[PLKTH] Chương 3: Lưu manh

Chương 3: Lưu manh

 

Tiết trời tháng 7 thời điểm đầu thu nhưng vẫn còn chút dư âm của mùa hè nên cảm giác chút oi bức, hay vì tôi ở Canada mát mẻ quen rồi nên về đây chưa kịp thích nghi lại với thời tiết miền cận nhiệt đới nhỉ. Tôi bật vòi hoa sen xè rồi đứng trầm mình trong đó để tận hưởng cảm giác mát lạnh, vừa tắm vừa hát vu vơ như một thói quen.

Phòng tắm cũng thật là rộng, có bình nóng lạnh, trong còn có bồn ngâm mình, quả không hổ danh là trường bậc nhất khu vực Đông Nam Á. Tôi có cái tật tắm rất là lâu, một lần ít nhất 30 phút mới có cảm giác thoải mái sạch sẽ. Xong xuôi mới với lấy khăn bông lau người, rồi lấy quần áo định mặc vào thì mới chợt nhận ra mình đã quên không đem theo.

Lắng tai thăm dò, thấy ngoài phòng có vẻ im ắng, chắc là mọi người vẫn chưa về đâu nhỉ. Tôi vớ lấy cái khăn quấn ngang hông, rồi tự tin bước ra khỏi phòng tắm.

Lee: Ách…Sao anh còn ở đây?

Nguyễn đang đứng loay hoay tại góc bếp, vừa nhìn thấy tôi trên người chỉ quấn mỗi chiếc khăn để che chỗ thần bí, mặt anh ta liền đỏ ửng, không dám nhìn trực diện mà quay mặt sang chỗ khác.

Nguyễn: Tại sao lại không mặc đồ đàng hoàng trước khi đi ra?

Anh ta đang đỏ mặt vì cái gì chứ, đáng lẽ người phải ngại là tôi mới đúng. Tôi thấy phản ứng của anh ta như vậy có chút buồn cười, liền muốn trêu chọc anh ta. Tôi mặt dày cứ để nguyên bộ dạng như vậy tiến lại gần.

Lee: Đàn ông con trai với nhau cả mà ngại cái gì…

Nguyễn vẫn không dám quay mặt lại: Tôi không quen.

Lee: Ha ha…chẳng phải sư huynh đệ của mấy người thường cởi trần luyện công với nhau hay sao, hay với người lạ thì không quen, ầy…trước lạ sau quen mà…haha

Nguyễn: Tôi không có như vậy.

Đây là lần đầu anh ta thấy người khác trong trạng thái bán nude hay sao, tôi nghĩ đến đây liền cảm thấy hả hê lắm, bộ dạng xấu hổ của anh ta khiến tôi có chút thích thú. Tôi trưng bộ dạng lưu manh cười hề hề, còn đưa tay với lên choàng vai anh ta định bụng tiếp tục trêu chọc. Anh ta vừa quay mặt để xua tay tôi ra thì chiếc khăn đang quấn trên người tôi bỗng nhiên bị bung ra để lộ toàn thân lõa lồ.

Tôi lúc này mới thực sự ngượng chín mặt. Mới nói lần đầu anh ta thấy người khác bán nude, giờ lại thấy bộ dạng khỏa thân full HD không che của tôi luôn rồi. Tôi cũng chính là lần đầu bị người ta nhìn thấy trong bộ dạng này, thật không biết chui đầu vào đâu.

Tôi vội vàng túm lấy cái khăn quấn lại, rồi lật đật chạy đi thay đồ. Vừa đi còn cố ngoái lại nhìn bộ dáng của người đằng sau một chút. Lúc này hai cặp mày của anh ta chau lại, cứ đứng nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi lắc đầu, rồi lại như không quan tâm nữa mà tiếp tục công việc giang dở.

Tôi đúng là bị báo ứng, cái tội trêu chọc người tu hành nên hậu quả là tự chuốc lấy sự xấu hổ khôn cùng. Tuy vậy tôi vẫn mặt dày mày dạn lắm lắm. Sau khi thay đồ xong tôi vẫn tiếp tục tiến đến chỗ anh ta, vừa đi vừa lải nhải, đánh trống lãng qua một chủ đề khác.

