[MĐTS] Chương 69 -> 71: Tương ly

Lam Vong Cơ đeo đàn bước đi trên con phố dài.

Mọi người chung quanh đều chú ý hành lễ với người thanh niên trẻ tuổi tuấn nhã ấy, đối với việc này, con cháu Cô Tô Lam thị đều đã luyện thành thói quen từ lâu, riêng Lam Vong Cơ thì từ năm mười ba đã bắt đầu có thể coi như không thấy, bình thản ung dung.

Một thiếu nữ mặc Thải Y vội vã sượt qua vai, chợt vứt một thứ lên người y.

Mặt Lam Vong Cơ không chút thay đổi, ra tay cực kỳ mau lẹ – bắt lấy vật ấy, vừa cúi đầu nhìn, vậy mà lại là một nụ hoa trắng như tuyết hãy còn đượm sương.

Lam Vong Cơ: “…”

Đang đơ ra không biết nói gì, lại một bóng người thướt tha đâm đầu đi tới, giơ tay ném tới một đoá hoa nhỏ màu lam nhạt, ném không chuẩn, nện vào bả vai y, lại bị Lam Vong Cơ nhặt lấy. Ánh mắt di chuyển, cô nàng nọ cười hi hi, che mặt bỏ chạy.

Lần thứ ba, lại là một thiếu nữ còn nhỏ tuổi búi tóc song hoàn, hoạt bát đi tới, hai tay ôm một cành hoa lác đác nụ hồng, ném vào ngực hắn rồi quay người chạy luôn.

Một rồi hai, hai rồi tới ba, Lam Vong Cơ đã nhận một đống cành hoa, đoá hoa đủ mọi màu sắc, mặt không chút xúc cảm đứng ở đầu phố. Người qua lại trên đường đều che miệng cười, bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ. Lam Vong Cơ đang cúi đầu suy tư, bỗng dưng tóc hơi nặng, y giơ tay sờ, một đóa Thược Dược hồng nhạt đang nở rộ không nghiêng cũng chẳng lệch hạ xuống bên tóc mai y.

Ngẩng đầu nhìn lên, trên lầu cao, màn lụa phiêu phiêu. Một người mang đồ đen, thân hình thon thả dựa vào mỹ nhân kháo* sơn đỏ, một tay bỏ thõng, trong tay còn cầm một bầu rượu tinh xảo, tua rua của bầu rượu vắt trên cánh tay hắn, đang thong thả lắc lư.

Ngụy Vô Tiện cười tủm tỉm: “Lam Trạm – à không, là Hàm Quang Quân. Khéo thế!”

Lam Vong Cơ lẳng lặng nhìn hắn chốc lát, nói: “Là ngươi.”

Ngụy Vô Tiện: “Là ta! Có thể làm ra cái chuyện chán phèo này, đương nhiên là ta. Ngươi đang tìm ai à? Nếu không vội, lại đây uống một chén đi?”

Mấy thiếu nữ bên cạnh hắn tiến lên, nhôn nhao chen chúc trên mỹ nhân kháo, nhìn xuống dưới cười vang: “Đúng đó, công tử lên đây uống một chén đi!”

Chính là mấy thiếu nữ cầm hoa ném vào y ban nãy.

Rốt cuộc là tên nào sai sử, khỏi nói cũng biết.

Lam Vong Cơ cúi đầu, quay người bỏ đi. Ngụy Vô Tiện thấy chẳng ghẹo được y, cũng không bất ngờ mấy. Ai dè, chỉ chốc lát sau, có tiếng bước chân không nhẹ không nặng, không chậm không nhanh truyền đến. Lam Vong Cơ vững bước lên lầu, đặt một chồng hoa đã nện trúng y khi nãy lên trên bàn nhỏ.

Lam Vong Cơ: “Hoa của ngươi.”

Cơ thể xiêu vẹo của Ngụy Vô Tiện mới vừa ngồi dậy khỏi mỹ nhân kháo, nay lại nằm ườn lên bàn nhỏ: “Ta tặng ngươi rồi. Mấy đoá hoa này đã là của ngươi.”

Lam Vong Cơ: “Tại sao.”

Ngụy Vô Tiện: “Chả tại sao hết, chỉ muốn xem thử coi khi ngươi gặp phải chuyện như vậy sẽ phản ứng thế nào thôi.”

Lam Vong Cơ: “Vô vị.”

Ngụy Vô Tiện: “Thì do chán mà, không phải vậy thì sao lại vô vị kéo ngươi tới đây… Ấy ấy ấy đừng đi mà, đã lên đây rồi, uống vài chén rồi lại đi?”

Lam Vong Cơ: “Cấm rượu.”

Ngụy Vô Tiện: “Ta biết là cấm rượu. Nhưng ở đây lại chẳng phải Vân Thâm Bất Tri Xứ, uống vài chén cũng đâu có sao.”

Mấy thiếu nữ kia lập tức lấy chén rượu mới ra, rót đầy, đẩy đến cạnh mớ hoa nọ. Lam Vong Cơ vẫn không có ý muốn ngồi xuống, nhưng dường như cũng chẳng có ý định rời khỏi.

Y suy nghĩ chốc lát, dường như đang đắn đo tìm từ, nói: “Trong Hoa yến trên Kim Lân đài đêm trước, ngươi phất áo bỏ đi, rất là không ổn.”

Ngụy Vô Tiện: “Ta có từng ổn sao?”

Lam Vong Cơ: “Ngươi có hiềm khích gì với Kim Tử Hiên.”

Một vệt lệ khí xẹt qua chân mày Ngụy Vô Tiện.

Đợi vệt lệ khí ấy dần dần tan đi, hắn lại khôi phục nụ cười nhạt, nói: “Đừng bực dọc vậy chứ. Hiếm khi đến Lan Lăng một chuyến, đương nhiên phải nếm thử rượu ngon nơi đây rồi. Rượu tuy đẹp*, nhưng có điều, vẫn không sánh được Thiên Tử Tiếu của Cô Tô các ngươi, đó mới chính là tuyệt sắc trong các loại rượu. Sau này có cơ hội, nhất định phải giấu tám, mười vò, uống một hơi cho đã – mà nói ngươi này, làm sao vậy hả, có chỗ ngồi mà không ngồi, ngồi đi chứ.”

*hẳn là đẹp hay dùng để khen rượu… *mặt ngu*

Chúng thiếu nữ ồn ào: “Ngồi đi!” “Ngồi đi mà!”

Con ngươi nhạt màu của Lam Vong Cơ lạnh lùng đánh giá những thiếu nữ mỹ lệ kiều diễm đến cực điểm này, tiếp theo đó, ánh mắt dừng trên cây sáo toàn thân đen nhánh toả sáng buộc tua rua màu đỏ buông lơi treo bên hông Ngụy Vô Tiện.

Ngụy Vô Tiện nhếch một bên mày, đoán được chút chút y sẽ nói gì tiếp theo.

Quả nhiên, Lam Vong Cơ chậm rãi nói: “Ngươi chớ nên suốt ngày làm bạn với người không ra gì.”

Trên ban công, các thiếu nữ nhìn như rực rỡ tươi đẹp, trong mắt đều thoảng qua chút ít lãnh ý.

Ngụy Vô Tiện nhấc tay, chặn đứng oán khí của mấy cô, bảo các cô lùi qua một bên. Lắc đầu, nói: “Lam Trạm, ngươi thiệt là càng lớn càng chán. Còn trẻ chứ có phải ông lão bảy tám mươi đâu, làm cái gì cũng luôn học theo thúc phụ ngươi, nhớ mấy lời dạy dỗ có nề có nếp ấy tới già.”

Lam Vong Cơ cố chấp nói: “Tổn thân, hại tâm.”

Ngụy Vô Tiện: “Mấy câu này hồi ở trận Xạ Nhật ngươi vẫn chưa nói đủ hả? Tổn thân, ta hiện đang khoẻ mạnh. Hại tâm, ta nào đã phát điên đâu.”

Lam Vong Cơ vẫn muốn nói nữa, Ngụy Vô Tiện đã đứng dậy, nói: “Xem ra ta không nên mời ngươi lên đây, coi như ta mạo muội.”

Hắn cười khẽ, lễ độ nói: “Hàm Quang Quân, có duyên lại gặp.”

*

Lúc Ngụy Vô Tiện trở về Liên Hoa Ổ, Giang Trừng đang lau kiếm, ngước mắt nhìn, nói: “Về rồi?”

Ngụy Vô Tiện: “Về rồi.”

Giang Trừng: “Xúi quẩy đầy mặt, đụng phải Kim Tử Hiên?”

Ngụy Vô Tiện: “Còn tệ hơn gặp Kim Tử Hiên nữa, đụng phải cái tên ấy ấy kia.”

“Ấy ấy” Trong miệng Ngụy Vô Tiện thường là chỉ một người, Giang Trừng cau mày: “Lam Vong Cơ? Hoa yến kết thúc rồi mà y vẫn chưa trở về à?”

Ngụy Vô Tiện: “Chưa về. Còn đang lúc lắc trên đường ấy, chắc là đang tìm người.”

Giang Trừng: “Ngươi cũng lạ ghê. Rõ ràng lần nào ở chung với y cũng đều cụt hứng bỏ về, thế mà vẫn chăm chỉ chẳng biết mệt chọc cho y ghét?”

