[MĐTS] Chương 122: PN Vân Mộng

Khi Lam Vong Cơ trở lại, Ngụy Vô Tiện đã đến đến hơn một ngàn ba trăm.

“1369, 1370, 1371…”

Hắn nhấc chân lên từng nhịp một, trái cầu rực rỡ bay lên bay xuống giữa hai chân hắn, bay vút lên trời rồi vững vàng đáp xuống, lại bay cao hơn nữa rồi thong thả hạ xuống. Dường như có một sợi dây vô hình gắn lên nó, khiến cho nó vĩnh viễn không thể rời xa một bộ phận nào đó trên cơ thể Ngụy Vô Tiện.

Đồng thời cũng có một sợi dây vô hình, níu chặt ánh mắt của rất nhiều bạn nhỏ bên cạnh.

Sau đó y chợt nghe Ngụy Vô Tiện lẩm nhẩm: “1372, 1381…”

Lam Vong Cơ: “…”

Trong ánh mắt khát khao mãnh liệt của các bạn nhỏ, Ngụy Vô Tiện lại ngang nhiên lừa bịp như vậy đấy. Mà con số quá khủng đó đã khiến cho đám trẻ con sụt sịt nước mũi đánh mất năng lực phán đoán, nên chẳng có đứa nào phát hiện ra điều bất thường. Lam Vong Cơ cứ trơ mắt mà nhìn Ngụy Vô Tiện từ bảy mươi hai nhảy lên tám mươi mốt, lại từ tám mươi mốt vọt lên chín mươi. Khi chuẩn bị đếm nhảy cóc thêm lần nữa, Ngụy Vô Tiện vừa vặn trông thấy y, liền sáng bừng hai mắt, cứ như muốn mở miệng gọi y. Đôi chân bỗng chốc dụng lực không chuẩn, trái cầu tươi đẹp rực rỡ bay qua đỉnh đầu Ngụy Vô Tiện, rồi rơi xuống sau lưng hắn.

Hắn nhìn thoáng qua trái cầu sắp rớt kia, vội vàng đá về phía sau một cú, dùng gót chân vớt nó lên. Cú cuối cùng này đá cao nhất, kèm theo một tiếng “Một ngàn sáu trăm!” vang dội khiến đám nhóc bên cạnh ồ lên kinh ngạc, ra sức vỗ tay cực kỳ hăng hái.

Đại cục đã định, một em gái hét to: “Một ngàn sáu trăm! Huynh ấy đã thắng, các ngươi thua rồi!”

Ngụy Vô Tiện chẳng xấu hổ tẹo nào, thản nhiên hưởng thụ với tinh thần hăng hái. Lam Vong Cơ cũng đưa tay lên vỗ bộp bộp mấy tiếng.

Lúc này, một bé trai cắn ngón tay, đắn đo nhíu mày lại, nói: “Ta cảm thấy… sai sai.”

Ngụy Vô Tiện hỏi: “Sai chỗ nào chớ?”

Bé trai bảo: “Sau chín mươi, sao lại nhảy vọt lên đến hàng trăm luôn? Chắc chắn đếm sai rồi.”

Đám trẻ con chia thành hai phe, một phe rõ ràng đã hoàn toàn nhận ra mưu đồ của Ngụy Vô Tiện, bèn làm ầm ĩ lên: “Sao lại làm thế chứ, huynh không chịu thua nên muốn chơi xấu sao?”

Ngụy Vô Tiện cũng cãi lại: “Sau chín mươi sao không phải một trăm chứ? Đệ tự đếm thử đi, sau chín là mấy.”

Bé trai chật vật nắm lấy ngón tay của mình mà đếm hồi lâu: “…Bảy, tám, chín, mười…”

Ngụy Vô Tiện lập tức chớp lấy: “Đệ xem, sau chín là mười, vậy sau chín mươi, chắn chắn là một trăm rồi.”

Bé trai nửa tin nửa ngờ: “…Vậy sao? Không phải chứ??”

Ngụy Vô Tiện nói: “Sao lại không phải? Không tin chúng ta tìm đại một người qua đường hỏi thử xem nào.”

Hắn nhìn xung quanh một vòng, vỗ đùi nói: “Ôi chao tìm thấy rồi kìa. Vị công tử này xem ra hết sức đáng tin, xin dừng bước!”

“…”

Lam Vong Cơ đành dừng bước: “Chuyện gì thế?”

“Không biết có thể hỏi ngươi một câu không?”

“Cứ việc.”

Thế là Ngụy Vô Tiện nói: “Xin hỏi, sau chín mươi là mấy?”

