[MĐTS] Chương 61 – 62: Phong Tà

“Aaaaaaaa–!!!”

Vương Linh Kiều hét lên, bật dậy khỏi giường. Ôn Triều đang ngồi đọc thư ở bàn đập bàn một cái bực mình, nói: “Đêm hôm khuya khoắt, ngươi lại gào cái quỷ gì vậy!”

Vương Linh Kiều chưa hoàn hồn mà thở hổn hển vài hớp, nói: “Ta… Ta mơ thấy cái thằng họ Ngụy kia, ta lại mơ thấy hắn!”

Ôn Triều nói: “Hắn bị ta ném vào Loạn Táng Cương cũng hơn ba tháng rồi. Sao mà ngươi vẫn còn mơ thấy hắn? Ngươi còn mơ đến mấy lần!”

Vương Linh Kiều nói: “Ta… Ta cũng không biết tại sao gần đây luôn mơ thấy hắn.”

Ôn Triều vốn đã đọc thư đến tâm phiền ý loạn, không rảnh mà đến với ả, càng không có lòng dạ nào xoa dịu ả như trước kia, sốt ruột nói: “Vậy ngươi đừng ngủ nữa!”

Ả xuống giường nhào tới bên bàn Ôn Triều nói: “Ôn công tử ta… Ta càng nghĩ càng thấy sợ a. Ta nghĩ… Có phải khi đó chúng ta đã phạm phải sai lầm lớn không?… Hắn bị ném vào trong Loạn Táng Cương có thể nào không chết không ha? Hắn có thể nào…”

Gân xanh nơi thái dương Ôn Triều co giật không ngừng, nói: “Làm sao được? Môn ta trước từng phái bao nhiêu nhóm tu sĩ đi quét sạch Loạn Táng Cương? Có nhóm nào trở về chưa? Hắn bị ném vào trong chỉ e bây giờ xác đã rữa đến thối um rồi.”

Vương Linh Kiều nói: “Chết rồi cũng rất đáng sợ! Nếu như hắn thực sự như hắn nói đó hóa thành lệ quỷ quay về tìm đến chúng ta…”

Ả nói vậy hai người đều nhớ lại hôm ấy, khuôn mặt Ngụy Anh lúc rơi xuống cái biểu tình đó không hẹn mà cùng rùng mình một cái.

Ôn Triều lập tức phản bác: “Chết rồi cũng không thể được! Người chết ở Loạn Táng Cương hồn phách cũng sẽ bị giam cầm ở đó. Ngươi đừng có tự hù dọa mình. Không thấy ta đang phiền não sao!”

Hắn vò thư báo trong tay thành một cục ném ra ngoài giọng oán hận, nói: “Xạ Nhật Chi Chinh cái gì, Xạ Nhật ccc* muốn bắn rơi mặt trời ư? Hoang tưởng!”

(Gốc là cẩu thỉ nghĩa là vớ vẩn bullshit nhưng dân ta thì k lấy chó chửi mà hay chửi bằng cớt/cẹc mạn phép viết tắt cho lịch sự…)

Vương Linh Kiều đứng dậy cẩn thận, rót cho hắn chén trà đắn đo mấy lời ton hót một hồi, trong lòng rồi mới nói giọng nịnh nọt: “Ôn công tử, mấy nhà bọn họ cũng chỉ có thể càn rỡ một thời gian thôi. Ôn tông chủ nhất định là có thể lập tức…”

Ôn Triều quát: “Ngươi câm miệng! Ngươi thì biết cái gì! Cút ra ngoài, đừng có đến làm phiền ta!”

Vương Linh Kiều trong lòng vừa uất ức vừa có chút oán hận, đặt chén trà xuống sửa sang lại tóc với sa y, bày ra vẻ thảo mai tươi cười đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa ả buông nụ cười trên mặt xuống, mở viên giấy trong tay ra. Nãy khi đi ra ả đã lặng lẽ nhặt lá thư Ôn Triều ném đi kia muốn xem xem cuối cùng là tin tức gì mà khiến hắn nổi giận như vậy. Ả không biết nhiều chữ lắm, lật qua lật lại xem một lát cuối cùng đoán ra phong thư này viết: Trưởng tử của tông chủ Ôn gia đại ca của Ôn Triều là Ôn Húc bị một trong mấy gia chủ cầm đầu gây loạn một đao chặt đầu còn bị đóng cọc thị uy trước trận địa!

Vương Linh Kiều ngây người.

Cô tô Lam thị bị đốt, Vân Mộng Giang thị bị diệt, còn vô số gia tộc lớn bé khác bị chèn ép đủ kiểu, kêu la phản kháng không phải là không có nhưng tới giờ mấy lời phản kháng đều nhanh chóng bị Kỳ Sơn Ôn thị trấn áp vì vậy ba tháng trước Kim Nhiếp Lam Giang bốn nhà kết đồng minh cầm đầu gây loạn dựng lên cái cờ hiệu “Xạ Nhật Chi Chinh” gì đó bọn họ đều chẳng để tâm.

Khi ấy Ôn tông chủ bèn lên tiếng. Trong bốn nhà này Lan Lăng Kim thị là cây cỏ đầu tường trước mắt thấy các nhà lòng đầy căm phẫn, đi chinh phạt gì đó hắn cũng tham gia theo một phần nhưng nếu liên tiếp thất bại sẽ nhanh chóng hiểu ra mình tự rước khổ vào thân, rồi không chừng lại phải lập tức về ôm đùi Ôn gia kêu cha gọi mẹ; Gia chủ Thanh Hà Nhiếp thị hữu dũng vô mưu, cứng quá dễ gãy không đủ sức dài lâu, không cần người khác động thủ sớm muộn gì cũng phải chết trên tay người nhà; Cô Tô Lam thị bị đốt sạch không còn manh giáp, Lam Hi Thần di dời tàng thư các rồi trở về kế vị gia chủ, hắn chẳng qua chỉ là một tiểu bối không gánh nổi việc lớn gì; Buồn cười nhất là Vân Mộng Giang thị cả nhà chết chết ráo tan tan tác chỉ còn sót lại một Giang Trừng tuổi nhỏ bằng Lam Hi Thần, một thằng oắt con chưa dứt sữa không có thủ hạ còn dám tự xưng gia chủ giương cờ chinh phạt một bên chinh phạt một bên kêu gọi môn sinh mới.

Nói ngắn gọn tám chữ: Không ra hồn, không biết tự lượng sức mình!

Toàn bộ người đứng về phía Ôn gia đều coi trận xạ nhật chi chinh này như một hồi tiếu lâm. Ai ngờ sau ba tháng tình thế lại hoàn toàn không tiến triển theo chiều hướng như bọn họ nghĩ!

Nhiều chỗ trọng yếu dạng như Hà Giang Vân Mộng thất thủ bị đoạt mất thì thôi đi. Giờ đây thậm chí cả trưởng tử của Ôn tông chủ cũng bị người ta chém đầu. Kỳ Sơn Ôn thị – chẳng lẽ thực sự số mệnh đã tận?

Vương Linh Kiều ở trên hành lang lo sợ bất an một hồi, tâm thần bất ổn mà trở lại phòng mình mi mắt vẫn không ngừng nháy loạn. Ả một tay xoa mắt một tay đè trước ngực suy nghĩ đường lui cho bản thân.

