thứ 6 thì sẽ có thứ 7 và chủ nhật. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi sẽ có thời gian ngủ nướng, thoát khỏi công việc hoặc thoải mái đi dạo phố cùng bạn bè.

Vậy nên 3 giờ chiều là thời điểm tiết học cuối cùng của tụi nam chính chúng tôi kết thúc. Tôi và tụi bạn nhanh chóng thu gọn đồ đạc đi kiếm gì ăn ở dưới tòa nhà. Cặp mắt tinh tường lập tức bắt gặp tụi Bạch Hổ đang đi ra từ một bên tòa nhà.

Bộ dạng của thằng Sarawat và tụi bạn nó không khác với tụi vừa đi cắn nhau với chó về cho lắm. Ngẫm nghĩ lại thì hình như y chang ngày hôm đó, cái ngày mà chúng tôi gặp nhau ở nhà chế Tun. Quần áo của người trước mặt rách rưới, lấm bẩn. Nếu nhìn kĩ, mu bàn tay của nó còn có vết màu đỏ. Và tôi tin chắc đó là vết máu.

Ai mà lại bất cẩn đến mức nhúng tay vào Hale’s Blue Boy. Nắm đấm bộ ngon đến vậy hả. Coi chừng amazing quá đó.

Bằng sự hóng hớt vô hạn, tôi không chần chừ đứng dậy rồi đi thẳng đến chỗ tụi Bạch Hổ lúc này đang tạm biệt nhau để đi về, chỉ có mình thằng Sarawat đứng yên tại chỗ vì trông thấy tôi đang chậm rãi đi về phía nó.

“Học xong rồi hả?” Câu hỏi trông có vẻ hơi mất não, cơ mà tao không biết nên mở lời bằng cách nào. Mặt thằng Sarawat đầm đìa mồ hôi, đã thế còn thở hồng hộc đến mức tôi sợ rằng nó sẽ ngã quỵ ở đây mất.

“Ừm.” Nó đáp gọn lỏn, sau đó nhấc bàn tay trái không có vết thương lên xoa đầu tôi dịu dàng.

“Rồi tính đi đâu tiếp?”

“Về phòng.”

“Trước đó đi làm gì về? Bộ khoa Khoa học Chính trị mở lớp đào đất hay sao?” Bộ dạng của nó đúng nhếch nhác. Cũng may đứng nói chuyện với nhau ở một bên tòa nhà nên không có nhiều người tụ tập.

Đây đã là lần thứ 2 nó xuất hiện trong bộ dạng này. Lần trước bị thương ở tay mãi mới chơi guitar lại được. Tại sao không biết tự chăm sóc bản thân chứ. Nhìn mà khó chịu trong lòng chết đi được.

“Thôi mà. Tao không sao đâu. Không cần lo.”

“Mày trả lời không đúng câu hỏi.”

“Hôm nay tao mệt rồi. Mày về chưa? Đưa tao về đi.”

“Xe mày đâu?”

“Sửa.”

“Thế sao không đi chung với bạn mày? Xe thằng Man trông cũng rộng rãi.”

“Muốn làm cục nợ của mày, không muốn làm gánh nặng cho thằng Man.” Lại mất nết rồi. Khốn nạn đến tận cùng.

“Vậy đợi một chút. Để tao qua nói với bạn tao đã.” Thằng Sarawat gật đầu rồi đứng đợi cho đến khi tôi thu dọn đồ đạc xong xuôi, sau đó cùng nhau đi ra bãi đậu xe. Tôi định đưa thằng Sarawat về kí túc xá trước rồi mới về phòng mình. Trông bộ dạng hôm nay thì hình như nó có vẻ mệt thật. Thường ngày miệng mồm hơn thế này nhiều.

“Sarawat, tới rồi.” Mẹ nó, kiệt sức đến nỗi ngủ gục luôn. Thảo nào bầu không khí tĩnh lặng một cách kì quái.

“Ừm.”

“Mày có sao không? Không khỏe chỗ nào thì nói tao.” Chẳng nói chẳng rằng, tôi vội đưa tay chạm nhẹ vào trán nó để kiểm tra nhiệt độ. Tôi thừa nhận rằng mình có lo lắng. Bình thường nó không như thế này.

“Không sao. Mày mau về đi. Và đừng có ghé vào đâu nữa.”

“Khoan đã. Vẫn chưa nói xong mà.” Thằng Sarawat làm bộ chuẩn bị mở cửa bước xuống xe, nhưng tôi đã nhanh hơn, mau chóng giữ cánh tay đối phương lại.

“Để mai rồi nói.”

“Thằng Sarawat…Tao lo lắng mà. Hiểu nhau chút đi.”

“…”

“Mày không chịu trả lời như vậy, bảo tao làm sao yên tâm mà về phòng được. Vì mày bị làm sao cũng không nói đấy. Tưởng mình là cái rốn của vũ trụ rồi không thèm để ý người xung quanh, muốn thế nào cũng được phải không?” Tôi tuôn một tràng dài, chẳng rõ bằng cách nào não bộ lại ra lệnh cho mình nói nhiều như vậy.

“Đồ gây phiền nhiễu, đừng nghĩ nhiều. Chỉ là tao có chút mâu thuẫn với đàn anh thôi.”

“Đàn anh nào? Cái gì? Ra sao? Rồi mày có đau ở đâu không, mau nói với tao.” Thằng Sarawat không chịu giải đáp mà chỉ bước xuống xe rồi gật đầu cho phép tôi đi theo lên phòng với nó.

Phòng ngủ tường màu xám của nó không có gì thay đổi. Mọi thứ vẫn như cũ. Tôi đi vào rồi ngồi xuống cuối giường, quan sát thân hình cao cao cầm hộp sơ cứu đặt lên đùi trước khi mở miệng.

“Băng bó cho xíu đi.”

“Ở đâu?” Quan sát thì thấy chỉ có tay là vẫn còn rướm máu, còn trên mặt không có dấu vết bị đấm hay làm bị thương nên cũng an tâm rằng nó sẽ không lăn vật ra chết trong phòng đâu.

“Cả người luôn.”

“Hả!”

Đối phương không nói gì thêm, dù vậy vẫn chịu giải đáp cho nỗi thắc mắc trong đầu tôi bằng việc dùng tay chầm chậm cởi từng chiếc nút áo của bộ đồng phục sinh viên trước khi ném nó vào sọt một cách chuẩn xác. Song điều khiến tôi nhìn không rời mắt lại không phải chiếc áo kia mà là những vết thương và dấu vết bị đánh trên khắp cơ thể của người da ngăm.

