[VTLMĐ] Chap 10: Featuring cùng nhau (ft.)

Tôi lật người một cách khó khăn, để bật ra tiếng rên ư a trong cổ họng. Thời tiết này quả thật làm cho người ta không muốn dậy. Thế nên tôi vùi đầu vào chiếc gối có phần hơi cứng một chút để tránh ánh nắng buổi ban mai rọi vào mắt.

Tối qua tôi mơ rất đẹp. Tôi mơ được nghe nhạc của nhóm Scrubb. Sau đó thì nói chuyện gì đó với thằng Sarawat. Chả biết ngủ quên từ lúc nào cho đến…hiện tại.

“Ưuuuuuu ~” Tiếng rên rỉ của ai đó vang đến màng nhĩ. Tuy nhiên người như thằng Tine đúng ngầu sẽ không quan tâm đâu, vùi đầu vào gối tiếp tục ngủ sống ngủ chết như thể kiếp này không được ngủ nữa.

“Ưuuuuuuu.”

“Thằng Fong, đừng rên. Phiền phức.” Tôi lè nhè nói, người vẫn nằm yên không nhúc nhích.

“Đau bụng.”

“…”

“Tránh ra, thằng gây phiền nhiễu.”

Tôi khựng lại một lúc. Cái câu “thằng gây phiền nhiễu” cứ lởn vởn trong đầu tôi. Người duy nhất nói câu này chỉ có thể là…thằng Sarawat! Ngay khi nghĩ đến chàng hot boy của tụi con gái toàn trường, tôi lập tức mở bừng mắt dù cơ thể vẫn còn cứng ngắc.

“Thằng…gây…phiền…nhiễu.” Giọng nói êm ái đó khiến tôi từ từ ngồi dậy khỏi gối. Thế nhưng hiện hữu trước mặt không phải là gối như tôi vẫn tưởng mà chính là đũng quần thằng Sarawat.

WTFFFFFFFFFFFFFFFFFF. Giết tao đi, thằng trâuuuuuuuuuuuu.

Tính ra thì đây chính là màn chào buổi sáng kinh khủng nhất trong vòng 2 năm. Tao rùng mình còn hơn mở phải phim sex gay trong Google. Mau chóng lăn tới cạnh giường, lưng bắt đầu đổ mồ hôi hột.

Thằng Sarawat ngồi nhìn tôi chăm chú, một tay che chỗ đó như thể vừa bị thất thân. Lẽ ra phải là tôi có biểu cảm đó mới đúng chứ. Mày là thằng bạn khác khoa và là cục nợ của tao đó, biết không hả.

“Sao mày lại ngủ ở đây?” Hỏi bằng giọng hoang mang. Nhưng chưa kịp nhận được câu trả lời, ánh mắt đã bắt gặp những vật thể sống tí hon mà người ta vẫn gọi là đồ đáng nguyền rủa. Thằng Fong, thằng Peuk and thằng Ohm đứng đó chứng kiến cái ôm nghiệt ngã xong thì gật gù, chưa kể mắt còn hấp háy chỉ muốn tát cho một phát.

“Chào buổi sáng, cục cưng.” Giọng nói càn rỡ của tụi nam chính thốt lên câu chào hỏi khiến tôi lùi người về phía bức tường dù không thể lùi thêm được nữa.

“Chào buổi sáng, darling. Tối qua ngủ có ngon giấc không?”

“Không.”

“Sao thế?”

“Thì tại em yêu đó. Quần người ta cả đêm.”

“Người ta xin lỗi mà ~” Cái giọng mắc ói của vợ chồng giả mạo là thằng Peuk và thằng Ohm vang đến màng nhĩ sau khi tụi nó đóng phim kinh dị trước mặt tôi và thằng Sarawat một cách khoái trá.

“Bạn cho mày bỡn cợt đấy hả?” Tôi quát to. Đối phương sững người rồi quay sang nhìn trực diện.

“Đùa chút thôi mà. Có gì phải nghĩ nhiều.”

“Sao không đánh thức tao?”

“Thì thấy mày đang ngủ ngon. Với lại mày trông có vẻ hạnh phúc khi rúc vào người thằng Sarawat mà. Có đúng không nào? Híuuuuuuuuuuuu.”

“Đừng trêu tao!

“Ai trêu?”

“Bạn bè mất nết! Còn mày…Làm mặt chết tiệt gì đấy? Nói phụ tao đi chứ.” Tôi hi vọng thằng Sarawat sẽ cãi lại gì đó để cứu vớt danh dự cho chúng tôi. Dù là bạn thân thì cũng chẳng ai muốn tụi nó lưu lại cái khoảnh khắc nằm đè lên đũng quần của người khác từ nửa đêm canh hôm cho đến khi trời hửng sáng.

“Đau bụng.” Đối phương đáp bằng giọng êm ái, tay vẫn che chỗ đó lại.

“Tao đi tắm đây. Chán bản mặt tụi mày ghê.” Cuối cùng quyết định dẹp mắc cỡ sang một bên bằng cách trốn vào phòng tắm. Chưa tới 5 phút sau, tôi nghe thấy tiếng 3 thằng kia mở cửa chuồn về trước. Mẹ nó, rõ ràng là bỏ rơi nhau. Không thèm nhớ đến ân tình tao cất công vác tụi mày về.

Nghĩ tới là nổi điên. Thế nên trong lúc tắm, tôi tranh thủ cơ hội đọc kinh niệm Phật. Ngay khi cánh cửa bật mở, tôi mong sao cho thằng Sarawat theo chân the gang của tôi về luôn. Nhưng không, nó vẫn ở đây. Chẳng những thế còn nhìn tao với vẻ dâm tặc.

