[Mưa trong nắng] – Chương 5: Nghiện rồi

Mưa trong nắng – Chương 5: Nghiện rồi…

 

Buổi sáng thức giấc, mở mắt ra đã không thấy Huy đâu nữa, chỉ có một tờ giấy note gián ở đầu giường để lại: “Tao về nhà thay đồ, tý gặp nhau tại lớp :)” – kèm theo biểu tượng mặt cười ngộ nghĩnh. Vũ đọc rồi tủm tỉm cười một mình, lần đầu tiên cậu ngủ ngon giấc đến nỗi quên cả dậy sớm để đi học.

Vũ vớ lấy cái gối Huy nằm tối hôm qua, ôm vào lòng rồi không cưỡng được mùi hương vương lại trên gối mà đưa lên mũi hít hít, rồi lại cười tủm tỉm. Bất giác thấy mình đã có hành động bất bình thường, giật mình ném phăng cái gối qua một bên, đầu lắc lắc, hai bàn tay đập đập vào hai má để cho tỉnh ra, rồi vươn người hít thở sâu, đứng dậy đi vào nhà tắm.

******************************

Hôm nay là buổi đầu tiên học lý thuyết, nên lớp vẫn học ở phòng như cũ. Vì dậy hơi muộn nên lúc đến thì cả lớp đã chật kín chỗ, còn đông hơn cả lúc nhận lớp mấy bữa trước. May thay chỗ ngồi gần cửa sổ vẫn còn trống. Vũ nhanh chân để dành chỗ cho mình và cả cho Huy nữa.

Rảo mắt nhìn quanh lớp không thấy Huy đâu, rồi lại đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ ngó xuống dưới cũng chưa thấy tăm hơi bóng dáng. Vũ thầm nghĩ chắc lại bị đám Fan vây quanh nữa rồi. Đang tia mắt về khắp chốn để tìm người thì cậu bạn Nam ngồi sộc xuống bàn, miệng hăm hở hỏi han:

An Nam: Hôm nay đến muộn vậy, Nam đến sớm rồi mà ngồi ở góc đằng kia.

: À, hôm qua thức hơi trễ nên dậy muộn.

An Nam: Mấy cuốn sách cậu đọc tới đâu rồi? Có hay không?  Nam vẫn còn chưa đọc á, kể Nam nghe có gì thú vị không?

: À, xin lỗi Vũ chưa đọc nữa, lo dọn dẹp phòng ốc nên chưa đụng tới, hì hì.

Vũ rất ít khi cười, nhưng mỗi khi cười đều mang theo cảm giác ngọt ngào làm cho Nam lần nào cũng ngẩn ngơ nhìn không chớp mắt. Nam lấy làm vui sướng khi trong số đông người mà chỉ có mỗi mình mình được nhìn thấy một bầu trời khả ái này. Nam bị thu hút, cứ muốn ở cạnh người này, nhìn người này cười thêm nhiều nhiều lần nữa. Nam không dám buột miệng nói gì đó làm không khí ngượng ngùng như lúc trước nữa. Ngẩn ngơ một hồi, Nam gặng hỏi:

An Nam: Cho Nam ngồi đây chung với Vũ được chứ?

Vũ đang bối rối, không biết phải trả lời làm sao, thì một giọng nói vang lên:

Huy: Xin lỗi bạn, chỗ này của mình.

Huy lúc này đã tới và đứng ngay trước bàn, nhìn chằm chằm vào Vũ và cậu bạn kia. Nam có vẻ ái ại, cười trừ rồi chào Vũ trở về chỗ của mình. Huy ngồi xuống sát bên, rồi đưa ra câu hỏi nghi hoặc:

Huy: Mày quen thân với cậu ta sao?

: Là bạn quen nhau trên facebook, giờ thì là bạn cùng lớp bình thường thôi.

Huy: Vậy mà tao thấy người đó nhìn mày như muốn ăn thịt mày ý, tràn đầy tình ý và dục vọng.

: Tình ý, dục vọng cái đầu mày í, mày bị hoang tưởng à, đàn ông con trai với nhau cả.