Lam Vong Cơ đáp: “Một trăm.”

Ngụy Vô Tiện chắp tay: “Làm phiền rồi.”

Lam Vong Cơ gật đầu: “Không cần khách sáo.”

Ngụy Vô Tiện cười tủm tỉm gật đầu, xoay người nói với bé trai kia: “Đệ xem đó.”

Bé trai kia không tin cái điệu cười xấu xa của Ngụy Vô Tiện, nhưng nhìn sang Lam Vong Cơ, vị công tử này áo trắng như tuyết, bội kiếm đeo ngọc, gương mặt tuấn mỹ không giống người thật, mà tựa như thần tiên, bất giác sinh lòng kính nể, cõi lòng phân vân chưa chắc tức thì bị thuyết phục, ngập ngừng nói: “Hóa ra là đếm như vậy sao…”

Bọn trẻ ríu rít nói: “Một ngàn sáu trăm so với ba trăm, ngươi thua rồi!”

Bé trai ấm ức đáp: “Thua thì thua thôi.” Nói rồi đưa xâu hồ lô ngào đường trong tay cho Ngụy Vô Tiện, lớn giọng nói: “Huynh thắng rồi! Nè, cho huynh đó!”

Đợi các bạn nhỏ đó đi rồi, Ngụy Vô Tiện ngậm hồ lô ngào đường nói: “Hàm Quang quân, ngươi thật là nể mặt ta đó nha.”

Lúc này Lam Vong Cơ mới đi đến bên cạnh hắn, nói: “Đợi lâu rồi.”

Ngụy Vô Tiện lắc đầu: “Không lâu, không lâu, ngươi vừa rời đi có bao lâu đâu. Trái cầu kia ta cũng đá hơn ba trăm trái à.”

Lam Vong Cơ bảo: “Một ngàn sáu trăm.”

Ngụy Vô Tiện cười ha ha thành tiếng, cắn một viên sơn tra. Lam Vong Cơ còn định nói tiếp, bỗng trên môi chợt lạnh, đầu lưỡi ngòn ngọt, Ngụy Vô Tiện thế mà lại nhét xâu hồ lô ngào đường kia vào miệng y.

Nhìn vẻ mặt bất thường của y, Ngụy Vô Tiện hỏi: “Ngươi có ăn ngọt không?”

Lam Vong Cơ ngậm xâu hồ lô ngào đường đó, nuốt vào không đành, mà nhả ra cũng chẳng xong, không tài nào nói chuyện được. Ngụy Vô Tiện nói: “Ngươi không ăn ngọt được, vậy thì để ta.” Hắn cầm lấy cái que mảnh dùng để xâu hồ lô đường tính rút lại, nhưng thử mấy lần vẫn không rút được, xem ra là Lam Vong Cơ dùng răng cắn lại rồi. Ngụy Vô Tiện mỉm cười chọc: “Rốt cuộc thì ngươi cũng ăn rồi, tưởng không ăn chứ?”

Lam Vong Cơ cũng cắn một viên sơn tra, nói: “Ăn.”

“Vậy thì đúng rồi, muốn ăn thì nói đi nha. Con người ngươi đúng là từ nhỏ đã vậy, muốn cái gì cứ giấu trong lòng, cố chấp không nói ra.”

Cười nhạo y một hồi, hai người lững thững vào trấn.

Từ nhỏ, mỗi lần đi dạo phố, Ngụy Vô Tiện đều thích nghịch ngợm lại tham lam, chạy thì rõ nhanh mà cái gì cũng muốn cả. Thấy mấy món đồ chơi nhỏ xinh, hắn nhất định phải mân mê ngắm nghía; ngửi thấy bên ven đường thổi qua một làn khói thơm lừng, hắn cũng nhất định phải nếm thử một miếng. Lam Vong Cơ bị hắn giật dây, cũng thử vài món ăn vặt mà trước kia tuyệt đối không đụng tới. Mỗi lần Ngụy Vô Tiện nhìn y ăn xong đều muốn hỏi: “Sao sao? Thế nào?” Lam Vong Cơ lúc thì bảo “Cũng tạm”, khi thì đáp “Rất ngon”, nhưng thường thì sẽ nói “Kỳ lạ”. Mỗi lần như thế, Ngụy Vô Tiện đều cười ha hả rồi cướp về, không cho y nếm thử nữa.

Họ vốn định tìm một nơi dùng bữa trưa, nhưng Ngụy Vô Tiện ăn một đường từ Tây sang Đông, ních đầy cả bụng, cuối cùng chẳng đi nổi nữa, hai người đành tìm một quán canh trông sạch sẽ rồi ngồi xuống uống canh.