“Gì đấy mày?” Tôi lập tức khoanh tay trước ngực để lảng tránh ánh nhìn chòng chọc của đối phương.

“Trắng thế.”

“Sao mày lại chó má như vậy?” Chẳng nói chẳng rằng liền gấp gáp chạy tới tủ quần áo. Nói thẳng ra là sợ thấy mẹ.

“Muốn sờ ngực mày ghê. Thấy mà lòng rạo rực.”

“Mày, khốn nạn.” Chửi thôi chưa đủ phải ném đồ vào mặt người nói lảm nhảm với cơn tức giận lên đến đỉnh điểm. Sáng nay toàn chuyện gì đâu không. Vừa mắc cỡ vừa bực mình. Nếu biết cuối cùng sẽ thành như vậy, tôi không đời nào ngồi uống rượu với tụi nam chính. Mặc kệ nó thất tình buồn bã một mình đi.

“Muốn phê.”

“…” Không biết cãi gì đây. Cạn ngôn để chửi rồi.

“Tối qua mày còn cho sờ mà.”

“Hồi nào!”

“Lúc mày ngủ, tao xin cho sờ được không. Mày không trả lời nên tao sờ luôn.” Con người ta phải strong cỡ nào mới dám phát ngôn ra những câu kinh tởm như vậy với vẻ mặt hết sức thản nhiên chứ.

“Ghét mày.”

“…” Nó không đáp mà chỉ tỏ vẻ thờ ơ đúng theo phong cách.

“Mấy giờ rồi? Đi học kịp không?”

“10 giờ hơn rồi.”

“Tao cúp ca sáng. Lười.”

“Tâm linh tương thông.”

“Mày đừng dùng từ này mà, Sara-đểu. Lười thì bảo là lười. Rồi tối qua làm thế nào mà tao vào phòng ngủ được?” Nhớ là đang ngồi nghe nhạc ở ngoài ban công cơ mà.

“Tao lôi vào.”

“Ngủ quên mất hả?”

“Ừm.”

“Thế tối qua chúng ta có nói gì không? Xin lỗi nha. Tao không nhớ.” Hình như là nói chuyện kiểu chó mèo với nhau, cơ mà quên mất rồi. Lúc đó đúng choáng váng quay cuồng luôn.

“Không có.”

“Vậy hả?”

“Tao nói với mày là tao không thích người đẹp, nhưng mày thích.” Hửmmmmmmmm. Sao bảo là không nói gì cơ mà. Cái thằng này!

“Rồi sao nữa?”

“Tao không thích người đáng yêu hay giỏi giang, khác một trời một vực với mày.”

“Thì tại mày ngu.”

“Thế là tao mới bảo thật ra tao thích của lạ.”

“Xứng với mày mà. Phải xem tao này…Như Tine ngầu lòi là chỉ cặp với người đáng yêu thôi.”

“Đáng yêu kiểu nào?”

“…”

“Giống tao không?”

“Chết tiệt. Như mày không gọi là đáng yêu, gọi là đáng sợ thì có. Đi tắm đi.” Tôi chấm dứt chủ đề bằng cách đổi đề tài. Đứng quan sát thằng Sarawat từ từ ngồi dậy khỏi giường, đi hùng hổ tới rồi giật phăng chiếc khăn tắm đang quấn ngang eo tôi một cách trắng trợn.

Phựt!!

“Cho mượn nha.”

“Thằng khốnnnnnnnnnnnnnn.” Tôi chửi rủa sau khi cơ thể hoàn toàn lõa lồ rồi chạy vội tới tủ quần áo.

Như thế này mà gọi là đáng yêu hả. Có mà quỷ sứ âm binh thì có. Tim tôi…

 

 

Vì cùng nhau cúp ca sáng nên tôi và thằng Sarawat ngồi ăn cơm trước cửa kí túc xá. Hồi đầu còn giữ hòa khí được cỡ 1-2 tiếng đồng hồ. Ai mà ngờ đâu…Đây rõ ràng là khẩu chiến.

“Ăn gì?” Nó hỏi.

“Mày gọi đi. Gọi cái gì ngon ngon ấy.” Vì lười nghĩ món ăn nên đẩy trách nhiệm sang đối phương để tránh rắc rối.

“Tao biết món nào ngon chắc.”

“Vậy tao ăn salad.”

“Salad chân.”

“Salad mày ấy, thằng quần.”

“Cho món nào mà ăn được nhiều người.”

“Có mỗi hai đứa. Gọi cái quần què gì cho lắm. Đòi hỏi lắm thế thì tự gọi luôn đi.” Tôi ném tờ menu đồ ăn qua cho đối phương một cách tùy tiện. Người kia đón lấy rồi mở ra đọc 2-3 trang.

“Cho 2 nước lọc. Gọi rồi đó. Còn lại là nhiệm vụ của mày.” Cảm ơn nha. Giúp tao được nhiều quá. Tim tôi…Tôi bèn nhìn trái nhìn phải. Thấy nhân viên bưng đồ ăn cho bàn bên cạnh liền muốn ăn theo.

“Muốn ăn tonkastu.”

“Không ăn.”

“Nhưng tao muốn ăn.”

“Ok, chịu thua.” Nói rồi mà, đừng cãi với người ngầu lòi. Cãi cách mấy cũng thua thôi. Nhớ đấy.

“Mày muốn ăn gì gọi đi.”

“Ăn chung với mày.”

“Bộ mày là chó hay sao mà thích giành đồ ăn với người khác?”