Huy im lặng không hó hé thêm tiếng nào, được thể Vũ tiếp lời:

: Mà sao mày dám khẳng định là tao dành chỗ này cho mày.

Huy: Không phải vậy sao? – Huy cười cười nghiêng đầu nhìn Vũ, chớp mắt đen lay láy đong đong đưa đưa thiệt dễ thương.

Vũ bị hình ảnh này phá vỡ hình tượng lạnh lùng, bật cười nói:

: Ờ thì lần này đúng, nhưng không phải hôm nào cũng được ăn dưa bở đâu.

Huy: Tao chắc là lần nào cũng được ăn dưa bở, vì tao hiểu mày, vì mày là của tao…

Vũ nghe Huy nói mà đơ cả người, tai đỏ hết cả lên, không khí bắt đầu người ngùng. Huy thấy mình đã buột miệng nói quá liền đính chính:

Huy: Mày là bạn thân của tao – Huy cười khoác vai Vũ.

Vũ lúc này như được gỡ rối, liền cũng cười theo, huých huých vào bụng Huy nói:

: Mày làm tao sợ chết, tưởng tao là đầy tớ của mày chứ.

Huy: Đâu, mày là lớp trưởng đại nhân, tiểu nhân này đâu giám – Huy dí dỏm.

Cho tới lúc bắt đầu buổi học thì cả hai đều nghiêm túc nghe giảng, tập trung nghiên cứu đề tài, thay phiên nhau phát biểu ý kiến và xây dựng bài. Lâu lâu lại liếc qua nhau cười mỉm một cái.

Tới giờ ra chơi lại quấn quýt nhau không rời, thế giới như của riêng hai người vậy. Cứ như thế vui vui vẻ vẻ cho tới lúc kết thúc buổi học. Lúc này cô nàng Yến mới đi sang bàn của hai người họ, bẽn lẽn đề nghị:

Yến: Chiều nay không có tiết, hay là tụi mình đi đâu chơi đi.

Huy: Chiều nay bọn tui có việc riêng rồi, hẹn bữa sau đi. – Huy vừa nói vừa khoác vai Vũ.

Vũ vẫn đang còn ngơ ngác không biết mình có việc riêng gì với tên này thì Yến đã tiếp nối những đề nghị khác:

Yến: Vậy cho tui tham gia được không?

Huy: Không được, việc này chỉ hai đứa làm được thôi. – Huy thẳng thừng từ chối.

Yến: Ông cứ quấn lấy bạn ông như vậy không sợ cậu ý ế à. Bằng chứng là tui đây, từ lúc làm bạn với ông FA từ lúc đó tới giờ luôn. – Yến bĩu môi.

Huy: Cậu ấy có ế vợ, thì sống với tui cả đời cũng được. – Huy cười cười nhìn Vũ đáp.

Vũ nãy giờ cũng không định vạch trần lời nói vô căn cứ của Huy vì cũng không muốn rề rà với Yến. Vũ không có ý định yêu đương ngay lúc này vì sự nghiệp chưa có, thấy Yến có tình ý với mình Vũ càng phải tránh né. Nhưng khi nghe được lời này của Huy, Vũ như đơ người vài giây, rồi đưa tay huých vào bụng Huy cười nói:

: Tao không ế nhé, tao có ế cũng không để mày làm phiền, tao không thích làm bảo mẫu đâu.

Huy: Được rồi, mày không ế, mày chỉ ngạo kiều thôi. – Huy xoay người Vũ bóp bóp hai bả vai.

Nàng Yến ngẩn ngơ nhìn cử chỉ âu yếm của Huy dành cho Vũ. Cô nàng liền tằng hắng một tiếng rồi sau đó quay sang Vũ vẻ mặt khác hẳn vui vẻ nói:

Yến: Lần này cho Vũ nợ, nhất định là lần sau phải nhận lời Yến đấy nhé. – Cô nàng đá lông nheo một cái, rồi cười.

Huy nhìn thấy hành động của Yến liền rùng mình một cái, còn Vũ cười ngượng ngùng đáp xúc tích: – Nhất định.

