[MĐTS] Chương 66 -> 68: Trù mâu

Cô vợ trẻ kia nói khẽ: “Di Lăng lão tổ, Di Lăng lão tổ… Từ bé ta đã nghe kể chuyện về người này, vốn tưởng rằng “không nghe lời sẽ bảo Di Lăng lão tổ trở về tìm ngươi, bắt ngươi cho quỷ ăn” đều là lời người lớn lừa gạt con nít giỡn chơi, ai ngờ lại có người này thật, đã vậy còn trở về nữa chứ.”

Anh chồng trẻ: “Đúng đấy. Ta vừa nghe nói tới đào mộ đã nghĩ ngay tới hắn. Quả nhiên không sai, trong thành đều xôn xao bàn tán.”

Đối với việc mình bị cột chung một chỗ với “đào mộ”, ngoài chịu trận Ngụy Vô Tiện cũng chẳng còn cách nào khác.

Người vợ trẻ kia lại nói: “Chỉ mong hắn hiểu câu oan có đầu, nợ có chủ. Hắn muốn báo thù rửa hận thì đi mà tìm những kẻ tu tiên kia mà báo thù rửa hận. Chứ tuyệt đối đừng gieo vạ vào nhà của người bình thường chúng ta.”

Chồng nàng nói: “Chuyện này ai mà nói chắc được? Hắn là một tên ma đầu khát máu, mất hết tính người thật đấy. Lúc hắn giết một hơi hơn ba ngàn người ở Kỳ Sơn, ta còn rất nhỏ nhưng vẫn nhớ mãi, khi ấy không chỉ là những tiên nhân tu huyền kia đâu, mà cả gia đình bình thường cũng sợ hắn.”

Nụ cười của Ngụy Vô Tiện dần héo đi.

Hắn vốn nổi hứng nghe cặp vợ chồng trẻ này rảnh rảnh rỗi rỗi tán gẫu việc nhà, nhưng giữa lúc ấy đầu hắn bỗng như trở nên nặng quá nghìn cân, chẳng ngẩng lên nổi, không tài nào nhìn thấy biểu cảm lúc này trên mặt Lam Vong Cơ.

Sau đó đôi vợ chồng này nói những gì, một câu hắn cũng không nghe thấy. Chẳng biết đã qua bao lâu, hắn mới sực tỉnh lắng tai nghe ngóng, đôi vợ chồng nhà nông nọ vậy mà đã đánh thức con mình dậy, bê cơm với đồ ăn tới bày trong sân bắt đầu dùng bữa tối rồi. Mà từ đầu tới cuối Lam Vong Cơ vẫn không nhúc nhích, lại càng không nhắc nhở hắn. Ngụy Vô Tiện nghĩ bụng: “Như vậy cũng tốt. Bọn họ ngồi ăn trong sân, giờ tự dưng chui ra chẳng phải sẽ dọa chết bọn họ luôn sao? Hoặc không trốn ngay từ đầu, giờ trốn sau đống cỏ khô nghe trộm hồi lâu mới đi ra, thấy thế nào cũng đáng ngờ, cũng nguy hiểm cả.”

Đúng vào lúc này, có tiếng rít gào hết sức kinh khủng vọng tới từ bên ngoài nông trại.

Một nhà ba người trong sân vốn đang cười nói gắp rau ăn cơm, bị tiếng rít bất thình lình này doạ sợ đến độ vứt cả bát, A Bảo òa khóc. Người chồng trẻ nói: “Đừng sợ! Đừng sợ!”

Không chỉ có bọn họ sợ, đến cả Lam Vong Cơ lẫn Ngụy Vô Tiện cũng hơi giật mình. Cuối cùng Lam Vong Cơ cũng nhấc chân lên, định đứng dậy. Ngụy Vô Tiện vốn cũng tưởng là yêu ma quỷ quái gì đó mò tới cửa, thứ ở ngoài gào thét thêm hai tiếng, hắn thầm giật mình, lập tức đè Lam Vong Cơ trở lại dùng khẩu hình nói: “Đừng nhúc nhích.”

Hai mắt Lam Vong Cơ hơi trừng, nhưng nghe theo không động đậy. Trong sân, người chồng trẻ kia nói: “Nàng bế A Bảo cẩn thận, ta ra ngoài xem thử là thứ gì!”

Vợ hắn cuống quýt: “Không không không, Nhị ca ca, Nhị ca ca bọn muội đi chung với ngươi.”

A Bảo nói: “Cha, con muốn đi với người!”

Anh chồng trẻ: “A Bảo, vào trong với mẹ con đi. Con ở nhà đóng thật chặt hết cửa sổ, bảo vệ mẹ con, biết chưa?”

Hắn đưa hai mẹ con vào phòng đóng chặt cửa, bước tới cạnh đống cỏ khô rút bồ cào lên, rồi đi ra khỏi sân. Lúc này hai người mới có thể chạy ra.

Bọn họ nhảy qua tường đất từ hướng khác, nhẹ nhàng đáp đất. Nằm bò sau đống rơm rạ lâu như thế, tóc và dây buộc trán gọn gàng sạch sẽ của Lam Vong Cơ dính không ít sợi rơm vàng, nhưng y vẫn cứ một vẻ nghiêm túc, dường như chưa nhận ra. Ngụy Vô Tiện vươn tay gỡ từng cọng từng cọng xuống giúp y, nói: “Đi thôi.”

Lam Vong Cơ: “Tại sao.”

Cái y hỏi, là tại sao không đi theo chủ nhà nông ra ngoài coi. Tiếng gào kia vừa nghe đã biết đó là thứ tà ma, nếu để chủ nhà nông kia đối phó một mình e là sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng Ngụy Vô Tiện lại nói: “Khỏi phải coi. Là Ôn Ninh.”

Đúng lúc đó, ở phương xa lại vang tiếng rít gào. Đầu mày Lam Vong Cơ khẽ nhướn, Ngụy Vô Tiện nói chắc nịch: “Đúng, chính là hắn. Khỏi phải lo, có lẽ là thấy chúng ta vào cửa cả buổi rồi mà vẫn chưa thấy ra, lại không dám đi bừa vào nên mới há miệng gào mấy tiếng ấy mà. Chúng ta tới đằng trước đợi đi.”

Bọn họ đi trước một đoạn, quả nhiên không bao lâu sau Ôn Ninh đã theo tới.

Ngụy Vô Tiện cười nói: “Ôn Ninh à, đã nhiều năm không cất giọng, ngươi kêu thiệt là ngày càng đáng sợ đó. Thanh thế uy mãnh.”

Ôn Ninh bất đắc dĩ nói: “Công tử, dù sao thì ta cũng là hung thi. Hung thi kêu… Đều thế này cả.”

Ngụy Vô Tiện vỗ vỗ vai hắn, nói: “Kêu hay lắm, giải vây cho bọn ta. Lại giúp thêm chuyện nữa đi.”

Ôn Ninh: “Mời nói.”

Ngụy Vô Tiện: “Nhìn chung quanh đây thử xem chỗ nào có mồ mả đông đúc không. Hơn nữa, nhất định phải là phần mộ mới vừa bị đào lên không lâu ấy.”

Ôn Ninh cảm ứng vô cùng nhạy với âm khí, nghe vậy trợn mắt để lộ đôi tròng trắng dữ tợn, nghiêng đầu nhìn vài hướng, sau khi xem xét xong con ngươi đen nhánh lại rơi xuống hốc mắt, tay phải nghiêng chỉ, nói: “Bên này.”

Ba người đi theo hướng hắn chỉ một đoạn, tới một cánh rừng hoang. Quả nhiên trong rừng tụ tập đến hai mươi, ba mươi ngôi mộ đất, bia đá có bia gỗ cũng có, tuổi tác đều lâu đời, xiêu xiêu vẹo vẹo, dường như đất phía sau các tấm bia mộ đều bị đào một hố.

Này cũng coi như là hiện tượng kỳ lạ, nhưng cảnh tượng ấy đối với Di Lăng lão tổ mà nói thì thật sự không mấy ngạc nhiên. Thành thật mà nói, mấy chuyện thế này hồi trước hắn làm không hề ít. Cái lần nổi tiếng nhất chính là vào giai đoạn giữa của trận đánh Xạ Nhật, hắn xới ba tấc đất lật phơi đáy cả cái nghĩa trang nhiều đời tổ tiên Kỳ Sơn Ôn Thị, chế tất cả thi thể thành quỷ tướng.

Mà mỗi lần giết một tên tu sĩ Ôn gia, hắn đều luyện tất cả thành con rối, tiếp đó sai khiến bọn chúng đi tàn sát chính người thân của chúng khi còn sống.

Trong trận đánh Xạ Nhật, nhắc tới những sự tích này thì đều khiến lòng người phấn khởi, khen không dứt miệng. Thế nhưng, khi trận Xạ Nhật ấy trôi qua ngày càng xa, người ngoài nhắc đến, lại là sự khinh thường khiếp sợ hơn mà thôi. Không riêng gì người ngoài, mà chính bản thân hắn ngẫm lại, cũng cảm thấy mình quá đáng.

Thêm vào mấy ngày trước hắn mới bị vạch trần thân phận, nên chẳng trách người ta vừa nghe nói có kẻ trắng trợn đào mộ khắp nơi thì đều nghĩ là do Di Lăng lão tổ làm ra.

Ngụy Vô Tiện thở dài, nói: “Nhìn xem còn chút bộ phận nào sót lại không. Tìm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Ba người chia nhau ra, cẩn thận xem xét từng cái hố bị bới tung.