Ngụy Vô Tiện: “Coi như ta chán đi.”

Giang Trừng dời mắt về phía thanh kiếm: “Sau này nếu có đi những nơi như Hoa yến, đừng có mà không mang kiếm nữa. Mất lễ nghi.”

Ngụy Vô Tiện: “Như vậy sao được, đâu phải ngươi không biết, tiệc rượu kiểu đó chắc chắn sẽ tìm mấy tên bước ra so kiếm. Kiếm của ta chẳng phải đem ra để ngắm, rời vỏ nhất định phải thấy máu. Dứt khoát khỏi mang, giải quyết triệt để*, yên tĩnh không lo, không đưa vài người cho ta giết, thì đừng có ai nghĩ tới chuyện làm phiền ta.”

Giang Trừng: “Chẳng phải hồi trước ngươi rất thích múa kiếm trước mặt người khác hay sao.”

Ngụy Vô Tiện: “Hồi trước còn trẻ con. Ai lại cứ mãi là trẻ con chứ.”

Giang Trừng hừ cười một tiếng: “Không mang kiếm cũng được, không sao hết. Ít ra cũng đừng có tự tiện phất áo bỏ đi, muốn đi, thì tìm lý do rồi hẵng đi.”

Ngụy Vô Tiện: “Ghét Kim Tử Hiên, lý do này không đủ hả?”

Giang Trừng: “Nói thế nào thì Kim Tử Hiên cũng là con trai độc nhất của Kim Quang Thiện, ngươi ồn ào cãi nhau, làm bẽ mặt hắn ngay trước mắt mọi người, ngươi bảo người làm gia chủ như ta phải làm thế nào đây. Hùa theo mắng hắn chung với ngươi, hay là trừng trị ngươi?”

Ngụy Vô Tiện: “Con trai độc nhất? Không phải hiện giờ lại có thêm một Kim Quang Dao hay sao? Kim Quang Dao hợp mắt hơn hắn nhiều.”

Giang Trừng lau kiếm xong, xem xét kỹ càng một hồi, lúc này mới cắm Tam Độc vào vỏ, nói: “Hợp mắt thì có ích gì. Hợp mắt hơn hay thông minh hơn, cũng chỉ có thể làm một gia thần đón tới đưa đi. Không cách nào so sánh với Kim Tử Hiên.”

Ngụy Vô Tiện nghe xong, nhếch mày: “Ý ngươi là gì? Hôm đó ta nghe ngươi nói chuyện với hắn, không lẽ ngươi định để hắn với sư tỷ lại lần nữa…?”

Giang Trừng: “Không hẳn là không thể.”

Ngụy Vô Tiện: “Không hẳn là không thể? Ngươi quên hồi ở Lang Tà Kim Tử Hiên đã khiến sư tỷ đau lòng đến thế nào hay sao? Ngươi nhìn cái đức hạnh của cha hắn đi, không chừng sau này hắn cũng tồi tệ như thế kia, lêu lổng tìm đàn bà khắp trời Nam đất Bắc. Sư tỷ với hắn? Ngươi chịu được?!”

Giang Trừng âm u nói: “Hắn dám!”

Ngưng một lát, hắn lại nói: “Cơ mà, nếu Kim Tử Hiên đã biết mình sai, hiện giờ hối lỗi cũng không muộn. Dẫu sao thì đây cũng chỉ là chuyện hiểu lầm thôi mà.”

Ngụy Vô Tiện cười khẩy: “Hắn biết sai là tha thứ liền à?”

Giang Trừng liếc hắn: “Tha thứ hay không, cũng chẳng phải do ngươi định đoạt. Ai kêu tỷ tỷ thích hắn làm gì.”

Ngụy Vô Tiện lập tức á khẩu không trả lời được.

Nói chuyện với Giang Trừng xong, Ngụy Vô Tiện đi tới nhà bếp trước, trên lửa đang hầm một vò canh, người lại không thấy đâu. Lại sang phòng Giang Yếm Ly, cũng không có. Cuối cùng đến từ đường, quả nhiên ở ngay đây.

Giang Yếm Ly ngồi trong từ đường, vừa lau chùi bài vị của cha mẹ, vừa nhẹ giọng nói chuyện. Ngụy Vô Tiện ló đầu vào, nói: “Sư tỷ? Lại đang tán gẫu với Giang thúc thúc và Ngu phu nhân à?”

Giang Yếm Ly nói khẽ: “Các ngươi không tới, ta đành phải tới thôi.”

Ngụy Vô Tiện bước vào, ngồi xuống cạnh nàng, sau đó cùng lau chùi bài vị.

Hắn vừa lau vừa lặng lẽ nhìn một bên mặt Giang Yếm Ly. Càng nhìn, nhớ tới những lời, những chuyện Kim Tử Hiên đã nói và làm lúc ở Lang Tà, lại càng không vui, thầm nghĩ: “Từ nhỏ đến lớn, mình không thấy sư tỷ khóc bao lần, dựa vào cái gì lại bị tên kia chọc khóc chứ. Chẳng đáng mà!”

Tại sao lại cứ là cái tên Kim Tử Hiên kia?
Giang Yếm Ly: “Đệ muốn nói chuyện gì với tỷ à?”

Ngụy Vô Tiện cười nói: “Không có gì hết. Đệ vào đây lộn một cái.”

Dứt lời, lộn một cái trên mặt đất thật, Giang Yếm Ly hỏi: “Tiện Tiện, đệ bao tuổi rồi nhỉ?”

Ngụy Vô Tiện đáp: “Ba tuổi rồi nha.”

Thấy chọc Giang Yếm Ly cười rồi, bấy giờ hắn mới ngồi dậy, ngẫm nghĩ đôi lát, vẫn nói: “Sư tỷ, đệ muốn hỏi tỷ một chuyện.”

Giang Yếm Ly: “Hỏi đi.”

Ngụy Vô Tiện: “Tại sao con người lại thích một người khác? Cái đệ nói là kiểu thích kia ấy.”

Giang Yếm Ly hơi ngẩn ra, ngạc nhiên nói: “Sao đệ lại hỏi ta chuyện này? A Tiện thích ai rồi à? Là cô nương thế nào vậy?”

Ngụy Vô Tiện: “Không có. Đệ sẽ chẳng thích ai đâu. Chí ít không muốn quá thích một người. Đấy không phải là tự buộc dây cày vào cổ mình hay sao?”

Giang Yếm Ly nói: “Hừm, lời này nha, cũng chẳng khác ba tuổi là mấy.”

Ngụy Vô Tiện: “Được rồi, Tiện Tiện ba tuổi đói bụng rồi, muốn ăn thứ gì đó!”

Giang Yếm Ly cười nói: “Nhà bếp có canh, đi ăn đi. Không biết Tiện Tiện có lên được kệ bếp không nhỉ?”

Ngụy Vô Tiện thích ăn canh củ sen nấu sườn của Giang Yếm Ly hầm nhất.

Hắn vẫn luôn nhớ rõ tình cảnh của lần ăn đầu tiên ấy.

Khi đó, Ngụy Vô Tiện vừa được Giang Phong Miên nhặt về từ Di Lăng không lâu. Mấy chú chó con Giang Trừng nuôi đều bị đem cho người khác hết, hắn tức đến độ khóc lóc một trận. Dù Giang Phong Miên có nói lời ngon ý ngọt ấm giọng dỗ dành, để hai người bọn họ “hoà thuận làm bạn bè” cỡ nào, hắn cũng vẫn cự tuyệt không nói chuyện với Ngụy Vô Tiện.

Qua chừng vài ngày, thái độ của Giang Trừng dần dịu xuống, Giang Phong Miên muốn tận dụng thời cơ, bèn để Ngụy Vô Tiện và hắn ở chung một phòng, hi vọng bọn họ có thể phát triển tình cảm.

Nhưng tệ là tệ ở chỗ, Giang Phong Miên nổi hứng bất chợt, nâng Ngụy Vô Tiện lên, để hắn ngồi trên cánh tay mình. Giang Trừng nhìn thấy cảnh này, sững cả người. Ngu phu nhân cười khẩy một tiếng ngay tại đó, rồi phất áo bỏ đi. Do lúc ấy vợ chồng hai người đều có chuyện quan trọng của riêng mình, vội vã ra ngoài, bấy giờ mới không lắm lời với nhau.

Buổi tối hôm đó, Giang Trừng đã nhốt Ngụy Vô Tiện ngoài cửa, không cho hắn vào.

Ngụy Vô Tiện đập cửa nói: “Sư đệ, sư đệ, cho ta vào đi, ta muốn đi ngủ.”

Trong phòng, Giang Trừng đưa lưng chống cửa, hô: “Ngươi trả Phi Phi, trả Mạt Lị lại cho ta!”