Yến: Vậy thôi chào hai người. – Yến vẫy tay chào rồi bước nhanh ra khỏi lớp.

Lúc này chỉ còn hai người trong lớp, cả hai mới có không khí tự nhiên lại, Huy choàng vai Vũ đề nghị:

Huy: Trưa nay tao qua ăn cơm với mày, chiều tối tao mới về được chứ?

: Tại sao? Tao không nuôi nổi công tử bột như mày đâu.

Huy: Tao sẽ mua, sẽ nấu cho mày ăn.

: Thiệt chứ, đừng nói là nấu mì tôm nha, rau luộc, trứng luộc thì bỏ đi nha.

Huy: Khẳng định không làm mày thất vọng. – Huy hất hất cặp chân mày vẻ mặt tràn đầy tự tin.

******************************

Thế là như lời đề nghị của Huy, cả hai người đi chợ rồi về phòng trọ của Vũ. Vũ nằm trên giường đọc sách để mặc cho chàng Huy hí hoáy dưới bếp, lục đà lục đục những gì không rõ. Vũ đọc sách lâu lâu lại ngó qua Huy cười thầm. Tầm 1 tiếng sau, Huy nấu ăn xong quay sang Vũ hối thúc.

Huy: Xong rồi, mày đi rửa tay đi rồi ăn trưa.

Vũ bỏ sách rồi lững thững vào nhà tắm. Huy dọn đồ ăn lên bàn, trang trí bày biện thiệt đẹp. Khi Vũ bước ra cũng một mặt ngạc nhiên, ai ngờ tên thiếu gia này lại có tài nấu nướng đến thế. Trên bàn ăn đầy đủ sắc hương vị, toàn những món mà Vũ thích ăn, mùi hương tỏa ra thơm phức làm bụng của Vũ kêu réo ầm ĩ. Thử một miếng cảm giác thật ngon miệng. Vũ cảm thán:

: Là mày làm hết đó hả, mày có giấu cô tấm nào trong quả thị hay không vậy?

Huy: Tao là Tấm phiên bản Nam đây, haha.

: Vậy là tao từ nay có lộc ăn rồi, có chàng Tấm như mày đỡ phải lo cơm ngày 3 bữa rồi, haha – Vũ cười híp cả mắt.

Huy: Ok ok, nếu là mày thì tao vui lòng làm tất cả mà.

Những lời vừa rồi của Huy nửa thật nửa đùa nhưng cũng đủ làm cho Vũ đỏ bừng cả mặt, ánh mắt đảo nhìn loạn xạ, cắm cúi ăn không dám ngước lên nhìn người đối diện. Huy thấy Vũ ngượng ngùng lại lấy làm thích thú, miệng cười tủm tỉm.

Huy: Tao chỉ mới nói có thế mà mày đã đổ rồi hả.

: Cút, dành những lời này cho bọn con gái ấy, ông đây cóc cần nhé. – Dưới gầm bàn Vũ đạp chân Huy một cái đau điếng.

Huy: Ui da, tao chỉ là muốn luyện tập một chút thôi mà…haha.

Cứ thế cả bữa ăn hai bạn trẻ cứ luyên thuyên nói đủ chuyện trên trời dưới đất. Sau bữa ăn Vũ rửa chén bát, còn Huy nằm trườn lên giường chơi game trên điện thoại.

Chương 5: Nghiện rồi - Mưa trong nắng

Màn đêm đã buông xuống, Vũ đang ngồi trên giường đọc sách liếc nhìn qua đồng hồ trên tay cũng đã 10h tối rồi mà Huy vẫn mải mê chơi game. Vũ đưa chân đạp mông Huy một cái:

: Cũng muộn rồi mày không định về à.

Huy: Tao thấy ở đây rất thoải mái, tối nay cho tao ở lại đây được chứ? – Huy đưa mắt lên nhìn Vũ, mắt đen long lanh khẩn khoản.