Từ đầu và bả vai cho đến bụng toàn là vết bầm rướm máu khiến người nhìn như tôi đây cảm thấy đau đớn thay. Đây đâu phải vết thương cỏn con, quá nặng luôn thì có. Quan sát bằng mắt thì chắc chắn là do dùng chân đạp.

“Ai khiến mày ra nông nỗi này?” Miệng cất lời hỏi, cổ nuốt nước miếng một cách khó khăn.

“Đàn anh.”

“Khoa mày hả?”

“Không. Tụi khoa Kỹ thuật.”

“Không phải vì chuyện đá bóng thua đấy chứ?” Thằng Sarawat lắc đầu.

“Tụi nó không ưa tao từ lâu rồi. Chắc là tại làm cho tụi nó ngứa mắt chăng?” Nó nói một cách vô cảm, nhưng còn tao đây này, đúng nghĩa chết đứng luôn. Bề ngoài chỉ toàn thấy người ta ngưỡng mộ, chưa kể còn phát cuồng theo đuổi nó như người điên. Trong khi mặt khác vẫn có người ghét đến mức kết bè kết phái đi đánh bị thương như vậy.

Rồi tụi kia cũng quá là thông minh đi. Chọn cách không đánh vào mặt để không ai nghi ngờ. Thằng Sarawat lại không phải kiểu người thích đi oang oang rằng mình bị đánh như thế nào. Nếu không phải tôi gặng hỏi, chuyện có lẽ sẽ chìm vào im lặng như trước đây.

Sự việc này làm tôi lập tức nhớ đến ngày gặp nó ở nhà chế Tun, bởi bộ dạng không khác nhau là bao.

“Mày bị tụi đàn anh đánh hội đồng như vậy mấy lần rồi?”

“2.”

“Trước đó là lần mày bị thương ở tay đúng không?”

Đối phương gật gù. Tôi thở dài thườn thượt rồi cầm miếng bông thấm alcohol, sau đó từ từ chạm nhẹ lên vết thương đang rỉ máu. Nhìn mà tao đúng muốn khóc luôn. Đau đến mức nào thì thử nhìn mặt ai đó lúc lau vết thương đi. Nhăn nhó, mếu máo đến mức muốn ôm ấp vỗ về.

“Đừng có khóc đấy.”

“Ai khóc? Mơ hả?”

“Tao không đùa với mày đâu. Tụi thằng Man có sao không? Bộ dạng không nhếch nhác như mày chứ?”

“Thì cũng bị thương nên mới chia nhau về băng bó. Cơ mà tụi đàn anh cũng đâu làm gì tụi nó đâu. Tụi nó nhằm mỗi tao mà đá.”

“Chết tiệt…”

Chỉ biết nói vậy thôi. Tâm trạng nghẹn ngào. Trên cơ thể của người cao cao, từ bả vai phải cho đến bụng không có phần da thịt nào là không có vết bầm màu xanh tím tái.

“Vết thương kiểu này phải chườm đó. Để lát tao chạy ra tiệm.”

“Không cần. Uống với bôi thuốc là được rồi.”

“Không khỏi đâu.”

“Có mày ở đây, vết thương của tao sẽ khỏi nhanh thôi.”

“Mày đúng là cứng đầu.”

Tôi cầm tuýp thuốc lên rồi bóp ra đầu ngón tay, sau đó thoa cho người bị thương một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Thằng Sarawat quay mặt về phía tôi. Nó chăm chú nhìn một hồi trước khi tỉnh bơ dụi trán vào vai tao. Thân mật không xin phép tao một tiếng luôn.

Vậy nhưng tao không hề muốn từ chối, cứ để cho nó rúc đầu xuống bất chấp việc bôi thuốc sẽ khó khăn hơn gấp gần 80%. Phần hông có vết màu đỏ sượt qua. Tôi đoán chừng không chỉ bị đạp bằng chân, nó còn bị thắt lưng hay sợi dây gì đó quật vào người. Thế là tao còn đau hơn trước.

Đau vì biết nó bị gì nhưng lại chẳng thể giúp cái khỉ gì được.

“Nếu không có tao, ai sẽ băng bó vết thương cho mày? Hay là định đi khám bác sĩ?” Tôi cất giọng. Thằng Sarawat lúc này đang rúc đầu trên vai tôi liền đáp lại với giọng lè nhè.

“Tự làm.”

“Từ bây giờ có gì phải nói với tao. Mày bảo muốn chia sẻ mọi thứ với tao cơ mà?”

“Không muốn mày lo nghĩ.”

“Như thế này càng phải lo nghĩ hơn. Quay ra đằng sau tao băng bó cho.”

“Như thế này một lúc đã, được không?”

“Ừm…” Dù sao cũng có bao giờ từ chối được đâu. Ít ra vai của tôi cũng có thể cho nó dựa vào vào ngày mà bộ dạng nó trông không khác gì chó hoang bên đường. Điều đó càng khiến tôi căm ghét tụi đàn anh đã làm nó bị thương. Đúng không có lý lẽ luôn. Thấy đàn em nổi tiếng một chút là ghen tỵ. Bộ muốn gây sự thế nào cũng được hả.

Tôi ngồi im suy ngẫm. Một tay để trên đùi, tay còn lại vẫn cầm tuýp thuốc trị vết thương ngoài da. Một lúc sau thằng Sarawat bắt đầu di chuyển. Nó cọ cọ đầu mũi thẳng tắp trên vai tôi làm tôi cảm giác nhột nhột. Đương lúc toan đẩy đầu nó ra rồi chửi cho một tràng thì thằng Sarawat đã chơi lớn bằng việc nhay cắn trên cần cổ tôi đến nỗi để lại dấu.

“Đồ khốn, đau.” Tao đúng muốn tát cho lật mặt luôn, thế mà lại chẳng làm gì được.

“…”

“Buông cổ tao ra, thằng Sarawat. Thả tao ra đã.” Như thế này người ta gọi là cắn không buông. Dù chưa cắn hết sức và dùng quá nhiều lực, cơ mà bộ mày không biết đã làm cho trái tim tao như hẫng một nhịp rồi hả.

Chơi với chó, chó cắn cổ thật mà.

 

 

“Tao đang giải tỏa cơn đau.”

“Giải tỏa cái khỉ gì chứ.” Xem phim toàn thấy cắn mền, còn thằng quỷ này lại cắn cổ tao.

“Người mày thơm nên tao ngứa răng.” Thấy chưa, tao bảo mà.

“Mày cứ băng bó vết thương một mình.” Gương mặt điển trai lui về, cặp mắt nheo lại nhìn kiểu vô cùng ghẹo gan. Vì vậy tôi đành bóp một chút thuốc trị thương lên bàn tay dày rồi mặc kệ nó tự xử lý, còn bản thân quay qua không ngừng xoa xoa vết răng cắn trên cổ.