Người đối diện không đáp mà chỉ nhún vai kiểu gợi đòn. Rốt cuộc chúng tôi cùng nhau ăn tonkastu. Giành nhau ăn. Giành nhau khen ngon. Vừa ăn vừa nói chuyện khiến cơm trong miệng suýt nữa bắn vào mặt nhau như mưa rào.

“Ngoài tonkatsu ra còn thích ăn gì nữa?” Thằng Sarawat hỏi, hai tay vẫn cầm muỗng và nĩa để găm miếng thịt heo trong tô.

“Hỏi làm gì?”

“Thì để biết.”

“Biết làm gì?”

“Tán mày thì phải biết chuyện về mày chứ.”

“Mày đừng có nực cười. Tán giả vờ thôi, không cần chơi lớn vậy đâu. Lúc then chốt thì không làm. Mày còn chưa làm cho thằng Green ngưng quấy rối tao đâu đấy.”

“Đang cố gắng đây. Mày cũng phải hợp tác một chút chứ.”

“Không.”

“Mày là người kêu tao tán trước nhé. Đến khi tao tán thì lại không thèm để tâm. Lợi dụng tao để thoát khỏi người khác. Rồi xem đi, tao được lợi ích gì chứ.” Đây xem như là câu nói dài nhất từng được nghe của thằng Sarawat. Ban đầu định sẽ bỏ ngoài tai, cơ mà lần này phải ngẩng đầu lên chạm mắt với đối phương một cách thấu hiểu. Chắc là hồi nhỏ bị sang chấn tâm lý nên mới ăn nói hàm hồ như thế. Song thay vì tội nghiệp thì tôi lại ngứa mắt đến lạ.

“Nói như vậy, muốn gì đây?”

“Đi cổ vũ đá bóng đi.”

“Chỉ vậy thôi? Tập cổ động xong thì qua xem.”

“Trận nào cũng đi cổ vũ ấy.”

“Có cần đến mức đó không?”

“Muốn có sự động viên.” Ói một chút.

“Mấy cô vợ của mày chắc là đến cổ vũ nhiều lắm rồi.”

“Chỉ muốn sự động viên của mình mày thôi.”

“Ờ.”

“Thứ 6 này trận đầu bảng D. Đấu với khoa Luật.” Nghiệp chướng. Thứ 6 này tao phải xuất hiện ở sân với tư cách đội cổ động khoa Luật. Thế này mà đi cổ vũ cho đội khoa Khoa học Chính trị thì có vẻ trái lương tâm quá. Thôi thì…

“Cổ vũ trong tim được không? Tao phải đứng ở zone bên khoa Luật. Chắc là không qua bên đó tìm mày được.”

“Chỉ cần biết ở đó là được rồi.”

“Ở một bên sân vận động ấy hả?”

“Không. Ở trong tim.”

Cứng họng!!

Tôi cứ liên tục đút cơm vào miệng. Tiếng muỗng nĩa của chúng tôi va phải nhau không hề gây phiền phức bằng cuộc khẩu chiến ban nãy. Ăn xong thì kí túc xá ai nấy về. Gặp lại nhau là ở phòng câu lạc bộ vào buổi chiều vì chúng tôi có hẹn quay clip gửi cho đàn anh vào ngày kia. Nếu còn chậm trễ không gửi nữa, sợ rằng sẽ bị P’Dim lôi đầu ra sạc một trận.

Hôm nay thằng Fong cúp cả ngày. Thấy thằng Ohm bảo nó đang giải quyết với bạn gái cũ, định bụng sẽ cắt đứt không còn vấn vương gì nữa. Con người chỉ đau một lần là quá đủ rồi. Tôi đồng tình với câu nói này. Cho nên sau khi kết thúc ca học chiều và đang đợi học nhạc ở câu lạc bộ, tôi không đi quanh quanh dạo chơi với tụi bạn mà ngồi đợi thằng Sarawat ở phòng tập để quay video.

“Tập thôi.” Tôi nói với người kia sau khi tranh cãi chuyện sẽ chơi bài nào gần nửa tiếng đồng hồ. Ghét những lúc như thế này ghê. Nó đòi chơi một bài, còn tôi lại muốn chơi bài khác. Cuối cùng giải quyết bằng cách oản tù xì.

Thông minh quá đi.

“Sao phải tập?”

“Thì để không bị lệch.”

“…”

“E hèm. Xin chào, em là Tine ngầu lòi. Còn bên cạnh em đây là…”

“Chồng Tine.”

“Tao tát cho phát giờ. Nghiêm túc xíu coi.”

“Nghiêm túc rồi đó.”

“Làm lại.”

“Xin chào. Em là Tine ngầu lòi. Còn bên cạnh em là…”

“Vợ Tine cũng được.”

“…” Cạn lời.

“Quay luôn đi. Phiền phức.” Tôi giải quyết vấn đề bằng việc bắt đầu quay video để thằng Sarawat nghiêm túc lên. Đệt, chả biết bị cái gì nữa. Lúc thì đùa lúc thì nghiêm túc. Đúng là ghẹo gan. Phiền phức ghê!

Sau khi đặt máy quay xong xuôi, hai chúng tôi bước vào chế độ quay video với sự chỉ đạo của người ngầu lòi luôn phải ra mặt thay vì cái tên siêu đẹp trai của chúng ta là đứa chẳng biết mô tê gì hết.

“Xin chào. Em là Tine ngầu lòi. Thích tỏ vẻ nhí nha nhí nhố. Người cũ người mới chỉ thêm toàn nỗi nhớ. Còn bên cạnh em đây là chàng hot boy của mọi người. Đó chính là Tadam!!”