Ngụy Vô Tiện cầm đũa gắp cải trắng vừa ăn vừa nghịch, khi đang chờ canh sườn củ sen hắn gọi, thấy Lam Vong Cơ đứng dậy hắn ngạc nhiên hỏi: “Ngươi đi đâu vậy?”

Lam Vong Cơ nói: “Chờ chút, sẽ quay lại ngay.” Y rời đi một lát, rồi quay về thật. Đúng lúc canh sườn củ sen được bưng lên, Ngụy Vô Tiện uống một hớp, chờ tiểu nhị đi rồi mới khẽ thủ thỉ với Lam Vong Cơ: “Uống không ngon.”

Lam Vong Cơ múc một muỗng nhỏ, nếm thử rồi thôi, hỏi: “Không ngon chỗ nào?”

Ngụy Vô Tiện dùng muỗng khuấy khuấy trong bát, nói: “Củ sen không nên chọn củ cứng, phải mềm một chút mới ngon. Nhà này nêm nếm không đủ mạnh tay, nấu quá nhạt cũng không hấp dẫn. Dù sao cũng không ngon như sư tỷ ta nấu.”

Hắn chẳng qua là thuận miệng nói chơi, những tưởng Lam Vong Cơ cùng lắm là chăm chú lắng nghe rồi “Ừ” thôi, ai ngờ y chẳng những nghiêm túc lắng nghe, mà còn hỏi thêm: “Chọn nguyên liệu thế nào mới đúng, nấu thế nào mới ngon miệng?”

Cuối cùng Ngụy Vô Tiện cũng nhận ra điều gì đó, ngạc nhiên hỏi: “Hàm Quang quân, không lẽ ngươi muốn nấu canh sườn củ sen cho ta ăn? Vừa rồi ngươi đi quan sát cách làm đó hả?”

Lam Vong Cơ còn chưa trả lời, hắn đã bắt đầu trêu ghẹo: “Ha ha Hàm Quang quân, không phải ta coi thường ngươi đâu, nhưng người nhà ngươi ai cũng một điệu bộ mười ngón tay không dính nước Dương Xuân(*), từ nhỏ đã ăn cái thứ hương vị nhạt nhẽo đó mà lớn. Món ngươi làm ra, nhất định là không nhìn nổi rồi.”

(*)”Nước Dương xuân” là nước tháng ba, lúc này nước rất lạnh. Cả câu ý nói vào tháng ba nước lạnh không cần phải thò tay vào nước giặt quần áo, chỉ gia đình có điều kiện tốt.

Lam Vong Cơ lại uống một ngụm canh nữa, không tỏ thái độ gì. Ngụy Vô Tiện đang đợi y tiếp lời, ai ngờ y lại bình ổn như Thái Sơn, lần lữa không tiếp, cuối cùng đợi không nổi.

Hắn mặt dày nói: “Lam Trạm, có phải vừa rồi ngươi thật sự có ý định làm cơm cho ta ăn không vậy?”

Lam Vong Cơ vẫn hết sức bình thản, không đáp “đúng” cũng chẳng bảo “sai”.

Ngụy Vô Tiện đã bắt đầu sốt ruột rồi, hắn đứng bật dậy, hai tay chống lên cạnh bàn, nói: “Ngươi ừ một tiếng đi mà.”

“Ừ.”

“Vậy rốt cuộc là đúng hay sai? Lam Trạm tốt của ta, vừa rồi ta chỉ nói giỡn chọc ngươi thôi. Nếu ngươi thật sự muốn làm cơm cho ta, cho dù có đốt cháy đáy nồi chỉ còn chừa một lỗ thủng thôi, ta cũng dám ăn cả nồi cho ngươi xem.”

“…”

“Không đến mức đó đâu.”

Quả thực, Ngụy Vô Tiện chỉ thiếu điều nhảy lên người y làm nũng: “Vậy là ngươi có làm hay không? Làm đi, làm đi, Hàm Quang quân, ta ăn mà!”

Lam Vong Cơ mặt không biến sắc, vững vàng đỡ lấy eo hắn, nhắc: “Hình tượng.”

Ngụy Vô Tiện cảnh cáo: “Nhị ca ca, ngươi không thể đối xử với ta như vậy.”

Lam Vong Cơ bị hắn quấn riết, rốt cuộc không trầm ổn được nữa, nắm chặt tay hắn nói: “Đã làm rồi.”