“Đỏ hết rồi.”

“Cổ tao hả? Ai bảo mày cắn mạnh quá chi.” Đồ khốn. Nhắc tới là hận đến mức phải quắc mắt lên nhìn một cách thù hằn.

“Không phải cổ mà là mặt.”

“…!!”

“Mặt mày đỏ. Tai mày cũng đỏ. Mắc cỡ vì tao hả?”

“Ai mắc cỡ? Mày nói vớ vẩn.”

“Băng bó vết thương ở tay cho tao đi.”

“Tự làm.”

“Ốiiiiiiiiiii, đau. Ối, đau thật á.” Tôi bĩu môi khinh bỉ nhìn thân hình trâu bạch tạng giãy đành đạch trên giường, hai tay chụm vào nhau hòng kêu gọi sự thương cảm dù trước đó mặt nó còn tỉnh bơ không thể hiện ra bất kỳ cảm xúc gì.

“Này là vì tao tội nghiệp cho cái công làm quá lên của mày thôi nhé. Đem thuốc lại đây bôi cho.” Thằng Sarawat cười toe toét. Đó là nụ cười hiếm khi nhìn thấy bởi nó vốn là người không thích thể hiện cảm xúc thông qua biểu cảm khuôn mặt. Thế mà lần này nó lại cười, nụ cười làm tôi thở phào nhẹ nhõm vì nó không bị thương quá nặng dù cơ thể đầy thương tích và bầm tím dưới chân của một số người đi chăng nữa.

Xử lý xong vết thương, thằng Sarawat lôi áo thun màu trắng ra mặc. Tôi tìm thuốc giảm đau cho nó uống rồi mở TV lên. Nhìn y chang như nam chính chăm sóc nữ chính vậy, chỉ khác ở chỗ nữ chính của tao là quỷ ngực lép mà thôi.

“Không ngủ cùng nhau hả?”

“Không. Xem TV cơ. Mày ngủ đi.” Tôi ngồi tựa vào đầu giường, vắt chéo chân xem TV trong khi thằng Sarawat ngả người nằm bên cạnh, không cách xa nhau.

“Khoan hẵng về.”

“Được rồi. Muộn muộn rồi tao về.”

Sau đó chúng tôi không nói gì với nhau nữa. Tôi bấm chuyển kênh liên tục. Chương trình nào hấp dẫn thì dừng lại. Đến nỗi ngủ quên lúc nào không hay. Tỉnh dậy thì thấy TV đã bị tắt mất. Không những vậy thằng Sarawat cũng không còn nằm bên cạnh nữa.

Vậy nên tôi đành ngồi dậy dụi mắt một hồi trước khi lê bước chân ra ngoài ban công. Tôi bắt gặp người thân cao đang ngồi tập trung trên đất, trong tay là cây guitar.

“Tay đang đau, khoan hẵng chơi.”

“Đang thử chơi bài của mày xem sao. Chỗ nào có vấn đề còn nhắc để cẩn thận.”

“Cảm động ghê.” Miệng nói vậy nhưng trong lòng tao tức chết đi được. Tuy vậy tôi vẫn ngồi xuống bên cạnh nó để xem đối phương thể hiện kỹ năng chơi guitar dù tay đang đau.

“Bài này chord khó. Phải thuộc cho được đấy.”

“Vậy nếu lỡ tao quên?”

“Thân ai nấy lo.” Yêu tao quá ha, thằng khốn.

“…”

“Nhưng nếu sợ sai thì ghé qua phòng đi. Tao sẽ dạy cho khi nào giỏi mới thôi.”

“Đừng có xạo sự. Tao không mắc bẫy mày đâu.”

“Mắc rồi đấy thôi. Bước chân vào phòng tao rồi, muốn ra khó lắm nhé.” Mặt tôi biến sắc. Thấy thằng Sarawat cười nham hiểm, da gà da vịt gì lập tức nổi lên.

“Vậy tao về đây.”

“Tối nay ngủ chung đi. Ở lại an ủi. Tao vẫn chưa hết hoảng hồn này.”

“Bộ mày là con nít 3 tuổi hay sao mà yếu đuối cỡ đó. Hồi nãy còn làm bộ làm tịch không cho tao hóng hớt mà.”

“Đau tay ghê.”

“…” Không thèm nghe tao luôn. Mở miệng là cứ thích làm theo ý mình. Và sau đó tiết mục kể khổ và cầu xin sự thương hại của thằng Sarawat chính thức bắt đầu.

“Đau cả chân nữa. Vai cũng đau. Bụng cũng ê ẩm. Bị đá mấy cái lận.”

“…”

“Lưng cũng đau ơi là đau. Tụi nó dùng thắt lưng quất tao.” Y hệt như phim nô lệ thời xưa. Đúng drama scene luôn. Hỏi rằng có tội nghiệp không. Thưa rằng là rất nhiều. Cơ mà ngứa mắt hành động khùng điên của nó hơn gấp 10 lần. Đây chính là Sarawat đó sao? Người mà tụi vợ của nó đều có chung nhận định rằng rất nghiêm túc, ngầu, ít nói và…hay mắc cỡ.

Tao thấy nó toàn giở trò nham nhở với tao thì có.

“Đủ rồi. Đừng có than thở nữa. Tao không ngủ lại phòng mày được đâu. Đồ khỉ gì cũng không có. Nào là quần áo, bàn chải đánh răng, kem đánh răng. Bao nhiêu là thứ.”

“Không sao. Phòng tao có.”

“Hả?”

“Mua để dành cho mày đầy đủ rồi.” Tôi sững người ngồi nhìn thằng Sarawat. Thằng này nó mưu mô quá mẹ ơi. Lên kế hoạch chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, chỉ chờ đến ngày hôm nay thôi.

“Tao bắt đầu sợ mày rồi đó.” Tôi lập tức nhích người ra xa đối phương. Người kế bên không nói gì. Chúng tôi im lặng một lúc trước khi tiếng guitar khẽ cất lên. Có vài chỗ phải ngừng vì nó mải nhìn chord trước mặt rồi cố gắng gảy lại. Thật tình tôi chẳng muốn cho nó chơi. Nhìn mà đúng xót. Tay nó đang đau mà còn cố cho được.

Thế nên tôi cố tìm cách để ai kia phải ngừng lại bằng việc móc một đồng xu trong túi quần ra rồi cắt ngang đối phương.

“Chơi game luân phiên hỏi-đáp không?”

“Game thiếu não tao không chơi.” Hự! Làm tao đau đúng là chuyên môn của nó.