“Sarawat.” Chết tiệt! Tao đùa sắp trót lọt rồi, thằng nghé Sarawat lại chọt vô một ít. Chưa kể mặt mày nó còn chẳng muốn gây thiện cảm. Thở dài một chút, cơ mà với spirit hơn 100% nên tôi đành nhẫn nhịn.

“Hôm nay chúng ta sẽ làm gì đây, Sarawat?” Nói rồi huých khuỷu tay đối phương.

“Hát.”

“Chuẩnnnnnnnnnn. Chúng ta sẽ hát. Rồi làm gì nữa?” Dứt câu liền hướng qua cho hot boy quốc dân trả lời. Tôi thầm mong cho nó nói đúng để không phải tốn thời gian quay lại clip.

“Chơi guitar.”

“Chính xác rồi nàyyyyyyyyyyy. Chúng ta sẽ hát cover cho mọi người nghe. Và giờ lành cũng đã đến. Chúng ta sẽ đến với bài…”

“Mất chord.”

“Đúng rồi. Bài “Mất chord”. Hahaaaaaaaaa.” Thằng trâuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu.

“…”

“Xin lỗi. Đây là trò đùa của thằng Sarawat thôi. Đúng là khoái giỡn.” Miệng nói vậy thôi chứ trong lòng đúng muốn chửi thề. Vừa mới in chord ra đã đâu mất rồi. Giờ thì đúng nghĩa là quay cuồng. Phải phụ nhau kiếm chord bài hát mà thực chất là nằm ngay dưới chân thằng Sarawat vì nó ngồi đè lên. Đệt.

“Chúng ta cùng hát nhé.” Tôi nhẩm nhịp trong đầu sau khi người kế bên bắt đầu gảy guitar.

“Thử gặp nhau trước khi quá trễ. Nếu cho rằng chính là người đó…”

“Khoan đã. Chưa đến đoạn cần hát.”

“Ơ!! Chưa hả?”

“Ờ.”

Ngớ ngẩn. Thế là cuối cùng phải quay lại. Đổ bể tan tành.

Và sau đó video lại được quay một lần nữa. Chúng tôi đều nói y chang như cũ cho đến khúc hát. Phải nói là chứa đầy sự hỗn loạn.

Thử gặp nhau trước khi quá trễ, nếu cho rằng chính là người đó
Đừng giữ trong tim, một mình cô đơn biết bao
Nếu cứ im lặng thì ai mà biết, gặp được nhau chẳng phải dễ
Kiếm tìm bấy lâu, rồi có ngày sẽ lướt qua
Hay em là người duy nhất, người tôi luôn đợi chờ, những điều đã mất đi…*”

(*) Lời bài “Người này” của nhóm Scrubb

Tôi quay sang ngắm góc nghiêng thần thánh của thằng Sarawat. Thậm chí còn chưa tới 3 giây vì nó diễn ra rất nhanh. Tuy nhiên khi biết chủ nhân của sóng mũi cao và gương mặt xuất chúng mà người của nửa cái trường này ngưỡng mộ đang chăm chú chơi guitar đến mức nào, ánh mắt tôi nhìn thẳng vào máy quay rồi nở nụ cười bản thân vẫn thích làm với hi vọng chiều lòng người xem một lần.

Có thể là người này, sẽ ở ngay đây
Đến cùng những ngày tháng tươi đẹp kể từ nay về sau
Có thể là người này, nếu là người này…

Nhưng rồi đột nhiên cái tên cao hơn ngừng chơi guitar. Tôi mau chóng quay qua nhìn đối phương rồi cau mày một cách khó hiểu. Mày đang làm hư chuyện đó nhaaaaaaaaaaaa.

Còn chưa kịp mở miệng chửi, đôi môi mỏng nãy giờ vẫn khép chặt như đường thẳng bỗng nhếch lên.

Thế giới vốn trống trải, giờ đây chẳng còn như cũ nếu em muốn biết.

Bài hát kết thúc khi tôi còn đang đứng hình vì bị giành scene vào khúc cuối.

“Ờ…Sao rồi? Hi vọng mọi người thích. Hai chúng ta bỏ rất nhiều công sức, đúng không Sarawat?”

“…” Mẹ nó, không thèm trả lời. Liếc mắt nhìn tao kiểu cực kỳ ghẹo gan.

“Chúng ta tập lâu lắm đúng không?”

“Chơi lần đầu tiên. Chẳng tập tành gì hết.” Đểu chết đi được. Lâu lâu nói dối chút cũng được mà.

“Nói đùa thôi. Tập lâu ơi là lâu.”

“Nó nói dối đấy.”

“Lại giỡn rồi.”

“Đừng có tin.”

“Chắc là có nhầm lẫn gì đó. Xin thứ lỗi nha. Tóm lại mong mọi người luôn đặt Tine ngầu lòi và Sarawat ở trong tim nhé. Còn hôm nay thì xin chàoooooooooo.” Tôi vẫy tay với máy quay với gương mặt tươi cười, chuyển cảnh qua người của công chúng nữa.

Mẹ nó…Ngồi móc cứt mũi.

Quả đúng là hình ảnh đáng nhớ. Lần này thành hay bại là tùy thuộc vào thằng Sarawat. Về điểm này thì đúng là rất lộn xộn nhưng phải công nhận một điều rằng nó ngầu, có sức hút và không thể phủ nhận nó quả thật rất đáng bị đá đít.

Tôi nghĩ khi P’Dim bật video lên, hắn sẽ quẳng ngay laptop hoặc không thì cũng là điện thoại. Tôi chẳng dám tưởng tượng đến lúc thằng chả đăng lên fanpage trên Instagram “Hội âm nhạc nổi tiếng”. Đúng sợ nó sẽ trở thành nỗi nhục nhã.

