[MĐTS] Chương 43 + 44 + 45: Giảo Liêu

Nghe vậy, Lam Vong Cơ có hơi không được tự nhiên rủ mi mắt.

Lòng Ngụy Vô Tiện biết rõ, nhất định là Lam Vong Cơ vẫn còn ám ảnh chuyện lần trước, nghĩ mãi mà không ra, rốt cuộc lúc y uống say đã làm những gì, hắn phải quạt gió thổi lửa dụ dỗ thôi. Nhưng lại không thể phô bày ý đồ quá rõ, trước hết là vờ vĩnh kiềm chế không nhắc tới, còn bản thân thì ngửa đầu uống chén rượu, than thở: “Trong lòng ta cực kỳ bức bối.”

Lam Vong Cơ lại nâng mí mắt, hỏi ngược: “Ngươi bức bối.”

Dù là đặt câu hỏi, hay là hỏi ngược lại, giọng điệu của y cũng đều nghe có vẻ bình thản không dao động. Ngụy Vô Tiện nói: “Sao ta lại không thể bức bối. Bức bối thay ngươi đó. Công việc khắc phục hậu quả ở thành Nghĩa này chẳng phải phiền phức nhỏ đâu. Một toà thành lớn như thế, nếu muốn thanh lý thật, nhất định sẽ hao phí cực lớn ở nhiều mặt. Thục trung vốn không phải địa bàn do các ngươi cai quản. Ta kiến nghị Cô Tô Lam thị các ngươi đừng nên gánh chịu một mình, đám nhóc con dưới lầu kia, đếm xem có bao nhiêu nhà, bảo nhà tụi nó trích ra một phần lực.”

Lam Vong Cơ: “Có thể suy xét.”

Ngụy Vô Tiện: “Có thể là có thể, cơ mà suy xét cũng chỉ có thể là suy xét. Ngươi biết đó, việc những thế gia này thích nhất chính là cướp con mồi có sẵn, lúc cần chịu trách nhiệm thì cứ đẩy tới đẩy lui, sao có thể dễ dàng nhả ra, đồng thời còn giúp đỡ như vậy. Ngươi ấy à, ta cũng biết nốt, dù người khác không chịu hỗ trợ, ngươi cũng sẽ gánh vác trọng trách này thôi. Bởi vậy, ngươi chịu thiệt là cái chắc rồi. Còn nữa, ngươi nhìn Kim Lăng xem. Ngươi nhìn nó xem.”

Lam Vong Cơ: “Kim Lăng thế nào.”

Ngụy Vô Tiện gõ gõ ngón tay trỏ lên bàn, nói: “Cảnh Nghi nhà ngươi nói nó tính đại tiểu thư, đúng là không nói sai. Điêu ngoa tùy hứng, há miệng ra là làm người ta mích lòng, thò tay ra là chọc trúng tổ ong. Nhiều lần như vậy, nếu không có ngươi và ta che chở, nó đâu chỉ là bị thiệt thòi thôi, e là đến cả vụn xương cũng bị nuốt hết rồi.”

Tuy là chủ ý khi hắn nhắc tới chuyện nhỏ nhặt này vốn là lừa Lam Vong Cơ, nhưng đây cũng là lời trong lòng hắn. Nói một hồi, Ngụy Vô Tiện liền không kiềm được: “Mỗi lần nó ra ngoài săn đêm, toàn là đi một thân một mình. Không tính cậu nó. Bên cạnh lại chẳng có lấy một đứa bạn cùng lứa ngang hàng đi theo tiền hô hậu ủng. Chúng ta trước đây…”

Như là nhớ đến cái gì đó không vui, hàng mày nhọn của Lam Vong Cơ khẽ nhíu, thế ngồi càng nghiêm chỉnh hơn nữa.

Thấy thế, Ngụy Vô Tiện sửa lời: “Được rồi, là ta, ta trước đây. Ta trước đây chẳng giống vậy.”

Lam Vong Cơ lạnh nhạt nói: “Đó là ngươi. Cũng đâu phải ai ai cũng như ngươi.”

Ngụy Vô Tiện: “Thế nhưng trẻ con đứa nào cũng ưa náo nhiệt, thích nhiều người mà. Nếu chẳng phải làn này đúng lúc gặp mấy đứa nhà ngươi đang cùng truy tra chung một chuyện, chắc hẳn nó cũng sẽ lỗ lỗ mãng mãng bị người ta dẫn dụ xông vào thành Nghĩa một mình thôi. Hàm Quang Quân.”

Hắn để chén rượu xuống, nghiêng thân về phía trước, nhìn chằm chằm vào mặt Lam Vong Cơ, nói: “Ngươi nói coi, thằng bé Kim Lăng này có phải là rất chẳng hoà đồng không? Trong gia tộc chẳng có lấy một đứa bạn? Không nhắc tới Giang gia, thế nhưng cả Kim gia cũng không có tiểu bối cùng thế hệ, tuổi xêm xêm luôn à?”

Đứa con công khai bên ngoài của Kim Quang Thiện, chỉ có Kim Tử Hiên do phu nhân chính thất sinh ra. Tuy gã trêu hoa ghẹo nguyệt, vụng trộm khắp nơi, con riêng cả bầy, nhưng đa số đều chẳng quan tâm. Nhất là sau khi đã chán ngấy cô nào đó, thì càng hoàn toàn vứt ra sau đầu. Trong đám con trai con gái riêng này, duy có Kim Quang Dao là cực kỳ đặc sắc. Tuy hắn xuất thân đê tiện khiến người ta khó mà mở miệng, nhưng chỉ riêng việc hắn đơn thương độc mã lập được kỳ công trong cuộc đánh Xạ Nhật, đã đủ để khiến người khác thán phục. Hơn nữa tính tình hắn thông minh khéo đưa đẩy, khéo xu nịnh, lúc này mới bôi trơn các khớp được, có thể nhận tổ quy tông. Ngụy Vô Tiện nói: “Chẳng lẽ Kim Quang Dao không có đứa con trai hay con gái nào có số tuổi gần gần chơi đùa với nó?”

Lam Vong Cơ: “Kim Quang Dao từng có một con trai, chết yểu lúc sáu tuổi.”

Ngụy Vô Tiện: “Sau đó không sinh nữa? Nói như thế, thì hiện giờ trong nhánh chính thống nhất của Lan Lăng Kim thị đời kế tiếp, cũng chỉ có mỗi Kim Lăng?”

Nhận được đáp án chắc chắn, Ngụy Vô Tiện lặng im, nghĩ thầm: “Đã không cha mẹ, cũng chẳng có bạn bè tuổi xêm xêm cùng lớn lên với nhau. Tuy nó dường như rất thích Kim Quang Dao, nhưng chú dù gì cũng vẫn là chú, không phải cha ruột. Hơn nữa Giang Trừng vốn chẳng phải người biết dạy trẻ… Thiệt là rối bời bời mà.”

Dừng một chút, hắn nói: “Thôi quên đi. Trước không nhắc tới nữa.”

Lam Vong Cơ nhìn hắn, im lặng chốc lát, bỗng dưng vén ống áo duỗi tay ra, cũng rót cho mình một chén rượu.

Sau đó, nâng chén chậm rãi uống.

Lần uống rượu trước, Ngụy Vô Tiện không nhìn kỹ vẻ mặt của y, nhưng lần này lại đặc biệt để ý.

Lúc Lam Vong Cơ uống rượu y nhắm tịt hai mắt, mày khẽ nhíu, uống cạn một chén, khó mà phát hiện môi y hơi mấp máy, lúc này mới mở mắt ra. Trong sóng mắt, còn hiện lên một ánh nước nhàn nhạt.

Ngụy Vô Tiện chống cằm ngồi bên bàn, trong lòng bắt đầu im lặng đếm.

Đếm tới tiếng thứ tám, Lam Vong Cơ đặt chén rượu xuống, đỡ trán, từ từ ngủ thiếp đi.

Một cơn hưng phấn lạ lẫm dâng lên trong lòng Ngụy Vô Tiện.

Quả nhiên ngủ trước rồi mới say!

Hắn nâng bầu rượu, một hớp uống cạn chút rượu còn sót lại bên trong, đứng dậy chắp tay đi tới đi lui trong nhã gian, xoa xoa tay, nóng lòng muốn thử.

Chốc lát sau, hắn đi tới cạnh Lam Vong Cơ, khom người cúi đầu, nhẹ giọng hỏi sát bên tai y: “Lam Trạm?”

Không ư hử. Ngụy Vô Tiện lại nói: “Vong Cơ huynh?”

Lam Vong Cơ tay phải đỡ trán, nhịp thở hết sức vững vàng đều đều.

Gương mặt và cánh tay đỡ trán ấy, đều trắng nõn hoàn mỹ, hệt như một viên ngọc đẹp đẽ.

Người y toả ra mùi đàn hương thoang thoảng, vốn là lạnh lùng, và hơi trầm lắng. Thế nhưng giờ đây, đàn hương ngấm rượu, trong hương lạnh nổi lên chút ấm áp, dường như trộn lẫn thêm chút vị ngọt của say, vậy mà lại làm người hơi ngây ngất.

Ngụy Vô Tiện nhích tới gần, thứ hương thơm này quanh quẩn trong hơi thở của y, bất giác, hắn lại cúi người xuống thấp chút nữa, cách y ngày càng gần.

Hắn lơ mơ nghĩ: “Quái… Sao lại như có hơi nóng?”

Bỗng nhiên, có tiếng nói yếu ớt truyền tới: “Công tử.”

Mặt Ngụy Vô Tiện đã kề sát rạt Lam Vong Cơ, nghe tiếng bàn chân trượt một phát, suýt nữa thì bổ nhào tới.

Hắn lập tức chắn trước mặt Lam Vong Cơ, quay lưng hướng mặt về phía cửa sổ gỗ – nơi giọng nói truyền tới.

Cánh cửa sổ gỗ bị dè dặt gõ một cái, lại có tiếng nói nho nhỏ, nhẹ nhàng bay qua khe cửa sổ: “Công tử.”

Lúc này Ngụy Vô Tiện mới phát hiện tim mình đập có hơi nhanh, lòng lại nói một tiếng quái, ổn định tinh thần, đi tới, lập tức chống cửa sổ lên.

*này là loại cửa 1 cánh, mở ra rồi chống cây thì phải: V

Ôn Ninh ôm mái hiên, đang treo ngược ngoài cửa sổ, định bụng gõ thêm cái nữa. Ngụy Vô Tiện mở cửa sổ bất chợt, đập vào đầu hắn, hắn khẽ kêu “A” một tiếng, hai tay nắm khung cửa sổ, đối mặt với Ngụy Vô Tiện.

