[VTLMĐ] Chap 0: Giới thiệu

Tuổi trẻ đừng đòi hỏi tình yêu đích thực, người yêu giọng mẹ đừng đòi hỏi tình yêu chân thành

Tine ngầu lòi

Chào đón tân sinh viên đã qua, thế bao giờ người trong tim mới tới.

Một cú!

“Ơ hay! Nhìn cái khỉ gì đấy? Bấm like đi chứ.”

Kringgggggggg

“Tao tâng bốc mày đến nỗi ngón tay sắp long ra rồi này, thằng trâu.”

“Xin lỗi vì hot nhé. Haha.”

“Òaaaaaaaaaaa. P’Tine cho thơm má cái ạ.” Giọng nói quỷ sứ gợi đòn kia là của thằng bạn trong nhóm bạn đại học của tôi. 4 đứa chơi thân với nhau. Tụi nó kêu tôi gọi tụi nó là James Ji, Pope và Mario. Tất cả gộp lại thành một nhóm tên là nam chính. Cơ mà sự thật thì chả có miếng đẹp trai nào. Đến nỗi mắt cá chân mà cũng tầm thường, lấy cái gì so với người ta.

Cái thằng vừa phát biểu câu hồi nãy là Peuk, biệt danh là James Ji. Mặt mũi chẳng giống James Ji chút xíu nào ngoại trừ cái trán dô như thầy sư*.

*vai diễn của James Ji trong phim Thong Neua Kao (Lửa thử vàng)

Còn cái thằng kế bên cắt cùng kiểu tóc với Inpitar – cute boy – tên là Ohm, biệt danh là Pope. Nó nhận mình đẹp trai kiểu quý ông, là Khun Pisut trong Samee Tee Tra (Người chồng tuyệt vời).

Người tiếp theo là thằng Fong mắt hí. Mẹ nó bán vàng ở khu Yaowarat, song hiện tại đã chuyển ra ngoại ô sinh sống. Nó thì xạo sự bảo là bị mafia đuổi đi. Thích hoang tưởng mình giống Mario vì đầu ti màu hồng. Của người ta là con lai Thái-Trung-Đức, còn nó là con lai ¼ Thái-Trung-bánh bột lọc Singapore.

Còn tôi thì vẫn chưa chắc là Nadech hay Mark Prin nữa. Để xem rating phim ai cao hơn thì sẽ là người đó. Thúi!

“Tine…”

Nhưng rồi tiếng cười cũng biến mất khi có người nào đó chen ngang.

Bạn có từng thắc mắc tại sao có những thứ phải đi thành cặp. Một khi đi thành ba thì sẽ lập tức có cảm giác lạc lõng. Tôi là một trong số những người có thói quen cái gì cũng phải có đôi có cặp. Cho dù đó là chuyện là bạn bè hay là…chuyện người yêu.

Nói luôn là cuộc đời tôi tới giờ chưa bao giờ cô đơn. Có thể do tôi theo học ở một trong 4 ngôi trường toàn nam sinh của Jaturamitr chăng? Thế cho nên là cuộc sống lúc nào cũng tươi đẹp. Luôn có người đến làm quen, đến làm rung động trái tim. Cho đến khi bước lên năm 1 đại học, cuộc sống cấp 3 dần dần thay đổi khiến tôi không hỏi đặt câu hỏi rằng…

Sao tao lại rơi vào tình cảnh này!

Hồi học cấp 3 tôi từng có rất nhiều bạn gái. Phải nói là thuộc hàng top của khối luôn. Thử hỏi mấy nhỏ bóng dẹo ở trường mà xem. Ai mà không biết P’Tine Teepakorn lớp 12/9. Đứa nào lắc đầu nói không biết thì đứa đó đảm bảo bị khùng rồi. Đàn anh người ta theo phong cách đáng yêu, trái tim ấm áp. Còn chuyện bạn gái thì hầu như tính cách nào cũng có. Đa phần là học khác trường. A! Thì tao học trường nam sinh mà. Có từ…

Bạn gái mọt sách…

“Ging, hôm nay rảnh không?” Hỏi bằng giọng rất ư là đẹp trai. Người này tôi dành tình cảm nhiều nhất vì là tình yêu đầu. Xinh, học giỏi. Quan trọng là nhiều người thích. Được làm bạn trai làm tao có cảm giác chiến thắng cả Jaturamitr ấy.

“Sao thế?” Cô ấy hỏi lại, giọng ngọt ngào.

“Định rủ đi Siam chơi.”

“À…Mình có giờ học toán ở The Brain rồi.”

“Vậy còn ngày mai…?”

“Ngày mai học hóa ở Ou mất rồi.”

“Thứ 7 thì sao? Thứ 7 ấy?”

“Xin lỗi nha. Mình kẹt lịch học ở Bio Beam. Rồi còn phải đi học lý ở Eureka. Rồi thì tiếng Anh của cô Somsri nữa. Chủ nhật thì học tiếng Thái ở Hội đồng Da’vance.”