“Vậy tao về.”

“Chơi thế nào?” Ô hồ, thế này thì nhanh lắm. Vậy là tôi nhích tới gần người thân cao thêm một chút nữa, quay qua xòe đồng xu trong tay.

“Cách chơi dễ lắm. Mày chỉ cần xoay đồng xu. Nếu nó ra mặt ngửa, mày phải trả lời câu hỏi của tao. Còn nếu nó ra mặt sấp thì mày hỏi tao một câu bất kỳ đều được. Cứ thế luân phiên chơi.” Không chỉ làm cho thằng Sarawat không gắng gượng chơi guitar dù tay đang đau, ít nhất tôi còn có thể biết được nhiều hơn về nó. Đại loại như những câu trước đây từng hỏi nhưng chưa có được đáp án, hoặc trước giờ nó chưa từng nhắc đến nhưng tao lại vô cùng tò mò.

“Ai bắt đầu trước?” Thằng Sarawat hỏi.

“Tao đi.” Nói rồi tôi đặt đồng xu trên mặt đất trước khi dùng sức xoay nhẹ. Dù vậy vẫn làm cho đồng xu xoay vài vòng, sau đó dừng lại.

“Ngửa.” Xong với tao!

“Tao sẽ hỏi mày là năm ngoái chúng ta từng gặp nhau ở sự kiện live của Scrubb, nhưng việc chúng ta gặp lại nhau ở đây không phải vì mày cố tình theo tao đến đây học đấy chứ?” Đây chính là câu hỏi tôi thắc mắc trong lòng từ lâu.

“Khùng hả? Ai theo mày tới đây học chứ? Tình cờ thôi.”

Trả lời xong câu hỏi, thằng Sarawat nhặt đồng xu trên đất lên xoay. Lần này xổ số lại rơi trúng người nó nên tôi vội hỏi ngay để không mất thời gian.

“Từ lúc lên đại học, khi nào thì mày biết tao cũng học ở đây?”

“Lúc mày đến tìm tao ở tòa nhà khoa Khoa học Chính trị. Tao cũng bất ngờ, cơ mà phần nhiều là mừng rỡ. Mày đúng đáng yêu. Đúng muốn nhào tới ôm lúc gặp lại. Vậy nên tao mới bảo muốn hôn mày cho ngất luôn. Định chà xát môi cho sưng vù rồi cắn mút…”

“Đủ rồi!” Quanh đi quẩn lại chủ đề dâm dục hoài nha, đồ khốn này. Mới phát hiện ra cái tính dâm tặc của nó có từ lâu rồi, chỉ là không thể hiện ra cho người khác thấy thôi.

Lần này đến lượt tôi phải trả giá. Đồng 10 baht trong tay ban đầu xoay rất nhanh, sau đó chậm dần rồi dừng lại, phô ra mặt xu còn lại chưa bao giờ xuất hiện kể từ lúc chúng tôi bắt đầu chơi.

“Mày…có bao nhiêu người bạn gái rồi?” Tao bị cung tên găm vào đầu gối* rồi. Không ngờ thằng Sarawat cũng biết tọc mạch chuyện tình yêu của người khác như vậy. Nhưng đợi xíu nhé. Cho tao thời gian nhớ lại đã. Cô bạn gái thứ 1…2…3.

(*) câu thoại điển hình của một nhân vật trong game The Elder Scrolls V: Skyrim: “I used to be an adventurer like you, then I took an arrow in the knee.”, đại ý đây là việc khó tin

“Hình như là 7?” Dùng từ “hình như” là vì không chắc những người còn lại có được gọi là bạn gái không hay chỉ gọi là bồ bịch.

“Bạn gái hay là quần lót vậy chứ? Thay nhiều chết đi được.” Tao hot mà cũng chửi tao nữa.

Thằng Sara-đểu lắc đầu trước khi nhặt đồng xu trên đất xoay. Lần này đến lượt tôi đặt câu hỏi cho nó.

“Thế còn mày? Có bao nhiêu cô bạn gái rồi?”

“Một người duy nhất.” Sao mẹ nó bảo chưa bao giờ có bạn gái mà. Hóa ra cũng ranh phết.

“Vậy hả? Rồi…người đó học ở đâu?”

“Ở đây.” Đệttttttttttt. Trái Đất cũng tròn quá rồi. Rồi tao bị cái gì vậy nè. Càng biết trong lòng càng nhộn nhạo, ngồi không yên. Muốn nổi cơn thịnh nộ nhưng lại chả biết trút lên đầu ai.

“Năm mấy?”

“Không xoay đồng xu nữa hả?”

“Trả lời câu hỏi của tao trước đi.” Mẹ nó, sắp chết vì phát điên rồi đây.

“Năm 1.”

“Khoa nào?”

“Luật.” Hứ! Chung khoa với tao nữa chứ.

“Ai? Biết đâu tao quen.”

“Mày đó. Mày có quen mày không?”

“Tao còn chưa phải người yêu mày đâu nha.”

“Đằng nào chả phải. Không thoát được đâu.” Đệt mợ. Chơi chiêu này làm tao trở tay không kịp luôn. Vậy nên tôi không nói gì nữa, sợ nói tới nói lui, không cãi lại nó lại mất mặt thì khổ. Tôi lảng tránh bằng cách nhặt đồng xu 10 baht lên xoay tiếp. Lần này vận may một lần nữa lại không đứng về phía tôi khi quyền đặt câu hỏi thuộc về thằng Sarawat. Câu hỏi duy nhất mà tôi nghe văng vẳng trong lỗ tai đó là…

“Thích tao chưa?”

“Tao không đùa nha.”

“Hỏi không trả lời. Kiểu này thích tao chắc luôn.”

Tôi liền bật dậy đi vào phòng trốn, mặc kệ nó ngồi cười nham nhở một mình rồi móc điện thoại trong balo ra chơi. Thằng Sarawat cũng lập tức theo sau. Thấy nó lúi húi tìm đồ trong tủ lạnh đến nỗi đầu tóc bù xù, sau đó lướt qua tôi rồi hướng thẳng đến microwave. Chẳng bao lâu sau, hộp cơm vừa lấy ra khỏi tủ lạnh được đưa tới.

“Biết mày đói.” Nó nói.

“Tao còn chưa nói câu nào nha. Với lại tao sắp về đây. Gần 10 giờ rồi.”

“Không đi được không?”

Thằng Sarawat ngồi bệt xuống sàn, lưng dựa vào chiếc ghế sofa tôi đang ngồi, không quên ngẩng đầu lên nhìn với cặp mắt tội nghiệp. Thế này thì run tay luôn chứ còn gì nữa. Vậy là trót nhận hộp cơm của nó ăn ngon lành. Dù không nói gì, song chúng tôi đều ngầm hiểu rằng tối nay tôi sẽ ngủ chung với nó.