Một luồng gió đêm se sắt ùa qua cửa sổ mà vào. Ôn Ninh mở to mắt, trong hốc mắt đã không còn một vùng trắng chết chóc, mà có một đôi con ngươi màu đen bình thản.

Hai người cứ vậy, một đứng, một treo ngược, đối mặt hồi lâu.

Ngụy Vô Tiện nói: “Xuống đây.”

Ôn Ninh lập tức bỏ không ôm mái hiên nữa, rớt xuống dưới, nặng nề ngã ngửa lên đất ở dưới lầu.

Ngụy Vô Tiện lau mồ hôi lạnh không hề tồn tại trên trán một phát.

Hắn thầm nghĩ: “Lựa chỗ cũng được quá nhỉ!”

May mà chọn nhà này. Vì để nhã gian yên tĩnh, hướng cửa sổ gỗ quay ra không phải đường phố có người đi đường, mà là một rừng cây nhỏ. Ngụy Vô Tiện cầm cây chống cửa sổ xong, thân trên ló ra khỏi cửa, nhìn xuống dưới. Thân hình Ôn Ninh cứng đơ nặng nề rơi xuống, nện mặt đất thành một cái hố hình người, nằm trong hố, mắt vẫn còn nhìn hắn chằm chằm.

Ngụy Vô Tiện đè giọng gọi hắn: “Ta bảo ngươi xuống đây, không phải nói ngươi xuống dưới. “Đây”, hiểu không?”

Ôn Ninh ngước cổ nhìn hắn, bò khỏi hố, vỗ vỗ bùn đất trên người, vội hỏi: “Ồ. Ta đến rồi.”

Nói xong lại ôm cột nhà, chuẩn bị bám nó trèo lên. Ngụy Vô Tiện nói: “Ngừng! Ngươi ở yên đấy, ta qua kiếm ngươi.”

Hắn quay lại cạnh Lam Vong Cơ, nhoài người nói sát bên tai y: “Lam Trạm ơi Lam Trạm à, ngươi nhất định phải ngủ thêm chút nữa đó. Ta quay lại liền. Ngoan ngoãn nha?”

Sau khi nói xong, hắn hơi ngứa tay, không nhịn được mà lấy đầu ngón tay chọc mi mắt Lam Vong Cơ lên một chập.

Lam Vong Cơ bị hắn chọc mà khẽ run hàng mi dài, trán khẽ nhíu, hơi rục rịch. Ngụy Vô Tiện rụt móng, nhảy ra khỏi cửa sổ, nhấp nhô vài cái trên chóp mái hiên với cành lá, hạ xuống đất.

Hắn mới vừa nhảy xuống, xoay người, Ôn Ninh đã quỳ gối trước mặt hắn.

Ngụy Vô Tiện: “Ngươi làm gì đó?”

Ôn Ninh không nói lời nào, cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói: “Công tử, xin lỗi.”

Ngụy Vô Tiện: “Ngươi cứ nhất định phải nói chuyện như này với ta hả? Được thôi.”

Nói xong, hắn cũng quỳ xuống đối mặt với Ôn Ninh.

Ôn Ninh giật thót, vội vội vã vã dập đầu vái hắn một cái. Ngụy Vô Tiện cũng học theo y hệt, dập đầu vái một cái. Ôn Ninh vội vã nhảy lên, lúc này Ngụy Vô Tiện mới ung dung đứng dậy khỏi mặt đất, vỗ vỗ bụi bặm trên vạt áo, nói: “Thẳng lưng mà nói chuyện như vậy từ sớm bộ không được sao?”

Ôn Ninh cúi đầu không dám đáp lời nào. Ngụy Vô Tiện nói: “Khôi phục thần trí lúc nào?”

Ôn Ninh: “Mới vừa.”

Ngụy Vô Tiện: “Còn nhớ rõ chuyện xảy ra lúc đinh đâm vào đầu ngươi không?”

Ôn Ninh: “Có chút nhớ… Có chút không nhớ.”

Ngụy Vô Tiện: “Nhớ được cái gì?”

Ôn Ninh thẫn thờ nói: “… Nhớ có nghe thấy người ta nói, Loạn táng cương không còn. Người… Cũng đều không còn nữa.”

Ngụy Vô Tiện: “Vậy không nghe được chút gi tốt à? Còn nghe được gì nữa?”

Im lặng chốc lát, Ôn Ninh nói: “Giang Trừng giết ngài.”

Ngụy Vô Tiện: “Không phải hắn giết ta. Là ta bị phản phệ mà chết. Tu tà đạo như đi cầu độc mộc, bị cắn trả là điều tất nhiên. Chẳng qua là chuyện sớm hay muộn thôi. Không thể nào đi cầu độc mộc cả đời được.”
Cuối cùng Ôn Ninh cũng giương mắt lên nhìn thẳng vào hắn, nói: “Nhưng mà, nếu hắn không cố tình chọn thời gian đó…”

Lúc này, có tiếng đồ sứ vỡ nát vang dội truyền từ trong đại sảnh lầu một tới.

Giọng của Lam Tư Truy cũng vang lên theo: “Mới đầu chẳng phải chúng ta đang bàn về Tiết Dương hay sao? Sao lại ồn ào cãi đến vụ này rồi?”

Kim Lăng bực tức nói: “Thì đang bàn về Tiết Dương mà, ta nói không đúng à?! Tiết Dương đã làm gì? Hắn là một kẻ cặn bã không bằng cầm thú, Ngụy Anh còn khiến người ta ghê tởm hơn hắn nữa! Cái gì mà “không thể quơ đũa cả nắm”? Thứ tà ma ngoại đạo này còn ở lại trên đời chính là tai hoạ, đúng ra nên giết sạch mới phải!”

Ôn Ninh rục rịch, Ngụy Vô Tiện khoát tay tỏ ý hắn đứng im.

Lam Cảnh Nghi nói: “Ngươi nổi nóng thế làm gì? Tư Truy có nói Ngụy Vô Tiện không đáng chết đâu, hắn chỉ nói là người tu tà ma ngoại đạo cũng chẳng phải ai cũng như Tiết Dương, ngươi có cần thiết phải ném đồ không?”

Kim Lăng cười khẩy: “Không phải hắn còn nói một câu – “Cũng chưa chắc kẻ sáng lập đạo này muốn dùng nó để tác oai tác quái đâu” hay sao? “Kẻ sáng lập đạo này” là ai? Ngươi đừng nói với ta, ngoài Ngụy Anh, còn ai nữa?! Thật là làm người ta khó hiểu, Cô Tô Lam thị các ngươi cũng là tiên môn vọng tộc, năm đó nhà các ngươi cũng có không ít người chết trên tay Ngụy Anh nhỉ? Sao lập trường của Lam Nguyện ngươi lại quái lạ thế? Nghe ý của ngươi, chẳng lẽ còn muốn bào chữa cho Ngụy Anh?”

Lam Nguyện chính là tên của Lam Tư Truy. Cậu vẫn nho nhã lễ độ: “Không phải là ta muốn bào chữa cho hắn. Chỉ là kiến nghị thôi, trước khi rõ ràng ngọn nguồn, đừng nên tùy ý kết luận. Phải biết trước lúc đến Nghĩa thành này, cũng có không ít người quả quyết, Thường Bình của Lịch Dương Thường thị bị đạo trưởng Hiểu Tinh Trần giết chết để trả thù hả giận hay sao? Nhưng sự thật lại thế nào?”

Kim Lăng nói: “Rốt cuộc chắc chắn có phải bị giết bởi đạo trưởng Hiểu Tinh Trần hay không, không có bất cứ ai nhìn thấy. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của mọi người mà thôi, quả quyết cái gì chứ? Nhưng Ngụy Anh bất ngờ chặn giết, tàn sát Bất Dạ Thiên, trong hai quân, có bao nhiêu tu sĩ mất mạng dưới tay hắn, mất mạng dưới Ôn Ninh và Âm Hổ phù! Đây mới là sự thật trong mắt vô số người. Không thể nguỵ biện, không thể chống chế! Mà việc hắn sai khiến Ôn Ninh giết cha ta, hại chết mẹ ta, những điều này, ta càng không thể quên!”

Nếu trên mặt Ôn Ninh có màu máu, lúc này đây nhất định sẽ biến mất gần như không còn.

Nhưng hắn không có. Hắn vĩnh viễn cũng chỉ có thể trưng ra một khuôn mặt đờ đẫn. Ôn Ninh nói khẽ: “… Con trai Giang cô nương?”

Ngụy Vô Tiện không nhúc nhích.

Kim Lăng lại nói: “Cậu ta cùng lớn lên với hắn, ông ta coi hắn như con ruột, bà ta đối xử với hắn cũng không tệ, nhưng hắn thì sao? Hại Liên Hoa Ổ biến thành tổ ma của đám ô hợp Ôn thị, hại Vân Mộng Giang thị tan tành, hại bọn họ đồng loạt ngã xuống, bây giờ chỉ còn lại một mình cậu của ta! Không biết kiềm chế dã tâm bừng bừng mà gây nên sóng gió, cuối cùng chết không toàn thây! Ngọn nguồn này, còn gì không rõ ràng nữa, còn gì đáng để tranh luận nữa?”

Cậu ta hùng hổ doạ người, Lam Tư Truy không thốt được lời nào. Hồi lâu sau, một thiếu niên khác nói: “Thôi thôi, sao lại ầm ĩ lên vì cái này chứ? Chúng ta đừng nói tới nữa được không? Món ăn nguội cả rồi.”

Lại một người hùa theo: “Đúng đó, đừng cãi nhau nữa. Tư Truy nói không để ý thôi mà. Kim công tử ngồi xuống đi, cùng ăn cơm nào.”

Kim Lăng hừ một tiếng, lúc này Lam Tư Truy mới lên tiếng, vẫn không mất lễ nghi: “Được rồi. Là ta lỡ lời. Kim công tử, mời ngồi. Lại còn ồn ào nữa, kéo Hàm Quang Quân xuống thì không tốt đâu.”

Nhắc tới Hàm Quang Quân, đúng là có hiệu quả. Nghe vậy, Kim Lăng thoáng cái ngay cả hừ cũng chẳng hừ, một loạt tiếng xê dịch băng ghế vang lên, xem ra đã ngồi xuống rồi. Đại sảnh lại ồn ào lần nữa, giọng của các thiếu niên, chìm lẫn đan xen trong tiếng chén đũa tô cốc.

Ngụy Vô Tiện và Ôn Ninh lẳng lặng đứng trong rừng cây nhỏ, vẻ mặt đều nặng nề nghiêm túc.

Giữa sự yên lặng, Ôn Ninh lại im ắng quỳ xuống.

Ngụy Vô Tiện nói: “Chuyện không liên quan tới ngươi.”