Lee: Anh không đi ăn trưa sao?

Nguyễn: Tôi ăn chay. Tôi tự nấu.

Lee: Bộ căng tin không có món chay sao?

Nguyễn: Không hợp khẩu vị, không đảm bảo.

Lại gần rồi mới thấy trên bàn ăn toàn là món chay được trình bày rất đẹp gọn gàng, trông rất bắt mắt. Anh ta quả không hổ danh là thiên tài, cái giống gì cũng biết.

Lee: Wao… Là anh nấu hết đây ư?

Nguyễn: Ừm.

Lee: Thật là giỏi nha, chẳng bù cho tôi chỉ biết nấu mì và mấy món luộc thôi. Hì hì… Mà tôi cũng chưa ăn, cho tôi ăn cùng nhé.

 

Anh ta không đáp lời chỉ đứng dậy lấy thêm bát đũa đưa sang cho tôi. Tôi hí hửng ngồi xuống bắt đầu trải nghiệm khẩu vị chay trường của kẻ tu đạo kia.

Wao…Tôi phải thốt lên vì thức ăn anh ta nấu không chỉ trông hấp dẫn mà còn rất là ngon nữa. Từ lúc sinh ra ngoại trừ mẹ tôi ra thì anh ta là người nấu ngon nhất mà tôi từng được thưởng thức. Tôi liền quên béng mất chuyện xấu hổ vừa rồi, cứ thế ngồi ăn và luyên thuyên trên trời dưới đất.

Anh ta vẫn tiếp tục ăn mà không nói tiếng nào, chỉ có tôi lải nhải một mình từ đầu buổi tới giờ. Lâu lâu lại hỏi chọt anh ta vài câu, cố cậy miệng để biết thêm một chút về hắn. Dù gì sắp tới cũng là bạn cùng phòng, nên giao thiệp tốt một chút, xí xóa bớt những chuyện không đẹp đẽ xảy ra vừa qua. Cho tới khi anh ta buông ra câu: “Không nói chuyện khi ăn”. Tôi mới im bặt, không nói thêm lời nào nữa            .

Người gì đâu mà lắm quy tắc thế, tôi vốn không thích loại người như vậy, nhưng đối với anh ta sao tôi lại không cảm thấy khó chịu nhỉ. Lại còn thích nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh ta, muốn chọc tức anh ta, càng nổi giận tôi càng khoái chí.

Tôi ngứa miệng lắm, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn chờ đợi cho tới khi cả hai đều ăn xong, anh ta đứng dậy dọn dẹp rửa bát, tôi cũng lẽo đẽo đi theo phụ. Vừa giả bộ nghí ngoáy, vừa gặng hỏi:

Lee: Sao anh lại học trường này, chẳng phải anh là người tu hành sao, anh không biết con đường này có nhiều cạnh tranh khốc liệt, sẽ có những thứ đi ngược lại với phật đạo của anh?

Nguyễn: Tôi chỉ muốn làm nhạc sư, không tính ganh đua với ai cả.

Lee: Thật đáng tiếc đấy, với tài năng và nhan sắc của anh sẽ rất dễ nổi tiếng, đường quang danh rộng mở.

Nguyễn: Tôi không đến đây để được nổi tiếng, chỉ muốn truyền lại cho đời sau những tinh hoa của nghệ thuật dân tộc, như cha của tôi.

Thì ra anh ta học mọi thứ từ cha, cách anh ta nói về cha đầy tự hào và thành kính, hẳn ông ấy là một người rất tài giỏi. Anh ta lại làm tôi thêm tò mò hơn nữa.

Lee: Thế trong chùa anh có học võ công không? Như thập bát la hán trận, dịch cân kinh, cầm nã thủ chẳng hạn.

Nhà tôi không theo đạo phật nên chỉ thấy tăng sư qua phim ảnh, tôi cũng là fan cứng của các thể loại kiếm hiệp thiếu lâm tự. Thế võ của thiếu lâm nhanh, mạnh và kín đáo, các chiêu thức thủ pháp thì gọn gàng, thế quyền nhanh thoăn thoắt, công thủ linh hoạt biến hóa với kỹ thuật thủ pháp. Đó là tất cả những gì tôi được biết trên phim ảnh, còn thực tế thì…

Nguyễn: Tôi không biết những thứ đó.