Phi Phi, Mạt Lị đều là chó mà hắn nuôi trước đó. Ngụy Vô Tiện biết vì mình nên Giang Phong Miên mới đưa chúng nó đi, nên nhỏ giọng nói: “Xin lỗi. Nhưng… Nhưng ta sợ chúng nó…”

Trong ký ức của Giang Trừng, cộng hết số lần Giang Phong Miên ôm hắn lại cũng chẳng vượt quá mười, một lần đủ khiến hắn vui vẻ tận mấy tháng. Một hơi tức khí nghẹn trong ngực hắn không ra, đầy cõi lòng đều là “tại sao tại sao tại sao”, chợt trông thấy một bộ đồ ngủ không phải của mình đặt trong căn phòng vốn chỉ thuộc về mình, hơi tức khí kia và nỗi không cam lòng xộc lên não, ôm chăn lẫn chiếu của Ngụy Vô Tiện lên, quả quyết ném ra ngoài, đóng cửa lần nữa, hắn nói: “Ngươi tới chỗ khác mà ngủ! Đây là phòng của ta! Ngay cả phòng ta ngươi cũng muốn cướp hay sao?!”

Lúc ấy Ngụy Vô Tiện căn bản là chẳng rõ Giang Trừng đang tức giận vụ gì, ngơ ngác: “Là Giang thúc thúc bảo ta…”

Giang Trừng vừa nghe hắn nhắc đến cha mình, hốc mắt đỏ lên, hét: “Đi đi! Nếu để ta trông thấy ngươi thêm lần nữa, ta sẽ kêu một bầy chó tới cắn ngươi!”

Ngụy Vô Tiện đứng ở cửa, nghe hắn nói sẽ kêu chó tới cắn mình, lòng sợ hãi một thôi một hồi, hai tay xoắn lại, vội nói: “Ta đi, ta đi, ngươi đừng có kêu chó!”

Hắn kéo chiếu và chăn bị ném ra, chạy như bay ra khỏi hành lang. Tới Liên Hoa Ổ không bao lâu, hắn nào đâu biết ngại mà vừa đến nơi đã mau chóng nhảy nhót lung tung, chẳng nhận ra đường với phòng, lại không dám gõ cửa tuỳ tiện, rất sợ đánh thức ai đó. Nghĩ một hồi, bước tới một góc hành lang gỗ không có gió, trải chiếu ra, nằm xuống ngay tại đó.

Nhưng mà càng nằm, cái câu “ta gọi một bầy chó tới cắn ngươi” của Giang Trừng lại càng vang vọng, Ngụy Vô Tiện càng nghĩ càng thấy sợ, nằm trong chăn lăn qua lộn lại, nghe gió thổi cỏ lay gì đó đều cảm thấy như có một bầy chó đang lặng lẽ xúm lại đây, ngọ ngoạy một lúc, cảm thấy không ở chỗ này được, nhảy dựng lên cuốn chiếu với chăn thành một đống, chạy ra khỏi Liên Hoa Ổ. Chạy trong gió đêm hồi lâu, trông thấy một thân cây, không đắn đo gì đã leo lên, dùng cả tay lẫn chân ôm lấy thân cây, cảm thấy đã rất cao rồi, bấy giờ tâm hồn mới hơi bình tĩnh lại.

Chẳng biết đã ôm cây bao lâu, chợt nghe xa xa có tiếng người yếu ớt gọi tên hắn.

Tiếng nói ấy ngày càng gần hơn, một thiếu nữ mang áo trắng xách theo chiếc đèn lồng bước tới. Ngụy Vô Tiện nhận ra đây là tỷ tỷ của Giang Trừng, im lặng không lên tiếng, hi vọng nàng đừng phát hiện ra mình. Ai ngờ, Giang Yếm Ly nói: “Là A Anh hả? Đệ chạy lên trên đó làm gì vậy?”

Ngụy Vô Tiện tiếp tục im lặng không lên tiếng. Giang Yếm Ly giơ đèn lồng lên, ngẩng đầu nói: “Tỷ thấy đệ rồi. Giày của đệ ở dưới cây kìa.”

Ngụy Vô Tiện liếc nhìn chân trái của mình, bấy giờ mới giật thót: “Giày của mình!”

Giang Yếm Ly nói: “Xuống đây đi, tụi mình trở về.”

Ngụy Vô Tiện: “Đệ… Đệ không xuống đâu, có chó.”

Giang Yếm Ly: “Đấy là A Trừng doạ đệ thôi, không có chó đâu. Đệ không có chỗ ngồi, chốc nữa tay sẽ mỏi, sẽ rớt xuống đó.”

Mặc kệ nàng nói thế nào, Ngụy Vô Tiện vẫn cứ ôm cây không chịu xuống, Giang Yếm Ly sợ hắn bị ngã, đặt đèn lồng dưới gốc cây, giang hai tay đứng bên dưới đón đỡ, không dám rời khỏi, dùng dằng chừng một nén nhang, cuối cùng tay Ngụy Vô Tiện cũng mỏi, buông thân cây, rớt xuống.

Giang Yếm Ly vội vàng sang đỡ, nhưng Ngụy Vô Tiện vẫn té cái bịch, lăn mấy vòng, ôm chân kêu áu áu: “Chân đệ gãy rồi!”

Giang Yếm Ly dỗ dành: “Không bị cong, hẳn là chưa gãy đâu, chỉ có hơi đau… Tỷ cõng đệ về.”

Nàng nhặt giày của Ngụy Vô Tiện dưới gốc cây lên, nói: “Sao giày lại rơi xuống? Không vừa chân à?”

Ngụy Vô Tiện dằn nước mắt vì đau, vội nói: “Dạ không có, vừa chân lắm.”

Thật ra là không vừa chân, có hơi lớn chút. Nhưng mà đây là đôi giày mới đầu tiên mà Giang Phong Miên mua cho hắn, Ngụy Vô Tiện rất ngại làm phiền ông mua cho hắn đôi khác, nên không nói lớn.

Ăn nhờ ở đậu, sợ nhất chính là chuốc thêm phiền cho người ta.

Giang Yếm Ly đi giày vào giúp hắn, nắn nắn mũi giày, nói: “Lớn hơn một chút nhỉ, quay về chỉnh lại cho đệ.”

Ngụy Vô Tiện nghe xong, cứ cảm giác mình đã lại làm sai điều gì đó, có hơi lo sợ bất an.

Giang Yếm Ly cõng hắn lên, vừa chậm rãi từng bước quay về, vừa nói: “A Anh, dù ban nãy A Trừng có nói gì với đệ, đệ cũng đừng so đo với nó nhé. Do nó thường hay chơi một mình trong nhà, mấy con chó kia là thứ nó thích nhất, bị đưa đi mất nên giờ mới buồn lòng. Thật ra có thêm một người ở chung với nó, nó vui lắm đó. Đệ chạy đi cả buổi không quay về, nó lo đệ xảy ra chuyện, sốt ruột lay tỷ dậy, tỷ mới ra đây tìm.”

Thật ra thì Giang Yếm Ly cũng chỉ lớn hơn hắn có hai, ba tuổi thôi, khi đó nàng mới có mười hai, mười ba tuổi, lời nói ra lại tự nhiên như một bà cụ non, rõ ràng bản thân mình cũng là một đứa trẻ, nhưng vẫn cứ dỗ dành con nít. Vóc dáng của nàng rất nhỏ gầy, rất yếu ớt, sức lực cũng không lớn, thi thoảng lại loạng choạng, lại còn dừng lại bợ đùi Ngụy Vô Tiện lên chút nữa, đề phòng hắn trượt xuống.

Thế nhưng, Ngụy Vô Tiện nằm sấp trên lưng nàng, lại cảm thấy yên tâm không gì sánh bằng. Thậm chí còn yên tâm hơn khi ngồi trên cánh tay Giang Phong Miên nữa kia.

Đương lúc ấy, bỗng dưng có tiếng khóc hu hu bị gió đêm thổi tới.

Giang Yếm Ly sợ đến run rẩy: “Tiếng gì vậy? Đệ nghe thấy không?”

Ngụy Vô Tiện chỉa ngón chỉ: “Đệ có nghe, từ trong hố kia truyền tới!”

Hai người vòng ven hố, dè dè dặt dặt ló đầu trông xuống. Có một bóng người nho nhỏ nằm dưới đáy hố, vừa ngẩng đầu, bùn đất đầy mặt bị nước mắt tuôn ra tạo thành hai đường lằn.

Người này nức nở gọi: “… Tỷ tỷ.”

Giang Yếm Ly thở phào nhẹ nhõm: “A Trừng, chẳng phải tỷ bảo đệ gọi người tìm cùng hay sao?”

Giang Trừng chỉ lắc đầu.

Lúc Giang Yếm Ly đi rồi, hắn chờ chốc lát, đứng ngồi không yên, dứt khoát tự thân đi tìm. Ai ngờ chạy vội quá, lại quên mang đèn lồng, nửa đường té nhào một phát, ngã vô một cái hố, té toạc đầu.

Giang Yếm Ly chìa tay kéo đệ đệ ra khỏi hố, lấy khăn tay đắp lên cái trán đang chảy máu không ngớt của hắn. Mặt mày Giang Trừng ủ rũ, tròng mắt lén lút ngó ngó Ngụy Vô Tiện. Giang Yếm Ly nói: “Đệ có lời nào chưa nói với A Anh phải không?”

Giang Trừng đè chiếc khăn tay trên trán, nhỏ giọng nói: “… Xin lỗi.”

Giang Yếm Ly: “Chút nữa giúp A Anh cầm chiếu với chăn về, được không?”

Giang Trừng khịt khịt mũi: “Đệ đem về rồi.”