Ôn Ninh vừa định mở miệng nói, bỗng dưng nhìn ra sau lưng Ngụy Vô Tiện, hơi run rẩy. Ngụy Vô Tiện đang muốn xoay người lại xem, chỉ thấy một bộ đồ trắng lướt qua hắn, nhấc một chân, đạp vào vai Ôn Ninh.

Ôn Ninh bị giẫm đến độ ép ra một cái hố hình người.

Ngụy Vô Tiện vội vã kéo Lam Vong Cơ đang muốn đạp tiếp, nói: “Hàm Quang Quân, Hàm Quang Quân! Hàm Quang Quân, bớt giận đi mà!”

Xem ra thời gian “ngủ” đã qua, thời gian “say” đã tới, nên Lam Vong Cơ mới mò ra đây. Tình hình này chả hiểu sao lại quen ghê, lịch sử giống hệt thiệt là làm người ta kinh ngạc.

Lần này, nhìn Lam Vong Cơ có vẻ bình thường hơn lần trước nữa, không mang ủng ngược, lúc làm động tác thô lỗ như đạp Ôn Ninh, khuôn mặt kia cũng ngày càng nghiêm túc chính trực, oai phong lẫm liệt. Sau khi bị Ngụy Vô Tiện kéo lại, y phất ống tay áo, gật đầu, đứng tại chỗ với vẻ ngạo nghễ, nghe lời không đạp nữa.

Ngụy Vô Tiện tranh thủ nói với Ôn Ninh: “Ngươi sao rồi?”

Ôn Ninh bò dậy, nói: “Ta không sao.”

Ngụy Vô Tiện: “Không sao thì đứng dậy, còn quỳ làm gì nữa.”

Ôn Ninh đứng dậy, do dự chốc lát, nói: “Lam công tử.”

Lam Vong Cơ nhíu mày, bịt lỗ tai, xoay người quay lưng lại với Ôn Ninh, đối mặt Ngụy Vô Tiện, lấy thân mình chắn tầm mắt của hắn.

Ôn Ninh: “…”

Ngụy Vô Tiện: “Tốt hơn hết là ngươi đừng nên đứng ở đây nữa, y… Không thích nhìn thấy ngươi.”

Ôn Ninh: “… Lam công tử làm sao vậy?”

Ngụy Vô Tiện: “Không làm sao hết. Say mà thôi.”

Ôn Ninh: “Vậy ngài dìu y vào nhà đi.”

Ngụy Vô Tiện: “Chính ngươi cẩn thận một chút.”

Ôn Ninh gật gật đầu, không dằn được lại liếc nhìn Lam Vong Cơ, lúc này mới lui đi.

Ngụy Vô Tiện gỡ hai tay bịt tai của Lam Vong Cơ ra, nói: “Được rồi, đi rồi, không nghe thấy giọng nữa, cũng chẳng nhìn thấy người nữa.”

Lúc này Lam Vong Cơ mới buông tay ra, hai con mắt nhạt màu chằm chằm nhìn thẳng vào hắn.

Cụm từ làm ác đang cuộn trào mãnh liệt trong lòng Ngụy Vô Tiện, hệt như có thứ gì đó nhen nhóm trong cơ thể hắn, xấu xa cười nói: “Lam Trạm, vẫn là ta hỏi cái gì, ngươi đáp cái đó? Ta bảo ngươi làm gì, ngươi liền làm cái nấy?”

Lam Vong Cơ: “Ừm.”

Ngụy Vô Tiện nói: “Tháo dây buộc trán xuống.”

Lam Vong Cơ đưa tay ra sau đầu, chậm rãi mở dây, tháo sợi dây buộc trán thêu hoa văn mây cuộn màu trắng xuống.

Ngụy Vô Tiện tỉ tỉ mỉ mỉ nhìn sợi dây buộc trán này, nói: “Cũng chẳng có gì ghê gớm, ta còn tưởng cất giấu bí mật gì chứ. Vậy tại sao hồi trước ta tháo xuống, ngươi lại tức giận như vậy chứ?”

Bỗng nhiên, hắn cảm giác cổ tay bị siết chặt. Chỉ thấy Lam Vong Cơ lấy dây buộc trán trói hai tay hắn lại, rồi thong thả ung dung mà thắt nút.

Ngụy Vô Tiện: “Ngươi làm cái gì vậy hả?”

Hắn muốn coi thử rốt cuộc thì Lam Vong Cơ muốn làm gì, bèn tuỳ ý để y hành động tiếp. Lam Vong Cơ cột chặt hai tay hắn, đầu tiên là thắt một nút thòng lọng, nghĩ rồi nghĩ, dường như cảm thấy không ổn, cởi ra, đổi thành một nút chết. Lại ngẫm nghĩ chốc lát, cảm thấy vẫn không ổn, lại thắt thêm một lần nữa.

Phía sau dây buộc trán của Cô Tô Lam thị là một dải đai buông lơi, lúc cử động nó tung bay nhìn cực kỳ duyên dáng, bởi vậy cũng rất dài. Lam Vong Cơ thắt liền một lèo bảy, tám nút chết, thành ra một chuỗi gút xấu ớn chồng lên nhau, lúc này mới hài lòng ngừng tay.

Ngụy Vô Tiện: “Này, ngươi có còn cần cái dây buộc này nữa không hả?”

Đầu mày Lam Vong Cơ giãn ra, nắm một đầu khác của dây buộc, kéo tay Ngụy Vô Tiện, giơ lên trước mắt, hệt như đang thưởng thức kiệt tác vĩ đại của mình vậy ấy. Tay Ngụy Vô Tiện bị y nhấc treo lơ lửng, nghĩ thầm: “Mình thiệt là giống phạm nhân… Không phải, sao mình lại phải chơi chung với y như vầy chứ? Chẳng phải nên là mình trêu đùa y hay sao?”

Giật mình tỉnh ra, Ngụy Vô Tiện nói: “Cởi ra cho ta.”

Lam Vong Cơ vui vẻ duỗi tay, vẫn cái trò cũ, thò tay về phía cổ áo hắn. Ngụy Vô Tiện: “Không phải cởi cái đó! Cởi cái trên tay ta này! Cởi cái thứ ngươi cột ta ấy! Cái sợi dây buộc trán này này!”

Nếu như bị Lam Vong Cơ trói tay cởi sạch quần áo, hình ảnh đó, thiệt là nghĩ thôi đã thấy sợ!

Lam Vong Cơ nghe yêu cầu của hắn xong, hàng mày nhọn lại bắt đầu chau vào, mãi hồi lâu vẫn không nhúc nhích. Ngụy Vô Tiện giơ tay lên cho y nhìn, dỗ dành: “Không phải đã nói là sẽ nghe lời ta hay sao, mở cái này ra cho ca ca đi. Ngoan.”

Lam Vong Cơ liếc nhìn hắn, rồi bình tĩnh dời tầm mắt, cứ như không nghe rõ hắn đang nói cái gì, cần phải hao tâm tổn trí suy nghĩ chốc lát. Ngụy Vô Tiện quát lên: “Há, ta hiểu rồi! Để ngươi trói ta thì ngươi rất là hăng hái nhỉ, bảo ngươi mở ra ngươi lập tức nghe không hiểu phải không hả?”

Dây buộc trán và quần áo của Lam gia đều cùng sử dụng nguyên vật liệu giống nhau, nhìn như mềm mại bồng bềnh, nhưng thật ra cực kỳ bền chắc. Lam Vong Cơ cột rất chặt, lại còn thắt một mớ nút chết, Ngụy Vô Tiện xoay trái vặn phải cũng chẳng thoát nổi, thầm nghĩ: “Này thiệt tình đúng là tự nâng đá đập chân mình mà. May là dây buộc trán này không phải mấy thứ quỷ kiểu như dây thừng gì gì đó, bằng không thì chẳng phải y sẽ trói gô cả người mình lại luôn hay sao!”

Lam Vong Cơ một mặt nhìn về phương xa, một mặt thì kéo sợi dây buộc trán trên tay, kéo này, lắc nè, điệu bộ chơi đến cực vui. Ngụy Vô Tiện lại nói: “Cởi ra cho ta đi nha? Hàm Quang Quân, thần tiên như ngươi, sao lại có thể làm chuyện thế này chứ? Ngươi trói ta lại là muốn làm gì đây? Để người ta trông thấy thì biết làm sao giờ? Hửm?”

Nghe xong câu cuối cùng, Lam Vong Cơ kéo hắn về đi hướng ra khỏi rừng cây.

Ngụy Vô Tiện bị y lôi đi, vừa lảo đảo vừa nói: “Ngươi ngươi ngươi đợi tí. Ý ta là không thể cho người khác nhìn, chứ chẳng phải nói ngươi đưa cài này ra cho người ta coi! Này! Có phải ngươi đang giả bộ nghe không hiểu không hả? Ngươi cố ý chứ gì?! Ngươi chỉ nghe hiểu điều mà ngươi muốn hiểu thôi đúng không?! Lam Vong Cơ!”

Lời còn chưa dứt, Lam Vong Cơ đã kéo hắn đi ra khỏi rừng cây, lẩn quẩn về lại đường, bước vào đại sảnh của tửu lâu thêm một lần nữa.

Một đám tiểu bối còn đang ăn ăn uống uống chơi đùa nhốn nháo, tuy ban nãy có hơi chút không vui, nhưng thiếu niên ai cũng đều có thể mau quên cái không vui cả. Bọn họ đang chơi phạt rượu sôi nổi, mấy đứa tiểu bối Lam gia lén lút uống rượu, nên luôn có người dán mắt vào cầu thang lầu hai để đề phòng, ngừa bị Lam Vong Cơ phát hiện, ai ngờ lại chợt thấy Lam Vong Cơ kéo Ngụy Vô Tiện bước từ cửa lớn vào, ai nấy đều kinh hãi đến đờ ra.

Lạch cạch loảng xoảng, Lam Cảnh Nghi quạt tay giấu bầu rượu trên bàn đi, kéo theo đó là đánh đổ mấy cái chén đĩa, chút hiệu quả giấu diếm cũng không có. Lam Tư Truy đứng lên nói: “Hàm, Hàm Quang Quân, sao các ngươi lại đi vào từ phía này…”

Ngụy Vô Tiện cười nói: “Ha ha, Hàm Quang Quân của các ngươi ngồi đến nóng người nên ra ngoài hóng gió chốc lát, rồi tự dưng nổi hứng xông vào đột kích, này cũng thiệt là, quả nhiên bắt gặp các ngươi đang lén uống rượu.”

Hắn cầu khẩn trong lòng, cầu Lam Trạm tốt nhất là kéo hắn lên thẳng trên lầu, đừng có nói chuyện với người ta, cũng đừng làm động tác dư thừa nào hết. Chỉ cần y tiếp tục giữ hình tượng lạnh như băng không nói lời nào, thì sẽ không ai phát hiện y có gì bất thường cả.