Ả theo bên người Ôn Triều tính ra cũng gần nửa năm. Nửa năm đã là thời điểm cực hạn để Ôn Triều từ yêu thích chuyển sang chán ghét một người phụ nữ. Ả vốn tưởng rằng mình không giống người khác là người có thể trụ vững đến cuối thế nhưng gần đây biểu hiện càng ngày càng sốt ruột của Ôn Triều đã nói cho ả hay ả và phụ nữ khác cũng chẳng có gì khác biệt cả.

Vương Linh Kiều cắn môi suy nghĩ một chút ngồi xổm xuống, lôi một cái rương nhỏ từ trong gậm giường ra.

Cái hòm này chính là tài vật và bảo khí ả cướp đoạt được khi theo bên người Ôn Triều trong nửa năm qua. Tài vật có thể tiêu dùng bảo khí có thể phòng thân.

Tuy rằng không cam lòng thế nhưng ngày này rốt cuộc đã tới. Ả định kiểm lại một chút xem mình có bao nhiêu hàng tích trữ, móc một cái chìa nhỏ từ trong thắt lưng ra vừa mở khóa vừa càu nhàu: “Thằng tiện nam con xxx* tinh phì mỡ nhà ngươi sớm muộn gì cũng phải chết, bà đây khỏi phải hầu hạ ngươi bà còn sướng muốn chết này ngươi nhanh đi chết… A!”

(*bản gốc đã bị kiểm duyệt thành hai cái ô vuông chắc là đang chửi bậy)

Ả bỗng ngã ngồi trên mặt đất.

Mới rồi khi ả mở rương ra thấy thứ bên trong.

Không có bảo vật ả yêu thích chỉ có một đứa nhỏ da trắng bệch co quắp trong rương!

Vương Linh Kiều sợ đến thảm thiết kêu la liên lục chân giãy giụa không ngừng lùi về phía sau. Cái rương này ả luôn khóa chỉ có một cái chìa ả mang theo bên người làm sao lại có thể có một đứa bé bên trong? Cả tháng rồi ả không mở đến một lần nếu có một đứa trẻ giấu bên trong sao mà ả lại không biết? Đứa bé này cũng làm thế nào mà sống được?!

Cái rương bị ả đá lăn lóc miệng rương lật ngược xuống đáy rương quay về phía ả. Mãi cũng chẳng có động tĩnh gì.

Vương Linh Kiều hai chân run lập cập bò dậy từ dưới đất muốn đến gần nhìn cái nữa nhưng lại không dám nghĩ thầm: “Có quỷ có quỷ!”

Tu vi ả cực kém, có quỷ cũng không đối phó được, chợt nghĩ ra chỗ này là trại giám sát ngoài đại môn và bên ngoài mỗi phòng đều dán phù triện nếu có quỷ phù triện nhất định cũng bảo vệ được, ả vội xông ra ngoài xé tấm phù triện ngoài phòng xuống dán lên ngực.

Có phù triện chắn trước ngực, ả như uống một viên an thần rón ra rón rén đi vào phòng tìm một cây sào treo quần áo từ xa dùng nó lật cái rương lại. Rất ngay ngắn bên trong là đống bảo bối kia của ả hoàn toàn chẳng có đứa trẻ nào.

Vương Linh Kiều thở phào nhẹ nhõm, cầm sào treo ngồi xổm xuống, đang định bắt đầu kiểm kê chợt phát hiện dưới gầm giường có hai đốm sáng trắng trắng.

Là một đôi mắt.

Có một đứa bé trắng bệch nằm sấp dưới gầm giường đang mặt đối mặt với ả.

Đây là lần thứ ba trong đêm nay Ôn Triều nghe thấy tiếng hét chói tai của Vương Linh Kiều cơn bực tức trong lòng càng tăng quát: “Con tiện nhân ngu xuẩn! Hơi tí là sợ, con mẹ nó không để ông đây bớt phiền chút sao?”

Nếu không phải mấy ngày nay tin báo tình hình chiến trận đều không có vẻ lạc quan tạm thời không rảnh đi tìm chọn người đẹp, mới sợ tìm phải thích khách mấy gia tộc hỗn tạp kia phái tới không minh bạch đáng tin lại không thiếu được một người làm ấm giường hắn đã sớm khiến ả đàn bà này cút cho xa. Ôn Triều quát lên: “Người đâu! Làm nó câm miệng cho ta!”

Không người nào đáp trả. Ôn Triều đá bay một cái ghế lửa giận còn bùng lên cao hơn: “Các ngươi chết đâu hết rồi!”

Đột nhiên cửa phòng mở toang!

Ôn Triều nói: “Ông đây bảo các ngươi đi làm con tiện nhân kia câm miệng không phải cho các ngươi vào…”

Hắn vừa quay đầu lại nửa câu sau liền mắc nghẹn trong cổ. Hắn thấy một người phụ nữ đứng ở ngưỡng cửa phòng hắn.

Người đàn bà này mũi xiêu mắt vẹo, ngũ quan như bị người ta đánh nát rồi lại vá vào hai tròng mắt cũng nhìn đi hai hướng khác nhau, mắt trái nhìn chòng chọc phía trên, mắt phải nhìn chằm chằm phía dưới cả khuôn mặt vặn vẹo không ra hình thù!

Ôn Triều gom góp hết dũng khí mới từ kiện sa y có phần lõa lồ nhận ra ả. Kia là Vương Linh Kiều!

Họng Vương Linh Kiều lào khào ra tiếng bước vài bước đến gần phía hắn, vươn tay: “… Cứu mạng… Cứu mạng… Cứu ta với!”

Ôn Triều gào lên một tiếng rút bội kiếm mới của hắn ra, chém tới một nhát: “Cút! Cút ngay!”

Vương Linh Kiều bị hắn một kiếm chém ngập vai, ngũ quan càng vặn vẹo hơn thét to: “A a a a a a… Đau a a a a – đau a a a a!!!”

Ôn Triều cả kiếm cũng không dám rút đã lui về nhặt ghế lên ném về phía ả. Ghế phang trúng ả rồi gãy vụn, Vương Linh Kiều lung lay quỳ xuống, quỳ rạp trên mặt đất như đang dập đầu với ai, giọng lùng bùng nói: “… Xin lỗi… Xin lỗi… Tha cho ta tha cho ta tha cho ta ô ô ô…”

Ả vừa dập đầu vừa chảy máu tươi ra từ thất khiếu. Cửa bị ả chặn lại Ôn Triều không cách nào xông ra, đành phải đẩy tung cửa sổ tê tâm liệt phế gào: “Ôn Trục Lưu! Ôn Trục Lưu!!!”

Vương Linh Kiều trên sàn đã nhặt một chân ghế lên điên cuồng nhét vào miệng mình, vừa nhét vừa cười nói: “Được được ta ăn ta ăn! Ha ha ta ăn!”

Vậy mà cái chân ghế cứ thế bị ả nhồi vào cả khúc!

Ôn Triều hồn phi phách tán đang định nhảy qua cửa sổ mà chạy bỗng phát hiện trong đình viện dưới ánh trăng phủ đầy mặt đất có đứng một bóng đen.

Cùng lúc ấy.

Giang Trừng đứng ở bìa rừng cảm thấy có người đến gần khẽ nâng tay. Người nọ một thân áo trắng buộc băng trán dải băng thả sau người theo bước chân nhẹ phất, khuôn mặt trắng ngần như ngọc cực tuấn cực nhã dưới ánh trăng cả người như bao phủ một quầng sáng mờ ảo.