Chân hai người đều bị thương, đi lại không được, lúc này cách Liên Hoa Ổ vẫn còn một quãng, Giang Yếm Ly đành phải cõng trên lưng một, trong lòng ôm một, Ngụy Vô Tiện với Giang Trừng đều ôm cổ nàng, nàng đi vài bước đã mệt đến thở dốc: “Mấy đệ thế này bảo tỷ phải làm sao đây.”

Cuối cùng, nàng vẫn cứ đi một bước dừng một bước vận hai tên đệ đệ này trở về Liên Hoa Ổ, nhẹ giọng đánh thức y sư, sau khi ông băng bó trị liệu cho Ngụy Vô Tiện với Giang Trừng xong thì luôn mồm nói cảm ơn.

Giang Trừng nhìn chân Ngụy Vô Tiện, mặt mày căng thẳng. Nếu như bị môn sinh khác hoặc là tôi tớ biết, truyền tới tai Giang Phong Miên, Giang Phong Miên mà biết hắn vứt chiếu của Ngụy Vô Tiện ra ngoài, ông sẽ càng không thích hắn hơn nữa. Đây cũng là lý do tại sao ban nãy hắn chỉ đuổi theo một mình, mà không dám nói cho người khác biết.

Ngụy Vô Tiện nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói cho Giang thúc thúc biết đâu. Này là do ta đêm hôm tự dưng muốn ra ngoài leo cây, nên mới bị thương.”

Nghe vậy, Giang Trừng thở phào nhẹ nhõm, thề thốt: “Ngươi cũng yên tâm, sau này nhìn thấy chó, ta đều sẽ đuổi chúng nó đi giúp ngươi!”

Thấy hai người cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận hữu hảo, Giang Yếm Ly vui vẻ nói: “Đúng ra phải vậy chứ.”

Lăn lộn non nửa đêm, hai người cũng đói bụng rồi. Giang Yếm Ly bèn đích thân tới bếp, làm một bát canh củ sen nấu sườn cho mỗi đứa.

*

Mùi thơm vấn vương trong lòng, đến nay vẫn không tan.

Ngụy Vô Tiện ngồi trong sân, bát canh đã húp cạn đặt dưới đất, nhìn bầu trời đêm lấm chấm sao thưa một lúc, khẽ mỉm cười.

Hôm nay hắn ngẫu nhiên gặp Lam Vong Cơ trên lầu Lan Lăng, hắn hết sức cố gắng muốn tạo ra một bầu không khí như hồi đi học ở Vân Thâm Bất Tri Xứ ngày xưa, nên vẫn luôn dẫn dắt đề tài đến những chuyện đã qua.

Mà Lam Vong Cơ thì lại luôn cố chấp nhắc nhở hắn, không thể quay về được nữa.

Thế nhưng, chỉ cần trở lại Liên Hoa Ổ, trở lại bên cạnh tỷ đệ Giang gia, hắn lại có ảo giác hệt như không có gì thay đổi.

Bỗng, Ngụy Vô Tiện muốn đi tìm cái cây từng bị hắn ôm năm ấy.

Hắn đứng dậy, nhắm hướng ra khỏi Liên Hoa Ổ mà đi. Môn sinh dọc đường cung cung kính kính gật đầu chào hỏi hắn, đều là những gương mặt xa lạ. Đám sư đệ không chịu đi đứng đàng hoàng mà loi nhoi như khỉ, đám tôi tớ mắt cứ nhay nháy không chịu thành thật cúi chào mà hắn quen, một người cũng không còn.

Băng qua sân luyện võ, bước ra khỏi cửa lớn Liên Hoa Ổ, chính là một vùng bến tàu rộng lớn.

Dù là ngày hay đêm, trên bến tàu luôn có tiểu thương bán đồ ăn. Không biết hôm nay tiểu thương bán những gì, dầu trong nồi nổ lụp bụp, mùi hương toả khắp, Ngụy Vô Tiện không nhịn được bước tới, đang định mở miệng hỏi thăm, chợt phát hiện bên cạnh tiểu thương này, là một người toàn thân bẩn thỉu đang ngồi chồm hổm.

Người này ôm đầu gối run lẩy bẩy, dường như vừa lạnh vừa mệt mỏi. Cái bóng của Ngụy Vô Tiện đổ xuống, người này đột nhiên ngẩng đầu lên.

Hai mắt Ngụy Vô Tiện hơi mở to, nói: “Ngươi?”

Kim Lân đài.

Lam Hi Thần và Lam Vong Cơ sóng vai, chậm rãi bước đi trong biển hoa Kim Tinh Tuyết Lãng.

Lam Hi Thần thuận tay lướt nhẹ qua một đoá Kim Tinh Tuyết Lãng trắng muốt mơn mởn, động tác nhẹ nhàng đầy thương yêu đến cả một giọt sương cũng chẳng hề phất rơi.

Hắn nói: “Mấy ngày nay sau khi Hoa yến kết thúc, đệ đi dạo khắp thành Lan Lăng, thế nhưng đã trông thấy gì rồi?”

Lam Vong Cơ: “…”

Lam Hi Thần: “Tại sao vẫn cứ ưu phiền lo lắng.”

Tuy nói là ưu phiền lo lắng, nhưng người ngoài nhìn vào, biểu cảm của Lam Vong Cơ đại khái chẳng có điểm gì khác biệt.

Lam Vong Cơ lắc đầu, thấp giọng nói: “Huynh trưởng, đệ, muốn mang một người về Vân Thâm Bất Tri Xứ.”

Lam Hi Thần không duỗi tay phất hoa nữa. Hắn kinh ngạc: “… Dẫn người về Vân Thâm Bất Tri Xứ?”

Lam Vong Cơ chau mày, tâm sự nặng nề: “Ưm.”

Dừng chốc lát, y nói thêm: “Mang về… Giấu đi.”

Lam Hi Thần lập tức trợn tròn hai mắt.

Đệ đệ này của hắn, từ sau khi mẹ mất, tính tình dần dà càng ngày càng trầm lắng hơn, ngoại trừ đi ra ngoài săn đêm, thì cả ngày đều tự nhốt mình trong phòng đọc sách, tĩnh tọa, viết chữ, đánh đàn, tu luyện. Không thích trò chuyện với ai, cũng chỉ thỉnh thoảng mới nói với hắn vài câu. Thế nhưng, lời như vậy, bật thốt lên từ trong miệng y, lại là lần đầu tiên.

Lam Hi Thần: “Giấu đi?” Tại sao lại muốn giấu? Chẳng lẽ là người đó mang tội gì?

Lam Vong Cơ nhíu mày, dường như cũng không ý thức được mình mới vừa nói cái gì, suy tư hồi lâu, rồi nói với Lam Hi Thần: “Hắn không muốn.”

Lam Hi Thần: “Ừm…”

Nhưng trong lòng lại nghĩ: “Vong Cơ thế này là đang xin mình giúp đỡ?”

Đúng lúc ấy, tiếng nói của Kim Quang Dao truyền đến: “Vị công tử này, ngươi đi nhầm à.”

Giọng của một thanh niên khác nói: “Thất lễ. Ta là…”

Vừa nghe giọng nói này, Lam Hi Thần lẫn Lam Vong Cơ không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên. Chỉ thấy cạnh bức phù điêu phía trước mặt, một nam tử trẻ tuổi mang áo trắng đứng đối diện Kim Quang Dao. Nam tử này thấy hai người bọn họ, mặt mày thoáng trắng bệch, miệng báo tên cũng mở không ra. Kim Quang Dao lại tiếp lời: “Ta biết. Tô Mẫn Thiện, Mạt Lăng Tô thị – Tô Thiệp Tô công tử, đúng không.”

Tô Thiệp hơi ngẩn ra: “Ngươi còn nhớ ta?”

Từ khi chuyện Đồ Lục Huyền Vũ trôi qua, Tô Thiệp ở Cô Tô Lam thị đã không còn ngóc đầu lên nổi. Bị người ta chứng kiến một màn như vậy, trong lòng hắn cảm thấy rất xấu hổ. Không chỉ cảm thấy người khác nhìn hắn một cách tế nhị, mà chính hắn nhìn bản thân mình cũng cảm thấy tế nhị. Không lâu sau thì xin rời khỏi gia tộc, thành công dễ dàng như trở bàn tay.

Vì để cứu vãn mặt mũi mất đi, hắn khá anh dũng trong trận Xạ Nhật, sau khi kết thúc cũng có thu hoạch, tự lập môn hộ, nương tựa dưới cờ Lan Lăng Kim thị. Gia tộc phụ thuộc như vậy nhiều vô số kể, vốn tưởng rằng không ai nhận ra hắn, nào ngờ Kim Quang Dao chỉ vội vã gặp hắn một lần lại nhớ kỹ tên, tự lẫn gia tộc của hắn. Vẻ mặt Tô Thiệp không khỏi chậm hẳn lại.

*kiểu slowmotion như cô dâu 8 tuổi nhỉ:)))

Kim Quang Dao cười nói: “Đương nhiên là nhớ. Mời. Đi bên này.”

Tô Thiệp lại liếc nhìn huynh đệ Lam thị bên kia, rồi cúi đầu vội vã vào sảnh. Lam Hi Thần với Lam Vong Cơ đều không phải loại người soi mói sau lưng, dù Tô Thiệp có khá nhiều chỗ để soi mói, bọn họ cũng không lắm lời.