Mới vừa nghĩ, như thế, Lam Vong Cơ đã kéo hắn, đi tới trước bàn đám tiểu bối kia.

Lam Tư Truy nói: “Hàm Quang Quân, dây buộc trán của ngươi…”

Còn chưa nói hết, cậu đã nhìn thấy tay Ngụy Vô Tiện.

Dây buộc trán của Hàm Quang Quân, đang quấn quanh cổ tay Ngụy Vô Tiện.

Cứ như chê ít người chú ý cái này, Lam Vong Cơ nhấc đai của dây buộc trán lên, kéo theo tay của Ngụy Vô Tiện, trưng ra cho cả đám nhìn một lượt.

Cái cánh gà trong miệng Lam Cảnh Nghi rớt xuống. Rơi vào chén, làm nước tương tung toé, bắn dơ hết ngực cậu ta.

Đầy đầu Ngụy Vô Tiện chỉ có một suy nghĩ: Tỉnh rượu rồi, chắc Lam Vong Cơ khỏi phải gặp người quá.

Kim Lăng nghi ngờ không thôi: “… Y đang làm gì?”

Ngụy Vô Tiện: “Biểu diễn cho các ngươi xem một cách dùng đặc biệt của dây buộc trán nhà họ Lam.”

Lam Tư Truy: “Cách dùng đặc biệt gì…”

Ngụy Vô Tiện: “Khi gặp phải tẩu thi trông lạ quá, các ngươi cảm thấy cần mang về kiểm tra kỹ lưỡng, thì có thể cởi dây buộc trán xuống, trói như này mang về.”

Lam Cảnh Nghi reo lên: “Như vậy sao được? Dây buộc trán nhà bọn ta là…”

Lam Tư Truy nhét cánh gà vô miệng cậu lại, nói: “Thì ra là vậy. Không ngờ lại có tác dụng kỳ diệu như thế!”

Không ngó ngàng gi tới ánh mắt quái gở mà người ngoài nhìn suốt dọc đường, Lam Vong Cơ kéo Ngụy Vô Tiện đi thẳng lên lầu, vào phòng, quay lưng đóng cửa, cài then. Đẩy bàn chặn trước cửa, hệt như muốn ngăn cản kẻ địch nào đó ngoài cửa vậy.

Ngụy Vô Tiện nói: “Ngươi định giết người phân thây ở ngay đây hả?”

Trong nhã gian có bố trí ghế gỗ bình phong, ngăn chia phòng ra làm hai phần, một phần bày bàn và chiếu dùng để trò chuyện, ăn uống, một phần khác thì thì lại đặt một cái sạp dài có rèm buông lơi, dùng để nghỉ ngơi. Lam Vong Cơ kéo hắn ra sau bình phong, dùng sức đẩy một cái, xô Ngụy Vô Tiện ngã lên trên chiếc sạp.

Sạp dài có gắn thành gỗ, đầu Ngụy Vô Tiện thoáng va nhẹ vào nó, nghĩ nghĩ, kêu “Ái da” một tiếng, nhưng lòng lại đoán: “Lại buồn ngủ? Không phải giờ còn chưa tới giờ Hợi hay sao?”

Lam Vong Cơ nghe hắn kêu, vén vạt áo trắng lên, khí độ ung dung ngồi xuống mép giường, duỗi tay, sờ sờ đầu hắn. Tuy mặt không chút cảm xúc, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng, như đang hỏi: Đụng có đau không?

Y ở bên cạnh sờ, Ngụy Vô Tiện ở bên cạnh thì giần giật khoé môi, nói: “Đau quá à, đau quá đau quá đau quá à.”

Nghe hắn vẫn kêu đau, mặt Lam Vong Cơ hơi hiện vẻ lo âu, động tác trên tay càng dịu dàng hơn, còn vỗ vỗ vai hắn dỗ dành.

Ngụy Vô Tiện giơ hai tay lên cho y xem rồi nói: “Ngươi thả ta ra đi. Hàm Quang Quân, ta bị ngươi trói chặt thế này sắp chảy máu luôn rồi. Đau muốn chết. Mở dây buộc thả ta ra được không? Được không hở?”

Lam Vong Cơ lập tức bụm miệng hắn lại.

Ngụy Vô Tiện: “A a ô ô ô ô ô ô ô ô ô, ô ô ô ô ô ư ư ô ô ô ô ô ô ô ô ô?!”

Ngươi không muốn làm chuyện gì thì ngươi cứ việc giả vờ nghe không hiểu, còn nếu chẳng thể nào không nghe hiểu được thì ngươi cứ vậy mà dứt khoát không cho ta nói?!

Mất nết thế!

Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: Đã như vậy, vậy cũng chớ có trách ta.

Tay Lam Vong Cơ bụm chặt miệng hắn, hắn hé môi, đầu lưỡi cực mau chóng liếm nhẹ vào lòng bàn tay Lam Vong Cơ.

Nhẹ bẫng chỉ như chuồn chuồn lướt nước, nhưng Lam Vong Cơ lại hệt như bị lửa sém, rụt phắt tay về.

Ngụy Vô Tiện hít một hơi khí thật sâu, cảm thấy đã xả được cơn bức bí. Lại xoay người sang nhìn Lam Vong Cơ, y quay lưng với hắn, ôm đầu gối ngồi một góc trên chiếc sạp gỗ, lòng bàn tay bị hắn liếm nhẹ kia nắm lại đặt ở nơi gần ngực, cả người không động đậy lấy một cái.

Ngụy Vô Tiện nói: “Làm gì vậy? Này là làm gì vậy?”

Cái điệu bộ không thiết sống sau khi bị yêu râu xanh dấy bẩn này, không biết còn tưởng rằng hắn đã làm gì Lam Vong Cơ ấy chứ.

Nhìn dáng vẻ y hệt như bị đả kích lớn lao lắm, Ngụy Vô Tiện nói: “Ghét lắm hả? Có ghét thì cũng hết cách, ai bảo ngươi ngang ngược không cho ta nói chuyện như vậy. Nếu không thì ngươi tới đây, ta lau sạch cho ngươi.”

Nói xong, hắn đưa hai cái tay bị trói ra, định chạm vào vai Lam Vong Cơ, lại bị y né đi.

Nhìn Lam Vong Cơ ôm đầu gối, yên lặng ngồi trong góc giường, dục vọng làm ác trong ngực Ngụy Vô Tiện lại bắt đầu tăng vọt. Hắn quỳ lên giường, di chuyển sang phía Lam Vong Cơ, lấy giọng điệu gian ác nhất, cố ý hỏi: “Sợ rồi?”

Lam Vong Cơ lập tức nhảy xuống giường, tiếp tục quay lưng về phía hắn, giữ một khoảng cách với hắn.

Lần này Ngụy Vô Tiện bắt đầu buông thả.

Hắn ung dung nhàn nhã xuống khỏi giường, cười hì hì: “Ấy, trốn cái gì? Đừng chạy mà, tay ta vẫn còn bị ngươi trói, ta không sợ, ngươi sợ cái gì? Đến đến đến, lại đây nào.”

Hắn một mặt nghiêng đầu cười, một mặt xấu xa sáp lại gần. Lam Vong Cơ lao ra khỏi bình phong, trông thấy cái bàn mà chính mình đã đẩy ra chặn cửa. Ngụy Vô Tiện vòng qua bình phong đuổi theo y, y lại đi vòng qua phía bên kia. Hai người cứ vòng tới vòng lui quanh bình phong, rượt đuổi bảy, tám vòng như thế, bỗng dưng Ngụy Vô Tiện giật mình tỉnh ra, thầm nghĩ: “Mình đang làm gì vậy? Chơi trốn tìm à? Lam Trạm say thì không nói, còn mình thì sao lại chơi với y chứ?”

Phát hiện người rượt theo mình đứng đờ ra, Lam Vong Cơ cũng không nhúc nhích.

Y trốn đằng sau bình phong, thập thò ló non nửa khuôn mặt ra, im lặng nhòm ngó sang Ngụy Vô Tiện phía bên này.

Ngụy Vô Tiện tỉ mỉ nhìn y. Người này vẫn là một vẻ nghiêm túc, đàng hoàng trịnh trọng, hệt như đứa bé sáu tuổi mới vừa ngươi rượt ta chạy vòng quanh bình phong với Ngụy Vô Tiện chính là một người khác vậy.

Ngụy Vô Tiện nói: “Ngươi muốn tiếp tục hả?”

Lam Vong Cơ mặt không chút cảm xúc gật gật đầu.

Ngụy Vô Tiện nín cười nín đến mức sắp nội thương.

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha Lam Trạm uống say rồi muốn chơi trốn tìm với hắn ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!

Tiếng cười trong lòng Ngụy Vô Tiện như sóng to gió lớn ùn ùn kéo tới, khó mà dằn xuống, toàn thân đều run bần bật, nghĩ: “Gia tộc như Cô Tô Lam thị này, không cho ồn ào không cho giỡn hớt, đến cả đi nhanh cũng không cho, chắc chắn là hồi bé Lam Trạm chưa hề được chơi như thế bao giờ, thật đáng thương. Dù sao thì y say rồi tỉnh lại cũng chẳng nhớ gì cả, mình chơi với y một chút cũng không sao.”

Hắn lại đi hai bước tới chỗ Lam Vong Cơ, ra vẻ muốn đuổi theo. Quả nhiên, Lam Vong Cơ cũng bắt đầu chạy trốn. Ngụy Vô Tiện coi như đang đùa giỡn với một người bạn nhỏ, ra sức phối hợp, rượt y chạy hai, ba vòng rồi nói: “Chạy nhanh chút, đừng có để ta túm được. Bắt được ngươi lần nào là ta liếm ngươi lần đó, coi ngươi có biết sợ không.”

Ý định ban đầu của hắn khi nói câu này, vốn là muốn đe doạ, ai dè, Lam Vong Cơ lại thình lình chạy từ đầu khác của tấm bình phong ra, đâm đầu đụng vào hắn.

Lúc đầu là Ngụy Vô Tiện muốn bắt y, ai ngờ y lại tự đưa tới cửa, bỗng chốc im lặng, tay cũng quên duỗi ra. Lam Vong Cơ thấy hắn không nhúc nhích gì, thế là giơ cái cổ tay bị y cột thành một bó kia lên, đặt cánh tay hắn ở trên cổ mình, như chủ động chui vào một cái bẫy không gì phá nổi, nói: “Bắt được rồi.”

Ngụy Vô Tiện: “… Hả? À, bắt được rồi.”

Cứ như đang chờ mong điều gì đó, nhưng đợi hồi lâu mà vẫn không thấy, Lam Vong Cơ lặp lại ba chữ này thêm lần nữa, lần này nhả chữ rất nặng, thúc giục hệt như đang sốt ruột: “Bắt được rồi.”
Ngụy Vô Tiện: “À đúng, bắt được rồi.”