“Hả?” Ngụy Vô Tiện giật mình, “Đã làm rồi? Khi nào vậy? Làm thế nào? Sao ta không nhớ chứ?”

“Gia yến.”

“…” Ngụy Vô Tiện nói: “Đêm đó ta cứ tưởng ngươi mua từ quán bán món Hồ Nam ở trấn Thải Y kia, hóa ra là ngươi tự tay làm sao?”

“Ừ.”

Ngụy Vô Tiện kinh ngạc.

“Đó là món ăn ngươi làm á? Vân Thâm Bất Tri Xứ cũng có nhà bếp ư?”

“… Đương nhiên có.”

“Ngươi rửa rau thái thịt? Ngươi cho dầu vào nồi? Ngươi nêm gia vị?”

“Ừ.”

“Ngươi… ngươi…”

Ngụy Vô Tiện kinh hãi đến tột cùng, rốt cuộc đưa một tay túm cổ áo Lam Vong Cơ, tay kia kéo cổ y, tặng y một nụ hôn mãnh liệt.

May mà xưa nay hai người đều chọn chỗ vắng lặng và kém bắt mắt nhất, lại ngồi dựa vào tường. Lam Vong Cơ ôm hắn, thuận thế xoay một vòng, làm thế người ngoài nhìn vào cũng chỉ thấy bóng lưng y và một cánh tay Ngụy Vô Tiện đang vòng qua cổ y.

Thấy y mặt không đỏ thở không gấp, Ngụy Vô Tiện đưa tay sờ thử, quả nhiên thấy nóng hầm hập. Lam Vong Cơ nắm chặt bàn tay không an phận của hắn, cảnh cáo: “Ngụy Anh.”

“Ta đang ngồi ngay trên đùi ngươi mà, còn gọi cái gì chứ?”

“…”

Ngụy Vô Tiện đổi giọng nghiêm túc: “Xin lỗi nha, vừa nãy ta vui quá rồi. Lam Trạm, sao ngươi làm gì cũng giỏi thế? Ngay cả nấu cơm cũng thật lợi hại!”

Hắn khen ngợi hết sức chân thành, từ nhỏ đến lớn Lam Vong Cơ nghe thấy vô số lời tán thưởng, vô số từ ngữ hoa mỹ, nhưng chưa câu nào có thể khiến y phải vất vả kiềm chế khóe miệng đang có chiều hướng cong lên như bây giờ. Y đành làm bộ thản nhiên, nói: “Không khó lắm đâu.”

“Không, rất khó. Ngươi không biết từ nhỏ đến lớn ta vào nhà bếp bị người ta đuổi ra bao nhiêu lần đâu.”

“…”

“Ngươi đốt thủng đáy nồi à?”

“Có một lần. Ta quên châm nước, ai ngờ cái nồi lập tức bốc cháy. Ngươi đừng nhìn ta kiểu đó, thật sự chỉ có một lần.”

“Ngươi bỏ thứ gì vào nồi?”

Ngụy Vô Tiện ngẫm nghĩ, mỉm cười nói: “Chuyện đã qua bao lâu, làm sao ta nhớ rõ được, đừng nhắc lại nữa.”

Lam Vong Cơ chẳng ừ hữ gì, nhưng hình như hơi nhíu mày lại, Ngụy Vô Tiện vờ như không thấy biểu cảm mơ hồ này của y. Chợt nghĩ đến một chuyện, hắn hối hận vung tay nói: “Nhưng sao ngươi không nói với ta là ngươi làm chứ? Ta ngốc quá, đồ ăn đêm đó còn chưa ăn được mấy miếng mà.”
“Không sao. Về nhà làm lại.”

Ngụy Vô Tiện làm nũng với y hồi lâu chỉ vì một câu này, nghe xong mặt mũi lập tức hớn hở, bát canh kia cũng không thấy khó uống nữa.

Ra khỏi quán ăn, hai người đi dạo một lát, chợt đằng trước nổi lên tiếng xôn xao, rất nhiều người đang vây quanh một khoảnh đất bày la liệt mấy món đồ nhỏ, lần lượt từng người ném xuống mặt đất những cái vòng be bé.

Ngụy Vô Tiện khen: “Cái này hay nè.” Rồi kéo Lam Vong Cơ, nhận lấy ba cái vòng từ tay ông chủ đứng cạnh đó, hỏi: “Lam Trạm, ngươi đã chơi ném vòng bao giờ chưa?”

Lam Vong Cơ lắc đầu, Ngụy Vô Tiện bảo: “Trò này mà cũng chưa chơi à? Ta chỉ cho ngươi, chơi dễ lắm luôn, ngươi cầm cái vòng này, lùi lại một khoảng rồi ném vòng vào một món đồ trên mặt đất, ném trúng thì là của ngươi.”