Nếu như màn Hoa yến mấy ngày trước là tiệc lớn Lan Lăng Kim thị mở ra nhằm vào tất cả các gia tộc, thế thì lần này, chính là tiệc riêng chỉ mời gia tộc thân thiết, thành viên nội bộ và gia tộc phụ thuộc.

Lam Hi Thần và Lam Vong Cơ lần lượt ngồi vào vị trí, không tiện bàn luận tiếp đề tài mới vừa rồi giữa bữa tiệc, Lam Vong Cơ lại trở về thái độ bình thường – lạnh lẽo như băng. Qua sự sắp xếp của Kim Quang Dao, trên chiếc án nhỏ trước mắt hai người đều không bày chén rượu, chỉ có chung trà và vài đĩa đồ ăn nhỏ thanh thanh đạm đạm*. Cô Tô Lam thị không thích uống rượu đã có tiếng gần xa, bởi vậy cũng không có ai tiến lên mời rượu, một vùng thanh tịnh.

*gốc là thanh thanh sảng sảng, mà đó giờ chưa nghe nói tới thức ăn có dính từ sảng…

Ai ngờ, thanh tịnh không được bao lâu, có gã nam tử mang áo bào Kim Tinh Tuyết Lãng chợt đi tới, một tay cầm chén rượu, to tiếng nói: “Lam tông chủ, Hàm Quang Quân, ta mời nhị vị các ngươi một chén!”

Kẻ này da dẻ hơi ngăm đen, cao lớn tuấn lãng. Giọng nói hết sức to rõ, ban nãy vẫn luôn mời rượu khắp nơi trong sảnh tiệc, ông ông vang dội.

Chính là con của em ruột Kim Quang Thiện, anh họ của Kim Tử Hiên, Kim Tử Huân.

Kim Quang Dao biết hai huynh đệ Lam thị đều không ưa uống rượu, vội vàng bước sang, cười nói: “Tử Huân, Trạch Vu Quân với Hàm Quang Quân đều là người bước ra từ Vân Thâm Bất Tri Xứ, đệ bảo họ uống rượu còn không bằng…”

Kim Tử Huân vô cùng không ưa Kim Quang Dao mới nhận tổ quy tông dạo gần đây, lòng cảm thấy kẻ này thấp hèn, nên không coi hắn ra gì, dứt khoát ngắt lời: “Kim gia Lam gia chúng ta gần gũi như một nhà, đều là người mình cả. Nếu hai vị Lam huynh đệ không uống, đó chính là khinh thường ta!”

Mấy tên gia chủ của gia tộc phụ thuộc ở cạnh bên rối rít vỗ tay khen: “Hay! Nói thật hay!”

“Thật có phong thái hào sảng!”

“Danh sĩ vốn phải như thế!”

Kim Quang Dao giữ nguyên nụ cười, im lặng thở dài, xoa xoa huyệt Thái Dương, thầm nghĩ: “Cái gì mà người mình, cái gì mà một nhà, cái gì mà phong thái hào sảng, danh sĩ gì… Bắt ép người ta uống rượu, này chẳng phải là không có gia giáo hay sao?”

Lam Hi Thần đứng dậy từ chối khéo, Lam Vong Cơ vẫn ngồi, lạnh lùng nhìn chằm chằm chén rượu Kim Tử Huân kiên quyết đẩy trước mắt mình, hơi mở miệng, dường như đang định nói gì đps, bỗng nhiên, có một bàn tay nhận lấy chén rượu nọ.

Lam Vong Cơ ngẩng đầu nhìn sang.

Chỉ thấy toàn thân áo đen, bên hông là một ống sáo, tua rua đỏ thắm của cây sáo buông lơi. Đứng chắp tay, phong thần tuấn lãng. Ngửa đầu uống một hơi cạn sạch rượu, phô cho Kim Tử Huân xem chén rượu rỗng tuếch, mỉm cười nói: “Ta uống thế y, ngươi hài lòng chưa?”

Lam Hi Thần: “Nguỵ công tử?”

Có người nhỏ giọng kêu lên: “Đến đây lúc nào?”

Ngụy Vô Tiện đặt chén rượu xuống, một tay chỉnh chỉnh cổ áo, đáp: “Mới vừa nãy.”

Đám người trong sảnh tiệc lạnh cả lòng. Vậy mà không một ai phát hiện ra hắn thần không biết quỷ không hay vào trong sảnh lúc nào.

Ngụy Vô Tiện không chào hỏi gì, nói thẳng: “Xin hỏi công tử Kim Tử Huân có ở đây không?”

Kim Tử Huân lạnh lùng thốt: “Ta chính là Kim Tử Huân. Ngươi tìm ta làm gì?”

Ngụy Vô Tiện: “Kim công tử, xin mượn một bước nói chuyện.”

Kim Tử Huân: “Có lời gì muốn nói, đợi nhà bọn ta mở tiệc xong hẵng tới.”

Thật ra thì gã vốn không định nói chuyện với Ngụy Vô Tiện. Gã nhớ tới chuyện không vui mấy ngày trước – Ngụy Vô Tiện ầm ĩ ở Lan Lăng Kim thị, một mình rời khỏi Hoa yến trên đài Kim Lân, vậy nên cố ý đánh trả Ngụy Vô Tiện một đòn.

Ngụy Vô Tiện cũng nhìn ra, hỏi: “Phải đợi bao lâu?”

Kim Tử Huân: “Ba canh giờ đi.”

Ngụy Vô Tiện: “E là không thể chờ lâu vậy được.”

Kim Tử Huân ngạo nghễ nói: “Không thể chờ cũng phải chờ.”

Gã cứ muốn gây với Ngụy Vô Tiện, ngoài nguyên nhân phía trên ra, thì còn một sự không phục khó hiểu nữa.

Hồi đầu khi trận Xạ Nhật nổ ra, Kim Tử Huân vốn nhờ bị thương mà ỷ lại hậu phương, không tận mắt trông thấy dáng vẻ lúc Ngụy Vô Tiện ở tiền tuyến, phần nhiều là nghe người ta kể lại, trong lòng gã không cho là đúng, chỉ cảm thấy tin đồn đều là nói ngoa, vì vậy chẳng biết kiêng dè, giọng điệu cứng rắn.

Trong lòng gã khó chịu hơn nữa là, ban nãy Ngụy Vô Tiện vậy mà lại hỏi Kim Tử Huân là ai ngay trước mặt gã: “Ta nhận ra ngươi, thế mà ngươi lại dám không nhận ra ta!”

Kim Tử Huân không biết sự lợi hại của Ngụy Vô Tiện, nhưng Kim Quang Dao lại rõ, vội nói: “Không biết Ngụy công tử ngươi tìm Tử Huân có việc gì quan trọng, rất gấp gáp hay sao?”

Ngụy Vô Tiện: “Lửa sém lông mày, không thể chậm trễ.”

Kim Tử Huân lại càng muốn nhây, thầm nghĩ: “Gấp? Ta lại cứ muốn nhây chết ngươi đấy, xem ngươi còn dám ra oai trước mặt ta không?”

Gã lại chuyển sang Lam Hi Thần: “Lam tông chủ, tới tới tới, chén này ngươi vẫn chưa uống!”
Thấy gã cố tình dây dưa, giữa chân mày Ngụy Vô Tiện chợt hiện một vệt đen, híp mắt, khóe miệng cong lên, nói: “Được, vậy thì ta nói thẳng ngay tại đây vậy. Xin hỏi Kim công tử, ngươi có biết người tên Ôn Ninh hay không?”

Nghe cái tên này, Kim Tử Huân nói: “Ôn Ninh? Đúng là có một con chó Ôn như thế.”

Ngụy Vô Tiện: “Vậy thì tốt. Xin Kim công tử giao hắn và sáu gã thuộc hạ của hắn ra đây.”

“Giao ra đây?”

Ngụy Vô Tiện: “Đúng. Khoảng thời gian lúc ngươi săn đêm ở khu vực Cam Tuyền, con mồi chạy trốn tới nơi tụ tập của tàn quân Kỳ Sơn Ôn thị, ngươi bảo mấy tên tu sĩ Ôn gia tuần tra ở đấy vác Triệu Âm kỳ làm mồi nhử cho ngươi. Sau khi bị cự tuyệt, ngươi đã hành hung những tu sĩ này một trận, cưỡng ép cắm cờ. Sau đó mấy người này lại chẳng rõ tung tích. Ngoài hỏi ngươi ra, Ngụy mỗ thật sự không biết nên hỏi ai nữa.”

Sau trận Xạ Nhật, Kỳ Sơn Ôn thị bị diệt, địa bàn chúng bành trướng khắp nơi trước đó cũng bị những gia tộc khác phân chia. Một vùng Cam Tuyền được phân vào dưới cờ Lan Lăng Kim thị. Về phần tàn quân Ôn gia, tất cả đều bị xua đuổi đến một góc nhỏ trong Kỳ sơn, chẳng bằng một phần ngàn địa bàn chiếm đoạt trước kia, chỗ ở xoàng xĩnh, kéo dài hơi tàn.

Kim Tử Huân chỉ cảm thấy không thể nói lý: “Ngụy Vô Tiện, ngươi có ý gì? Tìm ta đòi người, không phải ngươi muốn ra mặt cho Ôn cẩu đâu nhỉ?”