Giang Trừng lãnh đạm nói: “Lam nhị công tử.”

Lam Vong Cơ thần sắc nghiêm nghị gật đầu nói: “Giang tông chủ.”

Hai người chào hỏi xong thì không còn gì để nói, mang theo tu sĩ mỗi nhà lặng lẽ ngự kiếm mà đi.

Hai tháng trước Lam thị song bích cùng Giang Trừng bất ngờ tập kích một trận, đoạt lại tiên kiếm đệ tử các nhà bị bắt giao nộp từ trong “Giáo Hóa ti” của Ôn Triều, vật trao chủ cũ. Tam Độc Tị Trần lúc ấy mới trở về trong tay mỗi người họ.

Đôi mắt nhàn nhạt của Lam Vong Cơ lướt qua một thanh kiếm khác bên hông Giang Trừng rồi lại chuyển hướng.

Một lúc sau hắn nhìn thẳng phía trước hỏi: “Ngụy Anh không đến?”

Giang Trừng liếc hắn một cái như thấy khó hiểu sao hắn tự dưng lại hỏi tới Ngụy Anh đáp: “Không.”

Hắn nhìn nhìn Tùy Tiện bên hông nói: “Hắn về rồi nhất định sẽ tới tìm ta, đến thì ta trả kiếm lại cho hắn.”
Không lâu sau hai người mang theo một nhóm tu sĩ đuổi tới trại giám sát Ôn Triều, ẩn náu chuẩn bị đánh lén về đêm. Còn chưa vào cửa ánh mắt Lam Vong Cơ đã sững lại còn Giang Trừng nhíu mày.

Âm khí bốn bề oán khí tràn lan.

Nhưng phù triện hai bên đại môn lại nguyên vẹn không hao tổn. Giang Trừng huơ tay ra hiệu hắn dẫn các tu sĩ tản ra đến mai phục dưới tường. Còn hắn thì vung Tam Độc lên, kiếm khí đánh ra phá tung đại môn. Trước khi vào cửa ánh mắt Lam Vong Cơ đảo qua một cái trên phù triện hai bên cổng.

Trong trại giám sát cảnh tượng thê thảm không gì sánh nổi.

Trong đình viện đầy trên mặt đất đều là thi thể. Hơn nữa không chỉ có đình viện, cả bụi hoa hàng lang lan can gỗ thậm chí trên nóc nhà đều chất đống xác người.

Tất cả những thi thể này đều mặc áo bào viêm dương liệt nhật là môn sinh Ôn gia. Giang Trừng dùng Tam Độc lật một cái xác, lại thấy trên khuôn mặt trắng bệch này phủ năm sáu vệt máu nói: “Thất khiếu chảy máu.”

Lam Vong Cơ đứng bên kia nói: “Bên này không phải.”

Giang Trừng đi tới, phát hiện cái xác kia hai mắt trợn trắng, vẻ mặt khác hẳn, khóe miệng chảy ra nước mật vàng vọt là bị tươi sống hù chết. Lúc này một gã môn sinh thủ hạ của hắn nói: “Tông chủ, xem kỹ rồi toàn bộ đều chết hết hơn nữa mỗi thi thể đều không cùng chết một kiểu.”

Treo cổ., chết cháy, chết chìm, cắt cổ, vật nhọn đâm xuyên đầu chết… Giang Trừng nghe xong lành lạnh nói: “Xem ra nhiệm vụ tối nay đã có thứ khác giúp chúng ta hoàn thành.”

Lam Vong Cơ im lặng không nói gì, đi trước vào phòng.

Cửa phòng Ôn Triều mở toang, trong phòng chỉ còn lại một xác chết phụ nữ. Xác nữ này áo quần sơ sài nửa khúc chân ghế nhồi trong miệng hẳn là vì muốn cưỡng ép nuốt mẩu chân này vào bụng mới tươi sống đâm chết chính mình.

Giang Trừng lật cái xác nữ mặt vặn vẹo này lại, nhìn chòng chọc một hồi, cười lạnh một tiếng, cầm chân ghế dồn sức nhồi một cái vào trong miệng ả, sống sượng đâm hết nửa khúc còn thừa ở ngoài vào bên trong.

Hắn hoe mắt đứng dậy, đang muốn trò chuyện nhưng lại thấy Lam Vong Cơ đứng ở trước cửa nhíu mày suy tư. Hắn đi tới nhìn theo ánh mắt Lam Vong Cơ chỉ thấy một cái phù triện nền vàng chữ đỏ dán trên cửa.

Tấm phù triện này nhìn qua thì chẳng có gì không ổn nhưng nhìn kỹ lại chút liền phát hiện có tí vi diệu, khiến người ta không thoải mái.

Lam Vong Cơ nói: “Nhiều hơn.”

Cách vẽ phù triện trấn trạch bọn họ đã học thuộc lòng từ lâu nhưng trong tấm phù triện chu sa rồng bay phượng múa này, nhiều hơn vài nét bút. Chỉ vài nét bút này thôi cũng cải biến chỉnh sửa văn lộ lá bùa. Giờ nhìn lại phù chú dán trên cửa này trông như mặt người đang lành lạnh mà cười mỉm!

Không tìm thấy xác Ôn Triều và Ôn Trục Lưu trong trại giám sát, Giang Trừng đoán bọn họ hẳn là bỏ chạy về hướng Kỳ Sơn, lập tức rút khỏi chỗ trại giám sát hoang tàn này ngự kiếm đuổi đánh. Lam Vong Cơ lại về Cô Tô một chuyến trước ngày thứ hai mới bắt kịp Giang Trừng.

Lam Vong Cơ lấy tờ phù chú lần trước ra nói: “Tấm bùa này bị đảo ngược.”

Giang Trừng nói: “Đảo ngược? Đảo ngược thế nào?”

Lam Vong Cơ nói: “Phù chú bình thường trừ tà. Bùa này chiêu tà.”

Giang Trừng hơi ngạc nhiên: “Phù triện – còn có thể chiêu tà? Chưa nghe qua bao giờ.”

Lam Vong Cơ nói: “Quả thật chưa nghe qua bao giờ nhưng trải qua kiểm nghiệmg. Nó thật sự có khả năng triệu âm tập sát.”

Giang Trừng đón lấy lá bùa kia, xem xét tỉ mỉ nói: “Chỉ thêm chẳng qua là vài nét bút liền chỉnh ngược lại công hiệu phù chú? Cái này là nhân tạo sao?”

Lam Vong Cơ nói: “Tổng cộng chỗ thêm là bốn nét là vẽ bằng máu người. Phù triện trấn trạch cả trại giám sát đều bị cải biến qua. Đầu bút lông có xu hướng là cùng một người.”

Giang Trừng nói: “Vậy người này có thể là ai? Cũng chưa từng nghe có ai trong danh sĩ các nhà có thể làm loại chuyện này bao giờ.” Lập tức lại nói: “Nhưng mà bất kể hắn là ai mục đích cùng như chúng ta là được – tàn sát Ôn cẩu!”

Hai người theo tin báo một đường lên phía bắc đi qua vùng nào cũng nghe được tin có quái thi chết thảm xuất hiện ở nơi đó. Những xác chết này không nơi nào không phải tu sĩ Ôn gia mặc áo viêm dương liệt nhật, phẩm cấp đều rất cao tu vi khá. Nhưng tất cả đều chết trong tình trạng thê thảm, cách chết đa dạng phong phú lại cả đống người lộn xộn phơi thây cùng một chỗ. Giang Trừng nói: “Ngươi nghĩ những người này cũng là người kia giết sao?”