Vũ không nói gì chỉ đưa sách lên đọc tiếp. Mỗi khi muốn Vũ đồng ý việc gì Huy đều dùng chiêu này, biết rõ là Vũ sẽ không thể chối từ. Huy vứt điện thoại sang một bên, ngồi lên bên cạnh Vũ, đưa cằm tựa vào vai, tay luồn vào ôm hông Vũ. Bị hành động của Huy làm giật bắn cả mình, Vũ huých cùi chỏ ra đằng sau:

: Mày làm cái gì vậy, để im tao đọc sách.

Huy: Một chút thôi, để tao như vậy một chút thôi. – Huy thì thầm bên tai giọng trầm ấm.

Cả cơ thể Vũ như bị đông cứng, nhịp tim cứ thế tăng lên theo hơi thở dồn dập của Huy, cảm thấy một thân nóng ran. Mùi thơm xà phòng cộng hưởng với mùi hương nam tính trên cơ thể của Vũ làm cho Huy cảm thấy thật dễ chịu. Mái tóc mềm mềm cứ cọ qua cọ lại thật làm Huy muốn nghiện cảm giác này. Cứ ôm Vũ thật lâu như vậy, lúc này Vũ cũng đã thả lỏng cơ thể, cứ để như vậy cho Huy ôm cho tới lúc cả hai đều ngủ thiếp đi.

******************************

Từ lúc ấy mỗi ngày Huy đều đi học rồi qua chỗ Vũ nấu nướng và ở lại qua đêm. Mỗi đêm đều cùng nghiên cứu bài vở, chơi game, luyên thuyên vài câu chuyện, rồi lại ôm nhau ngủ như một thói quen.

Tuần sau Vũ phải về quê để đám giỗ bà Ngoại, vốn Huy muốn đi cùng Vũ về quê, nhưng ngày sinh nhật Khả Vy lại trùng những ngày này. Huy chỉ ậm ờ mà trong lòng buồn rười rượi.

Buổi tối sinh nhật tiệc tùng thật ồn ào náo nhiệt. Ngay cả khi đang ở bên cô người yêu hot girl bậc nhất Sài Thành, vậy mà đại thiếu gia của chúng ta lại im lặng ngồi riêng một góc phòng nhìn mọi người chung quanh bằng con mắt nhàm chán.

Vy: Sao vậy anh, hôm nay sinh nhật em mà sao anh có vẻ không hứng thú gì hết. – Vy ngồi xuống bên cạnh, hờn dỗi.

Huy: Anh xin lỗi, vì gia đình có chút chuyện, chắc hôm nay anh phải về sớm, đừng giận anh nhé, bữa sau anh bù lại, em thích gì anh chiều hết.

Huy nói xong không chờ phản ứng của cô nàng liền đứng dậy đi ra ngoài cửa. Vy còn đang hậm hực, định chạy ra níu lại thì bị lũ bạn kéo lại lôi vào, rồi mất hút trong đám đông cuồng nhiệt.

Nếu như là lúc trước, Huy chắc sẽ đi thâu đêm vào mỗi cuộc ăn chơi, nhưng hôm nay lại cảm thấy thật nhạt nhẽo, không có hứng thú làm gì cả. Cảm giác gì đây nhỉ, mới chỉ không gặp mặt Vũ một ngày mà thấy thời gian cứ như đã trôi qua cả năm dài đằng đẳng vậy, thật nhớ mà.

Vì đã có uống một chút nên Huy không lái xe mà đi bộ ra lang thang ra quãng trường, thực tế thì gia đình chẳng có chuyện gì cả, chỉ là không chịu nỗi sự bức bối này. Thở phà phà hơi men vào màn sương đêm mờ ảo, chung quanh người người tấp nập những gương mặt lạ lẫm. Tự nhiên thấy lòng mình cô đơn lạc lõng quá, phải chi bây giờ có Vũ chắc sẽ khác. Muốn được ôm lấy người ấy, mùi hương ấy thật thơm, tóc thật mềm và lòng thật ấm áp.

Vu vơ những suy nghĩ của riêng mình, tại sao mình phải suy nghĩ nhiều chỉ là về quê người anh em thôi bây giờ vẫn còn kịp mà. Liền rút điện thoại ra bấm nút đặt vé chuyến bay mà không suy nghĩ gì thêm nữa.