Đa số huyệt mộ đã bị bùn đất vùi lấp trở lại hơn phân nửa, cần phải động tay dọn dẹp, quật lên lần nữa. Lam Vong Cơ rút Tị Trần, kiếm khí vừa ra bùn đất tung bay, sau chỉ trong một hồi coi như cực nhanh đã đào xong một huyệt. Nhưng y vừa quay đầu, Ôn Ninh đứng phía sau y đã cố gắng nâng khoé miệng cứng ngắc lên, nặn ra một nụ cười, nói: “… Lam công tử, cần giúp một tay không? Bên ta đào xong rồi.”

Lam Vong Cơ liếc nhìn phía sau hắn, một loạt hố đất tối om, đống đất chất lên vừa cao vừa gọn gàng.

Ôn Ninh duy trì “nụ cười”, nói thêm: “Ta thường làm chuyện này. Có kinh nghiệm. Nhanh.”

Còn rốt cuộc là ai bảo hắn “thường làm chuyện này”, khỏi cần nói cũng biết.

Lặng im chốc lát, Lam Vong Cơ nói: “Không cần. Ngươi đi giúp…”

Chữ “hắn” còn chưa nói ra, y chợt phát hiện Ngụy Vô Tiện vốn chẳng nhúc nhích gì, vẫn ngồi chồm hỗm ở bên yên tâm thư thái nhìn hai người bọn họ đào mộ. Thấy ánh mắt hỏi tội của Lam Vong Cơ, bấy giờ hắn mới đứng dậy, nói: “Đừng nhìn ta như vậy mà. Chẳng phải trong tay ta không có món đồ nào, linh lực lại thấp hay sao? Thuật nghiệp* cũng có cái chuyên môn, đây là sự thật. Đào mộ, hắn nhanh nhất.”

*Đại khái là kỹ thuật nghề nghiệp, mà chả biết biên hẳn ra thì thế nào nữa…

Hắn tới bên Lam Vong Cơ, cúi đầu nhìn cái hố Lam Vong Cơ dùng Tị Trần đào ra kia. Chỉ thấy một cái quan tài thô sơ không nắp chôn bên trong. Ván quan tài rất mỏng, nắp thì đã nát tươm cả ra. Ngụy Vô Tiện ngồi xổm bên mép hố, cầm lấy vài miếng nắp quan tài sứt mẻ cẩn thận ngó một hồi, đưa cho Lam Vong Cơ, nói: “Mộ này không phải bị người đào ra.”

Lam Vong Cơ nhận lấy mảnh gỗ, liếc mắt nhìn. Bên hông mảnh vỡ nắp quan tài có hai đường xước thật dài.

Ngụy Vô Tiện làm động tác “cào”, nói: “Móng tay. Là thi thể tự vùng dậy bước ra khỏi quan tài của mình.”

Nhìn mấy ngôi mộ rỗng khác, không có ngoại lệ, đều không phải lực từ bên ngoài phá mà là phá từ trong ra.

Thế nhưng, phong thuỷ của cánh rừng hoang này đâu có chỗ nào đặc biệt, cũng không phải nơi hung sát, không đủ để tự nhiên tạo thành hung thi. Tình huống cũng không đặc thù như khu nghĩa địa ở Lịch Dương Thường thị, chết thảm vì diệt môn cả một nhà, toàn bộ nghĩa địa đều có oán khí đầy đủ.

Nhiều khả năng là có yếu tố bên ngoài thúc đẩy chúng hóa hung thi.

Lam Vong Cơ ra kết luận: “Kim Quang Dao đang thí nghiệm Âm Hổ phù.”

Lúc ở Nghĩa thành, Tô Thiệp dùng truyền tống phù mang thi thể Tiết Dương đi, tất nhiên đã tìm thấy Âm Hổ phù khiếm khuyết được phục hồi như cũ trên người Tiết Dương, dâng cho Kim Quang Dao. Ngụy Vô Tiện chậm rãi gật đầu, nói: “Không thể chờ đợi được nữa mà thí nghiệm Âm Hổ phù vào ngay lúc này, e rằng chẳng mấy chốc nữa sẽ có hành động lớn.”

Lam Vong Cơ: “Điều tra?”

Ngụy Vô Tiện: “Điều tra. Dù sao thì tới Mạt Lăng cũng chưa chắc tìm được đầu mối nào có ích, chi bằng bắt đầu ngay tại đây.”

Để xác định phải chăng ở mỗi nơi mộ bị phá đều có tình huống như vậy, hôm sau, Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ rời khỏi nơi hoang vu hẻo lánh ấy, đi tới thành trấn gần đó nhất.

Trấn nhỏ này không phồn hoa lắm, cũng chẳng có thế gia trú trấn ở đây, nên không phải lo kiểm soát nghiêm ngặt. Sau khi vào trấn, Lam Vong Cơ nói với Ngụy Vô Tiện: “Chia nhau ra.”

Mấy ngày qua hầu như làm gì Ngụy Vô Tiện cũng ở cùng một chỗ với Lam Vong Cơ, tự dưng bảo phải chia nhau ra hành động, hắn hãy còn ngẩn người, có chút không quen. Vừa định cười nói: “Chia nhau ra hỏi ngươi hỏi được à, đừng giống như lần trước”, nhưng đang lúc đó chợt hiểu ra.

Chia nhau ra hành động chỉ là mượn cớ. Lam Vong Cơ thế này là đang chừa cho hắn một khoảng không gian, để hắn nói chút chuyện không tiện để y nghe với Ôn Ninh.

Lam Vong Cơ đi rồi, Ngụy Vô Tiện đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng y, tuy lòng cảm kích, nhưng cúi đầu suy nghĩ một hồi vẫn không gọi Ôn Ninh ra.

Sau khi trở về từ lần hiến xá nọ, hắn vẫn chưa có cơ hội trọn trọn vẹn vẹn mà trò chuyện dông dài với Ôn Ninh một phen, không chỉ bởi đủ thứ trùng hợp suốt ngày cắt ngang, mà cũng bởi hắn thật sự không nghĩ ra mình nên nói gì, nói thế nào với Ôn Ninh.

Bởi vì chẳng hề tồn tại bất cứ hiểu lầm nào cả. Thứ hiểu lầm này, thành thật tâm tình với nhau một phen, mở lời mà nói với nhau, là có thể thấu hiểu rõ ràng, ngươi ổn ta cũng ổn.

Nhưng trên đời này, nhiều hơn cả chính là nan đề khó giải.

Chính hắn còn không muốn nhắc lại, thì nói cái gì với Ôn Ninh mới được?

Ngụy Vô Tiện thở dài một hơi, thầm nghĩ: “Vả lại đối với mình lúc này, rối bời về quá khứ… Vẫn chẳng xoắn xuýt bằng vụ đoạn tụ có truyền nhiễm thông qua hiến xá hay không.”

Đi điều tra một vòng quanh trấn hỏi vài nhà có mộ bị phá, trong lòng Ngụy Vô Tiện đã nghĩ ra ngọn nguồn, đang chuẩn bị hội hợp với Lam Vong Cơ, lơ đễnh tạt ngang con ngõ nhỏ, chợt thấy một tên bận đồ đen đeo kiếm vèo cái bay vụt qua trong ngõ hẻm.

Hắn dừng phắt lại, lập tức lặng im không tiếng động* đuổi theo.

(*một cụm thành ngữ)

Trên mặt tên áo đen kia là một cụm sương đen dày đặc, không nhìn rõ ngũ quan!

Hắn vốn tưởng rằng Tô Thiệp bị hắn tóm đúng lúc đang tiến hành chuyện gì đó không thể cho ai biết, ai ngờ đuổi theo vào ngõ nhỏ, qua khúc quanh vừa nhìn lại, lại phát hiện có tận hai người mặt sương!

Ngụy Vô Tiện lập tức lách người trở về ngõ.

Vùng Giang Nam có hẻm nhỏ đan xen nhau dày đặc như đan lưới, vô cùng có lợi cho việc tiềm hành. Ngụy Vô Tiện xuyên qua đường tắt rắc rối phức tạp, khi thì truy đuổi lúc thì ẩn náu bám theo ngay phía sau, vẫn chưa bị hai tên mặt sương kia phát hiện. Hắn tranh thủ giành giật đủ loại kẽ hở để quan sát, cảm thấy chiều cao lẫn cân nặng của hai tên mặt sương này đều khác xa tên đào mộ mà bọn hắn trông thấy lần trước, khá là cường tráng chứ không phải kiểu thân hình thon thả như Tô Thiệp.

Xem ra cũng không phải chính chủ, mà là tiểu lâu la thuộc hạ của chính chủ.

Nhưng thực lực của hai tên lâu la này cũng không hề tầm thường, Ngụy Vô Tiện chỉ theo hơi gần hơn chút một tên mặt sương trong đó như bắt được động tĩnh cực kỳ bé nhỏ này, đột ngột quay đầu lại.

Vừa lúc Ngụy Vô Tiện cũng mất kiên nhẫn, không muốn bám gót thêm nữa, định bụng giải quyết nhanh gọn, tay đã đè lên trên sáo trúc bên hông, chỉ cần bọn chúng động đậy tí thôi, hắn sẽ triệu hoán Ôn Ninh ngay lập tức, giải quyết xong lại trở về tụ họp với Lam Vong Cơ.

Nhưng đợi hồi lâu, không biết hai kẻ kia thế nào mà lại không đuổi đến đây, trái lại châu đầu rỉ tai nhau vài câu rồi sóng vai nghênh ngang nhắm hướng ngược lại mà đi.

Ngụy Vô Tiện thầm giật mình hoài nghi: “Rõ ràng bọn chúng phát giác có người đang bám theo, tại sao không lại đây?”