Lam Vong Cơ nói: “Tà khí rất nặng. Đúng là một người gây nên.”

Giang Trừng hừ nói: “Tà? Trên đời này còn gì có thể tà hơn Ôn cẩu sao!”

Đuổi tới đêm khuya ngày thứ tư cuối cùng hai người tóm được dấu vết của Ôn Trục Lưu ở lân cận một trạm dịch phố núi hẻo lánh.

Trạm dịch có hai tầng lầu bên lầu là tàu ngựa. Khi Lam Vong Cơ và Giang Trừng đuổi tới nơi vừa lúc thấy một thân ảnh đồ sộ vọt vào trong lầu khóa trái đại môn. Hai người kiêng kỵ tu vi của Ôn Trục Lưu không tiện đánh rắn động cỏ không theo vào cửa mà phi lên nóc nhà.

Giang Trừng cố nén thù hận cuồn cuộn trong ngực, nghiến răng, hết sức chăm chú qua khe ngói nhìn vào trong.

Ôn Trục Lưu cả người bụi bặm, mệt mỏi ôm một người trong tay bước đi chậm chạp lên lầu hai, đặt người này ngồi ở bàn rồi lại chạy vội đến cửa sổ kéo hết rèm xuống, che đến gió thổi không lọt lúc này mới quay lại bàn đốt đèn lên.

Ngọn đèn leo lắt chiếu sángg. Mặt hắn vẫn âm lãnh tái nhợt như vậy, dưới vành mắt đã có hai quầng thâm đậm sì. Cạnh bàn là một người khác từ đầu đến chân bọc kín như bưng, đến mặt cũng giấu trong áo choàng như một cái kén, cực kỳ yếu ớt run lẩy bẩy trốn trong áo thở hổn hển chợt nói: “Đừng đốt đèn! Nhỡ bị hắn tìm thấy thì sao!”

Lam Vong Cơ ngẩng đầu cùng Giang Trừng liếc mắt nhìn nhau trong mắt hai người đều là nghi vấn giống nhau.

Người này nhất định là Ôn Triều nhưng giọng Ôn Triều sao lại thành ra thế này vừa the thé vừa nhỏ hoàn toàn không giống Ôn Triều?

Ôn Trục Lưu cúi đầu tìm đồ trong tay áo nói: “Chẳng lẽ không đốt đèn thì hắn không tìm ra được sao.”

Ôn Triều hổn hển nói: “Chúng ta chúng ta chạy xa như vậy, lâu như vậy hắn phải không bắt được chứ!”

Ôn Trục Lưu hờ hững nói: “May ra.”

Ôn Triều cả giận nói: “May ra cái gì! Chưa thoát được ngươi còn không chạy mau!”

Ôn Trục Lưu nói: “Ngươi cần thuốc. Không thì chết chắc.”

Nói rồi hắn bỗng mở áo choàng Ôn Triều ra.

Lúc vén áo lên hai người trên nóc nhà cùng thoáng ngây ngẩn!

Dưới áo choàng không phải khuôn mặt kiêu ngạo ngang ngược tuấn tú nhưng có phần phì nộn của Ôn Triều mà là một cái đầu bóng lưỡng quấn đầy băng vải!

Ôn Trục Lưu đều đặn lột một tầng lại một tầng băng vải da thịt kẻ trọc đầu kia cũng dần lộ ra. Trên gương mặt đó loang lổ vết bỏng và sẹo không đều khiến cả người hắn giống như bị luộc chín, dữ tợn mà khó coi hoàn toàn không nhìn ra hình dáng trước kia của kẻ này!

Ôn Trục Lưu lấy lọ thuốc ra đầu tiên cho gã ăn vài viên thuốc lại lấy thuốc mỡ bôi loạn lên vết bỏng trên đầu trên mặt gã. Ôn Triều đau đến ô ô nấc nghẹn nhưng Ôn Trục Lưu nói: “Không được khóc không nước mắt sẽ làm vết thương lở loét lại càng đau hơn!”

Ôn Triều đành cố nhịn nước mắt cả khóc cũng không thể khóc. Cạnh đốm lửa chập chờn một kẻ mặt bỏng đầu trọc nhe ra hàm răng rạn nứt, miệng phát ra âm thanh mập mờ quái gở ánh lửa chập chờn ảm đạm vàng vọt. Cảnh tượng này thật khủng bố không gì sánh nổi

Đang lúc ấy thì Ôn Triều thét lên một tiếng nói: “Sáo! Sáo! Có phải sáo không?! Ta nghe thấy hắn lại thổi sáo!”

Ôn Trục Lưu nói: “Không phải! Là tiếng gió thổi.”

Nhưng Ôn Triều đã sợ đến vừa ngã xuống đất vừa gào lên, Ôn Trục Lưu lại xốc hắn lên. Xem ra chân Ôn Triều có vấn đề gì đó không tự đi lại được.

Ôn Trục Lưu bôi thuốc cho gã xong lấy trong ngực ra mấy cái bánh bao đưa vào tay gã nói: “Ăn đi. Ăn xong chạy tiếp.”

Ôn Triều lập cập cầm lên cắn một miếng. Thấy thế Giang Trừng nhớ lại ngày ấy hắn và Ngụy Vô Tiện chạy nạn cả một miếng lương khô hai đứa cũng không có mà ăn, tình cảnh giờ quả thật là báo ứng xác đáng! Lòng hắn khoan khoái dạt dào khóe miệng nhếch lên im lặng cười như điên.

Đột nhiên Ôn Triều như cắn phải cái gì biểu lộ vẻ mặt vô cùng đáng sợ, ném bánh bao đi thét to: “Ta không ăn thịt! Ta không ăn! Ta không ăn! Không ăn thịt!”

Ôn Trục Lưu lại đưa cái nữa nói: “Cái này không có thịt.”

Ôn Triều nói: “Ta muốn tìm cha ta khi nào mới có thể quay về chỗ cha ta!”

Ôn Trục Lưu nói: “Theo tốc độ hiện nay còn hai ngày.”

Hắn nói vô cùng thành thật tuyệt đối không khoa trương không giả vờ thành thật như vậy lại khiến Ôn Triều vô cùng đau đớn khản giọng nói: “Hai ngày? Hai ngày?! Ngươi xem xem giờ dáng vẻ ta như thế nào? Đợi đến hai ngày nữa dáng vẻ ta sẽ ra sao?! Đồ vô dụng!”

Ôn Trục Lưu đứng bật dậy, Ôn Triều sợ đến co rụt lại nghĩ hắn muốn bỏ chạy một mình bỗng thấy sợ hãi. Tất cả hộ vệ đều chết thảm từng người một trước mặt gã chỉ có Ôn Trục Lưu này là chỗ dựa cuối cùng của gã vội vàng đổi giọng: “Không không không! Ôn Trục Lưu Ôn đại ca! Ngươi đừng đi, ngươi không thể bỏ ta lại, chỉ cần ngươi dẫn ta về bên cạnh cha ta, ta bảo hắn thăng chức cho ngươi thành khách khanh thượng nhất đẳng! Không không không, ngươi đã cứu ta, ngươi chính là đại ca của ta, ta bảo hắn nhận ngươi vào bổn tông! Từ nay về sau, ngươi chính là đại ca của ta!”