“Vậy ngày nào cậu mới rảnh?”

“Đợi mình có admission đã được không? Nếu có nơi để học, lúc đó mình cùng nhau đi chơi nhé.”

Ging hẹn hò với mình kiếp này nhưng kiếp sau mới đi chơi hả. Tôi muốn có người yêu là con gái, không muốn có người yêu là Einstein lai Hitler đâu. Đang tình nồng ý đượm thì chúng tôi chia tay vì tôi lỡ miệng đuổi cô nàng đi hẹn hò yêu đương với gia sư. Hỏi là bây giờ ra sao rồi ấy hả…

Hẹn hò với thầy giáo dạy tiếng Anh luôn rồi!

 

Bạn gái dễ thương, xinh xắn lại còn phát cuồng camera…

“Tine, selfie với mình đi.” Người này tên Paengwan. Nàng ấy thuộc tuýp yểu điệu thục nữ và gần như lúc nào cũng kè kè máy chụp hình bên người, nếu không muốn nói là dính còn hơn rận.

“Ok.”

“Sẵn sàng nhé. Lindsey…”

“Lindsey!!” Tôi đọc theo, miệng thiếu điều muốn kéo tới mang tai.

“Cherry…”

“Cherry!!”

“Dễ thươngggggg.” Tiếp đó cô nàng nhéo má tôi. Úiiiiii.

“Vậy giờ chúng ta ăn cơm tiếp nhé.”

“Ok. Íiiiiiii. Cheese pie ra rồi. Mình chụp hình chút xíu nhé. Tine, chụp hình cho người ta cái đi.” Sau đó chìa máy ảnh cho tôi chụp. Không được gọi là “chìa” luôn, xin phép dùng từ “dúi” cho dễ hiểu hơn.

“Ok. Moo moo!”

Tách! Xong việc liền nhanh chóng trả lại máy ảnh. Đói đến nỗi ruột sắp cuộn luôn rồi đây.

“Ơ, cậu chụp người ta mặt béo quá à.”

“Thế à? Chụp lại nhé. Chụp lại. Ơ! 3…2…”

“Chụp rồi hả?”

“Ừ.”

“Cậu…cậu không đếm số 1. Người ta chưa kịp tạo dáng.” Con quỷ. Hồi nãy tao mới thấy mày tạo dáng sang chảnh đấy nhé.

Xong! Chấm dứt tình yêu gà bông. Đi tiếp không nổi đâu.

 

Bạn gái lắm chuyện…

“Tục tưng muốn ăn cái gì để đưa đi ăn nà.”

Mỗi khi hẹn hò với ai đó, tôi sẽ cố gắng thể hiện ra sự “nuông chiều” hết mức có thể. Bạn gái muốn gì tôi liền mua cho. Bạn gái muốn ăn gì tôi liền đưa đi ăn hết. Như hôm nay chẳng hạn.

“Không biết nữa. Tùy tục tưng à.” Đây mới là con gái chứ. Muốn ăn gì cũng thích bắt người khác nghĩ thay.

“Vậy hôm nay chúng ta đi ăn tôm xô nhé, được không?”

“Tôm xô hả? Không chịu. Không ăn hết đâu.”

“Vậy thì spaghetti. Anh nhớ là tục tưng thích ăn Carbonara.”

“Khônggggg. Ngang bụng lắm. Bây giờ cho người ta, không chừng ói luôn thì có.”

“Thế tục tưng thích ăn gì?”

“Tùy tục tưng.” Tôi bắt đầu đảo mắt, cố gắng suy nghĩ ra các món ăn trong đầu.

“Ăn đồ Nhật không?”

“Ngán lắm.”

“Đi ăn cơm gà Pratunam không? Nổi tiếng lắm.”

“Béo chết mất.”

“Salad đi. Salad ăn không béo.”

“Không chịu. Không no.”

“Vậy tục tưng muốn ăn gì?”

“Nếu người ta biết, người ta có để tục tưng nghĩ không? Tự vấn xem.”

Khốn kiếp! Cứ ngồi nghĩ như thế này, kiếp sau chưa biết tao đã được ăn chưa. Tự hỏi lòng mình đi!!

 

Bạn gái kheo mẽ…

“Tại sao dạo này Tine không dành thời gian cho Bebe vậy?” Học sinh trường công giáo. Mặt mũi xinh xắn, đáng yêu. Unbox đồ mới mặt còn hớn hở hơn cả trẻ nhỏ 3 tháng.

“Học nặng mà. Hôm nay rảnh nên mới rủ đi xem phim này.” Tôi vẫn giữ châm ngôn người yêu thì phải chiều chuộng. Khi nào nàng giận là phải nhanh chóng dỗ dành.

“Thế Tine lái xe gì đến đón mình vậy?”

“Civic. Mượn của anh trai.”