Ngẫm nghĩ chốc lát, hắn vòng qua chỗ rẽ, bắt đầu lao nhanh trong con ngõ nhỏ hẹp đó, vừa đi trong đầu vừa nhanh chóng suy đoán ý đồ của hai tên mặt sương này. Hai bên ngõ nhỏ đều là nhà dân, trên tường đá gắn một cánh cửa gỗ đóng kín, chỗ này đều là gia đình bình thường. Lúc hắn vội vã đi qua ngôi nhà thứ sáu, thì một cánh cửa gỗ thình lình mở vào bên trong, một đôi tay kéo mạnh hắn vô cửa!

Lẽ nào hai tên mặt sương kia mai phục trong cánh cửa này?!

Cửa mở rồi lại đóng, tốc độ người kia kéo hắn vào cực nhanh, nhưng phản ứng của Ngụy Vô Tiện còn nhanh hơn, hắn vốn định trở tay bẻ gãy cánh tay tên này, nhưng lại lập tức nhận ra đối phương không phải tên mặt sương như hắn tưởng, mà là một thanh niên toàn thân mặc áo bào trắng.

Trên áo bào của thanh niên này thêu gia văn nhà nào đó, hẳn là con cháu thế gia nhà ai rồi, lúc này hai mắt đỏ ửng, cả người run lẩy bẩy, động tác hoảng loạn, sau khi kéo vào hắn lập tức bóp cổ Ngụy Vô Tiện, nhỏ giọng uy hiếp: “Đừng lên tiếng!”

Ngụy Vô Tiện lập tức xác nhận: “Tên này chắc chắn không nhận ra mình.”

Tuy là uy hiếp, nhưng trong mắt Ngụy Vô Tiện, khắp người tên con cháu thế gia này đều là sơ hở, không hề có sức uy hiếp. Hắn bất giác mất hứng phản kháng, nhưng lại muốn xem xem rốt cuộc thì người này tính làm gì. Thế là, hắn phối hợp theo cùng run rẩy, vừa run vừa dạt dào tình cảm nói: “… Đừng… Đừng giết ta!”

Mắt của tên con cháu thế gia này trợn muốn nứt ra: “Câm miệng! Không phải đã bảo ngươi đừng lên tiếng hay sao! Lỡ đâu bị phát hiện ta đòi mạng ngươi ngay!”

“Lỡ đâu bị phát hiện”? Hắn đang trốn tránh ai?

Ngụy Vô Tiện nghe lời câm miệng, người này thở hổn hển mấy hơi, nói: “Cởi đồ ra!”

Ngụy Vô Tiện: “Hả?”

Người này nói: “Bớt nói nhảm! Ngươi có cởi hay không?”

Ba chữ “cởi quần áo” này vốn hết sức hư hỏng, nhưng vẻ mặt và giọng điệu của người này lại vừa hung dữ vừa nôn nóng, làm người ta hoàn toàn không tài nào nghĩ tới chỗ hấp dẫn. Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Phải chăng hắn đang trốn hai tên mặt sương kia, trốn vào trong con ngõ trống trong khu dân cư rồi, lại lo hai tên ở ngoài vẫn chưa đi, bèn túm đại ai đó vào đây định đổi quần áo rồi tiện thể chạy trốn?”

Ngụy Vô Tiện: “Đại ca, ta cởi quần áo cho ngươi xong, còn ta thì sao đây?”

Người này bực mình nói: “Đã bảo ngươi bớt nói nhảm đi rồi mà! Ngươi mang đồ ta vào, xông ra ngoài, chạy về phía bên phải. Ta cảnh cáo ngươi, thành thành thật thật làm theo lời ta bảo, bằng không ngươi cứ chờ xem!”

Hoá ra không chỉ muốn đổi đồ thôi, mà còn muốn tìm kẻ chết thay dẫn hai tên mặt sương kia đi giúp hắn.

Ngụy Vô Tiện lập tức thu cái vẻ mặt sợ hãi lại, khẽ cười đang định mở miệng, ai ngờ người này muốn trốn đến cuống lên, hoàn toàn không chú ý tới vẻ mặt kỳ lạ ấy của hắn, vươn tay ra túm, không chút để tâm mà kéo áo ngoài hắn xuống. Đúng lúc ấy, cửa viện thình lình mở tung. Lam Vong Cơ đứng ở cửa, một tay cầm Tị Trần, tay còn lạ giữ yên tư thế đẩy cửa, lặng thinh nhìn cảnh này.

Ngụy Vô Tiện bay lên cho tên con cháu thế gia kia một đạp hôn mê bất tỉnh xong, loáng cái đã lưu loát mặc đồ vào, nói: “Cảnh này có phải hơi dễ khiến người ta hiểu lầm không?”

Ôn Ninh đứng sau Lam Vong Cơ, ló đầu ra, yên lặng gật gật.

Ngụy Vô Tiện cười cười, nói ngắn gọn việc hắn mới vừa trông thấy cho hai người, thắt chặt lại vạt áo, ngồi xổm xuống lay tên con cháu thế gia kia tỉnh lại. Lực một đạp kia của hắn không nhẹ, lay một lúc lâu, cái người ngã ra đất này mới mơ màng tỉnh lại, nhìn lần một, trông thấy Ngụy Vô Tiện với nét mặt ôn hòa ngay phía trên tầm nhìn, trong mắt hãy còn đầy vẻ mê man. Nhưng nhìn lần hai, lại nhìn thấy Lam Vong Cơ lạnh lùng ở bên cạnh, giật mình một cái rồi lập tức tỉnh táo hoàn toàn: “Hàm Quang Quân?!”

Suy cho cùng, trong tiên môn thế gia, không có ai nhận ra khuôn mặt Mạc Huyền Vũ, nhưng lại không ai không nhận ra Hàm Quang Quân Lam Vong Cơ.

Tên con cháu thế gia này lại quay phắt đầu sang, nhìn lần ba, quả nhiên trông thấy Ôn Ninh với gương mặt gỗ*, kêu thảm thiết: “Quỷ tướng quân!”

*gốc là 木, vừa là gỗ vừa mang nghĩa hiền lành. Cơ mà vì Ninh em nó là hung thi nên cơ mặt bị đơ, chắc đoạn này tg nói em nó mặt đơ như gỗ =.,=”

Cuối cùng, hắn run lẩy bẩy chỉ vào Ngụy Vô Tiện mà rằng: “Ngươi, ngươi chính là… Di Lăng lão tổ Ngụy Vô Tiện?!”

Ngụy Vô Tiện nhìn một loạt phản ứng của hắn từ đầu tới đuôi, buồn tẻ chán phèo nói: “A, nét mặt đủ kiểu sợ hãi, kinh ngạc thốt lên đầy vẻ không thể tin nổi quen thuộc này, qua bao nhiêu năm, hình thức quen thuộc vẫn thế kia chẳng hề đổi thay. Không sai, ta chính là Di Lăng lão tổ Ngụy Vô Tiện.”

Ôn Ninh lại yên lặng gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Tên con cháu thế gia kia xụi lơ dưới đất, hất đầu lên, nhắm mắt lại, nói: “Đã như vậy… Các… Các ngươi cho ta thống khoái đi!”

Ngụy Vô Tiện trắng trợn chế nhạo: “Mới vừa rồi còn đe doạ bảo ta đổi quần áo với ngươi, dẫn dụ kẻ địch đi giúp ngươi, giờ ngược lại khí phách đòi thống khoái?”

Tên con cháu thế gia kia bi tráng nói: “Dù sao thì cũng sẽ chết! Bắt ta tới Loạn Táng Cương luyện thành Hoạt thi, làm huyết tế, còn không bằng một đao giết ta đi, bớt được chút giày vò cỏn con!”

Ngụy Vô Tiện: “Ngừng. Ngươi nói “cũng”? “Cũng” là ý gì? Không chỉ một mình ngươi bị bắt? Bắt đến đâu? Loạn Táng Cương? Người mà ngươi trốn ban nãy là ai, có phải là hai tên mặt sương không?”

Tên con cháu thế gia nói: “Biết rõ còn hỏi, ngoài đám tay sai kia của ngươi ra thì còn có thể là ai? Giấu đầu lòi đuôi lén lén lút lút, không… Không dám ló mặt thật ra gặp người!”
Ngụy Vô Tiện nói với Lam Vong Cơ ở cạnh bên: “Coi đi. Lúc ta không hay biết, ta lại lòi ra thêm một mớ tay sai. Ta cũng không biết hoá ra sức hiệu triệu của mình lại mạnh đến như vậy.”

Hắn quay sang người kia, nghiêm túc nói: “Ta hỏi ngươi vài thứ. Có phải trong mắt các ngươi, “Di Lăng lão tổ” chính là một tổ chức thần bí, tổ chức này không gì không làm được, ngày nào cũng phát rồ, tất cả âm mưu đều đẩy hết lên người nó?”

Có lẽ tên con cháu thế gia này cảm thấy bị đại ma đầu mất trí bắt giữ rồi, chắc chắn sẽ chết, nhưng trước khi chết cũng phải anh dũng một phen, bỗng dưng trở nên dõng dạc, ầm ầm hùng hồn nói: “Ngụy Vô Tiện, ngươi bắt nhiều con cháu thế gia như thế, ngươi tưởng các gia tộc lớn sẽ để mặc ngươi hoành hành hay sao? Cuối cùng cũng sẽ có ngày, ngươi và những bè lũ giáo chúng tà ma kia đều sẽ bị báo ứng! Lại như mười ba năm trước…”

Lời còn chưa dứt, Ôn Ninh bất ngờ ra tay, bóp lấy cổ hắn ta.