Sợ thất thân chết đi được.

Nói thật luôn là từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa bao giờ “làm ăn” gì với người khác. Quá lắm cũng chỉ mới ôm hôn, sờ soạng. Thế mà nghĩ tới một ngày tôi phải “chịu” với một đứa như nó, tao biết phải khóc kiểu nào nhìn cho tội nghiệp nhất đây chứ, quân khốn nạnnnnnnnn.

Thằng Sarawat ngồi lục lọi trong tủ đồ, lôi ra một cái bàn chải đánh răng mới cho tôi, sau đó chuyển sang lục tiếp tủ quần áo. Nó đúng là tên con trai không ăn diện chút nào, không phát điên vì quần áo như tôi. Vậy nên trong tủ quần áo chỉ có áo đá bóng, áo thun, quần jeans và đồng phục sinh viên. Đúng kiểu con trai hình mẫu, không để tâm bất cứ thứ gì hết.

“Tao đi tắm trước nhé.” Thằng Sarawat gật đầu rồi nằm vắt chân trên giường, còn tôi ôm khăn tắm màu trắng và bàn chải đi vào bên trong.

Cởi quần áo rồi quấn khăn tắm ngang eo xong xuôi, tôi bắt đầu dành thời gian đánh răng trước gương.

Cốc cốc.

Một lát sau, âm thanh không muốn nghe thấy cũng vang lên. Người bên ngoài gõ cửa phòng tắm 3 lần. Ban đầu tôi chả thèm quan tâm. Nhưng càng im lặng tiếng gõ cửa càng dồn dập và to dần khiến tôi phải mơ hồ nói vọng ra.

“Có chuyện gì?”

“Cho vào với.”

“Để làm gì?”

“Thôi mà.” Giọng không giống người đang mắc ỉa nên đứng nghĩ ngợi một lúc lâu mới quyết định xoay nắm tay mở cửa.

“U hu, trắng thế.”

“Khốn nạn.” Thằng Sarawat chui vào trong với cặp mắt suồng sã vô cùng bất lịch sự. Trên người nó chỉ quấn hững hờ quanh eo một chiếc khăn. Nó vò đầu tôi rồi thò tay ra cầm bàn chải đánh răng cắm trong ly ở trên kệ lên, trét kem đánh răng rồi quay sang nhìn tôi dù trong miệng nó vẫn toàn bọt màu trắng.

Thằng này đúng là ghẹo gan của ghẹo gan luôn. Chỉ với điệu bộ mà nó thể hiện ra, chả trách lại bị người ta đạp. Từ bả vai xuống bụng vẫn có thể nhìn thấy rõ dấu vết của việc bị đánh, nhưng dù vậy nó vẫn không mảy may biểu lộ ra nét đau đớn hay tức giận những người đã đánh hội đồng nó dù chỉ một chút.

“Không đánh hả?” Giọng nói tiếng được tiếng mất vang lên khiến tôi cụp mắt, cắm mặt đánh răng tiếp. Có vài lần ngẩng đầu lên soi gương, lần nào tôi cũng bắt gặp một đôi mắt đang nhìn tôi chăm chăm.

“Nhìn gì?”

“Nhìn mày.”

“Nhìn làm gì?”

“Muốn nhìn.”

Ngước mắt lên nhìn một chút. Tao không cãi nữa. Cãi có bao giờ thắng đâu. Quay lại tập trung đánh răng. Cứ tưởng tượng không có thằng Sarawat kế bên đi vậy.

“Thằng Tine.”

“Ưuuuuuu.”

“Nhịn hết nổi rồi. Cho tao xin nha.” Trong nháy mắt, đôi môi dính đầy kem đánh răng của nó áp xuống gò má phải của tôi một cái thật mạnh. Thấy tao đờ đẫn vì bất ngờ, nó liền trượt môi lên trán rồi tiếp tục đi xuống gò má trái. Có thể nói rằng một chút nữa thôi là quét sạch hết cả mặt tao.

“Đểu!” Ngay khi lấy lại ý thức, tôi lập tức tỏ thái độ giận dữ với nó vì không dám thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Song dường như đối phương chẳng có vẻ gì là sợ sệt dù chỉ một chút, đã thế còn nhìn tôi với vẻ cố nén cười.

“Đáng yêu ghê. Trâu nhỏ mặt lem luốc hết rồi.”

“Đừng có mà trêu ngươi tao.”

“Cho làm lại nè. Đây, mạnh tay vào nhé.” Thằng Sarawat chỉ tay vào trán nó. Tôi mỉm cười rồi rút bàn chải đánh răng trong miệng ra cốc đầu nó thật mạnh. Khốn kiếp! Không đánh nữa.

Lúc đánh răng đã mệt rồi, lúc đi ngủ còn mệt gấp 30 lần. Tôi mặc áo đá bóng của nó. Chính là cái áo có in dòng chữ “Trắng Omo” ấy. Còn đối phương lôi cái áo huyền thoại quanh năm suốt tháng “Sarawat” số 12 ra mặc một cách dửng dưng. Đến khúc này thì khó rồi đây. Chia nhau phân nửa cái giường để ngủ hay ga lăng ngủ sofa như trong phim nhỉ.

“Nhìn gì?” Thằng này nó thông minh lắm. Nghĩ gì nó cũng đoán ra hết.

“Ngủ đâu đây?”

“Cho mày chọn. Giường hay sofa? Hay là ngủ chung?”

“Mơ hả? Tao ngủ sofa.”

“Tùy mày. Tắt đèn nha.” Hẻoooooooooo. Thằng trâu bạch tạng quăng gối cho tôi trước khi bò lên giường đắp chăn rồi nằm lăn quay ra ngủ một cách phè phỡn, bỏ tao đứng nghệch ra mất mấy phút. Thế là đành hậm hực đi ra ghế sofa ở gần đó.

Còn tưởng đâu còn được nhìn thấy màn hi sinh cao cả, ai mà ngờ được nó lại để tao ra sofa ngủ với chỉ duy nhất một cái gối. Ghét thằng Sarawat ghêeeeeeeee.

Lạnh lắm đó. Mở điều hòa có 18 độ. Chết mất thôi! Lạnh đến nỗi teo ch*m tao luôn. Cũng chỉ biết than thở vậy thôi. Hồi nãy thì dỗ ngon dỗ ngọt dụ tao ở lại ngủ chung. Cuối cùng trở mặt đuổi tao ra ghế sofa. Được lắm. Về sau đi rồi biết. Mai mốt có xin xỏ gì tôi cũng không tội nghiệp đâu.