Vì đây chính là lần quay video cực nhất trên đời. Thà chết đi cho rồi.

 

 

Và kết quả cho sự nỗ lực đã thể hiện rằng…

Tôi ngồi lướt Instagram “Hội âm nhạc nổi tiếng”. Có rất nhiều clip dài 15 giây được đăng trên đó. Một trong số clip tập luyện của năm 1 là của tôi và thằng Sarawat. Và đúng như dự đoán, clip bài hát “Người này” của chúng tôi nhận được sự yêu thích nồng nhiệt với số lượng người xem lên tới 4000 chỉ trong vòng vài phút.

Biết có được từ đâu không? Từ hội vợ của Sarawat chứ ai. Ôi.

Tuy vậy vẫn có người nào đó nghiến răng nghiến lợi bấm like clip trong sự thống khổ. Giấc mơ, niềm hi vọng chẳng còn lại gì. Mọi thứ tăm tối ngay khi lướt mắt xuống đọc dòng bình luận dài dằng dặc.

Vì commentator Disathat đã đập tan tành.

Người này: Scrubb cover by @Tine_chic@Sarawatlism

(Ai muốn xem full video thì vào fanpage Hội âm nhạc nổi tiếng)

Đoạn intro làm tốt. Nhịp và cách gảy chord chính xác, không bị trệch. Đến đoạn giữa thì hơi quá đà. Không biết quá đà vì chơi dở hay vì thằng bên cạnh làm phân tán sự tập trung. Kĩ năng gảy guitar trong bài này chấm 8/10.

Về phần Tine. Lợi dụng thời cơ chỉ hát không chịu cầm guitar lên chơi nha mày. Giọng lúc đầu cũng ok. Giọng về sau càng ngày càng thé, nghe chỉ muốn chết quách cho rồi chứ đừng nói nghe cả bài. Khúc giới thiệu bản thân dài thấy mẹ. Tao cơm nước xong xuôi trở lại vẫn chưa thấy hát. Tính thống nhất phải nói là bằng 0. Người này thiếu cái này, người kia thiếu cái nọ. Tóm lại clip này cho 9/100.

Muốn gõ lại là đồ đểu, thế mà chỉ có thể đáp rằng…

Tine_chic Sẽ điều chỉnh ạ.

Tao khóc làm gì chứ.

May là luôn có nguồn động viên, kể cả từ fanclub của tôi lẫn team vợ Sarawat.

Mink_mink Sarawat với Tine làm tốt rồi. Luôn cổ vũ nhé.

happyhine_ Íiiiiiiiiiiiiiiii, chồng mị. Nhiêu đây cũng rung rinh rồi. #team_vợ_Sarawat

KeawGao99 Muốn cậu đến phòng chơi guitar cho tớ nghe. Hứa sẽ không nhõng nhẽo.

Green_kiki Wat có người rủ rồi, vậy mình rủ Tine qua phòng hát tình ca được không? Hứa sẽ không sờ mó nếu chưa có sự đồng ý.

Cảm giác muốn đá bay thằng Green lên sao Diêm Vương. Càng ngày càng bao đồng. Cơ mà định mệnh nào có cho tôi âm mưu giết người diệt khẩu thằng bê đê chúa thành công vì dòng comment vừa nhảy ra khiến tôi không thể không chú ý.

Là bình luận của người còn lại trong clip mà tất cả cô vợ vốn chờ mong câu trả lời.

Sarawatlism Cém ơn.

Cém? Cém là cái gì? Có phải cảm ơn không vậy, thằng trâuuuuuuuuuuuu. Ối. Tội nghiệp fanclub chết đi được. Hợp lực đáp quá trời. Nào thì dễ thương, nào thì tiến cử bản thân dạy gõ chữ trên điện thoại. Chặt mấy ngón tay bự chảng của nó coi bộ dễ hơn. Thế là tôi đành mặc kệ, bỏ qua tập cổ động cho khoa còn có ý nghĩa* hơn, không phải chỉ biết có mình Sara…đểu.

(*) tác giả chơi chữ, ý nghĩa trong tiếng Thái đọc là sara

 

 

Ngày thứ 6 ác mộng đến nhanh hơn tôi tưởng. Hôm nay diễn ra trận đấu bóng gì đó không biết của giải thể thao cấp trường, nhưng nó là trận đầu tiên khoa Luật chúng tôi phải đấu với tụi Bạch Hổ khoa Khoa học Chính trị ở bảng D. Tụi nam chính xách nước xách bánh đầy một tay chạy lên khán đài như đám con nít. Coi tụi nó háo hức với việc ngắm mấy em ngực bự học khoa khác ở xung quanh kìa.

Còn lại mỗi tôi, người vốn chẳng thể đi đâu được vì phải vẫy tay thật cao trong không trung với tư thế mà người ta gọi là “đứng zone” đợi các cầu thủ vào sân. Cuộc đời cổ động khoa chẳng hề tươi đẹp như đã nghĩ. Hồi đầu lúc đàn chị năn nỉ làm, tôi không nỡ từ chối vì nghĩ đây có thể là một cách để tăng thêm sự hot cho mình. Và…nó là sai lầm vô cùng lớn.

Quay qua nhìn thằng Sarawat mà xem. Chẳng bị cái quần què gì hết. Chẳng những vậy còn trở thành hàng hiếm có khó tìm, được người của phân nửa cái trường trầm trồ, ngưỡng mộ. Như vậy bảo tôi không tức điên thế nào được.

“Íiiiiiiiiiiiiii.” Thấy chưa. Chưa kịp nói hết câu đã xuất hiện.