Những tơ máu màu đen trên cổ hắn kia, lại xuôi theo tĩnh mạch bò lên trên má, con ngươi liên tục co rút, quả thật quá dữ tợn doạ người!

Lam Vong Cơ thấy Ôn Ninh nóng nảy, Tị Trần rời vỏ nửa tấc, đề phòng hắn làm hại đến tính mạng người ta thật. Ngụy Vô Tiện thì lại nói: “Ôn Ninh, thả hắn xuống.”

Đứng im chốc lát, Ôn Ninh ném mạnh tên con cháu thế gia này xuống đất.

Ngụy Vô Tiện cười khẩy: “Bè lũ giáo chúng tà ma? Ngươi có biết số thuộc hạ dưới tay ta nhiều nhất là bao nhiêu không, biết trên Loạn Táng Cương có bao nhiêu tà đảng giáo chúng không? Tiền bối của ngươi nói sao với ngươi? Ba mươi ngàn? Năm mươi ngàn? Có muốn ta nói thật không? Chưa tới một trăm người!”

Tên con cháu thế gia này bị Ôn Ninh bóp đến mặt mày đỏ rực, ho khan liên tục, Ngụy Vô Tiện lại nói: “Còn Hoạt thi, đã nói rất nhiều lần rồi, thứ ăn hại cấp thấp kia, ta đây không luyện!”

Dứt lời, hắn bổ một chưởng, vỗ cho tên con cháu thế gia kia bất tỉnh.

Dừng một chút, Ngụy Vô Tiện ngẩng đầu lên nói: “Hai tên mặt sương kia cố ý thả gã chạy. Lúc ta theo dõi, rõ ràng bọn chúng đã phát hiện ra ta, nhưng lại cố hết sức không để ý. Quán nửa là coi ta là người này, cố ý thả. Đây là ý đồ gì?”

Lam Vong Cơ: “Tiết lộ tin tức.”

Tiết lộ tin Di Lăng lão tổ trở về thế gian, đào xác khắp nơi, bắt người về Loạn Táng Cương luyện thành Hoạt thi, chuẩn bị huyết tế. Mặc kệ thật hay giả, tin tức và bầu không khí như thế, đã bao phủ khắp nơi rồi.

Ngụy Vô Tiện nói: “Mục đích để lộ tin tức này là gì? Nếu như chỉ vì hãm hại ta, thì vở kịch trên đài Kim Lân đã đủ rồi, trong Huyền môn vốn ai ai cũng hận ta thấu xương, cần gì phải làm điều thừa?”

Lam Vong Cơ: “Danh chính ngôn thuận dẫn đầu các đại thế gia đến Loạn Táng Cương.”

Sau đó, tiến hành trận vây quét Loạn Táng Cương lần hai.

Ngụy Vô Tiện lắc đầu, nói: “Dường như chỉ có mỗi lời này giải thích được, nhưng tiến hành trận vây quét lần hai thì có ích lợi gì? Vây quét ta ư? Nhưng hiện giờ ta đâu có ở Loạn Táng Cương, còn Kim Quang Dao sao lại có thể dám chắc sau khi ta nhận được tin tức, thì nhất định sẽ đến Loạn Táng Cương? Lỡ đâu ta không đi, gom đồ bỏ trốn thì sao đây? Hắn dẫn một đống gia tộc lớn có nhỏ có vồ hụt, chẳng phải là uổng công vô ích hay sao?”

Dù có nghĩ thế nào, nói tóm lại đây cũng không phải chuyện tốt lành gì.

Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy quyết định tiếp theo trong mắt đôi bên.

Hắn chậm rãi đứng dậy, nói: “Loạn Táng Cương phải không? Đúng lúc đã nhiều năm rồi chưa trở lại.”

Có người dám giương oai ngay trên địa bàn của hắn, tưởng chủ nhân không ở nhà là có thể làm xằng làm bậy hay sao?

Hạ quyết định xong, Ngụy Vô Tiện với Lam Vong Cơ liền đổi tuyến đường, không đi Mạt Lăng nữa, nhắm hướng Di Lăng mà xuất phát.

Ngụy Vô Tiện ngồi xếp bằng trên con lừa, vừa lắc lư vừa nói: “Còn chưa tới Mạt Lăng lại muốn đi Di Lăng, bôn ba mệt nhọc, khi nào mới đến cuối đây.”

Lam Vong Cơ nắm dây thừng, lẳng lặng mà đáp: “Cuối cùng cũng sẽ có ngày yên ổn.”

Ngụy Vô Tiện khẽ động lòng: “Ừ, cuối cùng cũng sẽ có ngày yên ổn.”

Tán gẫu vài câu, hắn lại trông như thờ ơ nói: “Hàm Quang Quân, nói tới, ngươi dự định quy ẩn lúc nào?”

Thân hình Lam Vong Cơ ở phía trước hơi dừng lại một chút, dường như suy tư, Ngụy Vô Tiện nói: “Quy ẩn rồi định làm những gì đấy?”

Sau một hồi yên lặng, Lam Vong Cơ đáp: “Vẫn chưa nghĩ tới.”

Từ khi thấy đôi vợ chồng trẻ chuyện trò việc nhà nọ, Ngụy Vô Tiện vẫn không kiềm được mà tưởng tượng, nếu chuyện này có ngày yên ổn thật, mai sau quy ẩn, hắn muốn tìm một nơi non xanh nước biếc thưa thớt người ở, xây một căn nhà lớn, sẵn tiện xây luôn một căn bên cạnh cho Lam Vong Cơ nữa. Mỗi ngày ăn hai món một canh, đương nhiên, tốt nhất là Lam Vong Cơ làm cơm, không thì cũng chỉ có thể ăn của hắn làm thôi, sổ sách thì tốt nhất cũng giao tất cho Lam Vong Cơ quản. Thậm chí dáng dấp Lam Vong Cơ mặc quần áo vải, ngực với đầu gối có mảnh vá, mặt không chút cảm xúc ngồi bên bàn gỗ tự tay làm, đếm từng đồng từng đồng tiền một, đếm xong lại vác cuốc ra ngoài làm việc hiện lên trước mắt hắn, còn hắn thì… Hắn thì… Hắn thì làm gì?

Ngụy Vô Tiện nghiêm túc ngẫm nghĩ coi mình nên làm gì, người ta nói có kiểu người củi gạo dầu muối, rồi dệt vải cày bừa, như vậy cũng chỉ còn thừa lại dệt vải. Nghĩ tới dáng điệu mình bắt chéo chân ngồi trước máy dệt mà phát hoảng, vẫn nên để mình vác cuốc đi thôi, bảo Lam Vong Cơ dệt vải mới khá là hợp. Ban ngày đánh cá trồng trọt, ban đêm xách kiếm ra ngoài săn đêm, trảm yêu trừ ma, thiệt tốt đẹp. Chán quá thì vờ như vốn không có chuyện quy ẩn này, vào đời lần nữa cũng vậy. Nhưng thật ra, vẫn khác nhau một chút…

Lam Vong Cơ thình lình nói: “Chút cái gì?”

Ngụy Vô Tiện: “Hả?”

Hắn mới nhận ra, mình vậy mà lại nói câu cuối cùng ra miệng mất, lập tức nghiêm mặt nói: “Ta nói, Tiểu Bình Quả hơi khác với đồng loại của nó chút.”

Tiểu Bình Quả quay đầu, ra sức khạc một ngụm nước bọt.

Ngụy Vô Tiện vỗ lên cái đầu lừa của nó một phát, kéo hai cái tai dài của nó, nghĩ bụng: “Mình bị bệnh thiệt rồi à? Hay là đoạn tụ có thể truyền nhiễm thông qua cơ thể thật? Bằng không thì tại sao mấy ngày qua mình cứ luôn cảm thấy… Đến cả giấc mơ hão kia cũng một lời khó mà nói hết. Quy ẩn, Lam Trạm muốn quy ẩn cũng phải là chuyện tám mươi hay một trăm năm sau lận, hơn nữa cũng đâu nhất định phải ở sát vách mình chứ? Lại còn làm cơm cho mình, trồng trọt giúp mình, quản lý sổ sách thay mình, dệt vải cho mình? Không đúng, quên mất trồng trọt là việc của mình… Này là cái gì với cái gì đây… Y có phải vợ mình đâu chứ!”

Hắn tỉ mỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lam Vong Cơ, lại vì vậy mà sinh ra chút tiếc nuối kỳ lạ: “Người như vậy, lại không phải vợ mình, ài…”

Lúc hai người đến thị trấn nhỏ trước Loạn Táng Cương Di Lăng, thì đã cách biến cố Kim Lân đài năm ngày.

Trong lúc ấy, hắn cũng từng nghiêm túc suy xét, rốt cuộc thì lần đi lên núi này là đúng hay sai, nếu đúng lúc gặp phải các đại thế gia đến đây vây quét, khăng khăng vu khống đó là hắn rồi dẫn người tới bắt, thì nên làm gì đây?

Kết luận là, có tới hay không, có cứu hay không và hắn có mặt ở đây hay không, cũng đều có thể khẳng định, không có gì khác nhau. Nếu cứ nhất định phải nói khác đi, thì cũng chỉ khác ở chỗ “chạy tội” và “bị bắt ngay tại trận” mà thôi. Nói thế nào thì người cũng đều bị bắt lên trên núi của hắn cả rồi, dù sao chăng nữa hắn cũng trốn không khỏi cái tội danh này.

Chạy tới trước cứu lấy người bị bắt, không chừng còn có thể cứu vãn được chút ít hình tượng, túm vài tên mặt sương tới rồi từ từ tra hỏi sau.