Lam Vong Cơ lặp lại: “Ném trúng thì là của ta.”

“Chính xác. Ngươi muốn cái gì? Ngươi muốn gì ta ném cho ngươi cái đó.”

“Tùy ngươi.”

Khuỷu tay Ngụy Vô Tiện khoác lên đầu vai y, giật phần đuôi dây buộc trán của y, nói: “Hàm Quang quân tỏ ra miễn cưỡng với ta như vậy, thật không nể mặt đó nha.”

Lam Vong Cơ nghiêm túc nói: “Ngươi ném trúng cái gì, thì ta muốn cái đó.”

Ngụy Vô Tiện ngẩn người: “Ngươi thật là, trước mặt bàn dân thiên hạ, sao ngươi lại làm thế hả?”

Lam Vong Cơ không hiểu: “Làm sao?”

“Ngươi chọc ta.”

Lam Vong Cơ vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, đáp: “Đâu có.”

“Có mà! Được rồi, vậy ta ném cho ngươi… cái đó, nhắm cái đó đi!”

Hắn chỉ vào một con rùa trắng lớn làm bằng gốm sứ đặt ở rất xa, vừa nói xong đã lui về phía sau mấy bước. Lùi đến hơn một trượng, ông chủ kêu lên, ra dấu tay: “Thế là được rồi, được rồi!”

Ngụy Vô Tiện lại nói: “Không được, không được.”

Ông chủ càu nhàu: “Công tử, cậu đứng quá xa rồi, đứng xa vậy ném không trúng cậu lại đổ thừa ta lừa tiền nữa à!”

Ngụy Vô Tiện cãi: “Ta mà không đứng xa chút, thì coi chừng ông mất cả chì lẫn chài đó nha!”

Mọi người cười, trăm miệng một lời: “Vị công tử này tự tin ghê!”

Trò chơi nho nhỏ, nhìn thì đơn giản, nhưng giữa những món đồ trên mặt đất đều có khoảng cách nhất định, phải khống chế lực đạo cho vừa, đối với người thường không thể nói là dễ. Nhưng với người tu hành, chuyện này thật sự không thành vấn đề, không lùi xa một chút thì còn gì thú vị? Ngụy Vô Tiện lùi thật xa, lại còn xoay người đưa lưng về phía gian hàng, mọi người càng cười dữ dội hơn. Ai ngờ một khắc sau, Ngụy Vô Tiện nhắc nhắc cái vòng trong tay rồi trở tay ném ra, cái vòng nhẹ nhàng rơi lên phần mai con rùa sứ, vừa vặn chụp lấy đầu nó.

Ông chủ và mọi người đều sững sờ. Ngụy Vô Tiện quay đầu lại nhìn, nhoẻn miệng cười, vẫy vẫy hai cái vòng còn lại trong tay với Lam Vong Cơ, hỏi: “Có muốn chơi thử không?”

Lam Vong Cơ đáp: “Được.”

Y đi đến bên Ngụy Vô Tiện, hỏi: “Ngươi muốn cái gì?”

Một quán vỉa hè nho nhỏ cũng không có đồ cao cấp gì, toàn là mấy món đồ chơi bé xinh chế tác sơ sài, nhìn từ xa cũng tạm được; con rùa sứ lớn Ngụy Vô Tiện vừa ném trúng có thể coi là món đồ đẹp mắt nhất trong số đó rồi. Ngụy Vô Tiện ngắm nghía một vòng, càng nhìn càng thấy thật ra cái nào cũng xấu, không thích nổi món nào, khó mà chọn lựa. Bỗng thoáng thấy một con lừa bông nhỏ cực kỳ cực kỳ xấu xí, xấu đến mức người ta liếc mắt qua một lần là hoàn toàn không thể bỏ qua, liền hớn hở nói: “Cái đó không tệ, giống Tiểu Bình Quả, đấy đấy đấy, chính là nó.”

Lam Vong Cơ khẽ gật đầu, lùi nhiều hơn Ngụy Vô Tiện một trượng, cũng xoay người lại. Chiếc vòng ném trúng con lừa, không lệch một ly.

Mọi người lớn tiếng khen hay, vỗ tay ầm ầm. Lam Vong Cơ quay đầu nhìn Ngụy Vô Tiện, hắn cười ha hả nhảy vào gian hàng, tóm cổ con lừa nhỏ trên mặt đất, kẹp dưới cánh tay, dốc hết sức lực vỗ tay, nói: “Chơi lại chơi lại!”