Nghĩ đến đó rồi đặt người nằm xuống, ôm tay xoa xoa để bớt lạnh. Nếu là trong tiểu thuyết drama thì chắc tao đáng thương lắm. Sẽ khóc lóc, trách móc là tại sao thằng Sarawat lại nhẫn tâm như vậy. Nhưng đây là cuộc đời của một chàng trai thuộc trường phái comedy…Nhìn mặt tôi rồi tìm hiểu lại đi ha.

Tao chỉ tội nghiệp hai quả trứng của mình quéo quắt lại mà thôi. Get?!

10 phút trôi qua, tôi vẫn loay hoay xoay người trên ghế sofa. Bảo tôi nhịn nhục đi năn nỉ ỉ ôi xin chăn ư, mơ đi nha. Cơ mà tao lạnh. Cố nhắm mắt lại ngủ mà không được.

“Thằng Sarawat.”

“Hửm…”

“Ngủ chưa?”

“Ngủ rồi.” Thằng ghẹo gan…

“Giảm điều hòa xíu đi. Tao lạnh.”

“Qua đây ngủ chung đi.”

“Không.”

“…” Tao dỏng tai lên nghe rõ lâu, song chẳng thấy nó nói năng gì cho đến khi nghe thấy tiếng lạch cạch từ người trên giường. Bóng tối làm tôi không nhìn thấy đối phương đang làm gì. Mãi cho đến khi…

Phụp!!

“Hưuuuuuuuuu ~” Tôi kêu lên ngay khi bị thân hình cao lớn nằm đè lên. Hai tay của nó ôm tôi cứng ngắc vì sợ rớt khỏi sofa cả đôi. Tấm chăn dày cộm thằng Sarawat ôm từ giường qua mang đến sự ấm áp cho cơ thể. Dù vậy tôi vẫn cảm thấy bí bách.

Khỉ thật. Sofa bé xíu như vậy còn chen chúc với tao.

“Nhích ra đi. Tao bí bách.”

“Cho cơ hội lựa chọn xem ngủ trên giường hay sofa rồi mà. Do mày chọn đó nha.”

“Tao ngủ sofa một mình!”

“Nhưng hồi nãy mày đâu có nói. Đừng nhúc nhích nhiều. Đụng vào vết thương đau. Cứ như vậy đi.” Ở trong tư thế bị ôm cứng ngắc, có chăn đắp trên người chúng tôi, tôi nghĩ nó không work cho lắm. Nhưng lạ ở chỗ tôi không có động thái phản kháng gì cả, chỉ để im cho đối phương tùy ý làm mọi thứ.

Hơi thở của thằng Sarawat phả nhẹ trên trán làm tôi thấy ấm áp. Cũng chẳng biết nó có đang nhìn hay đã ngủ mất tiêu rồi vì tôi chẳng nghe nó nói gì nữa. Thế mà lại làm trái tim tôi đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi sợ. Sợ nó biết tôi đang quằn quại đến mức nào. Sợ thật sự. Tim tôi…

 

 

Một tuần trôi qua, thằng Sarawat dưỡng thương đến hiện tại thì thân thể đã gần như lành lặn rồi, song tôi vẫn chưa biết đàn anh gây sự với nó là ai.

Bộ dạng của tụi Bạch Hổ cũng không khá hơn. Thằng Man rách miệng không ăn được cơm mất mấy ngày. Thằng Big, Boss, Tee và Theme, đứa thì gãy cổ tay, rạn ngón tay, đứa thì trật khớp vai, đi cà nhắc. Có thể nói rằng đi học mà như đi khổ sai cả tuần lễ. Một số người cũng đặt nghi vấn, nhưng vì vết thương bên ngoài không lộ ra nhiều nên cũng không gây ra chuyện lớn.

Song nếu thử được nhìn như tôi, đảm bảo thể nào cũng có chuyện. Đàn anh kiểu gì chứ, ác đến mức đánh đập đàn em chỉ vì không ưa bản mặt. Khốn nạn.

Thời gian vừa qua tôi dành rất nhiều thời gian để tập bài hát mà tôi sẽ biểu diễn. Có thể nói là gần như toàn bộ thời gian. Thằng Sarawat sau một thời gian nghỉ chơi guitar đã quay trở lại tập luyện và còn nặng hơn lúc trước gấp mấy lần vì sợ không theo kịp các bạn.

Bên đó chơi theo nhóm, chỉ có tụi mới biết chơi thì các anh mới muốn làm quen với sân khấu thông qua buổi biểu diễn duy nhất này. Nhưng tụi nó không bao giờ hiểu được tao hồi hộp đến thế nào. Sợ nhỡ đâu show guitar sẽ trở thành show tận mạng của tao. Dù cho thằng Sarawat ngày nào cũng ghé qua tập cho tôi trước khi về phòng, nhưng chẳng ai có thể đảm bảo show sẽ không đổ bể.

“Xin chào tất cả mọi người. Chúng tôi, Hội âm nhạc nổi tiếng hợp tác cùng MU Music Festival sắp tới sẽ tổ chức một sự kiện lớn ở trường đại học mà ai ai cũng đều đang mong chờ, đó là sự kiện Music Festival.”

“Íiiiiiiiiiiiiiiiii.” Đàn anh phụ trách mảng tuyên truyền của câu lạc bộ nhận được sự hưởng ứng nồng nhiệt từ toàn bộ sinh viên ở khu vực đó.

Chúng tôi sử dụng phần sân chuyên dụng cho các hoạt động ngoài trời của trường làm nơi tổ chức buổi biểu diễn, vì vậy có rất nhiều sinh viên từ tất cả các khoa đứng xem.

“Nhưng riêng buổi hôm nay, Hội âm nhạc nổi tiếng chúng tôi sẽ tổ chức sự kiện promote để các anh chị em trong trường có thể cùng tham gia tranh tài ca hát và lập nhóm cho sự kiện âm nhạc vào học kỳ sau. Ai quan tâm có thể nhận phiếu đăng ký ở bên cạnh sân khấu nhé. Đối với những ai chỉ muốn làm những khán giả dễ thương, chúng tôi cũng có những tiết mục đến từ các thành viên của câu lạc bộ phục vụ các bạn đây. Các bạn đã sẵn sàng chưa nào?”

“Sẵn sàng ~”

“Vậy thì hãy cùng đến với màn trình diễn folk song của nhóm Ctrl S nhéeeeeeeeeeeeee.”

“Ayyyyyyyyyyyyyy. Sarawat! Sarawat! Sarawat!” Dù chủ nhân cái tên vẫn chưa bước lên sân khấu, song tụi vợ của nó đều biết rõ Ctrl S có một thành viên chơi guitar với cái tên Sarawat.