Tóm lại phải làm một lần dứt điểm.

Trên đường đi có ghé qua trấn nhỏ ở Di Lăng, Ngụy Vô Tiện chỉ cảm thấy đầy tai là giọng nói quê hương, làm tinh thần sảng khoái, cực kỳ thân thiết, rõ ràng không mua đồ, nhưng vẫn cứ không nhịn được mà mở miệng dùng tiếng địa phương bắt chuyện với tiểu thương ven đường. Nói đến hài lòng thoả dạ, bấy giờ mới quay người lại nói: “Hàm Quang Quân, chắc ngươi còn nhớ cái trấn này nhỉ.”

Lam Vong Cơ khẽ gật đầu: “Còn nhớ.”

Ngụy Vô Tiện cười nói: “Biết chắc là trí nhớ ngươi tốt hơn ta mà. Ngay ở cái trấn này nè, ngày trước tụi mình có gặp nhau một lần. Đúng lúc đụng phải ngươi tới Di Lăng săn đêm, ta nói muốn mời ngươi ăn cơm, còn nhớ vụ này không?”

Lam Vong Cơ: “Còn nhớ.”

Ngụy Vô Tiện: “Cơ mà xấu hổ quá, cuối cùng vẫn là ngươi trả tiền, ha ha!”

Hắn chỉ cười vài tiếng rồi dừng.

Không dừng lại lâu, bọn họ nhanh chóng băng qua cái trấn nhỏ này.

Loạn Táng Cương toạ lạc ở một nơi sâu trong cụm núi Di Lăng.

Dường như bị oán niệm sâu nặng ngấm dần, cành lá và rừng cây trên đồi núi này đều một màu đen kịt. Tường cao hơn trượng xây từ chân núi lên, trên mặt tường khắc chi chít chú văn, đề phòng người hoặc thứ không phải người ra vào.

Bức tường chú bao vây toàn bộ Loạn Táng Cương sớm nhất là do gia chủ đời thứ ba của Kỳ Sơn Ôn thị dựng lên, bởi không cách nào lọc sạch oán linh có xu thế dời núi lấp biển nơi đây, đành phải lùi lại mà cầu việc khác, chọn cách bao vây ngăn chặn nó. Tường phía này đã từng bị Ngụy Vô Tiện làm sập một lần, bức hiện nay, là do Lan Lăng Kim thị dẫn người tới, xây dựng gia cố thêm cái mới.

Nhưng lúc bọn họ đến, lại phát hiện một quãng tường cao thật dài đã bị sập thêm lần nữa.

Ngụy Vô Tiện để con lừa hoa dưới chân núi, ba người bước qua bức tường nát, men theo đường núi đi lên trên. Không bao lâu sau, đã trông thấy một pho tượng thú đá không đầu.

Pho thú đá này nặng hơn ngàn cân, canh giữ đường núi đã nhiều năm, cây mây bò đầy quanh thân, rêu rải rác khắp các chỗ trũng. Đầu thú bị người lấy rìu nặng bổ xuống, vứt ở nơi cách đó không xa, đập nát bét như đang thị uy. Mặt cắt còn mới tinh, để lộ ruột đá trắng phau. Đi thêm đoạn nữa, lại gặp phải một pho khác cũng bị bổ, lần này là từ đầu đến chân chia thành hai nửa.

Ngụy Vô Tiện đoán cái là biết ngay, mấy thứ này chắc chắn chính là Thạch thú trấn sơn do chúng gia đặt ở huyệt vị phong thuỷ trên Loạn Táng Cương sau khi hắn chết năm xưa. Loại thú đá này có khả năng trấn âm trừ tà, yêu cầu kỹ thuật cực cao, giá thành cũng hết sức đắt đỏ. Giờ đây e là tất cả đã bị người phá huỷ, thiệt là phung phí của trời.

Ngụy Vô Tiện với Lam Vong Cơ sóng vai đi vài bước, tình cờ quay đầu lại, thấy Ôn Ninh đứng bên pho thú đá nọ, cúi đầu bất động, bèn nói: “Ôn Ninh? Ngươi đang nhìn cái gì vậy?”

Ôn Ninh chỉ chỉ cái bệ của thú đá.

Pho thú đá này đặt nằm trên một cọc gỗ thấp tròn thô to. Bên cạnh cọc gỗ thấp đó là ba cái cọc gỗ nhỏ hơn, thấp hơn nằm rải rác, dường như từng bị lửa đốt, đều cháy đen cả.

Ngụy Vô Tiện không biết nên thở dài, hay là nên lặng thinh nữa.

Hắn vốn không có ý trở về chốn cũ.

Trong cuộc đời Ngụy Vô Tiện có hai quãng thời gian dằn vặt nhất, đều trải qua ngay ở nơi đây. Hắn đã biết trước, trở lại Loạn Táng Cương, nhất định sẽ trông thấy những thứ này, chẳng thể tránh khỏi. Biết rõ không cách nào phôi phai, là làm chuyện vô ích, nhưng ánh mắt vẫn không dằn được mà bắt đầu kiếm tìm ở nơi gần mấy cây cọc gỗ.

Ôn Ninh lần tới di tích kia nhanh hơn hắn, bước sang, hai đầu gối khuỵ xuống, năm ngón tay cắm sâu vào trong đất, nắm một vốc bùn đất lên, cầm trong lòng bàn tay.

Hắn nhỏ giọng nói: “… Tỷ tỷ.”

Một luồng gió lạnh cuốn qua, biển cây xáo xạc kêu vang, hệt như ngàn vạn tiếng nói nho nhỏ đang thì thào với nhau.

Lam Vong Cơ: “Lên núi?”

Ngụy Vô Tiện: “Tìm hiểu thực hư trước đã.”

Hắn quỳ một chân lên đất, cúi người, nhẹ nhàng thì thầm câu gì đó với mặt đất dưới thân. Bỗng nhiên, có một nơi trên mặt đất hơi gồ lên.

Như đoá hoa trắng xám nở rộ trong đất bùn màu đen. Một cánh tay xương chầm chậm chui từ dưới đất lên.

Cánh tay xương dùng dằng yếu ớt giương lên được non nửa, Ngụy Vô Tiện duỗi một tay ra nắm chặt lấy nó, đè cơ thể xuống thấp hơn, mái tóc dài trượt xuống khỏi vai, che khuất một bên mặt hắn.

Hắn đưa môi đến gần cánh tay xương ấy, nhỏ giọng thủ thỉ, sau đó lặng im, hệt như đang lắng nghe gì đó, một lát sau, hơi gật đầu, cái tay kia co cụm lại như một nụ hoa, chui xuống nền đất.

Ngụy Vô Tiện đứng dậy, phủi bùn đất dưới thân, mặt lộ vẻ khó hiểu: “Lục tục mấy hôm đã bắt hơn trăm người, ở trên đỉnh đồi, đều còn sống. Thế nhưng, kẻ bắt người đã xuống núi rồi.”

Bắt người lên, nhưng chính kẻ đó lại xuống núi, thật là quái lạ.

Lam Vong Cơ nói: “Còn sống là tốt.”

Ngụy Vô Tiện: “Đúng, còn sống là tốt.”

Đi lên trên nữa, nghênh đón họ là một vài phòng ốc đổ nát.

Đa số những căn phòng này đều rất nhỏ, cấu trúc đơn giản, thậm chí thô sơ, vừa nhìn đã biết là người thường vội vã ở ngoài dựng nên. Có cái đã bị đốt cháy đến độ chỉ còn lại cái khung, có cái sụp nguyên cả căn về một phía, cái bảo tồn hoàn hảo nhất, thì cũng đã bị vỡ nát hết nửa bên. Cái nào cái nấy đều như u linh áo quần rách rưới, ngắc ngoải chịu gió thổi mưa dầm mười mấy năm không người chăm sóc, lặng im quan sát người từ dưới núi lên đây.

Từ sau khi lên núi, bước chân của Ôn Ninh vẫn hết sức nặng trĩu, lúc này đây, hắn đứng trước một gian nhà, bước chân không di chuyển nữa.

Bởi vì, đây là một gian nhà do chính tay Ôn Ninh dựng nên.

Trước khi hắn rời khỏi, gian nhà này vẫn còn vẹn toàn. Tuy đơn sơ nhưng lại là một nơi tốt đẹp để che mưa chắn gió, là nơi mà người hắn quý trọng, người mà hắn quen biết ở lại.

“Cảnh còn người mất”, tốt xấu gì vật vẫn còn đó, nhưng trong hoàn cảnh này, ngay cả nhìn vật nhớ người, cũng không thể làm được.

Ngụy Vô Tiện nói: “Đừng nhìn nữa.”

Ôn Ninh: “… Ta đã nghĩ tới từ lâu rồi. Chẳng qua chỉ muốn xem thử, có thứ gì còn lại không thôi…”

Lời còn chưa dứt, trong gian nhà đổ nát, bỗng nhiên có bóng người lắc lư đứng dậy.

Bóng người này nhắm hướng ngoài phòng mà lảo đảo đi tới, một nửa khuôn mặt thối rữa lộ dưới ánh nắng nhạt. Ngụy Vô Tiện vỗ tay một cái, bộ tẩu thi này hoàn toàn không phát giác điều gì bất thường, lúc bấy giờ Ngụy Vô Tiện mới lùi lại vài bước, nói: “Đã bị Âm Hổ phù khống chế.”

Con rối xác đã thần phục hắn, sẽ không bị Âm Hổ phù khống chế. Cũng y như vậy, con rối xác đã bị Âm Hổ phù thao túng, cũng sẽ không nghe theo mệnh lệnh của hắn. Quy tắc chính là: Tới trước được trước.