Bắt được rồi, sau đó thì sao?

Hắn đã nói cái gì ấy nhỉ — bắt được một lần thì làm cái gì nhỉ?

… Không thể nào.

Ngụy Vô Tiện: “Lần này không tính, lần này là tự ngươi chạy tới…”

Lời còn chưa dứt, đã nhìn thấy Lam Vong Cơ sầm mặt, biểu cảm lạnh như băng, trông vẻ cực kỳ khó chịu.

Ngụy Vô Tiện nghĩ thầm: “Không thể nào, Lam Trạm uống say rồi, không những thích chơi trốn tìm, còn thích bị người ta liếm?”

Hắn muốn lấy cánh tay đang đặt trên cần cổ Lam Vong Cơ xuống, lại bị Lam Vong Cơ nhấc tay chặn, đè thật chặt, không cho hắn lấy xuống. Ngụy Vô Tiện thấy bàn tay của y đè lên trên cánh tay mình, ngẫm nghĩ chốc lát, sáp lại gần, để sát gò má thăm dò, môi chạm mà như không chạm, hôn mà như không hôn cọ nhẹ vào mu bàn tay Lam Vong Cơ, đầu lưỡi khẽ quét qua làn da như ngọc mát.

Một thoáng rất nhẹ rất nhẹ.

Lam Vong Cơ rụt phắt tay về, lấy hai tay Ngụy Vô Tiện ra, lại xoay lưng về phía hắn rồi nhảy qua một bên, ôm bàn tay bị liếm của mình, yên lặng cúi đầu nhìn tường không nói lời nào.

Ngụy Vô Tiện suy nghĩ rồi nói: “Y thế này là sợ hay thích? Hay là vừa sợ vừa thích?”

Đang suy nghĩ, Lam Vong Cơ xoay người lại, vẫn nói với bản mặt bình tĩnh: “Tiếp tục.”

Ngụy Vô Tiện: “Tiếp tục? Tiếp cái gì?”

Lam Vong Cơ lại trốn ra sau bình phong, ló non nửa khuôn mặt ra nhìn hắn.

Ý kia đã quá rõ ràng: Tiếp tục, ngươi rượt, ta chạy.

Im lặng chốc lát, Ngụy Vô Tiện bèn theo lời y, “tiếp tục”. Lần này, hắn mới đuổi hai bước, Lam Vong Cơ lại tự đâm đầu vào.

Ngụy Vô Tiện: “Rõ ràng là ngươi cố ý.”

Lam Vong Cơ lại quàng cánh tay hắn lên trên cổ mình, hệt như nghe không hiểu câu nói đó, chờ hắn thực hiện lời hứa lần nữa.

Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Chẳng lẽ mình cứ để Lam Trạm chơi vui một mình như thế? Vậy sao được. Dù sao thì bây giờ có làm gì với y, sau khi tỉnh dậy y cũng chẳng nhớ được, đâu còn gì để băn khoăn nhỉ.”

Hắn ôm Lam Vong Cơ, hai người cùng ngồi lên sạp gỗ. Ngụy Vô Tiện nói: “Ngươi thích thế này phải không? Không cho quay đầu, nói, có thích không? Nếu như ngươi thích thế này, cũng không nhất định lần nào cũng phải rượt rượt đuổi đuổi. Ta cho ngươi thích đủ một lần luôn.”

Nói rồi hắn kéo tay Lam Vong Cơ, cúi đầu, hôn lên ngón tay trắng nõn thon dài của y một cái.

Lam Vong Cơ muốn rụt tay về, bị Ngụy Vô Tiện níu chặt lại, không cho y rụt.

Tiếp đó, môi của Ngụy Vô Tiện dán lên từng đốt ngón tay rõ ràng của y, hơi thở khẽ khàng nhẹ như lông vũ, chạy dọc theo ngón tay đi lên trên, di chuyển tới mu bàn tay. Ở đây, lại hôn một cái nữa.

Lam Vong Cơ rụt thế nào cũng không rụt được, lập tức co năm ngón tay lại, nắm thành đấm.

Ngụy Vô Tiện kéo tay áo của y lên một chút, để lộ cổ tay trắng như tuyết, cũng hôn một cái lên trên cổ tay.

Sau khi hôn xong, hắn cũng không ngẩng đầu lên, chỉ giương mí mắt: “Đủ chưa?”

Lam Vong Cơ ngậm chặt miệng, không nói lời nào. Lúc này Ngụy Vô Tiện mới khoan thai ngồi thẳng người: “Nói, có đốt tiền giấy cho ta không?”

Không đáp. Ngụy Vô Tiện cười khì, áp người lên, cách quần áo, hôn một cái vào ngực y, nói: “Không nói lời nào thì sẽ không cho ngươi nữa. Nói, làm sao nhận ra ta?”

Lam Vong Cơ nhắm tịt mắt, môi run rẩy, dường như đang định mở miệng khai báo.

Thế nhưng, cũng ngay lúc đó, Ngụy Vô Tiện cứ mãi nhìn chằm chằm vào đôi môi màu hồng nhạt trông có vẻ rất mềm mại kia, rồi như bị ma quỷ làm đầu óc mụ mị, hắn lại hôn một cái lên bờ môi ấy.

Hôn xong rồi, còn xấu xa liếm thêm cái nữa.

Hai người đều bất chợt trợn to mắt.

Mãi một lát sau, Lam Vong Cơ thình lình nhấc tay, Ngụy Vô Tiện sực tỉnh ra, thoáng cái toàn thân túa mồ hôi, tưởng y định tung một chưởng đập cho tim gan phổi của mình cùng bay luôn, vội lăn xuống sạp. Vừa quay đầu, lại thấy Lam Vong Cơ vỗ một chưởng lên trên trán y, cưỡng ép đập bản thân mình đến hôn mê bất tỉnh, nằm ngã lên chiếc sạp gỗ.

Trong nhã gian, Lam Vong Cơ nằm ngã trên sạp, còn Ngụy Vô Tiện thì ngồi dưới đất.

Bỗng nhiên có một cơn gió lạnh ùa vào từ cánh cửa sổ bị mở, thổi đến mức Ngụy Vô Tiện lạnh sống lưng, người cũng hơi tỉnh ra.

Hắn đứng dậy khỏi mặt đất, đẩy bàn trở lại chỗ cũ, ngồi xuống cạnh bàn.

Ngơ ngẩn chốc lát, cúi đầu tốn sức cắn nút thắt của dây buộc trán trên cổ tay, cuối cùng cũng cắn mở được chuỗi nút chết thắt thành một cục kia.

Sau khi hai tay được tự do, để an ủi, hắn tự nhiên như không rót một chén rượu. Chén rượu đã đưa tới bên môi, nhưng uống mãi cũng chẳng được một giọt, rủ mắt nhìn, trong chén vốn không hề có rượu. Rượu trong bình đã sớm bị hắn một hớp uống cạn rồi, vậy mà ban nãy hắn lại chả nhận ra, ở trong không có và cũng không rót được bất cứ thứ gì.

Ngụy Vô Tiện bỏ chén không lên bàn, nghĩ thầm: “Còn uống gì nữa. Hôm nay uống cũng đủ nhiều rồi.”

Hắn quay đầu, vừa khéo có thể lướt qua bình phong, nhìn thấy Lam Vong Cơ nằm ngã trên sạp từ mé bên, nghĩ bụng: “… Hôm nay uống quá mức thật rồi. Một người tốt đoan đoan chính chính như Lam Trạm, dù y có uống say, dù sau khi tỉnh lại quá nửa y sẽ không nhớ gì, mình cũng không nên làm xằng làm bậy trêu đùa y như vậy… Quá không tôn trọng y rồi.”

Thế nhưng, vừa nghĩ tới ban nãy mình “làm xằng làm bậy” thế nào, Ngụy Vô Tiện lại không nhịn được giơ tay lên, chạm nhẹ vào môi.

Hắn cầm dây buộc trán kia, vỗ nhẹ một hồi rồi mới vuốt phẳng, đi tới bên giường, đặt nó cạnh gối đầu, cố gắng nhẫn nhịn không nhìn vào mặt Lam Vong Cơ, ngồi xổm xuống cởi ủng giúp y, cũng chỉnh người y thành tư thế ngủ tiêu chuẩn của Lam thị.

Sau khi làm xong hết, Ngụy Vô Tiện dựa vào sạp gỗ, ngồi bệt xuống đất.

Suy nghĩ lung tung một hồi lâu, hỗn hỗn loạn loạn, chỉ có một việc, là cực kỳ rõ ràng.

Có lẽ sau này không nên để Lam Trạm uống rượu nữa. Lỡ đâu gặp ai y cũng thế này, vậy thì gay go thật.

Ngụy Vô Tiện ngồi dưới đất, nghĩ lung tung một đêm, không biết từ bao giờ, hắn ngoẹo đầu, dựa vào sạp gỗ ngủ thiếp đi.

Mơ mơ màng màng nghiêng ngả đến tảng sáng, hắn cảm giác có người nhẹ tay bế hắn lên, đặt nằm ngang trên sạp. Ngụy Vô Tiện cố gắng mở mắt, gương mặt vẫn lạnh nhạt kia của Lam Vong Cơ đập vào mi.

Hắn lập tức tỉnh táo bảy, tám phần, kêu lên: “Lam Trạm.”

Lam Vong Cơ “Ừ” đáp lời hắn. Ngụy Vô Tiện lại nói: “Ngươi tỉnh hay là say?”

Lam Vong Cơ: “Tỉnh.”

Y nắm cổ tay Ngụy Vô Tiện, trên hai cổ tay đều là vài lằn vết trói đỏ tươi. Lam Vong Cơ lấy một chiếc bình nhỏ màu xanh nhạt ra, cúi đầu bôi thuốc cho hắn. Thuốc mỡ trơn nhầy quét đến đâu, chỗ đó thoáng chốc mát rượi. Ngụy Vô Tiện nheo mắt lại: “Đau quá à. Lam Trạm ngươi uống say xong thiệt chẳng lịch sự tí nào.”

Lam Vong Cơ chẳng thèm nhấc mắt, nói: “Tự làm tự chịu.”

Tim Ngụy Vô Tiện thoáng cái treo lên: “Lam Trạm, lúc ngươi uống say đã làm gì, ngươi không nhớ rõ thật à?”

Lam Vong Cơ: “Không nhớ rõ.”

Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Hẳn là không nhớ rõ. Bằng không y còn không thẹn quá hoá giận lăng trì mình luôn sao.”