Trên tay Lam Vong Cơ còn một cái vòng nữa, y cầm trong tay nhắc nhắc hai lượt, nhẹ nhàng mà ổn trọng. Lần này phải mất một lúc y mới ném về phía sau, rồi lập tức xoay người kiểm tra.

Lần này y ra tay, bốn bề vang vọng tiếng “Ôi giời”, hóa ra chiếc vòng đó bay lệch hẳn đi, thậm chí còn chẳng với tới mép gian hàng, nhưng lại rơi trúng người Ngụy Vô Tiện, chụp lấy hắn không sai một ly.

Đầu tiên là Ngụy Vô Tiện ngỡ ngàng, sau đó liền bật cười. Dù mọi người cảm thấy đáng tiếc, nhưng đều thi nhau mở lời an ủi: “Không tệ nha!” “Đúng đó, ném trúng mấy món rồi!” “Rất giỏi đó!”

Ông chủ thở phào nhẹ nhõm, lườm họ một cái hết sức vui vẻ, rồi giơ ngón cái lên nói: “Đúng đó, quá hay rồi. Công tử nói rất đúng, để ngài ném thêm mấy cái nữa thì ta mất luôn cả chì lẫn chài!”

Ngụy Vô Tiện cười bảo: “Được rồi, biết ông không dám bọn ta chơi nữa rồi, bọn ta cũng đã chơi đủ, phải không? Lam Trạm, đi thôi đi thôi.”

Ông chủ vui vẻ chào: “Đi thong thả nha.”

Mãi đến khi hai người kề vai đi khỏi đó, biến mất trong dòng người tấp nập, ông mới chợt nhớ ra: “Cái vòng thứ ba! Bọn họ còn chưa trả lại cho ta mà!!”

Tay trái Ngụy Vô Tiện ôm rùa, tay phải kẹp lừa, đi một hồi bỗng mở miệng: “Lam Trạm, sao trước đây ta lại không phát hiện ra ngươi có nhiều nỗi lòng thầm kín như vậy nhỉ?”

Lam Vong Cơ nhận con rùa sứ lớn từ tay hắn, Ngụy Vô Tiện lấy cái vòng từ trên cổ mình xuống, chụp lên đầu y: “Ngươi đừng có giả vờ nghe không hiểu ta đang nói gì. Ta biết là ngươi cố ý đó.”

Lam Vong Cơ nâng con rùa sứ lớn bằng một tay, nói: “Sau khi quay về, biết bày cái này ở đâu đây?”

Ngụy Vô Tiện nghe câu hỏi này, thiếu điều ngã luôn.

Con rùa này vừa lớn vừa nặng, kỹ thuật chế tác quả thật không ra sao, cái đầu dài thườn thượt rặt một vẻ đần độn, cũng miễn cưỡng chạm vào rìa khái niệm ngây thơ khả ái. Nhưng Ngụy Vô Tiện nhìn kỹ lại phát hiện thợ thủ công hết sức hời hợt, đôi mắt hạt đậu hình như còn chấm thành mắt gà chọi. Nói tóm lại, nhìn xuôi nhìn ngược kiểu gì cũng không ăn nhập với Vân Thâm Bất Tri Xứ. Nên bày ở đâu, quả là một vấn đề.

Ngụy Vô Tiện ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Tĩnh thất?”

Vừa dứt lời, lập tức lắc đầu lia lịa, tự phủ quyết: “Trong tĩnh thất chỉ thích hợp đánh đàn thắp hương, chốn thanh tâm đàn khói vấn vít như thế lại để một con vương bát (*) bự chảng, thật quá khó coi.”

(*Vương bát có nghĩa là rùa, cũng có mang nghĩa chửi bậy.)

Lam Vong Cơ nghe hắn nói tĩnh thất là “chốn thanh tâm chỉ thích hợp đánh đàn thắp hương”, bèn liếc nhìn hắn, hình như muốn nói lại thôi.

Ngụy Vô Tiện lại nói: “Nhưng nếu không đặt trong tĩnh thất mà để ở nơi khác trong Vân Thâm Bất Tri Xứ, nhất định sẽ bị người ta ném đi ngay lập tức.”

Lam Vong Cơ im lặng gật đầu.

Ngụy Vô Tiện nghẹn nửa ngày, cuối cùng cũng không dám mặt dày nói “Lén để trong phòng thúc phụ ngươi đi, đừng khai là tụi mình làm”, bèn vỗ đùi bảo: “Có cách rồi. Để vào Lan thất đi.”