Ôn Ninh một bước tiến lên, gầm gừ vặn đầu nó xuống. Tiếp sau đó, là từng hồi tiếng gào truyền đến từ bốn phương tám hướng, trong rừng cây tối đen, có hơn năm mươi bộ tẩu thi chầm chậm bước ra.

Những tẩu thi này nam nữ già trẻ không đồng đều, đại đa số đều còn rất mới, trên người mặc áo liệm, quá nửa chính là những thi thể thất tán khắp nơi dạo gần đây. Lam Vong Cơ lật đàn cổ, tiện tay gẩy, tiếng đàn tràn ra bốn phía như sóng gợn, ép bầy tẩu thi vây quanh bọn họ nhoáng cái khuỵ gối quỳ thành một vòng. Hai tay Ôn Ninh nhấc một nam thi vô cùng cao lớn lên, quẳng nó ra ngoài vài trượng, kẹt luôn trên cành một gốc cây, ngọ ngoạy không thôi. Ngụy Vô Tiện nói: “Đừng lằng nhằng với chúng nó nữa, lên núi!”

Ba người vừa đẩy lùi xác vừa lên núi, chẳng biết rốt cuộc mấy ngày qua Kim Quang Dao đã cầm Âm Hổ phù điên cuồng triệu bao nhiêu tẩu thi, mà sóng này nối tiếp sóng kia, càng trèo lên trên gần đỉnh đồi, số lượng càng đông đúc, càng nhiều hơn nữa. Rừng cây tối đen cao chọc trời, tiếng đàn vút lên tận mây, bầy quạ bay loạn. Hai canh giờ sau, cuối cùng bọn họ cũng được chút rảnh rỗi để nghỉ ngơi, xác nhận bốn phía không còn làn sóng tẩu thi nào nữa, lúc này Ngụy Vô Tiện mới ngồi lên một con thú đá trấn sơn bị hư hại, thở một hơi.

Lam Vong Cơ thu đàn, rút một thanh trường kiếm từ trong tay áo ra, đưa cho hắn.

Ngụy Vô Tiện nghiêng đầu nhìn, chính là Tuỳ Tiện. Hoá ra Lam Vong Cơ vẫn luôn thu nó trong tay áo Càn Khôn.

Hắn cúi đầu nhìn Tuỳ Tiện, cười nhận lấy nó, nói: “Cảm ơn.”

Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, chăm chú nhìn lưỡi kiếm trắng loá ấy một hồi, lại quả quyết cắm nó vào lại, đeo ở bên hông, không hề có ý sử dụng nó.

Thấy thế, Ôn Ninh nghiêng đầu. Lam Vong Cơ thì lại nhìn hắn chằm chằm, Ngụy Vô Tiện giải thích: “Đã nhiều năm không dùng tới kiếm, không quen.”

Đỡ đầu gối ngồi một lúc, Ngụy Vô Tiện đứng dậy, ba người lại đi lên trên vài bước, cuối cùng cũng trông thấy một đại điện sắp ngã mà không ngã, sắp đổ mà không đổ.

Loạn Táng Cương là chiến trường thời cổ.

Nghe đâu vào thời cổ, ngọn núi này không gọi là Loạn Táng Cương, mà nó là một ngọn tiên sơn nổi danh nơi hải ngoại. Từng có một phái tu tiên lớn tiếng tăm lừng lẫy tọa lạc nơi đây. Người đứng đầu phái các đời có khả năng hô mưa gọi gió, hơn nữa còn thân kiêm chức vị quốc sư. Giữa tông môn thường xuyên có ác đấu, kẻ đứng đầu thống trị phái tàn bạo đẫm máu, sau tiểu quốc cũng vì gã mà bị xâm phạm, cả nước bị diệt, trải qua chém giết dài đến mấy chục năm, cuối cùng ngọn núi này cũng biến thành Địa ngục nhân gian, tên trước kia cũng chôn vùi vào bụi, chỉ còn sót lại ba chữ “bãi tha ma*”, vì vậy người đời đều khắc ghi trong lòng.

*tên Hán là Loạn Táng Cương đó = v =

Đại tông môn cực thịnh một đời, nay cũng chỉ còn lại toà Phục Ma điện đổ nát hoang tàn chống chọi trăm nghìn năm qua do vị quốc sư ban đầu nọ xây dựng. Tuy Phục Ma điện này trải qua trăm năm mưa quật gió lùa, hơn phân nửa đã tường đổ ngói vỡ, nhưng vẫn có thể nhìn ra thời gian huy hoàng hưng thịnh năm đó. Đỉnh mái cao ngất, cột trụ chọc trời, cũng coi như khí thế rộng lớn. Thế nhưng, toàn bộ nó đều nghiêng ngả.

Người ta nói Loạn Táng Cương là một ngọn núi xác, đầy khắp núi đồi, chọn đại một nơi cắm xẻng đào xuống cũng có thể bới lên được một kẻ đã chết, lời ấy không giả. Cũng chính vì nguyên nhân đó, trong núi thường có Thực Thi Giáp qua lại. Thực Thi Giáp cũng chính là Xuyên Sơn Giáp hấp thu yêu khí, ngấm dần rồi yêu hoá, bởi lấy thi thể cà oán khí của xác nên đào thi thể trong đất lên ăn, dẫn đến việc trên Loạn Táng Cương nhiều hố nhiều lỗ, bên dưới đáy Phục Ma điện gần như bị đào thấu, chất đất tơi xốp, nền móng không ổn, một bên đã hãm sâu xuống đất từ lâu.

Bọn họ vốn tưởng càng đi lên sẽ càng gay go, ai ngờ tới gần đỉnh đồi rồi, lại không có tẩu thi quấy rối. Càng như vậy, lại càng khiến người ta không yên lòng. Ngụy Vô Tiện không nhịn được nảy sinh lòng cảnh giác: “Cứ đơn giản xông thẳng một đường như thế, không khỏi có hơi quá dễ dàng.”

Suy nghĩ của ba người đều giống nhau, cẩn thận tiềm hành, áp sát bên ngoài điện nhưng không xông vào trong ngay, mà dò xét tình hình bên trong điện từ phía ngoài trước.

Phục Ma điện này rất là rộng rãi, chứa đựng ngàn người cũng không thành vấn đề. Có hơn trăm người tay chân đều bị Khổn tiên tác trói chặt, dồn thành đống ở giữa đại điện.

Hơn trăm người này đều là môn sinh có cấp bậc khá cao hoặc là con cháu thế gia trực hệ. Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Bắt hết đám con cháu tâm can bảo bối của những thế gia này tới đây, trận vây quét lần hai này chắc chắn phải có. Chỉ có điều…”

Chỉ có điều không biết, lần này, Giang Trừng có phải lại là người dẫn đầu hay không thôi.

Bỗng nhiên, một thiếu niên ngồi dưới đất nói: “Ta nói này, lúc đó ngươi không nên chỉ đâm hắn một kiếm, sao ngươi không dứt khoát kéo cổ hắn xuống luôn?”

Giọng hắn rất nhỏ, nhưng Phục Ma điện lại hết sức trống trải, vừa mở miệng ra là ong ong vọng về, căn bản chẳng cần nghe trộm cũng có thể rõ rõ ràng ràng. Nghe tiếng, lúc này Ngụy Vô Tiện mới chú ý tới, thiếu niên vẻ mặt lạnh lẽo nặng trĩu ở bên cạnh tên con cháu kia, chính là Kim Lăng!

Kim Lăng không hề liếc mắt nhìn gã lấy một cái, cúi đầu im lặng.

Một thiếu niên sợ hãi nói: “Bọn chúng đi đã gần hai ngày rồi… Rốt cuộc chúng muốn gì đây? Muốn giết hay muốn lóc thịt… Hay cho một cái thống khoái.”

Tên con em lên tiếng đầu tiên kia nói: “Còn thế nào nữa? Chắc chắn là muốn làm như với Ôn gia trong hồi trận Xạ Nhật ấy, luyện chế chúng ta thành con rối xác của hắn, lại dùng chúng ta đối phó với người nhà của chúng ta, khiến bọn họ không xuống tay được, để họ tự giết lẫn nhau.” Gã cắn răng nói: “Tà ma! Rõ là đê tiện! Thứ vô nhân tính…”

Kim Lăng bỗng lạnh lùng thốt: “Ngươi câm miệng cho ta!”

Tên con cháu kia ngạc nhiên nói: “Ngươi bảo ta câm miệng? Ý ngươi là gì đây?”

Kim Lăng: “Ý gì à? Ngươi điếc hay bị ngu thế, nghe không hiểu tiếng người hả? Câm miệng, chính là bảo ngươi đừng có ồn ào nữa!”

Bị trói hai ngày, tên con cháu kia đã gắt gỏng cả người từ lâu, cả giận nói: “Ngươi dựa vào cái gì bảo ta câm miệng?!”

Một giọng nói trẻ măng cũng coi như bình tĩnh khác vang lên: “Hiện chúng ta đang bị trói ở đây, không biết tẩu thi đầy bên ngoài kia chừng nào sẽ xông vào. Những lúc thế này các ngươi vẫn muốn cãi nhau?”

Lam Tư Truy thế mà cũng bị bắt tới.