Lòng hắn vừa vui vì Lam Vong Cơ không nhớ rõ, vừa khá tiếc vì y không nhớ rõ. Cứ như lặng lẽ làm một việc xấu, hay ăn vụng món gì đó, rồi một thân một mình núp trong xó lén vui vẻ lén cười trộm. Không tự chủ được, con mắt hắn lại nhìn chằm chằm vào môi Lam Vong Cơ.

Tuy hồi nào giờ khoé miệng chưa bao giờ cong lên, nhưng nhìn có vẻ rất mềm mại, mà quả thật cũng rất mềm mại.

Ngụy Vô Tiện vô thức cắn môi, lại bắt đầu nghĩ vớ vẩn: “Cô Tô Lam thị gia giáo nghiêm như thế, Lam Trạm lại là người hoàn toàn không hiểu tình cảm, chắc chắn là trước giờ y chưa từng gần gũi với cô gái nào hết, lần này phải làm sao đây, bị mình lấy mất lần đầu tiên rồi, mình có nên nói cho y biết không? Nói không chừng hồi nào giờ y chưa từng nghĩ tới phương diện kia… Không đúng!! Lần trước lúc y uống say, mình hỏi y “có thích người nào chưa”, y trả lời là “có”. Có khi nào đã hôn rồi không nhỉ? – không đúng không đúng, dù là y có, thì với tính tình quen kiềm chế này của Lam Trạm, chắc chắn cũng chưa từng hôn, thích nhưng dừng ở lễ*. Nói đến, không chừng lúc đó y còn không hiểu rõ mình nói “thích” là “thích” thế nào…”

*gốc là [phát hồ tình chỉ hồ lễ] – là học thuyết của Khổng Tử, ý nôm na là “nói chuyện tình yêu thì được, nhưng không thể vượt qua giới hạn của lễ nghi.”

Lam Vong Cơ tỉnh dậy đúng vào giờ Mão, sau khi bôi thuốc cho Ngụy Vô Tiện xong, thì có người khẽ gõ cửa. Gõ ba cái rồi, tiếng của Lam Tư Truy truyền tới: “Hàm Quang Quân, đều dậy cả rồi. Sắp đi chưa ạ?”

Lam Vong Cơ: “Chờ dưới lầu.”

Mọi người ra khỏi thành, rồi mỗi người một ngả ngay dưới cổng thành. Đám con cháu thế gia trước đây chẳng qua chỉ là quen mặt, tới nhà làm khách khi mở Thanh Đàm thịnh hội, nhưng mấy ngày qua, đầu tiên là cùng trải qua chuyện lạ giết mèo, rồi lại cùng vượt qua một ngày một đêm kinh tâm động phách trong toà thành quỷ đầy sương mù, còn cùng đốt tiền giấy, cùng lén uống rượu, cùng cãi nhau, cùng mắng người, giữa đôi bên khi ấy đã cực kỳ thân quen, thời khắc sắp chia tay, đều lưu luyến không rời, dây dây dưa dưa ở ngay cửa thành, hẹn lúc nào đến chơi hội Thanh Đàm nhà ta, lúc nào thì đến nhà ngươi săn đêm. Lam Vong Cơ cũng không thúc giục, tuỳ ý bọn họ kể này kể nọ, lặng yên không nói đứng dưới một thân cây.

Tiên Tử bị y nhìn chằm chằm, không dám kêu loạn chạy bừa, chỉ có thể co rụt dưới tàng cây, mở to mắt mà nhìn Kim Lăng bên kia, đuôi vẫy đến độ muốn bay lên.

Thừa dịp Lam Vong Cơ dán mắt vào Tiên Tử, Ngụy Vô Tiện ôm vai Kim Lăng, đi ra xa xa một quãng.

Hắn vừa đi vừa nói: “Về rồi đừng có ồn ào cãi nhau với cậu ngươi, nghe lời hắn, sau này phải cẩn thận, chớ đi ra ngoài săn đêm một mình.”

Mạc Huyền Vũ là một trong những đứa con riêng của Kim Quang Thiện, là em trai cùng cha khác mẹ của Kim Quang Dao và Kim Tử Hiên, bởi vậy nên giờ tính ra hắn cũng coi như là tiểu thúc của Kim Lăng, có thể đương nhiên dùng giọng điệu trưởng bối mà căn dặn cậu ta.

Tuy Kim Lăng xuất thân danh môn, nhưng dù sao thì cũng không cha không mẹ, khó tránh khỏi sẽ bị chút lời đồn chuyện nhảm làm ảnh hưởng, nóng lòng cầu thành nóng lòng muốn chứng tỏ bản thân. Ngụy Vô Tiện lại nói: “Ngươi mới mười mấy tuổi nhỉ? Con cháu thế gia xêm xêm ngươi giờ đâu đã săn được yêu ma quỷ quái ghê gớm gì, sao ngươi lại phải nóng lòng nhất thời, cứ nhất định muốn giành cái này trước tiên.”

Kim Lăng rầu rĩ nói: “Lúc cậu với tiểu thúc của ta thành danh cũng chỉ mới mười mấy tuổi.”

Ngụy Vô Tiện nghĩ thầm: “Này sao có thể giống nhau được? Năm đó có Kỳ sơn Ôn thị đè trên đầu, lòng người sợ hãi, không liều mạng tu luyện chém giết, chẳng ai biết được tên xui xẻo kế tiếp có phải là mình hay không. Ra chiến trường Xạ Nhật, nào có ai quan tâm ngươi có đúng mười mấy tuổi hay không. Mà bây giờ tình hình yên ổn, các nhà đều an bình, bầu không khí đương nhiên cũng sẽ không còn căng thẳng nữa, không cần phải liều mạng như thế.”

Kim Lăng lại nói: “Ngay cả Ngụy Anh, năm xưa lúc hắn chém giết tàn sát Huyền Vũ cũng chỉ mới mười mấy tuổi. Đến hắn cũng có thể, tại sao ta lại không thể?”

Ngụy Vô Tiện: “Đó là hắn chém giết hả? Không phải do Hàm Quang Quân giết sao?”

Nghe hắn nhắc tới Lam Vong Cơ, Kim Lăng liếc mắt nhìn hắn với ý tứ không rõ, muốn nói gì đó, nhưng lại cưỡng ép dằn xuống: “Ngươi với Hàm Quang Quân… Thôi quên đi. Chuyện của chính các ngươi. Nói tóm lại là ta mặc kệ, ngươi thích đoạn tụ thì ngươi cứ đi mà đoạn tụ, bệnh này không trị được.”

Ngụy Vô Tiện ơ hay: “Chuyện này sao lại gọi là bệnh?”

Trong lòng thì ôm bụng cười: “Chắc nó còn nghĩ là mình chẳng biết xấu hổ mà dây dưa với Lam Trạm ha?!”

Kim Lăng lại nói: “Ta đã biết hàm nghĩa của dây buộc trán Cô Tô Lam thị rồi. Nếu việc đã đến nước này, ngươi cứ yên ổn mà ở bên Hàm Quang Quân đi. Đoạn tụ cũng phải đoạn sao cho thân mình trong sạch, đừng có tìm tới người nhà bọn ta, ta không coi chừng ngươi được.”

Cậu nói “nhà bọn ta”, vừa bao gồm Lan Lăng Kim thị cũng vừa bao gồm luôn cả Vân Mộng Giang thị, xem ra mức độ khoan dung với đoạn tụ có tăng lên, chỉ cần không tìm người nhà của cậu là cậu có thể coi như không nhìn thấy. Ngụy Vô Tiện nói: “Dây buộc trán? Dây buộc trán của Cô Tô Lam thị có hàm nghĩa gì à?”

Kim Lăng: “Ngươi đừng có đắc ý rồi giả ngu! Ta không muốn nói thêm gì nữa. Ngươi có phải là Ngụy Anh?”

Câu thứ ba sau cùng, tự dưng cậu vứt ra, không vòng vo, làm người ta bất ngờ không kịp chuẩn bị.

Ngụy Vô Tiện: “Ngươi cảm thấy ta giống lắm hả?”

Kim Lăng lặng im chốc lát, bất chợt thổi một tiếng còi ngắn, nói: “Tiên Tử!”

Được chủ nhân kêu tên, Tiên Tử thè lưỡi, tung bốn chân chạy vội tới. Ngụy Vô Tiện co cẳng lao nhanh: “Yên lành nói chuyện, thả chó làm gì!”

Kim Lăng: “Hừ! Tạm biệt!”

Cậu nói tạm biệt xong, liền hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đi về hướng Lan Lăng, xem ra vẫn không dám về Vân Mộng gặp Giang Trừng, đám con cháu gia tộc kia cũng túm năm tụm ba, đi về nhà ở nhiều hướng khác nhau. Cuối cung, chỉ còn thừa lại Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ với mấy đứa loắt choắt nhà họ Lam.

Hai người bọn họ bước đằng trước, đám thiếu niên còn lại thì theo sau. Đi một hồi, Lam Vong Cơ nói: “Giang Trừng biết ngươi là ai.”

Ngụy Vô Tiện ngồi trên con lừa hoa, để Tiểu Bình Quả đi chầm chậm tới trước, đáp: “Đúng đó, biết rồi. Mà biết rồi thì sao, hắn cũng chẳng nắm được chứng cớ gì.”

Hiến xá không giống với đoạt xá, không có dấu vết nào để mà tra. Giang Trừng cũng chẳng qua là dựa vào biểu hiện sau khi hắn nhìn thấy chó mà đoán ra thôi. Nhưng đầu tiên là chuyện Ngụy Vô Tiện sợ chó này Giang Trừng xưa nay chưa từng nói với bất cứ ai, thứ hai là vẻ mặt và phản ứng linh tinh, không phải người hết sức thân quen, thì căn bản vốn chẳng có cách nào phán đoán, không có bằng chứng gì cả. Dù hiện giờ Giang Trừng dán thông báo phổ biến khắp nơi nói Di Lăng lão tổ Ngụy Vô Tiện là tên sợ chó, chắc hẳn tất cả mọi người cũng chỉ có thể cho là Tam Độc Thánh thủ tự dưng buồn chán nắm bọn họ ra tiêu khiển.

Ngụy Vô Tiện nói: “Bởi vậy nên ta mới rất là tò mò đó. Rốt cuộc thì ngươi làm sao mà nhận ra ta?”

Lam Vong Cơ hờ hững nói: “Ta cũng rất tò mò, sao trí nhớ của ngươi lại tệ như vậy.”

Lẽ ra bọn họ sẽ thẳng hướng Cô Tô, về Vân Thâm Bất Tri Xứ. Nhưng do giữa đường nghe nói ở đất Đàm Châu nào đó có tinh quái quấy nhiễu người, bèn đi vòng một đoạn nho nhỏ, thuận tiện săn đêm. Trên đường về sau khi đã dẹp loạn, ở một hoa viên.