Ôn Trục Lưu nhìn về phía thang gác nói: “Không cần.”

Không chỉ mình hắn nghe thấy, Lam Vong Cơ và Giang Trừng cũng nghe được. Từ thang gác trạm dịch bên kia vọng tới một tiếng lại một tiếng bước chân.

Có người đang từng bước từng bước giẫm bậc thang đi lên lầu.

Gương mặt bỏng loang lổ của Ôn Triều trong nháy mắt tụt hết huyết sắc vốn thừa thãi, hắn run rẩy vươn hai tay từ trong áo choàng ra bưng kín mặt mình như thể sợ hãi quá độ muốn bịt tai trộm chuông nhờ che mắt mà bảo vệ bản thân. Mà bàn tay kia cũng lại cụt trụi lủi một ngón cũng không có!

Cộp cộp cộp.

Người kia chậm rãi đi lên, một thân áo đen dáng dấp thon dài bên hông là một cây sáo chắp tay mà đi.

Lam Vong Cơ và Giang Trừng trên nóc nhà đồng thời đặt tay lên chuôi kiếm.

Nhưng đến khi người kia thong thả mà lên lầu mỉm cười quay đầu lại rồi Lam Vong Cơ thấy được khuôn mặt minh tuấn kia không tin nổi mà mở to hai mắt.

Môi Lam Vong Cơ run rẩy, không tiếng động mấp máy hai tiếng. Giang Trừng suýt nữa thì bật dậy ngay tại trận.

Là Ngụy Vô Tiện.

Thế nhưng ngoài gương mặt đó ra, người này từ đầu đến chân chẳng giống Ngụy Vô Tiện trước kia chút nào.

Ngụy Vô Tiện rõ ràng là một thiếu niên vẻ mặt phấn chấn minh tuấn át người, khóe mắt đuôi mày đều là ý cười chẳng bao giờ chịu đi đứng cho tử tế.

Mà người này quanh thân bao phủ không khí lạnh lùng u ám, tuấn mỹ nhưng nhợt nhạt ý cười hàm chứa sự lạnh lẽo.

Cảnh tượng trước mắt thật ngoài dự tính, hơn nữa tình hình trong phòng bất ổn không thể đánh rắn động cỏ hành động thiếu suy nghĩ dù hai người trên nóc nhà đều kinh ngạc vô cùng nhưng không tùy tiện xông vào chỉ đè đầu xuống thấp hơn sát vào khe ngói hơn.

Trong phòng Ngụy Vô Tiện một thân đồ đen chầm chậm xoay người, vẻ mặt ôn hòa nói: “Khéo quá đi lại gặp các ngươi rồi.”

Ôn Triều che mặt đã chỉ còn tiếng thều thào: “Ôn Trục Lưu… Ôn Trục Lưu!”

Nghe vậy, khóe miệng và mắt Ngụy Vô Tiện chậm rãi cong lên nói: “Đã nhiều ngày như vậy mà ngươi vẫn tưởng gọi hắn có ích gì sao?”

Hắn bước mấy bước qua bên này, chân đá phải một vật trắng bóc, cúi xuống liếc qua chính là bánh bao nhân thịt Ôn Triều vừa ném đi.

Ngụy Vô Tiện hỏi: “Thế nào kén ăn à?”

Ôn Triều ngã xuống khỏi băng ghế.

Gã vừa gào khóc thảm thiết vừa dùng hai bàn tay không đủ mười ngón bò lê trên đất, theo đó kéo tuột áo choàng đen khỏi thân dưới để lộ cặp đùi gã.

Hai cái đùi này như đồ trang trí thừa thãi treo dưới thân gã, quấn đầy băng vải mảnh khảnh dị thường. Do cử động kịch liệt của gã băng vải giữa đường kéo ra khe hở lộ ra xương trắng còn dính đầy tơ máu cùng thịt vụn.

Thịt trên đùi gã hẳn là đều bị róc sống xuống.

Tiếng hét chói tai của Ôn Triều vang vọng trong trạm dịch trống hoác. Ngụy Vô Tiện làm như không nghe thấy khẽ phất vạt áo ngồi xuống một cái bàn khác, lắc đầu nói: “Ngoài thịt ra thì đều không ăn nổi? Chân của mình ngon đến thế sao?”

Nghe vậy trong mắt hai người trên nóc nhà cùng thoáng chút ớn lạnh.

Vậy mà Ngụy Vô Tiện lại bắt Ôn Triều gặm đùi của chính gã!

Ngọn đèn thứ hai yếu ớt thắp lên, trước ngọn lửa vàng sáng sủa mặt Ngụy Vô Tiện nửa ngoài sáng nửa trong tối. Tay hắn đang cầm thứ gì đó buông xuống một khuôn mặt trắng bệch hiện ra trong bóng tối dưới bàn.

Từ gầm bàn kia truyền đến âm thanh nhai nghiến kèn kẹt.

Một đứa trẻ trắng toát ngồi xổm cạnh chân hắn như vừa mới làm thịt thú nhỏ đang gặm vật gì đó Ngụy Vô Tiện đút cho.

Xong xuôi Ngụy Vô Tiện thu tay nhè nhẹ vỗ hai cái lên đám tóc lơ thơ trên đầu thằng quỷ nhỏ. Thằng nhỏ ngậm thứ hắn vừa đút cho, xoay người ngồi cạnh chân hắn, ôm cẳng chân hắn vừa hung dữ nhấm nháp trong miệng vừa dùng cặp mắt lạnh lẽo lập lòe nhìn chằm chằm Ôn Trục Lưu.

Thứ nó nhai trong miệng là hai ngón tay người.

Khỏi nhiều lời nhất định là ngón tay Ôn Triều rồi!

Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm thằng quỷ nhỏ âm khí dày đặc kia còn cả Ngụy Vô Tiện cũng âm khí dày đặc như vậy siết chặt chuôi kiếm Tị Trần.

Ngụy Vô Tiện cúi đầu khiến không ai thấy được biểu cảm xa xăm nói: “Triệu Trục Lưu, ngươi thực sự cho rằng có thể bảo vệ cái mạng chó này của hắn dưới tay ta sao?”

Ôn Trục Lưu vẫn chắn trước người Ôn Triều.

Ngụy Vô Tiện cười lạnh một tiếng, thong thả ung dung sửa sang tay áo nói: “Hay cho một con Ôn cẩu trung thành tận tâm.”

Hắn nhẹ giọng nói: “Triệu Trục Lưu, có phải ngươi vẫn khăng khăng nghĩ rằng ngươi là một người hào hiệp không đấy?”

“Vì báo ơn trọng dụng của Ôn Nhược Hàn đối với bọn chúng nói gì nghe nấy không cần biết đúng sai. Chậc chậc người tốt quá đi.”

“Ơn trọng dụng. Ha.”

Bỗng ngữ điệu và nét mặt hắn đột ngột chuyển nham hiểm hung ác lạnh lùng nói: “Dựa vào cái gì ơn trọng dụng của ngươi mà lại bắt người khác đến trả đại giới!”

Lời còn chưa dứt tiếng Ôn Triều thê lương kêu khóc lại truyền tới từ phía sau Ôn Trục Lưu!

Ôn Triều đã bò đến góc tường liều mạng chen vào giữa ván gỗ như cho rằng làm vậy có thể chen ra ngoài theo giữa kẽ hở. Nào ngờ một cái bóng đỏ đột nhiên rớt cái oành xuống từ trên trần nhà. Một người đàn bà tóc dài mặc áo đỏ sắc mặt xanh mét nặng nề ngã đè lên người gã.