Tên thiếu niên bị kêu câm miệng kia nói: “Là nó nổi điên trước! Sao, ngươi chửi thì được nhưng không cho người khác chửi hả?! Kim Lăng, hừ, ngươi tưởng ngươi là ai? Ngươi tưởng Liễm Phương Tôn là tiên đốc, thì sau này ngươi cũng vậy? Ta cứ không ngậm miệng đó, ta coi ngươi…”
Kim Lăng đột nhiên nhào cả người tới, cụng đầu vào gáy gã, cái tên con cháu kia đau đến độ kêu gào, mắng: “Muốn đánh hả, ta hầu! Ông đây đang nén giận. Ngươi là cái thứ có mẹ sinh nhưng không có mẹ nuôi!”

Nghe xong câu này, Kim Lăng càng điên tiết hơn nữa, bị trói không tiện ra tay, hắn liền xài cùi chỏ với đầu gối, liên tục ra đòn đập cho đối phương áu áu gào lên. Nhưng hắn chỉ có một mình, còn tên thiếu niên kia ấy thế mà lại là kẻ thường ngày đều là tiền hô hậu ủng, chúng bạn bè vừa thấy gã chịu thiệt, lập tức réo lên: “Ta tới giúp ngươi!” Đồng loạt xông tới. Lam Tư Truy ngồi ở gần đó, thân bất do kỷ bị bọn họ cuốn vào dòng lũ quần ẩu, hồi đầu còn gượng gạo khuyên nhủ “bình tĩnh, bình tĩnh cả đi”, nhưng sau khi bị trúng mấy đòn cùi trỏ, hắn đau đến độ cau mày suốt, mặt ngày càng đen, quát to một tiếng, dứt khoát gia nhập hỗn chiến luôn.

Ngụy Vô Tiện với Lam Vong Cơ đều không nhìn nổi, đưa mắt liếc nhau, xác định trong ngoài Phục Ma điện này hẳn là không có cạm bẫy, Ngụy Vô Tiện dẫn đầu nhảy lên trên bậc thềm trước điện Phục Ma, quát: “Giải tán, giải tán hết đi!”

Một tiếng quát này của hắn, vang vọng trong điện Phục Ma, gần như chấn điếc cả tai. Các thiếu niên quấn vào thành một cục ngẩng đầu nhìn sang, Lam Tư Truy trông thấy bóng người quen thuộc bên cạnh hắn, vui vẻ gọi: “Hàm Quang Quân!”

Bên cạnh có kẻ hoảng sợ nói: “Ngươi mừng cái gì? Bọn chúng… Bọn chúng cùng một giuộc đó!”

Ngụy Vô Tiện bước vào Phục Ma điện, rút Tuỳ Tiện ra khỏi vỏ, sẵn tay vứt ra sau, một bóng người chợt hiện, tiếp lấy kiếm, chính là Ôn Ninh.

Đám con cháu thế gia này lại kêu gào quỷ quỷ một trận: “Quỷ quỷ quỷ quỷ tướng quân!”

Ôn Ninh vung Tuỳ Tiện, chém một kiếm về phía Kim Lăng, Kim Lăng cắn răng nhắm chặt mắt lại, ngờ đâu toàn thân thả lỏng, Khổn tiên tác đã bị lưỡi kiếm Tuỳ Tiện chém đứt.

Ôn Ninh đi quanh điện, chặt đứt Khổn tiên tác. Con cháu thế gia được hắn mở trói trốn không xong mà ở cũng không được, trong có Di Lăng lão tổ, quỷ tướng quân và kẻ phản bội chính đạo – Hàm Quang Quân, ở ngoài thì có vô số tẩu thi gầm gừ chờ ăn, khó cả đôi đường, đành phải co ro ở một góc đại điện, mắt láo liên nhìn chằm chằm vào Ôn Ninh mặt đơ đi tới đi lui.

Lam Tư Truy ở đầu bên kia lại mặt mày sáng rỡ, nói: “Mạc… Nguỵ tiền bối. Ngươi tới cứu bọn ta đấy ư? Không phải ngươi phái người bắt bọn ta tới đâu nhỉ?”

Tuy là câu nghi vấn, nhưng đầy mặt cậu đều là vẻ mừng rỡ và tin tưởng hoàn toàn, lòng Ngụy Vô Tiện ấm áp, ngồi xổm xuống xoa đầu cậu, vò mái tóc dù gặp rủi ro nhưng vẫn không cẩu thả ấy đến rối bời, nói: “Ta? Ta nghèo cỡ nào, đâu phải ngươi không biết, lấy đâu ra lắm tiền như thế để thuê người.”

Lam Tư Truy gật đầu lia lịa: “Ù. Ta biết mà! Ta biết tiền bối thật sự rất là nghèo mà!”

Ngụy Vô Tiện: “… Ngoan. Đối phương có bao nhiêu người? Chung quanh đây có mai phục không?”

Lam Tư Truy: “Đối phương có rất nhiều người! Đều dùng sương đen che chắn nên không thấy rõ mặt mũi, tước kiếm bọn ta, vứt bọn ta ở đây xong rồi bỏ đi, đã gần hai ngày rồi, cứ như muốn để bọn ta ở đây tự sinh tự diệt vậy. Hơn nữa, bên ngoài nơi này có rất nhiều tẩu thi! Thi thoảng lại nghe tiếng chúng nó kêu, cơ mà tạm thời tất cả không bước vào điện.”

Tị Trần “cheng” rời vỏ, cắt đứt Khổn tiên tác trói cậu.

Lam Vong Cơ thu kiếm vào vỏ, nói: “Làm tốt lắm.”

Ý là, cậu có thể giữ bình tĩnh, lâm nguy không loạn, còn tin tưởng họ, làm tốt lắm. Lam Tư Truy vội vàng đứng dậy, nghiêm chỉnh thắng tắp đứng quay về phía Lam Vong Cơ, còn chưa kịp lộ nụ cười, Ngụy Vô Tiện đã hì hì nói: “Đúng đó, làm tốt lắm, Tư Truy à, cả lũ sắp sửa đánh nhau cả rồi nhỉ.”

Mặt Lam Tư Truy đỏ ửng: “Việc, việc đó… Ban nãy thoáng kích động…”

Bỗng nhiên, Ngụy Vô Tiện nghe thấy tiếng bước chân nho nhỏ. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy Kim Lăng tay chân cứng đơ đứng phía sau bọn họ.

Lam Vong Cơ lập tức chắn trước người Ngụy Vô Tiện, Lam Tư Truy thì lại đứng đằng trước Lam Vong Cơ, dè dặt nói: “Kim công tử.”

Ngụy Vô Tiện đi ra từ phía sau hai người: “Các ngươi làm gì vậy? Người này chồng lên người kia.”

Vẻ mặt Kim Lăng rất là quái lạ, nắm đấm hết lỏng lại chặt, xiết rồi lại thả, dường như muốn nói lời gì đó, nhưng lại không mở miệng được, chỉ dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào bụng Ngụy Vô Tiện – nơi từng bị cậu đâm một kiếm.

Đương lúc đôi bên giằng co, đột nhiên, có một bóng người bị ném mạnh vào trong điện!

Ngụy Vô Tiện thụt lui vài bước, được Lam Vong Cơ đỡ lấy, chăm chú nhìn kỹ, nói: “Ôn Ninh?”

Ôn Ninh cựa mình nhảy lên, yên lặng xoay xương cánh tay bị thô bạo bẻ khớp trở lại, Ngụy Vô Tiện vời Lam Vong Cơ đồng thời quay người.

Chỉ thấy Giang Trừng thả lỏng tay đứng trước điện Phục Ma, ánh sáng của Tử Điện dưới tay hắn xì xì chạy vòng. Ban nãy chắc là Ôn Ninh bị một roi của hắn quất bay vào điện.

Thảo nào Ôn Ninh không có bất cứ ý đánh trả nào.

Giang Trừng lạnh lùng thốt: “Kim Lăng, lại đây.”

Kim Lăng nghẹn ngào gọi: “… Cậu!”

Trong rừng cây tối, tu sĩ nhiều nhà với trang phục khác nhau trên người chậm rãi đi ra. Càng tụ càng nhiều, đen nghịt một khoảnh, chen chúc kín kẽ, bao quanh vây chặt Phục Ma điện. Đếm sơ sơ, có đến hơn một, hai ngàn người.

Những tu sĩ này, gồm cả Giang Trừng, mặt mũi đều lộ vẻ mệt mỏi, toàn thân đẫm máu. Hơn một trăm tên con cháu thế gia bị trói hồi đầu kia nhao nhao lao ra khỏi điện Phục Ma, miệng gọi to: “Cha!” “Mẹ!” “Ca ca!” Chen vào trong đám người.

Giang Trừng lạnh lùng nói: “Kim Lăng, ngươi lề mề gì nữa mà còn không qua đây? Muốn chết phải không?”

Kim Lăng nhìn chung quanh, vẫn do dự chưa quyết định. Ngụy Vô Tiện tạm thời không rảnh để ý tới cậu, mắt đảo nhanh qua đám người, lại phát hiện vài nơi cực kỳ bất thường.

Lam Khải Nhân đứng trước đoàn người, trông vẻ già đi không ít, bên tóc mai đã xuất hiện từng sợi hoa râm.

Ông nhìn Lam Vong Cơ, nói: “Vong Cơ.”

Lam Vong Cơ nhỏ giọng: “Thúc phụ.”

Nhưng vẫn không đến đứng cạnh ông.

Lam Khải Nhân không thể hiểu rõ hơn được nữa, đây chính là câu trả lời kiên định không thể dao động của Lam Vong Cơ. Ông lắc đầu với vẻ mặt hết sức thất vọng, không định mở miệng khuyên nhủ thêm lần nữa.

