[PLKTH] Chương 1: Chỉ là một tên tiểu tăng đẹp trai thôi mà

 

Chương 1: Chỉ là một tên tiểu tăng đẹp trai thôi mà

 

Trường nghệ thuật X nổi tiếng bậc nhất trong nước, khuôn viên rộng rãi trong lành, cơ sở hạ tầng hiện đại, giảng viên giỏi giang và nhiệt huyết, môi trường học tập năng động đầy cạnh tranh. Nơi đây đã chắp cánh ước mơ cho biết bao thế hệ, đào tạo ra rất nhiều sao hạng A nổi tiếng trong và ngoài nước. Đây cũng là nơi tôi sẽ học tập trong 3 năm tới.

Sau khi nộp hồ sơ nhập học, tôi đột ngột nhận được yêu cầu trở về Canada để tiếp nhận quyền thừa kế tài sản từ ông nội vừa mới qua đời. Từ lúc rời đi cũng đã một tháng, bây giờ mới trở về. Chiếc xe taxi dừng trước cổng trường, vừa bước ra khỏi xe tôi đã nghe thấy tiếng nói quen thuộc.

“Lee, tao đứng đây chờ mày cũng được một tiếng đồng hồ rồi đấy. Lâu vãi”

Người vừa vẫy tay vừa gọi tôi với bản mặt chằm dằm kia là Thịnh, thằng bạn thân từ năm cấp ba của tôi. Hai đứa đều là thành viên trong band nhạc thời phổ thông, rồi rủ rê nhau cùng đăng ký nhập học để tiếp tục theo đuổi đam mê của mình. Tôi với nó tính ra cũng rất có duyên nha, đến tận bây giờ lại vẫn tiếp tục cùng lớp, ngẫu nhiên ở chung một phòng trong ký túc xá luôn.

Tôi làm thủ tục xong chỉ kịp nhận phòng, giờ đồ đạc mới đem tới. Lùm xùm quá mới gọi Thịnh ra phụ, ở đây chỉ biết mỗi nó, trong phòng có bao nhiêu người, mặt mũi tên tuổi ra sao giờ vẫn chưa rõ.

Lee: Ầy…Kẹt xe quá. Thông cảm chút. Mau qua giúp tao khiêng hộ đống này.

Thịnh: Giờ đã là đại thiếu gia rồi mà vẫn phải tự mình khiêng vác sao?

Nói kháy vậy thôi nhưng Thịnh vẫn bước đến tay xách nách mang dùm tôi đủ thứ đồ đạc. Tôi biết rõ loại người mồm miệng độc địa mà trong lòng mềm mỏng như nó.

Lee: Vậy mày làm việc cho tao đi. Anh đây trả lương rất hậu nha.

Thịnh: Thôi thôi. Quen mày đã đủ mệt mỏi lắm rồi.

Lee: Khà khà…nói vậy thôi. Tối nay tao đãi cả phòng đi nhậu. Ok không?

Thịnh: Oh…Thế thì còn chấp nhận được.

Đang mải mê nói chuyện không kịp để ý đằng sau đột ngột một đoàn người lao đến làm tôi không kịp tránh né, trực tiếp bị cuốn vào đám đông hỗn độn. Tôi bị xoay mòng mòng một vòng rồi ngã xuống muốn dập cả mông, đồ đạc cũng bị vuột khỏi tay văng tứ tung.

“Không sao chứ?” – Người này có chất giọng trầm ấm đầy nam tính. Anh ta vừa hỏi han vừa cúi xuống nhẹ nhàng đỡ tôi lên.

Đưa mắt lên nhìn, tôi ngay lập tức bị hút hồn bởi dung mạo anh tuấn của hắn, da trắng mịn màng, môi hồng trái tim, mũi cao thanh tú, mắt phượng mày ngài, lông mi đen dài cong vút. Đứng lên rồi mới thấy người này rất là cao á, chắc phải tới 1m90, vai rộng, ngực nở nang, cơ thể trông rắn rỏi. Với tất tần tật các ưu điểm trên, đây đúng chuẩn mỹ nam trong truyền thuyết rồi.

Mà khoan, có gì đó sai sai thì phải. Đầu người này trọc lóc, cách ăn mặc của anh ta như một nhà sư vậy. Không phải thật chứ, nếu vậy thì rất đáng tiếc á.

Sau một hồi thất thần, tôi mới máy móc trả lời.

“Không sao, không sao.”

“Không sao thì tốt.”

Nói xong anh ta lượm hết đồ đạc chung quanh đem gom về chỗ tôi. Đám đông lúc này vẫn cứ vây quanh chúng tôi, quay phim chụp hình các kiểu. Tôi nghe xì xầm những lời bình loạn như “đẹp trai quá” “nhìn cách anh ấy đỡ người cũng dịu dàng đến vậy” “nghe giọng anh ấy cũng đủ rụng trứng” “ôi mình cũng muốn lên chùa đi tu quá ư ư”….