Người đàn bà này không biết đã leo lên trần nhà từ lúc nào, mặt nàng bầm đen áo xống đỏ tươi cùng tóc dài đen kịt tạo thành sự đối lập gai mắt đáng sợ, mười ngón nắm băng vải trên đầu Ôn Triều dồn sức xé toạc!

Băng vải này là vừa nãy sau khi Ôn Trục Lưu bôi thuốc cho Ôn Triều xong mới quấn lại lần nữa, thuốc mỡ, da và băng vải đang dính vào với nhau, vốn da sau khi bị thương do lửa thiêu thì vô cùng yếu bị xé mạnh một nhát như vậy trong chốc lát đã xé cả sẹo còn chưa bong lẫn da thịt vô cùng mỏng xuống, cả môi cũng bị xé rớt cái đầu trọc lồi lõm nháy mắt đã trở thành cái đầu trọc máu thịt lẫn lộn.

Ôn Triều liền hôn mê bất tỉnh tại chỗ. Giây phút nghe thấy gã gào thảm Ôn Trục Lưu vẫn y nguyên không nhúc nhích nhưng Lam Vong Cơ và Giang Trừng chăm chú nhìn kỹ phát hiện mấy cái bóng như có như không bao phủ quanh hắn, bóng người mơ mơ hồ hồ mà lại vững vàng bám lên người hắn Ôn Trục Lưu vẫn không động đậy không phải vì lãnh tĩnh, mà vì đã cứng ngắc.

Người đàn bà mặt tái xanh ném băng vải xuống đất như một con thú bốn chân dùng cả tay chân mà bò qua chỗ Ngụy Vô Tiện.

Vừa nãy khi nàng xé da xé thịt Ôn Triều thì vẻ mặt dữ tợn nhưng lúc đến tựa vào bên người Ngụy Vô Tiện khuôn mặt xanh xao dán lên đùi Ngụy Vô Tiện thế mà lại giống một ái thiếp kiều mị đang nhu thuận làm vui lòng chủ nhân, trong miệng còn đang phát ra tiếng cười khanh khách. Ngụy Vô Tiện nghiêng nghiêng ngồi bên bàn tư thế rất ung dung thư thái, tay phải đặt trên mái tóc dài mềm mại của nàng từng chút từng chút chậm rãi vuốt ve.

Hắn nói: “Đùa giỡn các ngươi chơi lâu như vậy đến lúc kết thúc rồi. Đối với hai tên Ôn cẩu các ngươi ta đã không còn hứng thú nữa.”

Nói rồi Ngụy Vô Tiện rút cây sáo kia từ bên hông ra.

Đang định đưa sáo đến bên môi bỗng nhiên có người trên nóc nhà nói: “Ngươi không có hứng thú ta có!”

[ truYen cua tui |

Net ] Một vệt trường tiên tử quang uốn lượn phá ngói xuống thẳng tắp quấn quanh cổ Ôn Trục Lưu, vun vút mà quấn đủ ba vòng trên cổ hắn kéo mạnh lên. Thân thể cao to nặng nề của Ôn Trục Lưu bị trường tiên điện quang này treo lên lơ lửng trên không trung, lập tức trong cổ liền răng rắc vang lên tiếng khớp cổ gãy lìa.

Hắn không chết ngay tức thì mà sắc mặt đỏ bừng lên cả người co giật ra sức giãy dụa không ngừng. Hai mắt trợn tròn con ngươi gần như bung khỏi vành mắt!

Thấy ánh tử điện, Ngụy Vô Tiện con ngươi co rút xoay người bật dậy, thằng quỷ nhỏ và người đàn bà xanh xao vốn nằm bên chân hắn trong nháy mắt liền lui vào bóng tối. Hai bóng người một đen một trắng từ nóc nhà nhảy xuống đáp vào lầu hai trạm dịch. Cùng lúc đó Ôn Trục Lưu bị tử điện siết cổ cũng dần dần ngừng cựa quậy.

Ngụy Vô Tiện cầm cây sáo lặng lẽ giằng co với hai người trước mặt. Phía sau bọn họ là Ôn Trục Lưu đã chết thống khổ đủ kiểu còn cả Ôn Triều phế nhân dở sống dở chết.

Ánh mắt Ngụy Vô Tiện lướt qua lướt lại giữa Lam Vong Cơ và Giang trừng vậy mà ba người chẳng ai mở miệng trước.

Lát sau Giang Trừng vung tay một cái ném thứ đồ gì đó qua.

Ngụy Vô Tiện giơ tay bắt Giang Trừng nói: “Kiếm của ngươi!”

Tay Ngụy Vô Tiện chậm rãi hạ xuống. Hắn cúi đầu nhìn nhìn Tùy Tiện, ngập ngừng một chút mới nói: “… Cám ơn.”

Lại hồi lâu không nói năng gì, bỗng Giang Trừng bước tới trước một chưởng chụp lấy hắn nói: “Thằng nhóc thối tha! Ba tháng nay, ngươi chạy đi đâu!”

Trong câu mắng nhiếc này đều là mừng vui.

Lam Vong Cơ ánh mắt trước sau đều tập trung lên người Ngụy Vô Tiện, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị tựa như nội tâm đang kịch liệt xung đột. Ngụy Vô Tiện lần này bị Giang Trừng chụp cả người sửng sốt, chốc lát sau cũng một chưởng chụp trở lại nói: “Ha ha, một lời khó nói hết, một lời khó nói hết!”

Luồng khí âm lãnh mới rồi trên người hắn rốt cuộc thoáng cái liền bị hai chưởng này phai nhạt đi không ít, trong khoảnh khắc dường như lại quay trở về thiếu niên phấn chấn bay nhảy trước kia. Giang Trừng trong vui mừng có tức giận, dồn sức ôm hắn một lát rồi lại đẩy mạnh ra nói: “Không phải đã nói rõ là gặp lại ở cái thôn giẻ rách dưới chân núi kia sao? Ta chờ năm sáu ngày không thấy bóng dáng ngươi đâu! Ba tháng này ta vừa bận chuyện trong nhà vừa tìm ngươi bặt vô âm tí, phình cả đầu!”

Ngụy Vô Tiện phất vạt áo một cái, lại ngồi xuống cạnh bàn phẩy tay nói: “Nói hết thì một lời khó nói hết à. Một đám ôn cẩu chộp được ta ở chỗ đó, đẩy đi lăn lộn ở cái chỗ quỷ quái.”

Giang Trừng ngạc nhiên nói: “… Chỗ quỷ quái nào cơ? Ta đã hỏi qua, người trấn trên đều nói chưa từng gặp qua người như ngươi?!”

Ngụy Vô Tiện nói: “Ngươi hỏi người trấn trên hả? Đều là thôn phu hương dã, chưa nhìn quen mặt ta sợ sinh sự nhiều nên ai dám nói thật với ngươi chứ, dĩ nhiên đều nói chưa thấy qua ta.”

Giang Trừng mắng một tiếng: “Một đám thường dân cổ lỗ sĩ!”