Hoa viên rất lớn, bài trí đình đá lan can đá, bàn đá ghế đá, dùng để ngắm trăng ngắm hoa. Thế nhưng qua nhiều năm mưa tạt gió lùa, đình thiếu mất một góc, ghế đá bị vỡ hai cái. Cả vườn không thấy hoa cỏ, chỉ thấy cành khô lá héo. Hoa viên này, đã bỏ hoang nhiều năm rồi.

Lam Tư Truy nói: “Đây là hoa viên của Thì Hoa nữ.”

Lam Cảnh Nghi sững sờ: “Thì Hoa nữ? Là ai? Hoa viên này có chủ hả? Sao nhìn thế nào cũng thấy nó tàn tạ cả vậy, như đã lâu không ai quản lý ấy.”

Thời kỳ ra hoa ngắn ngủi, hoa tuỳ mùa mà nở, gọi là Thì Hoa. Giống đa dạng, sắc hoa khác nhau, hễ nở ra là cả vườn thơm ngát. Nghe thấy cái tên này, lòng Ngụy Vô Tiện hơi rung động, nhớ tới chút gì đó.

Lam Tư Truy nói: “Khu hoa viên này đã từng rất nổi tiếng. Ta từng đọc được trên sách. Quyển ghi , Đàm Châu có vườn hoa, vườn hoa có nữ. Ngâm thơ dưới trăng, thơ hay, tặng một đoá Thì hoa, ba năm không tàn, hương thơm còn mãi. Nếu thơ không hay, hoặc ngâm sai, nữ chợt hiện ra, nắm hoa ném vào mặt người, sau đó ẩn đi.”

Lam Cảnh Nghi: “Ngâm sai thơ là bị nàng ta cầm hoa nện vào mặt à? Hoa kia đừng có gai nha, bằng không ta tới thử, nhất định sẽ bị nện đến mặt trào máu. Này là yêu quái gì đây?”

Lam Tư Truy: “Nghe đâu chủ nhân đầu tiên của vườn hoa là một người thi nhân, hắn tự tay trồng những hoa này, coi hoa là bạn, ngày ngày ở đây ngâm thơ, hoa cỏ trong vườn được thơ tình thư hương tiêm nhiễm, ngưng tụ một chút tinh hồn, hoá thành Thì Hoa nữ. Người ngoài tới đây, ngâm thơ hay, làm nàng nhớ tới người trồng mình, nàng vui vẻ sẽ biếu tặng một đóa hoa. Nếu như ngâm sai, nàng sẽ chui ra khỏi bụi hoa, cầm hoa đánh vào mặt người ta. Người bị đánh trúng sẽ ngất đi, sau khi tỉnh lại thì phát hiện mình bị ném ra khỏi hoa viên. Mười mấy năm trước, người tới khu hoa viên này có thể nói là nối liền không dứt.”

Ngụy Vô Tiện nói: “Phong nhã, phong nhã. Cơ mà trong Tàng Thư các của Cô Tô Lam thị không có sách nào ghi lại điều này, Tư Truy ngươi nói thật mau, sách ngươi đọc là thứ gì hả.”

Mặt Lam Tư Truy đỏ lựng, lặng lẽ liếc sang Lam Vong Cơ. Lam Cảnh Nghi nói: “Bề ngoài của Thì Hoa nữ có phải đẹp lắm không? Nếu không phải vậy tại sao lại có nhiều người muốn tới như thế?”

Thấy Lam Vong Cơ cũng không có ý trách cứ, Lam Tư Truy nói: “Bề ngoài hẳn là rất đẹp. Thế nhưng rất ít người nhìn thấy, dù sao thì coi như mình không biết làm thơ, lận lưng một hai bài rồi ngâm nào có gì khó, bởi vậy đại đa số người đều được Thì Hoa nữ tặng hoa. Dù thỉnh thoảng có ngâm sai rồi bị đánh, cũng không nhìn thấy rõ mặt mũi của Thì Hoa nữ. Ngoại trừ một người.”

Một thiếu niên hỏi: “Ai?”

Ngụy Vô Tiện khẽ khụ một tiếng.

Lam Tư Truy nói: “Di Lăng lão tổ Ngụy Vô Tiện.”

Ngụy Vô Tiện lại khụ thêm cái nữa: “Tại sao lại là hắn? Chúng ta nói sang việc khác không được hả?”

Không ai để ý đến hắn. Lam Cảnh Nghi xua tay nói: “Ngươi đừng có ồn. Ngụy Vô Tiện thế nào? Hắn làm gì? Hắn bắt Thì Hoa nữ ra à?”

Lam Tư Truy: “Này trái lại không có. Cơ mà, vì để thấy rõ mặt mũi của Thì Hoa nữ, mỗi lần hắn đến khu hoa viên này, đều cố ý ngâm sai thơ, chọc đến độ Thì Hoa nữ nổi giận cầm hoa đánh hắn, vứt hắn đi, sau khi tỉnh dậy hắn lại bò vào, tiếp tục lớn tiếng đọc sai. Cứ như vậy tới hơn hai mươi lần, cuối cùng cũng thấy rõ mặt mũi của Thì Hoa nữ, thế nhưng Thì Hoa nữ cũng bị hắn chọc tức điên lên, một quãng thời gian thật dài cũng không đi ra nữa, nhìn thấy hắn đi vào là liền hạ một trận mưa hoa bay loạn, còn đặc sắc hơn cả kỳ cảnh…”

Chúng thiếu niên cùng mỉm cười, đều nói: “Tên Ngụy Vô Tiện này thật đáng ghét!”

“Sao nhàm chán quá vậy!”
Ngụy Vô Tiện sờ sờ cằm, nghĩ bụng: “Này có gì mà chán chứ. Lúc còn trẻ ai mà chưa từng làm một hai chuyện như thế? Nói đi nói lại, tại sao cả chuyện như vậy cũng có người biết nhỉ? Lại còn ghi lên sách?”

Lam Vong Cơ nhìn hắn, tuy mặt không chút cảm xúc, nhưng đáy mắt lại ánh lên vẻ xao động khác thường, tựa như đang chế nhạo hắn. Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Ngươi chế nhạo ta? Hừ, Lam Trạm vậy mà không biết xấu hổ chế nhạo ta.”

Hắn nói: “Mấy người bạn nhỏ các ngươi, tâm không lặng, ý không trong. Chắc chắn ngày nào cũng đều coi sách linh tinh, không chuyên tâm tu luyện. Trở về bảo Hàm Quang Quân phạt các ngươi chép gia huấn, mười lần.”

Chúng thiếu niên kinh hãi đến biến sắc: “Đã trồng cây chuối rồi còn bắt chép phạt mười lần?!”

Ngụy Vô Tiện cũng giật mình, nhìn về phía Lam Vong Cơ: “Nhà các ngươi giờ chép phạt cũng phải trồng cây chuối mà chép hả? Quá ác.”

Lam Vong Cơ: “Chỉ chép phạt thôi, luôn có đứa không chịu nghe lời.”

Bọn họ nghe kể chuyện đến hào hứng quá đà, muốn ngủ đêm ở Thì hoa viên. Ngủ đêm ở ngoài vốn là chuyện thường với người săn đêm, đông lượm tây nhặt, cành khô lá héo chất lên thành chồng, đốt một đống lửa. Lam Vong Cơ ra ngoài dò xét, nhìn chung quanh đây xem có dị động hay không. Ngụy Vô Tiện ngồi cạnh đống lửa thấy hiện giờ cuối cùng cũng có cơ hội hỏi, bèn nói: “Đúng rồi, dây buộc trán nhà các ngươi, rốt cuộc có hàm nghĩa gì vậy?”

Nhắc tới cái này, vẻ mặt của chúng thiếu niên đột nhiên thay đổi, đều trở nên ấp a ấp úng.

Lam Tư Truy dè dặt nói: “Mạc công tử, ngươi không biết hả?”

Ngụy Vô Tiện: “Nếu ta biết rồi ta còn hỏi làm gì? Ta là người nhàm chán vậy à?”

Lam Cảnh Nghi nói thầm: “Vậy ngươi đừng nên biết thì hơn.”

Lam Tư Truy làm như đang suy nghĩ tìm từ, đắn đo một hồi lâu, mới nói: “Là như vậy. Dây buộc trán của Cô Tô Lam thị, mang ý “Quy tắc buộc thân”, cái này ngươi biết nhỉ?”

Ngụy Vô Tiện: “Biết?”

Lam Tư Truy nói tiếp: “Mà tổ tiên Lam An lúc lập nên Cô Tô Lam thị có lời, chỉ khi ở trước mặt người định mệnh, người mà mình một lòng hướng về, mới có thể không cần bất cứ quy tắc trói buộc nào cả. Vậy nên, dây buộc trán của Lam gia, từ các đời tới nay, trừ mình ra, ai cũng không được tuỳ tiện chạm vào, không được tuỳ tiện gỡ xuống, càng không thể buộc lên trên người, đây là cấm kỵ. Ừm, chỉ có, chỉ có…”

Chỉ có cái gì, không cần phải nói.

Cạnh đống lửa, trên mặt những thiếu niên trẻ tuổi non nớt đều là một vùng đỏ lựng, Lam Tư Truy cũng nói không nổi.

Ngụy Vô Tiện cảm giác hơn phân nửa máu trong người mình đều xông lên trên não cả rồi.

Dây buộc trán này, dây buộc trán này, này này này –

Hàm nghĩa của dây buộc trán này, khá phiền phức rồi đây!

Tự dưng hắn cảm thấy hết sức cần một bầu không khí mới, thình lình đứng dậy, lao ra ngoài, thầm nghĩ: “… Mình đã làm những gì!!! Y đã làm những gì!!!”

Năm đó ở Kỳ sơn, Ôn thị từng tổ chức một lần Bách gia Thanh Đàm thịnh hội, thời gian của đại hội là bảy ngày, hạng mục giúp vui trong mỗi ngày đều không giống nhau, trong đó có một ngày là so tài bắn tên.

Hơn một ngàn người giấy kích cỡ tương đương nhau, linh hoạt qua lại trong đống bia ngắm, chỉ có một trăm trong đó là có hung linh đi kèm, con cháu thiếu niên chưa nhược quán của các nhà ra trận tranh săn. Chỉ cần bắn trật một, nhất định phải rời khỏi sân, chỉ khi liên tục bắn trúng người giấy có hung linh đi kèm, mới có thể ở lại sân, cuối cùng tổng kết lại xem ai bắn trúng nhiều nhất, chuẩn nhất.

Khi đó cách ngày Ngụy Vô Tiện nghe học ở Vân Thâm Bất Tri Xứ rồi bị trục xuất trở về Vân Mộng đã hơn một năm. Sau khi hắn về Vân Mộng, nghe người ta nói Lam Vong Cơ cứng nhắc sao sao đó, rồi bẽ mặt sao sao đó một tràng, chưa qua bao lâu đã vứt mấy ngày kia ra sau đầu, tiếp tục tạo sóng trên hồ, tung hoành khắp núi.