Lời anh ta nói ra như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt khiến tôi chợt tỉnh ra. Đúng là phim với thực tế khác nhau một trời một vực. Trong phim hoành tráng bao nhiêu, ngoài đời bèo nhèo bấy nhiu, loại còn quá quy tắc, chừng mực, quá nhan sắc nữa chứ.

Tôi đang định hỏi tiếp để phanh trần hết toàn bộ sự thật dối trá kia thì mọi người đã về tới. Thịnh xách theo một đống hộp đựng thức ăn mon men lại gần tôi với ý định dỗ ngọt để tôi đưa cho hắn “bảo vật” kia. Mà tôi thì biết tỏng ý đồ của hắn.

Thịnh: Tao mua cơm hộp cho mày nè. Cơm gà như cũ nhé.

Tôi mặt mày vẫn xụ một đống khi vừa chịu một cú sốc lớn: Tao ăn rồi.

Thịnh: Ăn rồi, ăn gì? Mà mặt mày sao bí xị thế kia.

Lee: Tao ăn chay.

Thịnh: ???

********************

Chiều tối như lời hứa hẹn tôi mời cả phòng đi ăn buổi tiệc gọi là “nhập khẩu”. Mọi người đều vui vẻ riêng chỉ có một người là không muốn đi, làm tôi có chút cụt hứng.

Nguyễn: Mọi người đi di, tôi không đi, tôi không thích hợp với những nơi như vậy.

Lee: Anh yên tâm, nơi tôi chọn cực kỳ thích hợp.

Nơi tôi mời mọi người đến là một quán bình dân hợp túi tiền sinh viên như chúng tôi. Tuy nói bình dân nhưng thực chất đây là một quán lẩu gia truyền rất nổi tiếng với món lẩu nấm có cả chay lẫn mặn. Tôi đã cố tình chọn một nơi như vậy để tiện anh ta có thể tham dự chung. Không hiểu sao tôi rất muốn có sự góp mặt của anh ta. Chắc bởi vì ấn tượng ban đầu và mối quan hệ hiện tại giữa tôi và anh ta không được tốt đẹp cho lắm, nên tôi muốn vun đắp mối quan hệ mới chớm nở này tránh khỏi sự lụi tàn.

Nhưng dù chúng tôi có rủ rê lôi kéo, anh ta vẫn kiên quyết “Không đi”. Tôi có chút thất vọng, có phải anh ta ghét tôi rồi không. Thấy tôi có chút buồn bực, anh Khải choàng vai tôi an ủi:

Khải: Cậu ta là vậy, không thích tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Người tu hành mà nên thông cảm, cậu ta không có ý gì đâu. Đừng buồn.

Tôi có chút giật mình như vừa bị nhìn trúng tâm can. Tôi cười gượng gạo đáp.

Lee: Ầy…Em có buồn phiền gì đâu. Em hiểu mà.

Khải: Hiểu là tốt rồi.

Trước khi đi ra khỏi phòng tôi mở tủ lấy ví ra định bỏ vào túi, nhưng bỗng nhiên khựng lại, một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Tôi bỏ ví lại trên bàn ăn, rồi cùng mọi người đi ra ngoài.

Trên đường đi, Thịnh mon men lại gần, huých huých cùi chỏ vào hông tôi, giọng điệu giễu cợt.

Thịnh: Hai người mới gặp đã thân nhau như vậy. Lại còn ăn cơm chung rồi nữa. Tao tưởng hôm nay sẽ khác chứ, thế mà cũng không nể mặt, lời nói của mày đúng là không có trọng lượng mà. Haha..ha

Lee: Anh ta sẽ đến, mày dám cá với tao không?

Thịnh: Mày làm được sao, với tình hình này tao dám cá.

Lee: Được. Một tháng sai vặt.

Thịnh: Chốt, một tháng sai vặt.

Thịnh như chắc thắng, khoái chí khoác vai tôi cười hả hê.

Chương 3: Lưu manh

Xem giới thiệu và mục lục các chương khác tại đây