Hắn lại hỏi tới: “Chỗ quỷ quái nào cơ? Kỳ sơn à? Bất dạ thiên thành à? Vậy ngươi làm sao ra ngoài? Còn thành ra thế này hai thứ vừa nãy là cái gì? Thế mà lại chịu nghe lời ngươi! Trước ta và Lam nhị công tử nhận nhiệm vụ đánh lén ban đêm vây giết Ôn Triều, Ôn Trục Lưu rốt cuộc bị người giành trước, không nghĩ ra lại là ngươi! Phù triện kia cũng là ngươi sửa?”

Ngụy Vô Tiện liếc mắt một cái, nhìn Lam Vong Cơ đang quan sát bọn họ mỉm cười nói: “Không khác lắm đâu. Ta nói phát hiện một huyệt động thần bí ở nơi quỷ quái, bên trong có bí tịch cao nhân lưu lại sau đó liền trở thành thế này, đi ra đại sát bốn phương ngươi có tin không?”

Giang Trừng mắng: “Ngươi đọc nhiều tiểu thuyết hư cấu quá rồi. Trên đời nào có nhiều cao nhân như vậy, khắp nơi đều có bí động bí tịch!”

Ngụy Vô Tiện khoanh tay nói: “Ngươi xem nói ngươi lại không tin. Sau có cơ hội sẽ chậm rãi kể cho ngươi đi.”

Giang Trừng thoáng liếc Lam Vong Cơ, ngầm hiểu chắc là không tiện nói trước mặt đệ tử ngoại tộc, thu lại vẻ mặt hớn hở nói: “Cũng được. Sau hẵng nói. Trở về là tốt rồi.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Ừ. Trở về là tốt rồi.”

Giang Trừng thì thào lập lại mấy lần “Trở về là tốt rồi” lại vỗ mạnh hắn một chưởng: “Ngươi thật là… Bị Ôn cẩu bắt cũng không chết nổi!”

Ngụy Vô Tiện đắc ý nói: “Thế cơ mà. Ta là ai chứ.”

Giang Trừng nói: “Không chết cũng không về sớm một chút!”

Ngụy Vô Tiện nói: “Không phải ta đây vừa mới ra tới sao? Nghe thấy ngươi và sư tỷ đều khỏe, ngươi lại đang bắt tay vào trùng kiến Vân Mộng Giang thị, liên minh tổ đội tham chiến ba tháng nay vất vả cho ngươi rồi. Ta bèn trước tiên đi giết mấy con Ôn cẩu giảm bớt chút gánh nặng cho ngươi, cống hiến chút đỉnh cho các đại thế gia.”

Giang Trừng nói: “Cất cái que kiếm cùn của ngươi đi này! Ta cầm về cho ngươi xong, đeo ba tháng vẫn chờ ngươi mau về lấy, không muốn hàng ngày đeo hai kiếm bị người ta hỏi lung tung nữa đâu!”

Lam Vong Cơ lẳng lặng đứng ở một bên bỗng nhiên lên tiếng nói: “Dọc đường có phải là ngươi giết môn sinh Ôn Thị không.”

Ngụy Vô Tiện nghiêng nghiêng đầu nói: “Ta sao?”

Xác thực Lam Vong Cơ đang hỏi hắn hắn nói: “Đương nhiên là ta.”

Giang Trừng nói: “Sao mỗi lần chỉ giết có một mất công quá vậy.”

Ngụy Vô Tiện thờ ơ sửa sang tay áo nói: “Thú vị mà chơi chết chúng nó. Từng bước từng bước mà giết cho bọn chúng, xem từng đao từng đao một chậm rãi chém. Trực tiếp diệt hết thì lợi cho bọn chúng quá. Ôn Triều miễn bàn, ta còn chưa hành hạ hắn đủ đâu. Còn như Triệu Trục Lưu kia hắn chịu ơn Ôn Nhược Hàn dẫn dắt, đổi họ gia nhập Ôn gia, tuân mệnh bảo hộ con trai bảo bối của Ôn Nhược Hàn.” Hắn cười lạnh nói: “Hắn muốn bảo vệ, ta càng muốn để cho hắn nhìn Ôn Triều trong tay từng chút từng chút trở nên hoàn toàn thay đổi. Từng phần từng phần trở nên người không ra người, quỷ không ra quỷ.”

Nụ cười này ba phần âm lãnh, ba phần tàn nhẫn, ba phần vui sướng, Lam Vong Cơ rành rọt thu hết ánh mắt hắn vào trong mắt, chậm rãi bước một bước về phía trước nói: “Ngươi dùng phương pháp gì điều khiển những vật âm sát kia?”

Ngụy Vô Tiện liếc xéo hắn, độ cong nơi khóe miệng vụt hạ xuống. Giang Trừng cũng nghe ra giọng điệu bất hòa nói: “Lam nhị công tử, ngươi hỏi câu này là có ý gì.”

Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm Ngụy Vô Tiện nói: “Ngụy Anh trả lời.”

Ngụy Vô Tiện nhíu mày nói: “Xin hỏi… Ta không trả lời?”

Đột nhiên hắn lách người né qua, tránh một cú chụp bất thình lình của Lam Vong Cơ, lùi lại ba bước nói: “Lam Trạm chúng ta vừa cửu biệt tương phùng* ngươi lại động thủ bắt người không tốt đâu nhé?”

(Để nguyên hán việt nhé tại có câu “cửu biệt thắng tân hôn” Tiện nó nói câu này như kiểu chông vợ hài vừa gặp lại đã choảng nhau ahihi)

Lam Vong Cơ chẳng nói chẳng rằng, ra tay càng mau lẹ mất trật tự. Ngụy Vô Tiện đẩy tay hắn ra nói: “Ta còn tưởng chúng ta hẳn cũng coi như nửa bạn bè? Ít nhất cũng tính là người quen. Ngươi như vậy có phải có phần tuyệt tình hay không?”

Lam Vong Cơ nghiêm nghị nói: “Trả lời!”

Giang Trừng ngăn giữa hai người bọn họ nói: “Lam nhị công tử!”

Ngụy Vô Tiện nói: “Được. Ta trả lời – ta thuần dưỡng chúng.”

Lam Vong Cơ nói: “Thuần dưỡng như thế nào?”

Ngụy Vô Tiện chớp chớp mắt nói: “Thuần dưỡng như thế nào? Việc này trong chốc lát khó mà giải thích rõ ràng được. Nói vậy ngươi suy nghĩ chút đi thú dữ thuần dưỡng như thế nào? Không khác lắm so với đó. Trước tiên dùng nguyên thần áp chế chúng nó, muốn cái gì thì lại cho cái đó.”

Lam Vong Cơ gắt gao tra hỏi: “Dùng người khác hay dùng chính ngươi?”

Ngụy Vô Tiện nói: “Cả hai.”

Lam Vong Cơ vượt qua Giang Trừng hướng hắn đánh thẳng tới. Ngụy Vô Tiện cầm sáo đỡ ngang phía trước, bày ra tư thế nghênh kích nói: “Quá đáng không cơ chứ? Lam Trạm, ta đều hỏi gì đáp nấy mà vẫn miễn bàn tình cảm thể diện như thế này? Cuối cùng là ngươi muốn làm cái gì?”

Lam Vong Cơ gằn từng chữ: “Theo ta quay về Cô Tô.”

(Ối làng nước ơi nó tính cường thưởng dân nam ép gả ép cưới anh em ei) =))))))

Nghe vậy Ngụy Vô Tiện và Giang Trừng đều ngẩn tò te.

Kinh ngạc trong chốc lát Ngụy Vô Tiện cười nói: “Quay về Cô Tô với ngươi? Đến đó làm gì?”