Ngụy Vô Tiện cười rạng rỡ: “Ngươi quản ta xuất đầu hay chặt đầu làm gì? – Giao ra đây là được rồi!”

*xuất đầu = ra mặt, để ra mặt chỗ này thì có vẻ khớp nên biên cho vần với chặt…

Một câu cuối cùng, nụ cười trên mặt hắn phút chốc không thấy đâu nữa, giọng điệu cũng thình lình chuyển sang âm u lạnh lẽo, rõ ràng đã mất kiên nhẫn. Rất nhiều người trong sảnh tiệc không dằn nổi mà rùng mình ớn lạnh, Kim Tử Huân cũng tê dại cả đầu.

Ấy thế mà, gã từ đầu tới cuối vẫn không biết nông sâu, chốc lát sau cơn giận đã cuồn cuộn dâng trào. Đúng lúc này, Kim Quang Thiện ngồi trên ghế đầu nói: “Ngụy công tử, ta nói một câu công bằng. Ngươi xông vào lúc Lan Lăng Kim thị ta mở tiệc riêng, thật sự không ổn.”

Mấy ngày trước trên Hoa yến ở Kim Lân đài, Ngụy Vô Tiện với Kim Tử Hiên xảy ra tranh cãi, tan rã trong không vui, tự ý bỏ đi, nếu nói Kim Quang Thiện không để tâm, đó là không thể nào. Đấy cũng là tại sao ban nãy ông ta vẫn cười ha ha nhìn Kim Tử Huân vô lễ đủ kiểu dưới sảnh tiệc.

Ngụy Vô Tiện gật đầu: “Kim tông chủ, ta vốn cũng không có ý quấy nhiễu tiệc riêng quý tộc, thế nhưng, mấy người mà vị Kim công tử này mang đi đến nay vẫn không rõ sống chết nơi nào, trễ một bước có khi chẳng kịp cứu vãn. Một người trong đó có ơn cứu mạng ta, ta tuyệt không thể khoanh tay đứng nhìn, chuyện này không thể kéo dài thêm nữa.”

Kim Quang Thiện nói: “Thế nhưng, kể tới, chúng ta cũng có rất nhiều chuyện chưa tính toán rõ ràng, không thể kéo dài thêm nữa, nhất định phải giải quyết ngay bây giờ.”

Ngụy Vô Tiện nhếch mày: “Tính toán rõ ràng cái gì?”

Kim Quang Thiện: “Ngụy công tử, chắc ngươi không quên đâu nhỉ, trong trận Xạ Nhật, ngươi đã từng sử dụng một thứ.”

Ngụy Vô Tiện vén vạt áo, đường hoàng ngồi xuống vị trí bên cạnh Lam Vong Cơ.

Hắn nói: “Ô, ngươi nói Âm Hổ phù ấy à. Sao?”

Kim Quang Thiện: “Căn cứ vào tin nghe được, Âm Hổ phù này là thiết tinh ngươi nấu chảy từ một thanh thiết kiếm có được dưới đáy hang Đồ Lục Huyền Vũ.”

Ngụy Vô Tiện: “Xin nói điểm chính.”

Kim Quang Thiện: “Ta cho rằng, pháp bảo như vậy khó mà khống chế, không nên để một mình ngươi bảo quản, ngươi…”

Lời còn chưa dứt, Ngụy Vô Tiện chợt cười.

Cười vài tiếng, hắn nói: “Kim tông chủ, cho ta hỏi một câu. Ngươi cảm thấy, không có Ôn thị, thì Lan Lăng Kim thị thay thế nó là chuyện đương nhiên ư?”

Toàn sảnh thoáng cái im ắng không một tiếng động.*

*gốc là 雅雀无声/ nhã tước vô thanh. Nhã là chữ cổ của Nha[鸦]/ quạ, cả cụm hình dung sự yên lặng cực kỳ. (Quạ và chim tước không phát ra tiếng)

Ngụy Vô Tiện lại nói: “Thứ gì cũng phải giao cho ngươi, ai cũng đều phải nghe lời ngươi? Nhìn tác phong làm việc này của Lan Lăng Kim thị, ta suýt nữa còn tưởng rằng Ôn vương vẫn còn đang thịnh thế đấy.”

Nhoáng cái, nét thẹn quá hoá giận thoảng qua gương mặt chữ Quốc của Kim Quang Thiện.

*Quốc:国

Sau trận Xạ Nhật, sự tranh cãi của các nhà về việc Ngụy Vô Tiện tu Quỷ đạo càng lúc càng lớn, ý định ban đầu của ông ta là muốn uy hiếp nhắc nhở Ngụy Vô Tiện, ngươi vẫn còn án trong người, không trong cũng chẳng sạch, người ngoài ai cũng nhìn chòng chọc vào ngươi, đừng quá kiêu ngạo, chớ nghĩ tới việc cưỡi lên đầu nhà bọn ta, ai ngờ Ngụy Vô Tiện này lại nói năng chẳng biết lấp lửng gì, dù ông ta đã sớm có ý định âm thầm thế chỗ Ôn thị, nhưng đó giờ không ai dám nói rõ ràng sáng rỡ như thế này, lại còn giễu cợt nữa chứ.

Một gã khách khanh đứng bên phải ông ta quát lên: “Ngụy Vô Tiện! Ngươi nói cái gì thế hả!”

Ngụy Vô Tiện cao giọng: “Ta nói sai à? Bức người sống làm mồi nhử, hơi không thuận theo thì liền chèn ép bằng mọi cách. Hành động này việc làm này, lời nói này giọng điệu này, có gì khác Ôn thị trước đó?”

Một gã khách khanh khác đứng dậy: “Đương nhiên có khác. Ngụy công tử, hành động và việc làm tồi tệ của Ôn thị trước đây, chúng ta ăn miếng trả miếng, để bọn chúng nếm trải kết cục thảm hại do chính chúng gieo nên, có gì mà không được?”

Ngụy Vô Tiện cũng đứng dậy, nói: “Ăn miếng trả miếng, cũng có thể trả lên người Ôn Nhược Hàn nhất mạch – dòng chính của Kỳ Sơn Ôn thị và vô số nhân mạng gia thần tài tướng dưới tay gã, bắt giam những phần nhánh Ôn thị tàn phế không hề tham chiến kia làm gì?”

Tên khách khanh ban đầu cười khẩy: “Năm đó Ôn thị tàn sát giết người của chúng ta, cũng đâu có bận tâm tới dòng chính hay dòng phụ, có tội hay không tội! Ôn cẩu làm nhiều việc ác, rơi vào kết quả như thế cũng đáng tội bọn chúng!”

Ngụy Vô Tiện cười nói: “À. Ôn cẩu làm nhiều việc ác, nên tất cả ai họ Ôn cũng đều có thể giết? Không sai, có không ít kẻ phản tộc từ bên Kỳ sơn sang đây đầu hàng hiện giờ đúng là đang như cá gặp nước đấy. Chẳng phải có vài vị đang ngồi đây, chính là gia chủ gia tộc phụ thuộc Ôn thị ban đầu hay sao?”

Mấy tên gia chủ kia thấy bị hắn nhận ra, vẻ mặt thoáng chốc thay đổi. Ai ngờ, Ngụy Vô Tiện lại nói: “Nếu chỉ cần là họ Ôn thì đều có thể mặc người tùy ý trút giận, bất luận có tội hay không, như vậy phải chăng bây giờ ta giết sạch bọn chúng cũng được?”

Lời còn chưa dứt, hắn đặt một tay đè lên Trần Tình bên hông.

Động tác này đánh thức người trong cả sảnh tiệc, dường như nhoáng cái đã trở lại chiến trường tối tăm không mặt trời, núi xác biển máu chất chồng kia!

Tất cả đột nhiên đứng dậy. Lam Vong Cơ trầm giọng: “Ngụy Anh!”

Khắp mọi nơi đều có người kinh hãi kêu lên: “Ngụy Vô Tiện, ngươi đừng xằng bậy!”

Kim Quang Dao hòa nhã nói: “Ngụy công tử, ngươi tuyệt đối đừng làm ẩu. Buông Trần Tình xuống. Mọi chuyện hoà thuận bàn bạc.”

Kim Quang Thiện cũng đứng dậy, kinh hãi tức giận e ngại và oán hận lẫn lộn: “Giang… Giang tông chủ không ở nơi này, ngươi liền không kiêng nể gì như thế!”

Ngụy Vô Tiện lạnh lùng nói: “Ngươi tưởng hắn có ở đây, thì ta sẽ kiêng nể hay sao? Nếu ta muốn giết người, ai có thể ngăn, kẻ nào dám cảm?!”

Lam Vong Cơ gằn từng chữ: “Ngụy Anh, để Trần Tình xuống.”

Ngụy Vô Tiện nhìn y, trong đôi mắt nhạt như ngọc lưu ly kia, hắn trông thấy ảnh ngược gần như là dữ tợn của mình.

Hắn chợt quay đầu, quát lên: “Kim Tử Huân!”

Kim Quang Thiện cuống quít: “Tử Huân!”

Ngụy Vô Tiện nói: “Bớt nói nhảm đi, chắc hẳn chư vị cũng biết, bản nhân kiên nhẫn có hạn. Người ở đâu? Phí phạm thời gian với ngươi lâu như vậy rồi, ta chỉ cho ngươi ba tiếng đếm. Ba! Hai!”