Ờ, tao chịu thua cái sự hot của nó chết đi được.

“Xin chào. Chúng tôi là Ctrl S. Hôm nay tôi – Taem – sẽ chịu trách nhiệm làm ca sĩ chính. Bên tay trái, Jane và Earn sẽ chơi guitar mộc. Bên tay phải của tôi là Sarawat, nhận nhiệm vụ chơi guitar classic. Và cuối cùng…Cajon của nhóm chính là Boom.”

“Yeah yeah, team Ctrl S!”

“Một số người đã từng có ước mơ, từng có tình yêu, song vì trở ngại phía trước khiến chúng ta mất hết hi vọng rồi buông bỏ.”

“Đúnggggggggggggg.”

“Trở ngại cũng giống như làn khói. Nếu chúng ta có thể vượt qua, một ngày nào đó con đường tươi đẹp và không có gì tăm tối rồi sẽ đến. Vì vậy cho nên hãy cùng chúng tôi hát vang bài ca này và từng bước vượt qua tất cả…làn khói mờ ảo.”

“Íiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii.”

Bài hát “Làn khói mờ ảo” của nhóm nhạc Indie được yêu thích Desktop Error bắt đầu cất lên. Thật ra tôi chả biết gì về bài hát lẫn nhóm nhạc này, nhưng vì thằng Sarawat ngày nào cũng chơi cho tôi nghe đến mức quen tai nên từ chỗ không biết giờ lại thành tao hát được trong vô thức.

Phía trước sân khấu ngập tràn sự sôi động và huyên náo. Tiếng guitar, Cajon hòa cùng giọng hát trầm ấm của ca sĩ giúp cho nhóm của thằng Sarawat nhận được vô số tiếng reo hò.

Ctrl S vẫn còn diễn thêm vài bài nữa. Tôi chỉ nghe bài đầu tiên vì phải tập trung nhớ chord bài hát mà mình chọn. Nhớ thì nhớ rồi đó, có không qua được cũng chỉ vì hồi hộp mà thôi. Đừng quên đây là lần bước lên sân khấu đầu tiên của tôi. Đi cổ động còn không hồi hộp đến mức này.

20 phút trôi qua, các nhóm bạn khác bắt đầu lần lượt lên biểu diễn. Cuối cùng cũng đến lượt tụi mới tập như tôi, thằng Green có thằng chồng ác ma và một nhóm nhỏ khác bị gọi tên.

“Màn trình diễn của nhóm năm 1 chuyên nghiệp đã kết thúc. Bây giờ xin dành những tiếng cổ vũ cho nhóm năm 1 nghiệp dư nàoooooooo!”

“Ayyyyyyyy, huýt hiu!!”

“Ô hồ, tiếng cổ vũ lớn thế này, vậy thì chúng ta hãy cùng chào đón các bạn ấy nha.”

Tôi quay qua nhìn thằng bê đê chúa. Mẹ nó, làm mặt như chết trôi, người run bần bật vì nó là người đầu tiên bị đẩy ra giữa sân khấu.

“Tine ơi ~”

“Cố lên.” Tôi chỉ nói nhiêu đó, song thằng Green vẫn không chịu lên sân khấu, buộc chồng nó phải vào lôi đi với vẻ mặt vừa hung tợn vừa hăm he dọa dẫm.

“Đi lên.”

“P’Dim, sợ.”

“Sợ cái khỉ gì? Bình thường tao thấy mày lẳng lơ đi tìm hết người này đến người kia cơ mà. Giờ tao lôi mọi người ra trước mặt cho mày rồi đấy. Đi lên!” Môi nó trề ra cả tấc nhưng vẫn bị xách cổ lôi lên sân khấu giữa những tràng vỗ tay không ngớt. Trông nó cũng buồn cười ghê. Thằng này mặt mũi đẹp, chồng nó lại dữ như vậy, thế mà còn dám tán tỉnh tao.

Nó chơi guitar một bài dễ gồm có 4 chord cơ bản. Và dường như mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ. Có đôi chỗ hơi ngập ngừng một chút. Diễn xong, nó nhận được những tràng vỗ tay động viên không ngớt. Và khi âm thanh cuối cùng vang lên cũng đồng nghĩa với việc…

“N’Tine lên sân khấu được rồi.”

“Cho em là người cuối cùng được không ạ?”

“Cuối cùng cũng phải diễn thôi. Vậy nên lên bây giờ luôn đi cho bớt áp lực.” Tôi bị đẩy lưng cho bước lên sân khấu. Hai cái chân mới thò ra thôi, tôi đã nhận được những tiếng hò reo động viên từ người bên dưới khiến tôi chẳng biết làm thế nào cả, cứ đứng như trời trồng một lúc lâu.

“Haha. Đáng yêu quá.” Một làn sóng tiếng cười vang lên kèm theo những lời chọc ghẹo khi tôi đi tới chiếc ghế mà mình phải ngồi xuống khiến tôi phải gãi đầu chữa ngượng.

Sau khi ngồi vào xong xuôi, tôi kéo chiếc micro cắm trên chân đế trước mặt lại gần miệng hơn để giao lưu với khán giả. Những gì chuẩn bị sẵn trước đó đều đã bay biến trong chớp mắt. Não trống rỗng hết cả. Trước giờ mau mồm mau miệng quá, đến khi ra trận thật tao đúng muốn khóc ròng.

“Ờ… Tôi tên Tine, học ở khoa Luật.”

“Tine là người ngầu lòi!” Ai đó hét lớn gây nên một trận cười cho những người xung quanh, đồng thời cũng khiến tôi cảm thấy thả lỏng hơn.

“Vâng. Tôi là Tine ngầu lòi đây. Hôm nay tôi sẽ hát cho mọi người nghe. Đây là một bài không nổi tiếng cho lắm…nhưng tôi thật sự rất cố gắng.”

“Íiiiiiiiiiiiiii.”

“Ai hát được thì cùng hát theo nhé.”

Tôi chỉnh cây guitar lại cho chắc tay, sau đó bắt đầu bấm chord đầu tiên với tư tưởng chơi cho vui rồi nó sẽ tự trôi theo. Mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ thôi. Đúng không nhỉiiiiiiiiiii?

Hôm nay tôi mang theo cây guitar con cưng “đồ gây phiền nhiễu” để đấu với dân tình, bất chấp việc một số người đã focus thấy tên thằng Sarawat trên cây guitar. Pick cũng là cái nó chọn cho. Có thể nói tôi chỉ mang theo cái mình không và đống chord bài hát đã bay sạch khỏi đầu hơn phân nửa.