Hắn nghe xong biện luận buổi sáng, nghe đến độ hoa mắt váng đầu, vác cung tên, vật vả lắm mới lên được chút tinh thần, mắt liếc qua, chỉ thấy bên cạnh có một cậu thiếu niên mặt như thoa phấn, tuấn tú lạnh băng, trên người mặc bào sam gọn gàng màu đỏ cổ tròn, mang đai Cửu Hoàn, tay áo thu chặt. Này vốn là lễ phục thống nhất của đám tiểu bối bách gia trong Thanh Đàm hội ở Kỳ sơn lần này, được y mang vào cực kỳ đẹp đẽ, ba phần văn nhã, ba phần anh khí, còn lại bốn phần tất cả đều là tuấn mỹ, khiến người nhìn không khỏi sáng mắt.

Thiếu niên này đeo một bó tên có lông đuôi trắng như tuyết, đang cúi đầu thử cung. Ngón tay y thon dài, gẩy dây cung một cái, phát ra âm sắc như dây đàn, êm tai mà lại không thiếu mạnh mẽ.

Ngụy Vô Tiện thấy thiếu niên này khá quen, nghĩ một hồi, vỗ đùi, vô cùng phấn khởi bắt chuyện: “Ô, này không phải Vong Cơ huynh hay sao?”

Lam Vong Cơ thử cung xong, quay đầu bước đi.

Ngụy Vô Tiện lại ăn mất mặt nữa. Nói với Giang Trừng: “Lại không để ý tới ta. Hứ.”

Có hơn hai mươi cửa vào trường bắn, mỗi nhà khác nhau, Lam Vong Cơ đi tới trước lối vào của Cô Tô Lam thị, Ngụy Vô Tiện chuồn sang vượt lên trước. Lam Vong Cơ nghiêng người, hắn cũng nghiêng; Lam Vong Cơ dịch bước, hắn cũng dịch. Nói tóm lại là hắn lấy thân hắn chắn không cho y đi.

Cuối cùng, Lam Vong Cơ đứng nghiêm tại chỗ, hơi giơ tay, nghiêm nghị nói: “Cho qua.”

Ngụy Vô Tiện: “Chịu để ý đến ta rồi? Chẳng phải ban nãy vờ như không quen hay sao, hay là vờ như không nghe thấy?”

Cách đó không xa, những thiếu niên gia tộc khác đều nhìn qua bên này, ngạc nhiên, cười cười. Giang Trừng không nhịn được chậc lưỡi, đeo tên bước vào một lối khác.

Lam Vong Cơ lạnh lùng nâng mí mắt, lặp lại: “Cho qua.”

Khoé môi Ngụy Vô Tiện chứa ý cười, nhếch mày, nghiêng người sang. Cổng vòm của lối vào chật hẹp, Lam Vong Cơ không thể không sượt sát qua người hắn. Đợi khi y ra trận, Ngụy Vô Tiện đứng sau lưng y hô: “Lam Trạm, dây buộc trán của ngươi bị lệch.”

Con cháu thế gia đều cực kỳ chú trọng bề ngoài, đặc biệt là Cô Tô Lam thị. Nghe vậy, Lam Vong Cơ không chút nghĩ ngợi nhấc tay nâng lên. Nhưng rõ ràng là cái dây buộc trán đó được đeo đến nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh, y vừa quay đầu lại, ánh mắt bất thiện quẳng về phía Ngụy Vô Tiện, người sau đã sớm cười há há chuyển qua lối vào của Vân Mộng Giang thị.

Sau khi cuộc ra trận tranh tài chính thức bắt đầu, liên tục có con cháu thế gia trật tay bắn trúng người giấy bình thường mà rời khỏi sàn đấu. Ngụy Vô Tiện một mũi tiếp một mũi, bắn cực kỳ chậm, nhưng lại không hụt phát nào, tên trong bao đựng chưa tới một lúc đã vơi đi mười bảy mười tám cái. Bỗng nhiên, có thứ gì đó phất qua mặt hắn, làm gò má Ngụy Vô Tiện ngưa ngứa, hắn quay đầu nhìn lại, hoá ra trong lúc vô tình, Lam Vong Cơ đã đến gần đây, quay lưng với hắn, đang giương cung về hướng một người giấy.

Đai của dây buộc trán nọ phất phơ theo gió, nhẹ nhàng quét lên mặt Ngụy Vô Tiện. Hắn nói: “Vong Cơ huynh!”

Lam Vong Cơ kéo căng cung, nói: “Chuyện gì.”

Ngụy Vô Tiện: “Dây buộc trán của ngươi bị lệch.”

Lần này, rốt cuộc Lam Vong Cơ cũng không thèm tin hắn nữa, một tên bay ra, không quay đầu lại bật ra hai chữ: “Tẻ nhạt.”

Ngụy Vô Tiện: “Lần này là thật đó! Bị lệch thật mà, không tin ngươi xem, ta chỉnh lại cho ngươi.”

Hắn động tay là động liền, túm một phát nắm được đuôi dây buộc trán đang phất phới trước mặt mình. Nhưng xấu là xấu ở chỗ, tay của hắn quá tiện, trước đây kéo bím tóc của mấy cô bé bên Vân Mộng kéo riết quen rồi, tay vừa nắm được vật gì dạng dây đều nghĩ tới việc kéo một cái trước, lần này cũng kéo nốt. Ai mà ngờ, dây buộc trán này vốn đã hơi lệch, có chút lỏng lẻo, bị hắn kéo phát, liền tuột khỏi trán Lam Vong Cơ.

Trong một thoáng, tay nắm cung của Lam Vong Cơ run lên. Thật lâu sau, y mới cứng đờ quay đầu lại, tầm mắt thật chậm thật chậm chuyển hướng sang Ngụy Vô Tiện.

Trong tay Ngụy Vô Tiện còn cầm cái dây buộc trán trắng như tuyết kia, nói: “Ngại quá à, không phải ta cố ý đâu. Ngươi buộc lại đi.”

Sắc mặt Lam Vong Cơ hết sức khó coi.

Giữa ấn đường y tưởng như có một luồng khí đen bao phủ, mu bàn tay nắm cung nổi gân xanh, toàn thân tức giận đến độ như run lên. Ngụy Vô Tiện thấy trong đôi mắt y dường như nổi tơ máu, không nhịn được vân vê dây buộc trán kia, nghĩ bụng: “Cái mình kéo là dây buộc trán thật mà, có phải thứ nào đó trên người y đâu?”

Thấy hắn lại còn dám vân vê, Lam Vong Cơ giật phắt dây buộc trán trong tay hắn về.

Y vừa giật, Ngụy Vô Tiện liền buông lỏng tay. Mấy tên con cháu Lam gia khác cũng không bắn tên nữa, xúm lại, nhỏ giọng nói gì đó với Lam Vong Cơ đang lặng im không nói, vừa nói vừa lắc đầu, còn dùng ánh mắt lạ lùng mang ý tứ không rõ nhìn Ngụy Vô Tiện.

Ngụy Vô Tiện chỉ nghe được vài câu chữ mơ hồ như là – “đừng để ý”, “không ngờ”, “không thể coi là thật”, “đừng tức giận”, “nam tử”, càng ngày càng mù mờ. Lam Vong Cơ hung dữ lườm hắn một cái, phất tay áo xoay lưng, đi thẳng ra khỏi sân.

Giang Trừng đi tới nói: “Ngươi làm cái gì đó? Không phải đã bảo ngươi là đừng chọc ghẹo y hay sao? Một ngày không đâm đầu vào chỗ chết thì trong lòng ngứa ngáy khó chịu hả.”

Ngụy Vô Tiện buông lỏng tay: “Ta nói với y là dây buộc trán bị lệch, lần đầu là ta xạo y, nhưng lần hai là thiệt mà. Y không tin, còn nổi quạu. Có phải ta cố ý kéo dây buộc trán của y đâu, ngươi nói coi tại sao y lại tức đến vậy chứ? Đến cả thi đấu cũng không tham gia.”

Giang Trừng: “Ai biết, chắc là vì ngươi làm người ta cực kỳ ghét!”

Tên sau lưng hắn đã bắn gần hết, Ngụy Vô Tiện thấy thế, cũng bắt đầu dốc sức.

Quãng thời gian đó, nhiều năm qua đi hắn căn bản không hề nghĩ kỹ, vốn đâu phải chẳng nghi ngờ dây buộc trán của nhà họ Lam này có hàm nghĩa đặc thù nào không, nhưng sau khi thi đấu so tài xong, hắn đã quên béng mất chuyện này. Bây giờ ngẫm lại, lúc ấy đám con cháu thế gia Lam gia khác ở đó đều dùng ánh mắt gì nhìn hắn –

Bị một tên nhóc lưu manh lấy dây buộc trán ngay nơi đông người, Lam Trạm lại không đâm chết hắn ngay tại chỗ – hàm dưỡng thiệt là tốt tới đáng sợ mà!!!

Lam Cảnh Nghi nghi hoặc: “Một mình hắn đi tới đi lui ở chỗ đó làm gì vậy? Ăn nhiều ngồi không yên à?”

Một thiếu niên khác nói: “Mặt mũi cũng chợt hồng chợt xanh… Có phải ăn đồ hư không…”

Ngụy Vô Tiện lượn quanh một bụi hoa khô hơn năm mươi vòng mới tỉnh táo lại, tự nói với mình: “Ngụy Vô Tiện, mày có thể sống đến lâu như vậy mới chết mà không phải chết trẻ lúc mười mấy tuổi, thiệt sự là may mắn trong cuộc đời! Cơ mà, có đúng là xưa nay chưa từng có ai khác lấy dây buộc trán của Lam Trạm xuống hay không? Không có ai khác chạm vào? Chỉ có mình…”

Nghĩ tới đây, hắn chợt nghe tiếng lá khô bị đạp nát truyền từ sau lưng đến.

Nghe âm chân không phải trẻ con, chắc là Lam Vong Cơ trở về, Ngụy Vô Tiện suy nghĩ nên chứng thực có phải sự thật là như vậy không ra sao, quay lưng lại, chỉ thấy một bóng người màu đen đứng bên dưới bóng râm của một gốc cây chết ở phía sau cách đó không xa.

Bóng người này rất cao, rất thẳng tắp, rất có uy thế.

Nhưng lại thiếu mất một cái đầu.

Bạn đang đọc Truyện Ma đạo tổ sư – Chương 43 + 44 + 45: Giảo Liêu

Xem mục lục truyện ma đạo tổ sư – các chương khác tại đây

Truyện Ma đạo tổ sư