Lam Vong Cơ nghĩ ngợi, hỏi: “Sao lại là Lan thất?”

Ngụy Vô Tiện đáp: “Cái này mà ngươi cũng không hiểu sao? Để trong Lan thất, lúc ngươi dạy học cho bọn Tư Truy Cảnh Nghi, nếu bị hỏi thì có thể trả lời bọn nó rằng con vương bát bự chảng này là do ngươi mời một vị tượng sư ngông cuồng thần long thấy đầu không thấy đuôi đích thân làm riêng để tưởng nhớ chiến công giết chết Đồ Lục Huyền Vũ của ngươi năm nào. Nó hàm chứa một ý nghĩa vô cùng to lớn, vô cùng thâm sâu, nhằm khuyến khích đệ tử Cô Tô Lam thị của ngươi chiêm ngưỡng tư thế oai phong của tiền bối, để mà hăng hái tiến về phía trước. Tuy Đồ Lục Huyền Vũ đã không còn, nhưng sau này nhất định còn có các loại Sát Lục Chu Tước, Bạo Lục Bạch Hổ, Huyết Lục Thanh Long đang chờ bọn nó, nhất định phải làm nên việc lớn long trời lở đất, vượt qua người đi trước.”

“…”

“Thế nào?”

Một lúc lâu sau, Lam Vong Cơ mới đáp: “Rất tốt.”

Thế là, mấy ngày sau, khi bọn Lam Tư Truy, Lam Cảnh Nghi đang thụ giáo Hàm Quang quân, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một con rùa sứ bự chảng chế tác thô thiển, ánh mắt đờ đẫn nằm trên thư án sau lưng Lam Vong Cơ.

Mà xuất phát từ nỗi khiếp sợ vô danh nào đó, ấy thế mà không một ai dám hỏi vì sao nó lại xuất hiện ở đây. Việc này về sau không ai nhắc đến nữa…

Dọn mấy món chiến lợi phẩm trong túi Càn Khôn, hai người công thành thân thoái.

Trước khi về, Ngụy Vô Tiện đã khoe mẽ rất lâu với Lam Vong Cơ về cảnh đẹp hồ sen xanh biếc trải dài trăm dặm của Vân Mộng, đương nhiên là muốn lôi kéo y đi chơi hồ. Nhưng thật ra hắn còn muốn thuê một con thuyền hoa để thỏa sức kiêu sa dâm dật một phen, nhưng tìm nửa ngày trời cũng chỉ thấy một con thuyền gỗ cực nhỏ buộc ven hồ, đậu trên mặt nước, trông yếu đuối chênh vênh cứ như chỉ cần một người đến đạp nhẹ một bước lên đó là thuyền chìm lỉm. Nhồi nhét hai người đàn ông trưởng thành lên con thuyền này dường như hơi miễn cưỡng, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Ngụy Vô Tiện bảo: “Ngươi ngồi đầu này, ta ngồi đầu kia, ngồi yên đừng loay hoay, chỉ cần sơ ý một phát là thuyền lật luôn đó.”

“Không sao, rơi xuống nước ta cứu ngươi.”

“Ngươi cứ làm như ta không biết bơi ấy.”

Con thuyền nhỏ lướt qua những bông sen to lớn tươi tốt, đóa nào cũng khoác một màu hồng nhạt sung mãn. Ngụy Vô Tiện nằm trên thuyền, gối đầu lên cánh tay. Bởi con thuyền thật sự quá nhỏ, hai chân hắn gần như đặt luôn lên người Lam Vong Cơ. Thấy cử chỉ không thèm kiêng kị cũng chẳng hề giữ lễ này, Lam Vong Cơ vẫn không nói năng gì cả.

Gió hồ hiu hiu, nước lẳng lặng trôi. Ngụy Vô Tiện nói: “Đây là mùa sen nở. Chỉ tiếc đài sen còn chưa chín, bằng không đã có thể dắt ngươi đi hái sen rồi.”

“Còn quay lại được mà.”

“Đúng! Còn quay lại được mà.”

Thuận tay khua mái chèo mấy cái, Ngụy Vô Tiện nhìn về một hướng rất lâu, lâu đến xuất thần, kể: “Trước đây ở vùng này có một ông lão trồng sen, bây giờ hình như mất rồi.”

“Ừ.”

“Lúc ta còn nhỏ thì ông ấy đã rất già rồi, đến nay đã qua mười mấy năm, nếu còn chưa qua đời thì e là cũng già lụ khụ đi không nổi, không còn sức bơi thuyền nữa rồi.”