Một tiên tử áo trắng phấp phới đứng ra, mắt rưng rưng lệ, nói: “Hàm Quang Quân, rốt cuộc ngươi bị làm sao? Ngươi… Ngươi không còn là ngươi nữa rồi, rõ ràng trước đây ngươi với hắn không đội trời chung, như nước với lửa. Rốt cuộc Di Lăng lão tổ đã dùng cách gì mê hoặc ngươi, khiến ngươi đứng phía đối lập bọn ta?”

Lam Vong Cơ không để ý đến nàng ta.

Tiên tử nọ không nhận được câu trả lời, đành phải tiếc nuối nói: “Là vậy sao… Uổng là danh sĩ.”

Ngụy Vô Tiện: “Các ngươi lại tới nữa rồi.”

Giang Trừng lạnh lùng nói: “Đương nhiên phải tới.”

Tô Thiệp lưng đeo đàn cổ Thất Huyền của gã, cũng đứng trước đoàn người, thản nhiên nói: “Nếu không có Di Lăng lão tổ vừa trở về đã lo thiên hạ không biết, gióng trống khua chiêng đào xác bắt người, vậy thì bọn ta cũng sẽ không quang lâm hang ổ của các hạ nhanh đến như thế đâu.”

Ngụy Vô Tiện: “Rõ ràng là ta tới đây để cứu mấy đứa con cháu thế gia này mà, sao các ngươi không cảm ơn ta, ngược lại còn lên án ta nữa?”

Không ít người phát tiếng cười nhạo, thầm nói: “Vừa ăn cướp vừa la làng”.

Ngụy Vô Tiện biết tỏng tranh cãi là phí công vô ích nên không quá vội vàng, cười khẽ, nói: “Cơ mà, lần các ngươi đến chiến này, hình như có hơi khó coi thì phải, thiếu mất hai vị đại nhân vật nha. Xin hỏi chư vị, việc quan trọng cỡ này, sao Liễm Phương Tôn và Trạch Vu Quân lại không tới?”

Tô Thiệp cười lạnh: “Hừ, hôm trước Liễm Phương Tôn và Trạch Vu Quân bị nhân sĩ không rõ ám sát ngay trên đài Kim Lân, hai người đều bị thương nặng, đến nay vẫn còn đang điều trị, ngươi cần gì phải biết rồi còn hỏi?”

Nghe nói Lam Hi Thần “bị thương nặng”, Lam Vong Cơ khẽ nhúc nhích, Ngụy Vô Tiện cũng giật mình trong lòng.

Đúng lúc này, bỗng nhiên có một giọng nói nho nhỏ: “Cha, con cảm thấy, có lẽ thật không phải do hắn làm đâu. Lần trước ở thành Nghĩa, là hắn đã cứu bọn con đó. Lần này con thấy hắn, hình như cũng là tới cứu bọn con…”

Theo tiếng nhìn sang, là một tên con cháu thế gia mới vừa nhào vào dưới sườn phụ thân mình, khuôn mặt trẻ đến độ hơi ngây thơ kia quả thật có chút quen quen. Nhưng mà, cha cậu ta đã lập tức quở mắng con trai mình: “Con nít đừng có nói lung tung! Ngươi có biết trường hợp này là gì không? Ngươi có biết kẻ đó là ai không!”

Thu ánh mắt về, Ngụy Vô Tiện ung dung nói: “Rõ ràng rồi.”

Từ khi bắt đầu hắn đã rõ ràng, dù hắn có nói gì, cũng đều không có ai tin tưởng hắn. Hắn phủ nhận, có thể sẽ bị áp đặt, hắn thừa nhận, có thể sẽ bị vặn vẹo.

Trước kia lời Lam Vong Cơ nói đúng là có sức nặng, nhưng sau khi lẫn vào với hắn, e rằng cũng đã trở thành mục tiêu công kích.

Vốn tưởng rằng tốt xấu gì bên thế gia kia cũng có một Lam Hi Thần trấn giữ, nên vẫn có thể hoà giải một phen, ai ngờ Lam Hi Thần lẫn Kim Quang Dao đều không có mặt. Nếu ý định ban đầu của Kim Quang Dao là hãm hại hắn, diệt hắn trong một lần, sao lại không đích thân ra trận?

Hắn không đến, nhất định là đã có kế hoạch khác âm hiểm hơn nữa. “Bị ám sát ở đài Kim Lân, hai người đều bị thương nặng” – có trời mới biết chân tướng ra làm sao!

Năm xưa khi vây quét Loạn Táng Cương lần đầu, Kim Quang Thiện chủ trì Lan Lăng Kim thị, Giang Trừng chủ trì Vân Mộng Giang thị. Lam Khải Nhân chủ trì Cô Tô Lam thị, Nhiếp Minh Quyết chủ trì Thanh Hà Nhiếp thị. Hai cái trước là lực lượng chính, hai cái sau có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Bây giờ gia chủ của Lan Lăng Kim thị chưa đến, chỉ phái nhân thủ nhận sự chỉ huy của Lam gia; Cô Tô Lam thị vẫn do Lam Khải Nhân điều khiển; Nhiếp Hoài Tang thay thế vị trí của đại ca gã, co ro trong đám người, nhưng đầy mặt vẫn là “ta chẳng biết cái gì hết”, “ta chẳng muốn làm cái gì hết”, “ta tới chỉ để gom đủ số”.

Chỉ có Giang Trừng, vẫn là Giang Trừng với lệ khí quanh thân, mặt đầy hung ác nham hiểm, đăm đăm nhìn hắn.

Thế nhưng. Ngụy Vô Tiện hơi nghiêng đầu, trông thấy người vẫn đứng bên cạnh hắn, người không hề tỏ ra do dự, càng không hề có ý lùi bước – Lam Vong Cơ.

Thế nhưng – lần này, hắn không còn một mình nữa.

Mấy ngàn tên tu sĩ nhìn chòng chọc vào trong, nhưng chỉ có một vị tuổi trung niên không dằn lòng nổi, nhảy ra, quát lên: “Ngụy Vô Tiện! Ngươi có còn nhớ ta không?”

Ngụy Vô Tiện thành thật đáp: “Không nhớ.”

Tên tu sĩ trung niên kia cười lạnh: “Ngươi không nhớ, nhưng chân ta thì nhớ!”

Gã lập tức vén áo lên, để lộ cặp chân giả làm bằng gỗ, nói: “Chân này của ta, là bị ngươi phế bỏ trong đêm ở thành Bất Dạ Thiên năm xưa. Cho ngươi nhìn, là để ngươi biết, trong đám người vây quét ngươi hôm nay, cũng có một phần lực của ta. Đạo trời tuần hoàn, báo ứng đúng lắm!”

Dường như là được gã khích lệ, một tu sĩ trẻ tuổi khác cũng đứng ra nói: “Ngụy Vô Tiện, ta không hỏi ngươi có nhớ hay chăng. Cha mẹ ta đều chết dưới tay ngươi, nợ máu ngươi thiếu quá nhiều, chắc chắn cũng không nhớ rõ hai cụ nhà ta. Thế nhưng, ta sẽ không quên! Cũng sẽ không tha thứ!”

Người thứ ba đứng ra, lần này, Ngụy Vô Tiện hỏi trước: “Ta từng hại ngươi tàn phế?”

Người này lắc đầu, Ngụy Vô Tiện lại hỏi: “Ta giết cha mẹ ngươi, diệt cả nhà ngươi?”

Người này lại lắc đầu. Ngụy Vô Tiện ngạc nhiên: “Vậy xin hỏi ngươi tới đây làm gì?”

Người này nói: “Ta cũng không có thù hận gì với ngươi. Ta tới đây tham chiến, chỉ là khiến ngươi rõ ràng: Kẻ coi trời bằng vung, người người muốn diệt trừ, dù có lấy bất cứ thủ đoạn không chính đáng nào, dù có bò ra khỏi mộ bao nhiêu lần, bọn ta cũng sẽ đưa ngươi trở lại. Không vì cái gì khác, chỉ vì hai chữ “công bằng”, vì một cái “nghĩa”!”

Mọi người nghe vậy, nhao nhao ủng hộ, tiếng hoan hô như sấm động, được cổ vũ gấp bội, người này nối tiếp kẻ kia dũng cảm bước ra, lớn tiếng tuyên chiến.

“Trong lần chặn giết Cùng Kỳ, con trai ta bị chó săn Ôn Ninh của ngươi cắt cổ mà chết!”

*Cùng Kỳ/穷奇: Là tên một loài thú trong truyền thuyết, tìm trên gg nhìn oai lắm =)))

“Bởi lời nguyền rủa ác độc của ngươi mà sư huynh ta toàn thân thối rữa, trúng cổ bỏ mình!”

“Không vì cái gì khác, chỉ vì chứng minh thế gian vẫn còn công lý, không thể dung thứ nhân nhượng cho tội ác!”

“Thế gian vẫn còn công lý, không dung thứ không nhân nhượng tội ác!”

Mỗi một gương mặt đều tràn trề nhiệt huyết sục sôi, mỗi một câu nói đều lời chính lẽ đáng, ai nấy cũng đều hiên ngang lẫm liệt, hùng hồn mạnh mẽ, căm phẫn trào dâng, hào hùng vạn trượng.

Không nghi ngờ gì nữa, việc bọn họ đang làm lúc này, là một nghĩa cử cao đẹp, là một hành động vĩ đại vinh quang.

Một trận thảo phạt của “Chính nghĩa” đối với “Tà ác” – đủ để lưu danh bách thế, vạn người ca tụng.

Giống như hắn đã từng.

Bạn đang đọc Truyện Ma đạo tổ sư – Chương 66 -> 68: Trù mâu

Xem mục lục truyện ma đạo tổ sư – các chương khác tại đây

Truyện Ma đạo tổ sư