******************************

Cứ mỗi dịp cúng giỗ, các cô các cậu lại sum họp lại căn nhà lớn của ba mẹ. Vì căn nhà này bây giờ đã để lại cho Vũ nên cậu hiển nhiên phải về chuẩn bị đám giỗ. Họ hàng nhà ngoại của Vũ là gia đình gia giáo, đối nhân xử thế rất tốt, địa vị xã hội cũng cao hơn người. Gia thế cũng vào hạng phú hộ trong làng, nên chỉ cần hỏi bất cứ ai ở vùng đó ai cũng biết nhà mà chỉ điểm tới nơi tới chốn.

Chiếc taxi dừng tại đầu ngõ, một chàng trai mặc áo sơ mi trắng bước ra khỏi xe tướng tá cao ráo, da trắng mịn màng, khuôn mặt đẹp trai lãng tử. Mọi người ai cũng trầm trồ khen ngợi dung mạo xuất chúng của chàng. Các cô gái ngượng ngùng, miệng cười tủm tỉm, tâm hồn bị tan chảy theo ánh nắng tỏa ra từ chàng.

Mọi người ai cũng tất bật với công việc. Huy tiến vào nhà khiến ai ai cũng bị đứng hình một vài giây vì một người lạ đẹp trai quá thể. Huy cúi đầu chào hỏi lễ phép:

Huy: Cháu chào cả nhà ạ, Cho cháu hỏi đây là nhà của Huỳnh Thiên Vũ phải không ạ?

Một cô bé tóc thắt bím 2 bên vừa gọi vừa chạy đến chỗ của Vũ: – Anh Vũ ơi có người tìm nè.

Vũ lúc này đang dọn đồ cúng, cô bé chạy đến lay lay tay Vũ rồi chỉ về hướng chàng trai lạ đang đứng. Huy nhìn Vũ cười một nụ cười tươi như nắng. Vũ không khỏi ngạc nhiên trộn lẫn với cảm giác hạnh phúc dâng trào. Cả không gian thời gian như ngưng đọng lại khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, cùng trao nhau nụ cười ngọt ngào, hai con tim cùng đập chung một nhịp. Cả hai người cùng tiến lại gần nhau bước chân nhanh dần:

: Sao mày lại mò đến đây.

Huy: Tao là đến đưa mày cái này, bữa trước mày có bảo đang tìm cuốn sách này mà. – Huy vừa nói vừa rút ra trong túi một cuốn sách mới.

: Chỉ vì cuốn sách sao? – Vũ ngạc nhiên hỏi.

Huy: Tao sợ mày ở đây không có tao sẽ buồn chán quá thôi. – Huy vừa nói vừa choàng tay lên vai Vũ.

Vũ huých tay nhẹ vào bụng Huy giọng mỉa mai: – Có mày mới phiền á.

Ở bên trong nhà có người gọi Vũ vào lo công việc. Vũ đành để Huy ngồi vào bàn của khách uống trà rồi đi vào nhà sau. Cô bé thắt bím hồi nãy chạy tới đem một dĩa bánh quy đến gần bàn, giọng thỏ thẻ nói: – Mời anh ăn bánh ạ.

Cô bé khoảng tầm 10 tuổi, chắc là em họ của Vũ, Huy đưa tay lấy một cái bánh rồi mỉm cười nói:

Huy: Cảm ơn cô bé, em tên gì? Em là em họ của Vũ hả?

Thấy chàng trai đáp lời mình, còn cười thật dịu dàng, cô bé ngượng ngịu trả lời:

Bé Nhi: Dạ, ba em là cậu của anh Vũ ạ, em tên Nhi ạ. Anh là bạn học của anh Vũ ạ?

Huy: Anh tên Huy. Anh và cậu ấy là bạn rất rất thân.

Bé Nhi: Á… chính là anh Huy sao? – Cô bé trợn tròn mắt, rồi cười tủm tỉm.