Chợt hắn bỗng nhiên hiểu ra nói: “À. Ta quên mất Lam Khải Nhân ghét nhất là loại tà ma ngoại đạo này. Ngươi là môn sinh tâm đắc của hắn dĩ nhiên cũng thế ha ha ha. Ta từ chối.”

Giang Trừng cảnh giác nhìn chằm chằm Lam Vong Cơ nói: “Lam nhị công tử, Lam thị gia phong bọn ta đều hiểu. Nhưng trước kia trong trận tàn sát đáy động Huyền Vũ núi Mộ Khê, Ngụy Vô Tiện từng có ơn cứu mạng với ngươi còn có tình nghĩa cùng chung hoạn nạn, hôm nay ngươi không chút nể tình nể mặt, đến nỗi muốn bắt hắn hỏi tội có phần không hợp tình hợp lý.”

Ngụy Vô Tiện nhìn nhìn hắn nói: “Ghê gớm chưa? Màn xã giao này lời lẽ không tồi, có phong phạm gia chủ đó.”

Lấy một chọi hai Lam Vong Cơ nói: “Không phải là ta muốn bắt hắn hỏi tội.”

Giang Trừng nói: “Vậy ngươi bắt hắn về Cô Tô với ngươi làm gì? Lam nhị công tử, giờ phút này chính là thời điểm cần gấp sức chiến đấu Cô Tô Lam thị, các ngươi không đồng tâm hiệp lực giết Ôn cẩu, lại đòi quan ngại một bộ giáo điều cũ kỹ chỉ trừng phạt người phe mình sao?”

Lam Vong Cơ nói: “Tu tập tà đạo không phải kế dài lâu. Nếu ngăn chặn muộn trong tương lai hậu quả khó lường!”

Ngụy Vô Tiện nói: “Nói năng chính nghĩa lắm! Sao biết khó lường? Xin cứ yên tâm ta có ra sao đi nữa cũng chắc chắn sẽ không khó lường như Ôn cẩu vậy đâu.”

Lam Vong Cơ dằn dỗi nói: “Đạo này hại thân thể càng hại tâm tính!”

Ngụy Vô Tiện nói: “Hại hay không hại bao nhiêu ta rõ ràng nhất. Còn tâm tính?”

Hắn vặn ngược lại: “Tâm tính ta tột cùng như thế nào ngươi có hiểu tí gì đâu?”

Lam Vong Cơ giật mình, thoắt cái cả giận nói: “… Ngụy Vô Tiện!”

Ngụy Vô Tiện cũng bực mình nói: “Lam Vong Cơ! Ngươi nhất định phải làm khó ta tại bước ngoặt của xạ nhật chi chinh sao? Muốn ta chịu để Cô Tô Lam thị các ngươi giam giữ? Ngươi nghĩ ta thật sự sẽ không phản kháng?!”

Lệ khí bỗng trong lúc đó dâng tràn trên mặt hắn, khớp tay Lam Vong Cơ đặt trên chuôi kiếm Tị Trần trắng bệch, Giang Trừng lạnh lùng nói: “Lam nhị công tử, đừng trách ta lại ăn nói không khách khí. Cho dù muốn truy cứu, Ngụy Vô Tiện cũng không phải người nhà các ngươi. Giờ Ôn loạn còn chưa trừ ai nấy ốc còn không mang nổi mình ốc, tay Cô Tô Lam thị cũng đừng có vươn quá dài.”

Ngụy Vô Tiện thả lỏng nét mặt nói: “Không sai. Miễn giết đúng Ôn cẩu là được, sao phải quản ta giết thế nào chứ? Lam Trạm ta biết ngươi nhìn ta luôn không vừa mắt nhưng lúc này ngươi cũng đừng xoắn xuýt ta tà hay không, bận tâm ta chính trực hay bất chính nữa.”

Lam Vong Cơ nói: “Ta cũng không…”

Lời còn chưa dứt Ôn Triều trong góc phòng giật giật.

Ngụy Vô Tiện với Giang Trừng liếc nhau không hẹn mà cùng vòng qua Lam Vong Cơ, vòng qua xác Ôn Trục Lưu bị tử điện treo lơ lửng, dừng lại trước cái đầu trọc lốc đầm đìa máu của Ôn Triều.

Ôn Triều chậm rãi mở mắt ngắc ngoải, vừa mở mắt liền thấy hai khuôn mặt đang từ trên nhìn xuống hắn.

Hai khuôn mặt này trẻ tuổi như nhau quen mắt như nhau đều đã từng bày ra vẻ mặt hoặc tuyệt vọng hoặc thống khổ hoặc oán hận khắc cốt ghi tâm trước mặt gã. Mà giây phút này mặt bọn họ trên cao nhìn xuống cũng như nhau lạnh lùng cười khẩy giống nhau mắt lóe hàn quang.

Gã gào cũng không gào, trốn cũng không trốn, ngây ngây dại dại mà giơ hai bàn tay không đủ mười ngón của mình lên bắt đầu chảy dãi.

Ngụy Vô Tiện xách áo choàng gã lên đá gã thành tư thế quỳ xuống hướng về phía Vân Mộng. Xxx* xương thịt cọ xát vào nhau khiến Ôn Triều phát ra tiếng kêu đau a a thảm thiết trong trạm dịch trống rỗng đặc biệt chói tai.

(*chỗ này cũng bị kiểm duyệt thành hai cái ô vuông)

Giang Trừng nói: “Giọng hắn sao lại the thé vậy?”

Ngụy Vô Tiện nói: “Mất cái gì đấy nên the thé như vậy.”

Giang Trừng nói: “Ngươi cắt à?”

Ngụy Vô Tiện nói: “Nghĩ vậy mà thấy có chút buồn nôn, dĩ nhiên không phải ta cắt là ả đàn bà hắn nuôi kia phát rồ cắn.”

Lam Vong Cơ vẫn đứng sau lưng bọn họ đang chăm chú nhìn bên này. Ngụy Vô Tiện bỗng nhớ ra sự tồn tại của hắn quay lại mỉm cười nói: “Lam nhị công tử màn kế tiếp có lẽ không quá thích hợp cho ngươi quan sát. Mời lánh đi một lát nhé.”

Giang Trừng cũng khách khí mà xa cách nói: “Không sai. Lam nhị công tử một nhánh Ôn Triều Ôn Trục Lưu đã diệt toàn bộ nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành cũng nên mỗi người một ngả. Đây là gia thù tư oán. Mời tránh đi nhé.”

Khoảnh khắc Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện chạm mắt nhau, Ngụy Vô Tiện điềm nhiên như không thu mắt trước quay người lại đưa lưng về phía hắn.

Lam Vong Cơ xoay người xuống lầu.

Hắn ra khỏi trạm dịch đứng canh ở cửa một lúc lâu nhưng trước sau vẫn không rời đi.

Màn đêm tĩnh lặng bị tiếng gào thét của Ôn Triều đâm thủng. Lam Vong Cơ ngẩng đầu, bạch y cùng băng trán phần phật mà bay trong gió lạnh.

Đêm tối đã qua mặt trời trên cao cũng sắp mọc lên.

Mà mặt trời trên đất sẽ rơi xuống.

Bạn đang đọc Truyện Ma đạo tổ sư – Chương 61 – 62: Phong Tà

Xem mục lục truyện ma đạo tổ sư – các chương khác tại đây

Truyện Ma đạo tổ sư