“Một thế giới dù có tàn nhẫn đến đâu
Không tươi sáng, chỉ toàn sự tăm tối và u uất
Anh, một người phải đương đầu với rất nhiều thứ
Có thể khiến anh đau lòng, nhưng anh vẫn không hề hấn gì”

Sao nữa nhỉ, tao…

Còn chưa kịp đến đoạn điệp khúc, đầu óc tao đã blank toàn bộ 100%.

Hưuuuuuuuuuuuu, quên rồi. Tao quên chord rồi.

Và hình như mọi người ai cũng biết vì tôi đã dừng hát, dừng chơi. Việc duy nhất tôi có thể làm chính là cố gắng đưa mắt cầu cứu, cầu cho có người kéo giúp người ngầu lòi xuống sân khấu với. Song dường như tất cả chỉ là trong suy nghĩ cho đến khi ánh mắt lia tới chỗ thằng Sarawat lúc này đang đứng lẫn trong đám đông sinh viên.

Nó viết chord nhạc phiên bản lớn vào tờ giấy A4 recycle. Đoán chừng đây là tài liệu học vì tôi nhìn thấy vết mực ở mặt còn lại hiện lên. Nhờ vậy tôi mới có thể tiếp tục chơi.

“Chưa từng cảm nhận, chưa từng nghĩ sẽ sợ những thứ xung quanh
Dù thế nào cũng chấp nhận nó…”

Sự giải cứu của thằng Sarawat không thể giúp gì hơn cho tôi. Dù có thể nhìn thấy chord, nhưng toàn bộ ý thức đã trôi theo lời bài hát vừa nãy. Tôi không thể gảy tiếp nữa.

Giờ phút này đây tôi thậm chí không dám nhìn mặt bất cứ ai. Điều duy nhất tôi có thể làm đó là cúi đầu nhìn dây đàn rồi cố gắng lấy lại tinh thần chơi tiếp những đoạn sau. Tuy nhiên có nghĩ cách mấy cũng không ra.

“Chỉ xin được có em, chỉ cần một mình em, vậy thôi là đủ
Không cần bất cứ điều gì hơn thế nữa”

“Ayyyyyyyyy, Sarawat.”

“Chồng ơi, hãy lấy trái tim vợ đi này. Íiiiiiiiiiiiiiiiiii.”

Bài hát “Xin” được hát tiếp bởi người bên cạnh không biết đã lên sân khấu từ lúc nào. Tôi chỉ biết tay của nó vẫn đang gảy cây guitar con cưng Martin DC-16 không ngừng nghỉ.

Thằng Sarawat quay đầu qua nhìn tôi giống như muốn nói rằng không cần chơi guitar nữa, cùng nhau hát thì hơn. Thế là tôi tập trung hát tiếp từ đoạn điệp khúc cho đến hết bài.

“Chỉ cần có em và anh, chỉ cần có đôi ta
Hai chúng ta, chỉ thế thôi cũng tốt đẹp hơn bất cứ thứ gì

Anh và em, dù chúng ta có gặp phải chuyện gì
Nặng hay nhẹ, nhưng rồi chúng ta sẽ cùng nhau chịu đựng”

Tiếng ukulele và guitar vang lên, cắt ngang việc chơi đàn của thằng Sarawat. Tất cả hướng sự chú ý về phía nhóm người mới. Chính là tụi Bạch Hổ, dẫn đầu team bởi thằng Man-ối-tèo kéo đàn kéo đống đến giành scene. Song tụi nó không đi lên sân khấu như đã nghĩ mà chỉ phụ họa cho hai chúng tôi từ đằng sau. Mãi cho đến khi đoạn điệp khúc của bài một lần nữa cất lên…

“Chưa từng cảm nhận, chưa từng nghĩ sẽ sợ những thứ xung quanh
Dù thế nào cũng chấp nhận nó…

Xin phép làm người yêu em được không? Xin phép làm người yêu Tine được chứ?
Được không em? Chẳng cần gì nhiều hơn thế
Chỉ cần có em và anh, chỉ cần có đôi ta
Hai chúng ta, chỉ thế thôi cũng tốt đẹp hơn bất cứ thứ gì”

“Íiiiiiiii. Ốiiiiiiiiiiiii, mẹ ơi!”

Lời bài hát bị thay đổi làm tôi há hốc mồm. Thằng Sarawat cũng vậy. Nó dừng hát cùng lúc với tôi khi thằng Man và the gang chụm đầu vô đổi lời bài hát mà không thèm hỏi tao lấy một câu, làm cho toàn bộ khu hoạt động ngoài trời rơi vào cú shock.

Tiếng hú hét vang lên khắp nơi như thể đang tò mò xem ai là người xin tôi làm người yêu. Thằng Man? Hay là thằng Big? Tee? Theme? Tất cả đều suy đoán một cách sôi nổi cho đến khi mọi âm thanh bắt đầu lắng xuống để người nào đó giải đáp mọi thắc mắc.

“Thằng Tine.”

“Ayyyyyyyyyyy.” Tiếng gào rú vọng đến muốn thủng màng nhĩ. Thằng Man ngẩng đầu lên nhìn với một nụ cười.

“Tao có điều muốn nói.”

“N’Man thích Tine hả?” Một số người bắt đầu đặt nghi vấn, song tôi chẳng biết làm thế nào ngoài việc nuốt nước bọt xuống cổ một cách khó khăn.

“Điều tao muốn nó đó là…Làm người yêu của bạn tao đi.”

“Íiiiiiiiiiiiiiiiii., bạn nào cơ?” Đám sinh viên ở dưới sân khấu hét lên hỏi.

“Nhận lời đi.” Vung nắm đấm vào tao vậy đó.

“Ai cơ?”

“Thằng khỉ đó đó.”

“Thằng khỉ nào?”

“Thằng khỉ đang ngồi đần mặt ra bên cạnh mày ấy. Nó nhát.”

“…!”

“Một lần đi chứ. Không ngỏ lời là hôm nay tao tán đó nha, thằng quần. Mày muốn sao đây? Cho tao tán không?”

“Nhiều chuyện. Của tao. Động cái gì.”

“Ayyyyyyyyyyyyyy. Sarawat. Hưuuuuuuuuuuu. Mắc cỡooooooooo.” Thằng Sarawat quay qua nhìn tôi. Giờ đây trái tim không còn tuân theo nữa. Nó đập loạn xạ liên hồi, thiếu điều như muốn nổ tung. Làm sao đây. Cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa bao giờ như thế này.

“Thằng Tine…”

“G…gì?”

“Chán phải tán rồi.”

“…”

“Làm người yêu nhau nha.”

[Hết chap 16]