Huy thấy hành động của cô bé chắc có nội tình nên gặng hỏi thêm:

Huy: Anh Vũ từng nhắc tới anh hay sao cô bé?

Bé Nhi: Dạ, không…chỉ là… – cô bé lại tiếp tục cười tủm tỉm như che giấu điều gì, rồi chợt thay đổi thái độ đột ngột. – mà em không phải cô bé, anh gọi em là Nhi đi nhé, gọi cô bé sau này anh cứ gọi mãi như thế tới khi em lớn thì khó thay đổi lắm.

Cô bé tuôn ra một tràng như bà cụ non, khác hẳn với vẻ ngượng ngùng lúc nãy. Có lẽ là nó thấy đã thân quen rồi khi nghe cái tên Huy ấy. Chắc Vũ hay nhắc tới, mà lại còn kể điều gì đó đáng buồn cười về mình hay sao mà cô bé cứ cười suốt từ khi biết tên mình. Huy vu vơ suy nghĩ rồi giật mình khi có một người đàn ông trung niên đến gần mời Huy vào mâm cỗ đã dọn lên xong xuôi. Cô bé gọi người đàn ông là bố, chắc là cậu của Vũ đây rồi.

Huy lễ phép đi theo và nhìn chung quanh xem Vũ ngồi đâu mà không thấy. Chắc là đang bận việc trong nhà nữa rồi. Không biết sáng giờ đã kịp cơm nước gì chưa, tới giờ trưa rồi vẫn không có thời gian ngồi vào mâm cỗ. Quả thật việc cúng kiến cũng quá nhiều đi, mệt mỏi cho Vũ rồi.

******************************

Tới 5h chiều thì mọi việc cũng đã xong xuôi, mọi người cũng đã ra về hết, chỉ còn Huy và bé Nhi cùng phụ dọn dẹp, quét sân, hốt rác. Lúc này mới thấy Vũ rảnh rỗi, đem hai ly trước ép cam đưa đến chỗ hai anh em.

: Nghỉ ngơi uống nước một xíu, Huy, Nhi ơi!

Hai nhân viên quét rác tạm ngừng công việc, tiến lại gần bàn tu ực ực ly nước. Chưa bao giờ một thiếu gia như Huy động tay vào những công việc như thế này. Mặt đã lấm tấm những giọt mồ hôi, cả áo đều thấm ướt lộ ra cơ thể tuyệt mỹ. Vũ thấy vậy mà trong lòng xót xa, nhưng miệng vẫn cay độc lắm lắm:

: Ở trên xì phố làm thiếu gia không muốn, lại mò xuống đây làm nhân viên dọn vệ sinh, mày thấy khổ chưa hả?

Huy: Chừng này thì nhằm nhò gì, chỉ là vận động nhẹ chút thôi. Ở trển ăn không ở rảnh hoài cũng nhàm chán mà. Tao không sợ khổ, chỉ sợ mày mệt nhiều thôi.

Nghe lời sau cùng của Huy, Vũ cảm động không thôi. Tuy trong câu nói có ý đùa nhưng Vũ vẫn cảm nhận được, trong lòng cảm thấy thật ấm áp vì có người luôn lo lắng cho mình như thế.

: Thôi mày nghỉ ngơi tắm rửa đi, để đó còn lại cho tao, cả Nhi nữa mau về nhà kẻo tối.

Huy: Sắp xong rồi, chỉ còn hốt lại rồi tập kết rác thôi.

Bé Nhi: Vậy em về trước đây ạ, chào hai anh nhé. – Nhi vẫy tay chào hai người rồi ra về.

Giờ thì chỉ còn lại hai người với nhau, chẳng ai nói thêm câu nào chỉ lặng lặng làm thật nhanh cho xong đống bề bộn trước mắt.

******************************

Trời đã tối hẳn, sau khi tắm rửa, ăn cơm xong, Huy đi vào phòng trước. Vì hôm nay làm việc nặng hơi nhiều nên bả vai có chút ê ẩm. Huy đưa tay với ra xoa xoa bóp bả vai mình. Mang dĩa trái cây vào phòng, Vũ thấy hành động của Huy mà xót quá, cậu đi đến kệ tủ y tế, lấy ra lọ gel Salonpas.