Nhìn vẻ mặt của Kim Quang Thiện, Kim Tử Huân cắn răng nói: “… Ở Cùng Kỳ đạo! Đang ở Cùng Kỳ đạo!”

Ngụy Vô Tiện cười khẩy: “Ngươi nói sớm không được hay sao.”

Dứt lời, lập tức quay lưng bỏ đi.

Chỉ để lại người trong sảnh, tám chín phần mười* đã kinh hãi túa một thân mồ hôi lạnh. Kim Quang Thiện ngơ ngác đứng tại chỗ, hồi lâu sau, chợt giận dữ, đá ngã chiếc án nhỏ trước người, chén vàng đĩa bạc đầy án lăn lông lốc xuống bậc thềm.

Ông ta phất áo bỏ đi. Kim Tử Huân sâu sắc cảm thấy ban nãy mình sợ hãi mở miệng, bẽ mặt, cũng rời khỏi theo.

Cục diện rối rắm còn lại, đương nhiên là do một mình Kim Quang Dao bận rộn lo liệu, sứt đầu mẻ trán.

Lam Vong Cơ cúi đầu, Tị Trần cầm trong tay từ từ thu vào.

Kim Quang Dao giậm chân nói: “Ài, này, này, Nguỵ công tử này, thiệt là quá xúc động rồi. Sao hắn lại có thể mắng chửi như vậy ngay trước mặt nhiều nhà thế chứ?”

Lam Vong Cơ lạnh lùng thốt: “Chẳng phải hắn mắng đúng hay sao.”

Kim Quang Dao khẽ giật mình khó nhận ra, lập tức cười nói: “Ha ha. Đúng. Là đúng. Nhưng cũng bởi vì đúng, nên mới không thể mắng ngay mặt đó.”

Lam Hi Thần thì như đang suy nghĩ: “Vị Ngụy công tử này, quả thật tính tình đã thay đổi nhiều.”

Nghe vậy, đầu mày Lam Vong Cơ cau chặt, trong đôi con ngươi nhạt màu kia lộ ra một vẻ đau xót.

Cùng Kỳ đạo là một sơn đạo trong sơn cốc, nằm ở phía đông Thiên Thủy.

Tương truyền con đường này chính là nơi tổ tiên Kỳ Sơn Ôn thị Ôn Mão đánh một trận thành danh, mấy trăm năm trước hắn ác đấu chín chín tám mốt ngày với một con thượng cổ mãnh thú, cuối cùng chém chết nó. Thượng cổ mãnh thú này chính là Cùng Kỳ. Trừng thiện dương ác, hỗn loạn gian ác, thích ăn thịt người ngay thẳng trung thành, ban thưởng đám thần thú cùng một giuộc làm nhiều điều ác.

Đương nhiên, truyền thuyết này cuối cùng có thật hay không, hẵng còn gia chủ Kỳ Sơn Ôn thị đời sau vì thần hóa tổ tiên mà thổi phồng, vậy nên hết cách khảo chứng.

Xuống Kim Lân đài, Ngụy Vô Tiện quay vào một hẻm nhỏ trong thành Lan Lăng, nói: “Ở Cùng Kỳ đạo. Đi thôi.”

Ôn Tình sớm đã đứng ngồi không yên trong hẻm được hồi lâu, nghe vậy lập tức lao ra. Chân nàng trẹo một nhát, Ngụy Vô Tiện đưa tay đỡ lấy nàng, đề nghị: “Ngươi có muốn nghỉ ngơi không, ta đi một mình.”

Ôn Tình vội nói: “Không cần! Không cần! Ta muốn đi, ta nhất định phải đi!”

Khi Kỳ Sơn Ôn thị bị diệt, kiếm của Ôn Tình cũng bị bắt giao nộp như mọi tu sĩ Ôn gia khác. Bởi vậy sau khi Ôn Ninh mất tích, hầu như nàng dùng chân không chỉ trong chốc lát chạy không ngừng nghỉ từ Kỳ Sơn tới Vân Mộng, đi đường mệt nhọc mấy ngày rồi chưa hề chợp mắt, giờ gần như đã không ra hình người.

Năm đó khi Ngụy Vô Tiện cõng Giang Trừng cáo biệt biệt nàng, Ôn Tình thật đã nói như vậy: “Bất kể kết quả đợt chiến dịch này ra sao, từ nay về sau các ngươi với chúng ta hai bên đều không nợ nần nhau. Xong việc*.” Vẻ mặt cao ngạo rành rành trước mắt.

(*两清- trong buôn bán chỉ việc thanh toán xong xuôi dứt điểm)

Nhưng mới hôm kia nàng gắt gao kéo tay Ngụy Vô Tiện, thiếu nước quỳ trước mặt hắn, van nài: “Ngụy Vô Tiện, Ngụy Vô Tiện, Ngụy công tử, ngươi giúp ta giúp ta. Ta thật sự không tìm nổi người nào giúp được, ngươi nhất định phải giúp ta cứu A Ninh mau! Ngoài tìm ngươi ra ta thật sự không có cách nào hết!”

Không còn sót lại chút kiêu hãnh và khoa trương nào của trước kia.

Ngụy Vô Tiện cũng biết nàng nhất định chẳng yên lòng Ôn Ninh, cũng không khuyên giải nhiều, hai người gấp rút chạy tới quận Thiên Thủy

Sau trận Xạ Nhật Chi Chinh, trong số các nhà phân chia địa bàn Lan Lăng Kim thị được phần lớn nhất, vùng Thiên Thủy cũng bị bọn họ bỏ túi. Cùng Kỳ đạo là nơi Ôn Mão thành danh, trải qua mấy trăm năm con cháu xây lại, đã từ tuyến đường chính hiểm trở biến thành chỗ phong cảnh ca công tụng đức, dạo chơi ngắm cảnh. Trước kia trên vách núi đá cao rộng hai bên sơn đạo tạc khắc cũng là chuyện tốt thuở bình sinh của bậc đại hiền triết đã khuất Ôn Mão, lúc Lan Lăng Kim thị tiếp quản nơi này đương nhiên không thể để cho những việc xưa chói lọi của Kỳ Sơn Ôn thị tiếp tục lưu lại, đang mạnh tay xây dựng. Ý tưởng xây lại chính là muốn đục đến sạch bong toàn bộ bút họa trên núi cao hai bên, toàn bộ sạch trơn, khắc đồ đằng mới lên.

Đương nhiên, sau cùng nhất định còn phải chữa lên một dòng tên Lan Lăng Kim thị mới anh dũng tuyệt vời nổi bật được lên.

Công trình lớn như thế cần không ít khuân vác. Chọn người khuân vác, ngoại trừ tu sĩ cấp thấp thật thấp đến lăn lộn trong đất suốt đời đều khó mà cất đầu dậy, người thường nhà dân thường ra, càng nhiều hơn lại là đám tù binh sau Xạ Nhật Chi Chinh liền trở thành chó chết chủ.

Vài đốc công lượn qua lại trong khe núi quát to lùa những trai tráng và đám tù binh nhịp bước nặng nề kia. Ôn Tình xông vào, ánh mắt đảo loạn trên từng khuôn mặt uể oải đầy bụi, vài tên đốc công chú ý tới nàng, quát lên: “Ngươi là người nhà ai? Sao xông bậy bạ thế!”

Ôn Tình bị bọn họ chắn đường, sốt ruột nói: “Ta tìm người, ta tìm người đó!”

Quần áo nàng mặc không có gia văn, không phải không có gia tộc hay địa vị thấp, một gã đốc công huơ tay nói: “Ta không quan tâm ngươi tìm người hay người tìm ngươi, biến! Không biến thì…”

Lời nói bỗng nhiên im bặt.

Hắn thấy một gã thanh niên áo đen, đi đến từ phía sau cô gái trẻ này.

Thanh niên này lớn lên dung mạo minh tuấn, ánh mắt lại có chút âm u lạnh lẽo, đang theo dõi hắn, nhìn chòng chọc đến mức hắn bất giác rùng mình một cái. Mà rất nhanh hắn phát hiện thanh niên này không hề chăm chú nhìn hắn, mà là đang dán mắt vào cây ủi bằng sắt vung vẩy trong tay hắn.

Ngụy Vô Tiện thấy cây ủi trong tay những đốc công so với thứ đám gia nô Kỳ Sơn Ôn thị thường dùng lúc trước giống nhau như đúc, chẳng qua hình dạng miếng đầu ủi từ mặt trời đổi thành cánh hoa, hàn quang hiện lên trong mắt nhưng vẫn bất động thanh sắc. Trong khe núi bỗng lấy hắn làm tâm, dạt ra một khoảng đất lớn.

Không ít đốc công và tu sĩ cấp thấp thông thường đều biết mặt Ngụy Vô Tiện, ngược lại những tù binh kia không có mấy người biết, thấy Trần Tình bên hông hắn mới đoán được thân phận người vừa tới.

Nhưng phàm là đối thủ từng gặp qua Ngụy Vô Tiện trên chiến trường thì chỉ có một kết cục — toàn quân bị diệt, đều trở thành hung thi.

Bởi vậy biết mặt hắn, hiện giờ đều là bộ hạ của hắn.