Lúc này Thịnh cũng đã lại gần. Không hiểu sao nó lại phản xạ nhanh như vậy mà né được, cũng không buồn cảnh báo cho tôi một tiếng. Giờ còn đứng đó cười hề hề trêu ngươi tôi.

Thịnh: Đại công tử à, chỉ mới có mấy tháng rời khỏi mà phản xạ của mày chậm chạp hẳn nhỉ.          

Tôi chỉ cười trừ méo mó, chẳng buồn đáp lời nó, chỉ là tôi vẫn còn chút bàng hoàng về sự việc xảy ra vừa rồi. Đám đông đi qua chúng tôi một đoạn thì tôi lại gần mon men hỏi Thịnh:

Lee: Chuyện gì xảy ra với họ vậy, tao mới đi có một tháng thôi mà ở đây đã loạn như vậy. Chỉ là một tên tiểu tăng đẹp trai thôi mà. Tôn nghiêm đâu hết rồi.

Thịnh: Mày mà cũng giám nói đến tôn nghiêm, tao tưởng cái đó của mày bị chó cắn lâu rồi chứ.

Lee: Mày mới bị chó cắn ý.

Thịnh: Haha….Vẫn còn nhiều điều mày chưa biết đâu, sẽ còn ngạc nhiên dài dài.

Tôi không để ý mấy lời nói châm chọc của Thịnh vì phía đám đông kia lại phát ra giọng nói của tên nhà sư kia, khiến tôi hoàn toàn bị thu hút.

“Các thí chủ đừng vậy nữa, để tôi đi bình thường một chút. Phiền mọi người giải tán cho.”

Thanh âm nghe rất dễ chịu, vô cùng êm tai á, đã nghe rồi chỉ muốn nghe mãi, học bá âm trong truyền thuyết đây sao? Mà một kẻ tu hành vào trường nghệ thuật đã chẳng phải điều bình thường, bản thân lại có nhan sắc thoát tục như vậy, anh ta muốn cầu bình thường là điều không tưởng mà.

Lee: Về cái người vừa rồi, mày biết gì không mau kể tao nghe.    

Thịnh: Thật không ngờ khẩu vị mày cũng lạ ghê. Mà cũng đúng thôi, anh ta dung mạo quá xuất chúng, nam nữ đều không thể tránh khỏi tương tư nha.

Lee: Thèm đòn à. Anh mày là trai thẳng đấy nhé. Chỉ hơi tò mò một chút.

Thịnh: Người này giờ rất nổi tiếng trong trường đấy. Từ lúc lên trình diễn đàn tranh trong ngày khai giảng. Ta nói đúng là xuất thần, thư thái thoát tục, người đẹp đàn hay, cảm giác như đang trong tiên cảnh vậy đó. Nghe đâu hắn nhạc cụ nào cũng có thể chơi, vào trường hoàn toàn được đặc cách và học bổng toàn phần. Là thiên tài âm nhạc, thẩm âm tuyệt đối, học bá âm quý hiếm cần được bảo tồn gì gì đó…

Lee: Mày cũng có vẻ ngưỡng mộ anh ta lắm đấy chứ. Biết rõ như vậy.

Thịnh: Ầy…Nếu không tận mắt chứng kiến thì chắc tao cũng chỉ tưởng loại người hoàn hảo như vậy không hề tồn tại trên đời. Bây giờ mày cứ lên fanpage của trường, ngập tràn hình ảnh của anh ta, ngày ngày fan cuồng đều qua lớp hắn quay lén rồi up lên tràn ngập news feed. Quả thật không chỉ là tin đồn đâu.

Lee: Vậy sao? Người này cũng rất thú vị đó chứ. Mà anh ta là kẻ tu hành sao lại có hứng thú với con đường này vậy chứ?

Thịnh: Cái này tao cũng không rõ. Mày thích thì tự tìm hiểu đi. Tao có phải tình báo của mày đâu chứ.

Lee: Mày không phải tình báo, mà là đồ đệ ngoan.

Nói rồi tôi đẩy chiếc túi nặng nề trên tay chồng lên vali mà Thịnh đang xách, đưa tay lên vò đầu nó, làm cho tóc vốn đã xoăn tít của nó bù xù cả lên, rồi ba chân bốn cẳng chạy lên phòng trước. Đằng sau còn văng vẳng tiếng tru tréo của nó:

“Mày được lắm. Bố thả xuống hết không thèm đem lên nữa bây giờ.”

Chương 1: Chỉ là một tên tiểu tăng đẹp trai thôi mà

Xem giới thiệu và mục lục các chương khác tại đây