Stand cheer ở 2 bên sân vận động dần dà có người vào lấp đầy chỗ ngồi. Bên khoa Luật chúng tôi không chỉ có sinh viên của khoa mà còn có các khoa khác ngồi ké. Bên khoa Khoa học Chính trị cũng vậy. Nhìn sơ bằng mắt thì phân nửa chỗ ngồi bên đó toàn bộ đều là vợ của thằng Sarawat. Lần này phải thể hiện cho tụi con gái gào rú rồi.

Tôi không nghe thấy tiếng ở giữa sân, chỉ biết cầu thủ của 2 khoa đang đứng thành hàng để nghe phổ biến chiến thuật trước khi tách ra khởi động cơ thể. Tụi Bạch Hổ là bên khởi động trước.

“Hưuuuuuu, N’Sarawat.” Đàn chị cổ động năm 2 kêu lên, giọng ngọt ngào nũng nịu.

Thế là nhịn không được mà hướng sự chú ý sang chủ nhân cái tên. Người thân cao mặc áo đá bóng màu trắng, sau lưng in dòng chữ “Sarawat” với số 12. Mấy đứa chuyền bóng qua lại toàn bộ là bạn trong nhóm của nó, kể cả thằng Man-ối-giới, thằng Boss, Big, Tee, Theme. Từ đá chính đến đá dự bị đều có mặt.

Cho đến khi thời gian khởi động cơ thể kết thúc, tiếng huýt còi cất lên một lần nữa ra hiệu cho cầu thủ của 2 đội tập trung nghe phổ biến luật chơi. Và sau đó trận tranh tài của giải thể thao cấp trường bắt đầu.

“Sarawat cố lên. Sarawat cố lên.” Tiếng cổ vũ vọng lên từ 2 bên.

Tôi nhận nhiệm vụ phát động cổ vũ bên phía khoa Luật nên cũng bắt đầu vẫy tay theo nhịp điệu bài hát mà các bạn trên khán đài cùng nhau hát. Tất cả đều hiểu chúng tôi phải cổ vũ đến khi nào khoa Luật giành được chiến thắng. Dẫu là vậy nhưng sao ánh mắt tôi lại chỉ hướng về duy nhất một người.

Thằng Sarawat là tiền đạo. 2 chân của nó di chuyển trái bóng nhận được từ bạn tức tốc chạy đến gần khung thành đối phương. Vô số tạp âm vang vọng trong tai tôi. Tim như muốn ngừng đập khi quan sát thấy gương mặt tập trung ấy đang quyết định làm gì đó.

Bụp!

Lăn lộn trên sân cỏ luôn.

“Hồ!!” Tiếng than vãn đầy tiếc nuối của người bên đội kia vang lên khi chân của thằng Sarawat bị ngáng lại bởi một đàn anh của khoa chúng tôi sau khi nó có ý định sút vào khung thành để ghi bàn cho đội Bạch Hổ chỉ trong vòng 5 phút đầu tiên.

Muốn hả hê vì khoa Luật cướp được bóng. Nhưng mà…hình như đau lắm.

Trận đấu diễn ra ngày càng gay cấn. Chúng tôi theo dõi đến đổ cả mồ hôi. Ngay cả đàn chị và bạn bè trong đội cổ động cũng chẳng còn tâm trí. Bây giờ không một ai hát hò cổ vũ gì nữa, cũng chẳng thèm nhảy nhót mà chỉ đứng ngây ra vẫy cờ và bảng cổ động của khoa kèm theo dòng chữ “thua Sarawat cũng không sao”.

Hoéttttttttttttttttttt.

Tiếng huýt còi kéo dài báo hiệu rằng đã hết thời gian của hiệp đầu tiên. Các cầu thủ trở về phần sân của mình. Staff mau chóng tiếp nước và khăn lạnh. Hiệp sau của trận đấu có vẻ sẽ rất quyết liệt khi mà tỷ số đang là 1-1. Thể nào cũng đấu sống đấu chết một hiệp nữa cho coi.

“Sarawatttttttttttt.” Cả sân vận động reo hò cổ vũ cho cái người đang giữ bóng. Đúng như dự đoán, bị ngáng chân té chỏng vó ngay giữa bàn dân thiên hạ. Đệt…Chả có gì ngầu cả, sao lại đi cổ vũ không biết.

“Khoa Luật. Khoa Luật. Khoa Luật.” Tụi nam chính bắt đầu thức tỉnh những người ở trên khán đài làm dậy lên làn sóng hưởng ứng. Không lâu sau bên phía đối diện cũng tương tự.

“Bạch Hổ. Bạch Hổ. Bạch Hổ.”

Ở dưới sân đã quyết liệt rồi, trên khán đài còn quyết liệt hơn nhiều. Cho đến khi trận đấu kết thúc mỹ mãn sau khi tiếng huýt còi báo hết giờ vang lên. Y chang những gì đã dự đoán, tụi Bạch Hổ mạnh hơn nên chiến thắng với tỷ số 3-1 giàng quyền vào vòng trong. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc tôi sẽ phải ngậm đắng nuốt cay ngồi cổ vũ cho người của công chúng thêm vài trận nữa.

Kết thúc trận, các cầu thủ bắt tay nhau trước khi tách ra sân ai đội đó về. Duy chỉ có…

Hới, thằng Sarawat. Mày đi lộn bên rồi.

Kia kìa! Chỗ của mày bên đó cơ. Tôi nghĩ thầm trong bụng, song cái tên mặt đơ tính tình cục súc vẫn hướng thẳng đến chỗ đội cổ động khoa Luật một cách hiên ngang.