Người khác không dám ngăn cản nữa, Ôn Tình vừa tìm vừa kêu: “A Ninh! A Ninh!”. Thanh âm thê lương, nhưng không người đáp lại. Chạy khắp cả hẻm núi cũng không thấy bóng dáng em trai, Ôn Tình túm lấy vài tên đốc công hỏi: “Mấy hôm nay có đưa tới mấy Ôn gia tu sĩ không? Trong đó có một người nói lắp ba lắp bắp, các ngươi có trông thấy hắn không? Ai trông thấy hắn?”

Vài đốc công ngơ ngác nhìn nhau, tên cầm đầu cợt nhả nói: “Tất cả các tù binh ở đây đều là tu sĩ Ôn gia, mỗi ngày đều có người mới đưa tới. Đều ở đây…”

Ngụy Vô Tiện nói: “Đều ở đây?”

Tên đốc đầu* chỉ cười dài.

(*trưởng nhóm đốc công)

Ngụy Vô Tiện nói: “Được rồi. Ta tạm coi như còn sống đều ở đây. Vậy thì số khác đâu?”

Thân thể Ôn Tình lung lay.
“Số khác” đối lập với “sống”, hiển nhiên chỉ có “Chết”.

Đốc đầu không dám nhiều lời, đành phải nhắm mắt dẫn bọn họ tới một mảnh rừng hoang phía sau khe núi. Hắn không dám một thân một mình tự đối mặt với Ngụy Vô Tiện, lệnh cho hơn bảy tám thuộc hạ khác cũng đồng thời đuổi theo, lố nhố mà dẫn đường.

Ở nơi sâu trong rừng hoang, vứt ngổn ngang hơn mười cái bọc hình người. Có cái đã bốc mùi thối rữa tanh tưởi. Với việc này Ngụy Vô Tiện tập mãi đã thành quen, Ôn Tình thì hoàn toàn không để ý nổi. Bọn họ lật tung trong đống xác một hồi, đã nhanh chóng lật tới Ôn Ninh mắt vẫn trợn trừng.

Mạn sườn Ôn Ninh bị đánh lõm xuống ở bên, vệt máu nơi khóe miệng đã khô cứng thành nâu sậm, không hề động đậy.

Ôn Tình vẫn chưa hết hy vọng, run rẩy bắt mạch cho hắn.

Gắt gao bắt một hồi, rốt cục òa một tiếng bật khóc.

Vẻ mặt khi khóc của nàng vặn vẹo, khuôn mặt vốn ngọt ngào nhăn nhúm một cục, trở nên rất xấu, rất khó coi. Thế nhưng khi một người thật sự đau lòng tới tận cùng, thì tuyệt đối chẳng tài nào khóc cho dễ coi được.

Trước thi thể cứng đờ của người em trai duy nhất, sự cao ngạo nàng kiên trì giữ vững đã không còn manh giáp.

Ngụy Vô Tiện đứng sau lưng nàng, không nói lời nào.

Dọc đường bôn ba, Ôn Tình nói với hắn rất nhiều chuyện. Sau Xạ Nhật Chi Chinh, tình cảnh của bọn họ càng ngày càng gian nan, bất kể có từng tham chiến hay không, bất kể có từng giết người hay chưa, mỗi ngày mỗi nơi đều buộc phải bị người ta theo dõi, tùy thời tùy chỗ bị người sắp đặt, bị người quát tháo.

Ôn Tình và Ôn Ninh có một người anh họ đã tạ thế, bà ngoại của người anh họ này cũng bị tính thành một trong số “Ôn cẩu dư nghiệt”. Tuy rằng bởi vì tuổi tác bà quá cao, không cần làm khuân vác như tù binh khác, nhưng lại có biện pháp dày vò khác đối với bà. Chính là bắt bà mỗi ngày vác bên người cờ chiến Ôn Gia bị xé đến thủng rách tả tơi, trên quệt dấu gạch chéo to đùng đỏ lòm đi tới đi lui, tiến hành tự làm nhục bản thân, gọi tên mỹ miều là “Tự kiểm điểm”.

Người anh họ lúc còn sống có con trai độc nhất khoảng chừng mới hai ba tuổi, thân thiết nhất chính là bà ngoại, không rời bà cụ ra được lại không thể không ai chăm sóc, bà đành phải dùng vải buộc đứa cháu ngoại vào cõng trên lưng. Một cụ già lẩy bà lẩy bẩy, một đứa bé trên lưng bà ù ù cạc cạc. Một già một trẻ, cố hết sức vác cờ thật cao bên người, còng lưng mà đi qua đi lại bên đường, đi hai bước nghỉ một lát hạ cờ xuống, thấy có người đến gần lại vội vàng vác cờ lên, chỉ sợ bị người phát hiện rồi la rầy làm khó dễ.

Ngày ấy Kim Tử Huân săn đêm, đuổi theo một con dơi chúa tám cánh tới vùng đất giam giữ bọn họ ở một góc Kỳ Sơn.

Con dơi chúa tám cánh kia xuất quỷ nhập thần lại tính tình hung hãn, khi ẩn núp thì tìm không ra, không ẩn núp thì lại không đối phó nổi. Kim Tử Huân đang nôn nóng, đúng lúc gặp vài môn sinh Ôn gia tiến đến kiểm tra dị tượng. Kim Tử Huân coi bọn họ là mồi dâng đến cửa, bất kể tốt xấu bắt bọn hắn đeo triệu âm kỳ lên dẫn dụ công kích.

Ôn Tình luyện y, môn sinh của nàng đi theo nàng cho tới bây giờ chỉ cứu người mà không giết người. Ôn Ninh càng bởi tính tình nhút nhát cũng không dám thu nhận môn đồ thô bạo, thuộc hạ đều là tu sĩ đàng hoàng chất phác không khác lắm so với hắn, chưa bao giờ làm ra việc hại người gì. Một nhánh này của bọn họ cũng chỉ còn lại có hơn mười người. Ôn Ninh thấy môn sinh dưới quyền gặp nguy hiểm đến tính mạng, đuổi tới lắp ba lắp bắp mà giảng đạo với Kim Tử Huân, đang cà kê dê ngỗng* thì con dơi chúa tám cánh chạy mất, Kim Tử Huân trong cơn giận dữ ra lệnh cho thuộc hạ bắt hết bọn họ đi.

Mấy ngày nay Ôn Tình chạy đến suýt phát điên, nhưng vẫn đã đến chậm, cả em trai cũng không được gặp một lần cuối.

Ôn Tình khóc rất dữ, lặng im bất tỉnh.

Ngụy Vô Tiện đỡ nàng từ dưới đất lên, để nàng tựa vào ngực mình. Nhắm mắt lại, sau một lát mới mở, nói: “Người này do ai giết.”

Giọng hắn ôn hoà, tựa hồ không hề nổi giận mà như đang tự hỏi gì đó. Tên đốc đầu kia thầm cảm thấy may mắn, mạnh miệng nói: “Ngụy công tử, lời này ngài cũng chớ nói lung tung, ở đây cũng đâu ai dám giết người, hắn là tự mình lao động không cẩn thận từ vách núi lăn xuống ngã chết.”

Ngụy Vô Tiện nói: “Không ai dám bậy bạ giết người? Thật sao?”

Vài đốc công đồng loạt thành khẩn thề thốt nói: “Thiên chân vạn xác!”

“Tuyệt không nói dối!”

Ngụy Vô Tiện mỉm cười, nói: “À. Ta biết rồi.”

Chợt hắn chậm rãi nói tiếp: “Bởi vì là Ôn cẩu, Ôn cẩu không phải người. Nên nói “Ở đây không ai dám bậy bạ giết người” là ý này, đúng không?”

Mới nãy trong lòng đốc đầu vừa vặn đang nghĩ câu này, bỗng bị hắn vạch trần tâm tư, sắc mặt trắng bệch. Ngụy Vô Tiện lại nói: “Hay là các ngươi thực sự nghĩ, ta sẽ không phân biệt được một người chết như thế nào?”

Đám đốc công im bặt, rốt cục bắt đầu phát hiện ra đại sự không ổn, lờ mờ có ý thối lui.

Ngụy Vô Tiện giữ nụ cười không đổi, nói: “Tốt nhất là các ngươi lập tức thành thật giao nộp ra, là ai giết tự mình đứng ra. Bằng không, ta cứ chỉ tiện tay thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Toàn bộ giết sạch, tất cả ở đây sẽ không để ai lọt lưới.”

Da đầu bọn chúng tê dại, lưng phát lạnh. Đốc đầu ấp úng nói: “Vân mộng Giang thị và Lan Lăng Kim Thị trước mắt đang qua lại thân thiết, Ngụy công tử ngài cũng không thể…”

Nghe vậy Ngụy Vô Tiện liếc hắn một cái, kinh ngạc nói: “Ngươi rất có dũng khí. Này là đe dọa ta?”

Đốc đầu vội nói: “Không dám không dám.”

Ngụy Vô Tiện nói: “Nếu các ngươi không chịu nói, vậy thì để chính hắn tới xác nhận đi.”

Như đợi câu này của hắn đã lâu, một bóng người đen ngòm cứng ngắc đứng dậy.

Bạn đang đọc Truyện Ma đạo tổ sư – Chương 69 -> 71: Tương ly

Xem mục lục truyện ma đạo tổ sư – các chương khác tại đây

Truyện Ma đạo tổ sư