: Nào để tại hạ xoa bóp cho đại thiếu gia, cởi áo ra đi.

Huy cởi áo ra, lộ ra cả một thân hình tuyệt mỹ, cơ thể săn chắc, 6 múi hoàn hảo, ông trời quả là không công bằng mà. Vũ tay không ngừng xoa bóp, bôi salonpas cho Huy mà cả người Vũ cũng nóng theo, cậu cũng cảm thấy bả vai mình có chút nhức mỏi.

Huy: Đây để bổn thiếu gia mát xa lại cho lớp trưởng đại nhân nhé.

Vớ lấy lọ salonpas, đồng thời xoay người Vũ lại, Huy còn dạn dĩ kéo áo của Vũ lên định cởi ra.

: Để…để tao tự làm. – Vũ ngượng ngịu, vội vàng ngăn cản hành động của Huy, rồi tự cởi áo mình ra.

Cả một thân hình tuyệt mỹ không kém. Tuy không có nhiều múi này múi nọ, nhưng cơ thể Vũ cũng thật săn chắc, vừa trắng vừa mịn màng, lại còn phảng phất hương thơm nữa. Huy đưa tay bôi gel, rồi xoa bóp, cảm thấy da thật mềm, mát lạnh. Đụng tới đâu phần da đỏ trở nên ửng hồng nhanh chóng, quả thật rất nhậy cảm và mỏng manh nữa. Từ phía sau thật chỉ muốn ôm một cái, nhưng lại kiềm chế lòng mình vì cả hai đang trong tình trạng bán nude, tư thế như vậy không phải sẽ rất kỳ cục sao.

Một màn trao đổi skill mát xa xong, hai người đều đã mặc áo vào. Vũ đứng dậy thì bỗng giật mình có chút lảo đảo. Huy đưa tay ôm chầm lấy hông Vũ từ phía sau, đưa mũi cọ cọ đằng sau gáy làm Vũ có chút nhột. Tuy mùi salonpas có chút nồng nhưng cũng không thể át hết được mùi hương của Vũ, cái mùi mà khiến Huy trở nên nghiện ngập, nhớ nhung.

: Mày lại làm sao nữa.

Huy: Thực sự không phải vì cuốn sách… là vì… tao nhớ mày thôi, tao không biết mình bị làm sao nữa. Tao bị nghiện rồi, nếu như tao là thằng nghiện, thì mày chính là thuốc phiện đấy. Để yên đấy cho tao phê thuốc đi nào!

Giọng nói trầm ấm của Huy phả vào sau gáy làm cho nhịp tim của Vũ tăng nhanh đột biến. Dòng điện lan truyền khắp cơ thể truyền đến tận các nơron thần kinh làm cả cơ thể Vũ không còn sức lực làm bất cứ điều gì. Hơi thở cả hai dồn dập, nhịp tim đập càng nhanh càng mạnh như muốn bay ra khỏi lồng ngực. Không còn đủ sức huých cho thằng bạn một cái thật mạnh, cũng nghẹn ngào cả tâm can không thể nói thêm được đều gì vì những câu từ quá đỗi ngọt ngào ấy.

Cứ thế một lúc thật lâu Vũ cũng thấy mỏi và buồn ngủ:

: Mày, đi ngủ thôi.

Trên giường Huy ôm chặt lấy Vũ, không phải từ phía sau mà Vũ đã quay người và rúc vào lòng Huy đánh một giấc thật ngon lành và ấm áp.

Chương 5: Nghiện rồi - Mưa trong nắng

Đoản truyện:

Huy quay trở lại sau khi nhận được lời tỏ tình…

: Cô gái ấy cũng thật xinh đẹp, tiếc cho cổ vì mày đã có người yêu.

Huy: Tao từ chối cô ấy không phải vì tao đã có người yêu đâu.

: Ơ… Thế là vì sao?

Huy: Vì cô ấy không được nam tính như mày.

: … -_-

Xem mục lục các chương khác tại đây

Lưu ý: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, ảnh mạng