Đám đàn chị bê đê hú hét càng lớn, tưởng rằng nó đi theo để lấy lòng các chị. Thế mà cuối cùng nó lại dừng trước mặt tôi trong bộ dạng người ướt đẫm mồ hôi.

“Khát nước.” Đối phương nói, song tôi vẫn đang đứng hình.

Mệt đến nỗi mất não rồi hả. Team vợ mày đang ngóng dài cổ bên phía đối diện kìa.

“Mang nước cho N’Sarawat nào.” Đàn chị gấp rút đem nước dâng đến tận miệng, kèm theo cả khăn lạnh nữa. Thằng Sarawat nhận lấy rồi cảm ơn trước khi xoay người bỏ về một bên sân, chưa kể còn lôi tôi đi cùng.

“Ai trang điểm cho mày? Lem luốc.” Nó nói với giọng monotone, song nhịp thở đã nói lên rằng chắc là mệt lắm đây.

“Đẹp trai thì cứ nói là đẹp trai.”

“Trang điểm y hệt như diễn tuồng.”

“Mất mặt chết đi được. Tại mấy chị nói cổ động cho khoa thì phải trang điểm như vậy.”

“Vớ vẩn.”

“Thế thì mày đi mà chửi mấy chị ấy.”

“Lười. Giờ đang nóng.”

“Thì sao?”

“Cầm coi.” Dứt lời liền dúi chai nước vào tay tôi, sau đó nó chơi lớn bằng việc cởi áo đá bóng làm lộ ra làn da rám nắng khiến người trên khán đài la hét ỏm tỏi như phát điên vì khát dục.

Dù có rúc vào đây cởi thì vẫn có người nhìn thấy đó mày.

Bàn tay dày dúi cái áo đá bóng vừa cởi ra vào tay còn lại của tôi, sau đó khom người tùy tiện rút một chiếc áo thun từ trong balo mặc vào rồi bỏ đi không nói một lời. Mày đang Indie cái quần què gì vậy.

“Hới, thằng Sarawat. Mày đi đâu?”

“Về kí túc xá.”

“Ơ! Thế còn áo mày?”

“Cho mày giặt.”

“Th…thế…” Không chậm trễ lướt đi như một cơn gió và chớp nhoáng như ánh sáng lúc chạng vạng, để mặc tôi đứng nghệch ra trông theo bóng lưng của người mà ai cũng biết là ai. Tôi cúi đầu nhìn chiếc áo đầy mồ hôi của đối phương. Rốt cuộc là tao lại thành ôsin đặc biệt nữa rồi.

Chưa bao giờ nghĩ cuộc đời sẽ phải xách áo cho team đối thủ của khoa như thế này. I. Ngứa ngáy!

 

 

Tôi vốn là người thức khuya. Nếu đồng hồ không điểm qua nửa đêm, tôi sẽ không buồn ngủ. Tối nay cũng thế. Mọi khi trước giờ ngủ luôn có cuộc gọi bí ẩn của người mà bạn cũng biết là ai gọi đến nên tôi cứ đợi thành quen.

Mỗi lần nói chuyện cũng không nhiều nhặn gì. Có bữa cùng nghe nhạc, có bữa nói chuyện đồ ăn đến chảy cả nước miếng. Cũng có bữa chẳng nói năng một câu nào hết, nghe toàn tiếng ngáy. Thế mà chỉ cần nghe thấy âm thanh đặc trưng đó là có thể ngủ ngon cả đêm.

Giờ mới biết cũng có loại bạn như thế này. Buôn điện thoại còn hơn bạn gái chính là thằng Sarawat này đây.

Rrrrrrrrrrrrrrrr

Thấy chưa. Thiêng chết đi được. Mới nhắc tới là gọi đến ngay giống y như có năng loại ngoại cảm do Janeyathip và Riew Jitsampat* truyền cho. Tuy nhiên khi bấm nghe máy, âm thanh nghe thấy được khiến tôi chau mày.

(*) 2 nhà ngoại cảm nổi tiếng người Thái

“Đang ở đâu thế? Ồn thấy mẹ.” Tôi lập tức hỏi. Tiếng nhạc xập xình đến cỡ này, chắc chắn là ở quán rượu gần trường. Và đoán không lầm thì có lẽ là để ăn mừng thắng lợi trong trận đấu bóng với khoa Luật. Tụi con nít ranh sinh viên thì làm gì có nhiều lý do.

[Quán rượu.] Thấy chưa. Mua vé số là trúng rồi.

“Đang ở quán thì không cần gọi cũng được mà mày. Mau uống say rồi chết quách đi, thằng quần.”

[Muốn gọi.]

“Rồi gọi có gì không?”

[Không có gì.]

“Không có gì thì gọi làm gì? Tao cúp máy nhé.”

[Muốn nghe giọng.]

“Thì nghe rồi đó.”

[Ừm, thỏa lòng rồi.]

“…”

[Ngủ ngon.]

“Ờ.”

[Tao nói với bạn. Nó trốn về trước rồi.]

“Khốn kiếp.”

[Ngủ ngon.]

“Mày nói với bạn gì mà lắm lần thế.”

[Không phải nói với bạn. Cái này nói với mày.]

Sau đó đầu dây bên kia cúp ngang, để cho người nghe…

Suy nghĩ xem nên có biểu cảm như thế nào, song câu nói ban nãy càng khiến tôi ngủ không ngon. Ốiiiiiiiii.

Cách trị chứng mất ngủ khẩn cấp đó chính là cầm điện thoại lên chơi social để giải tỏa căng thẳng. Cơ mà Line tám chuyện với tụi nam chính thì cũng tám rồi, Facebook thì bình luận nào cũng trả lời không sót một cái, Twitter cũng retweet đến đầy cả newsfeed, thế nên tôi đành bấm vào biểu tượng application Instagram quen thuộc để thả thính vài cô cho đỡ buồn.