“Không chịu. Từ khi sinh ra đến giờ mình chưa bao giờ ngồi Civic. Ghế chắc là cứng lắm. Vậy thì để lái xe của nhà Bebe tới đón nhé.” Bộ nàng ta ngồi phi thuyền hay sao mà cảm giác ghế mềm như mây.

“Được thôi. Xem phim xong rồi kiếm gì ăn nha.”

“Khoan đã.”

“Có chuyện gì hả?”

“Bebe định đi shopping một chút. Dạo này thiếu đồ trang điểm. Phải đi mua son môi Mac màu Kinda Sexy và Please Me. Sau đó ghé xem nước hoa của Dior để xịt đi học nữa. Chán ơi là chán khi đi đâu cũng có người xịt nước hoa chung mùi. Túi xách cũng phải đổi. Đeo túi Louis cứ có cảm giác hèn kém ấy.”

“Ồ, được.”

“Tine nghĩ túi xách hiệu gì đẹp?”

“Không biết nữa. Không rõ gu của con gái lắm.” Nhưng nếu cho nói thì là túi Jacob với túi bảo vệ môi trường ấy. Có mua không.

“Tine này. Đúng là không giúp được gì cho Bebe hết.”

Nghe mà muốn rụng rời, thiếu điều chỉ muốn ôm cả cái chợ Rong Kluea cho N’Bebe lựa đồ thật chứ.

Chia tay luôn chứ còn đợi mẹ tới tạt đầu hả.

Bạn gái đòi hỏi sự chú ý…

“Tại sao lúc mình gọi Tine không nghe máy?”

Ngồi rặn muốn nát mông, ra ngoài nghe điện thoại bằng cách nào. Nhưng bởi vì không thể nói như vậy với người yêu nên phải bày ra cái cớ khác.

“Tại bận mà. Học nặng lắm.”

“Buổi trưa mà cũng phải học hả?”

“Thì phải học bài chuẩn bị cho admission.”

“Phải rồi! Mình không quan trọng. Nếu không có mình, Tine có buồn không?” Còn lâuuuuu.

“Nói gì đó!”

“Hức!”

Rồi cúp máy luôn. Tỉnh táo lại thì cô bạn gái đã phản công bằng cách đăng hình mình khóc lóc rồi tag tên Facebook tôi vào. Ôiiiiiiiiiii. Cả cộng đồng lên án chứ còn hỏi!

 

Bạn gái cái quần què gì cũng như đến kỳ…

“Namwhan bị sao thế?” Giơ tay chọc chọc vai, thấy mặt nhăn nhó khó ở từ lúc ở trên BTS rồi. Tốt tính dắt đi trung tâm thương mại, tưởng đâu sẽ hết. Ai dè đâu còn nặng hơn.

“Khỏi cần. Tine làm Namwhan giận rồi.” Hồi nào chứ…

“Giận gì? Tine chẳng biết gì hết.”

“Nếu không biết Namwhan giận vì cái gì thì cách xa xa ra. Tâm tình không tốt.”

“Rồi làm sao? Nói đi để còn điều chỉnh chứ.”

“Đến kỳ. Được chưa? Đừng có làm phiền, đừng có chọc tức.”

“Ok, tao với mày chia tay!!”

 

Sau đó, cuộc đời cấp 3 tươi đẹp của tôi chấm dứt ngay khi bước chân vào cổng trường đại học. Bởi admission mà định mệnh ban cho đã cuốn bay tôi tới một trường đại học ở tỉnh thay vì quẩy tung nóc ở Siam Paragon. Và vì số trời đã đưa đẩy tôi đến tận nơi xa xôi này, người như thằng Tine tôi đây gặp phải toàn những chuyện lạ lùng còn hơn cả việc thách đấu võ đài ở Sanam Luang. Đó là…

“Tine có nghe mình nói không?” Giọng nói này chính là chuyện lạ lùng nhất tôi từng gặp trong cuộc đời.

“Có…gì không?”

“Cookies.”

“Cho hả?”

“Ừm.”

Tôi nhìn người đối diện từ đầu tới chân. Trên tay người kia cầm theo một hộp cookies và tôi phải nhận để không phụ lòng người ta.

“Cảm ơn nha.”

“Tine Teepakorn, sinh viên năm 1, mình thích cậu!”

Đệtttttttttttttt. Camera ẩn đang quay chương trình hài buổi sáng phải không.

“C…có đùa không vậy?”

“Mình rất thích cậu. Thật sự thích. Làm người yêu mình nhé.” Nghe tới đây thôi tao suýt đánh rơi cookies xuống đất rồi.

Sách kỷ lục Guiness, mục trải nghiệm ép phê nhất của cuộc đời tôi đã xuất hiện.

Bị tỏ tình.

Nhưng!!

Người tỏ tình với tao

Là con trai!

[Hết chap 0]

<img class=”alignnone size-full wp-image-1549″ src=”https://dammei.com/wp-content/uploads/2020/03/vi-ta-la-mot-doi.png” alt=”” width=”835″ height=”370″ />