Hắn quay sang nói với Lam Vong Cơ: “Năm đó ở Vân Thâm Bất Tri Xứ, ta rủ ngươi đến Liên Hoa ổ chơi, chính là muốn rủ ngươi theo ta đến chỗ ông ấy hái trộm sen đó. Ngươi biết tại sao không?”

Đối với Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ bao giờ cũng trả lời mọi câu hỏi, đáp ứng mọi yêu cầu. Y nghiêm túc trả lời: “Không biết. Tại sao vậy?”

Ngụy Vô Tiện nháy mắt trái với y một cái, cười hì hì nói: “Bởi vì công phu dùng sào trúc đánh người của ông già kia rất lợi hại, đánh lên người còn đau hơn thước phạt của nhà ngươi. Lúc đó ta đã nghĩ, mình nhất định phải lừa Lam Trạm tới đây, cho y ăn vài con lươn mới được.”

Nghe vậy, Lam Vong Cơ khẽ mỉm cười, khiến ánh trăng lạnh chiếu sáng mặt hồ cũng phải tan chảy vào nụ cười ấy.

Trong phút chốc, Ngụy Vô Tiện nảy sinh cảm giác hoa mắt chóng mặt. Kiềm lòng không đặng, nụ cười kia cũng lan đến gương mặt hắn.

Hắn nói: “Được rồi, ta thừa nhận…”

Thế rồi trời đất quay cuồng, chỉ nghe một tiếng ào ào cực lớn, bọt nước đã văng cao mấy thước, con thuyền nhỏ lật tung.

Ngụy Vô Tiện ngoi lên mặt nước, vuốt mặt, mắng: “Mới rồi ta nói ngồi yên đừng loay hoay, sơ ý một chút là thuyền sẽ lật đó!”

Lam Vong Cơ bơi qua, Ngụy Vô Tiện thấy y đã rơi xuống nước mà vẫn giữ nguyên dáng vẻ trấn tĩnh, liền cười đến suýt sặc vài ngụm nước: “Rốt cuộc là ai xáp lại trước thế? Để ra nông nỗi này!”

“Không biết. Có thể là ta.”

“Được rồi, cũng có thể là ta.”

Hai người bơi dưới nước, mỉm cười ôm lấy đối phương. Cả hai đều ra sức ôm về phía mình, hôn nhau thắm thiết.

Hai đôi môi rời nhau, Ngụy Vô Tiện giơ tay lên, nói tiếp câu chuyện dang dở: “Ta thừa nhận, vừa rồi ta nói bậy đó. Khi ấy ta chỉ đơn thuần là muốn chơi đùa với ngươi thôi.”

Lam Vong Cơ nâng đỡ sau thắt lưng hắn, Ngụy Vô Tiện lại leo lên thuyền lần nữa, quay lại đưa một tay ra kéo y lên, nói: “Cho nên, ngươi cũng thành thật khai báo đi Lam Trạm.”

Lam Vong Cơ cũng leo lên thuyền, đưa một đoạn dây đỏ cho hắn, hỏi: “Khai báo cái gì?”

Ngụy Vô Tiện cắn sợi dây đỏ kia, đưa tay buộc lại mái tóc đen tán loạn trong nước: “Khai xem có phải ngươi cũng nghĩ giống ta không đó.” Hắn nghiêm túc nói: “Ngươi có biết hồi đó mỗi lần ngươi từ chối ta bằng bộ mặt hết sức lạnh lùng, thật sự khiến ta rất mất mặt hay không.”

“Bây giờ ngươi có thể thử xem, ta sẽ từ chối ngươi chuyện gì.”

Một câu không phòng bị đánh thẳng vào tim, Ngụy Vô Tiện thoáng chốc cạn lời, nhưng Lam Vong Cơ vẫn bình thản như thường, cứ như hoàn toàn không cảm nhận được mình đã nói gì. Ngụy Vô Tiện đỡ trán nói: “Ngươi… Hàm Quang quân, chúng ta thương lượng một chút, trước khi nói lời ngon ngọt cảm phiền báo trước một tiếng, bằng không ta đỡ không nổi đâu.”

Lam Vong Cơ gật đầu, đáp: “Được.”

“Lam Trạm, con người ngươi thật là!”

Trong lòng có trăm câu nghìn lời không nói ra, chỉ cười đùa và ôm ấp.

Bạn đang đọc Truyện Ma đạo tổ sư – Chương 122: PN Vân Mộng

Xem mục lục truyện ma đạo tổ sư – các chương khác tại đây

Truyện Ma đạo tổ sư