Dạo này Prae chẳng liên lạc lại, cứ bảo là bận hoạt động ở khoa. Vậy nên tình yêu mà tôi hi vọng sẽ đơm hoa kết trái lại trở về vị trí vốn có.

Tôi nằm lướt xem hình gần cả tiếng đồng hồ đến tận hơn 12 giờ thì sự huyên náo trên Instagram bắt đầu diễn ra. Tôi nhìn không chớp mắt những tấm hình vừa xuất hiện trên màn hình newsfeed, chưa kể chúng đều xuất phát từ một người duy nhất.

…Thằng Sarawat…

Gần nhất là video dài chỉ 7 giây thôi nhưng lại mô tả được dáng vẻ của người trong clip kiểu không cần nghi ngờ. Thằng Sarawat ngồi lim dim trên ghế trong khi những người bạn khác nhảy loạn xạ trước khi chuyển cảnh sang thằng Man đầu sỏ nhóm Bạch Hổ gửi một nụ hôn với ống kính cùng dòng caption đặt ở phía trước.

Sarawatlism Không say đâu. Không say sdfkhewfiklhlwdw.

Không say cái đầu tụi bay!

3 phút sau lại xuất hiện thêm một tấm hình, nhưng lần này là tấm hình tôi từng đăng trên Instagram lúc chào hỏi mọi người lại bị rêu rao lúc nửa đêm thế này. Đệtttttttttt.

Sarawatlism Thời gian bóc phốt. Hình gì có trong điện thoại phải đăng cho bằng hết!

Tôi đoán chắc chắn là chủ nhân cái máy say quá nên không nhận thức được tụi bạn mất nết của nó đang chơi lớn bằng cách cướp điện thoại để trêu chọc. Nhưng tụi mày chẳng biết gì hết. Cái vụ đăng duy nhất một tấm hình đó đã rước tai ương vào thân tao đây này.

#team_vợ_Sarawat chứ đâu, nhanh chóng kéo đàn kéo đống vào comment.

Không! Không phải chỉ có một tấm.

Sarawatlism Magic hours.

Ô hồ, đào mộ hình của tao nhé. Hình này là hình tôi đang chơi guitar ở ghế đá trước cửa khoa. Lúc đó ngồi đợi tụi bạn dắt đi ăn Bingsu. Nhưng mà…hình này tôi chưa bao giờ đăng trên IG và cũng chưa hề chụp tấm hình này luôn.

Thế thì tại sao bộ sưu tập hình ảnh trong điện thoại của thằng Sarawat lại có hình tôi chứ.

3 phút tiếp theo…

Sarawatlism Thằng Sarawat, mày là đồ thiếu nghị lực.

Caption này ở dưới tấm hình đầy không khí của sự kiện âm nhạc Alter-đến-tán. Là tấm hình thằng Sarawat xuất hiện cùng một nụ cười. Cách đó chưa tới vài cm là tôi đang ngồi với vẻ mặt ngớ ngẩn ở gần đó. Nhớ ra là hôm đó có người chụp lén, sau đó nó bảo sẽ xin hình của người ta.

Tôi còn tưởng nó nói chơi thôi chứ.

Sau đó chưa tới 10 phút, tôi một lần nữa phải ngạc nhiên khi bấm vào xem Instagram của thằng gây rắc rối mà tôi đoán chắc giờ này đã lăn ra say như chết. Và đám bạn của nó hăng máu đến nỗi liên tục đăng hình trong máy. Nặng nhất chính là…

Hình tôi xuất hiện trong IG của thằng Sarawat những 10 tấm.

Fuckkkkkkkkkkkkkkkkkk.

Nghiệp chướng rồi. Inbox vang lên không ngừng. Từ việc muốn ngủ bây giờ phải ngồi dậy xử lý khủng hoảng với đám vợ hờ thức đúng khuya.

Ting!

Bre! Chưa kết thúc nữa. Lại xuất hiện thêm một tấm.

Sarawatlism Thằng Wat gõ. Nói giùm. Bạn nhát.

Boss-pol Chung tay phụ tag người đó với.

Thetheme11 Giúp bạn. Muốn bạn đạt nguyện ước.

Và thêm 10 cái comment từ fanclub của thằng Sarawat ồ ạt vào hỏi xem tụi nó đang chơi trò gì.

Bigger330 Nói mày chứ không có nói bạn. @Tine_chic.

Khó hiểu tập 2 khi bị nhắc đến. Quan trọng là còn tag vào nữa. Thế này nghĩa là thế nào nhỉ. Tôi nghĩ cái tụi Bạch Hổ chắc chắn là say rồi nên mới làm ra toàn những chuyện tầm phào. Dòng chữ xuất hiện trên IG cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ là bấm đại vậy thôi.

KittiTee command + space bar.

Boss-pol Bạn Tine ơiiiiiiiiiiiii, command + space bar.

Một đứa bạn của thằng Sarawat bình luận rằng phải bấm tổ hợp phím command và space bar. Khi bấm cùng nhau thì sẽ thành lệnh chuyển đổi ngôn ngữ trong Macbook. Dù sao cũng lỡ rồi, tôi tranh thủ mở laptop lên để giải mã các ký tự.

Cảm xúc nào đó dâng lên trong lồng ngực sau khi giải mã xong dòng chữ. Không biết phải nói gì nữa.

Dòng chữ sau khi giải ra sẽ đọc thành…

Tao

thch

mày

Thch cái quần què gì chứ, Sarawat.

[Hết chap 10]