[Mưa trong nắng] – Chương 14: Cầu hôn – End

Mưa trong nắng – Chương 14: Cầu hôn… (H + End)

 

[Lưu ý: Chương này có H, mời bạn nhấp vào liên kết này để được đọc bản đầy đủ]

 

Hôm nay là ngày 30/3 – sinh nhật của Huy. Khách mời chỉ bao gồm những người trong gia đình và một số bạn bè thân thiết. Buổi tiệc được diễn ra vào buổi tối tại khuôn viên sân vườn một phần khu biệt thự của Cậu Hùng.

Khu vườn được bao quanh bởi cây cối, men theo con đường rải sỏi trắng xóa, hai bên đều được trồng cỏ xanh mướt. Trung tâm là một hồ bơi lớn, nước xanh trong vắt tạo cho người ta một cảm giác dễ chịu mát mẻ trong những ngày sắp giao mùa.

Các bàn tiệc được sắp xếp dọc theo đường uốn lượn của hồ bơi, trên bàn bày biện hoa hồng nhung màu xanh trắng, có thắp nến và rượu, tone màu chủ đạo của buổi tiệc là xanh và xám. Bong bóng và đèn nhấp nháy bố trí khắp nơi, chung quanh là các hòn non bộ cỡ lớn, nước chảy róc rách.

Hôm nay cả Huy và Vũ đều mặc áo thun trắng cổ tròn, bên ngoài khoác áo vest màu xanh pastel phong cách đơn giản và thanh lịch, kết hợp với quần tây cropped sành điệu. Hai chàng trai gương mặt anh tuấn, đi đâu cũng sánh đôi như một bức tranh tuyệt đẹp kết hợp hài hòa với không gian lãng mạng được bố trí nơi đây.

Cậu Hùng: Lâu lắm rồi không gặp Vũ, giờ Cậu không nhận ra luôn, càng lớn càng đẹp trai ha.

: Dạ, chào Cậu. Cậu thì vẫn còn rất trẻ, trông không có thay đổi gì nhiều cả nhỉ.

Cậu Hùng: Haha…Thật sao? – Cậu Hùng cười khoái chí.

: Thế mà giờ Cậu vẫn chưa vợ ạ.

Cậu Hùng: Thằng bé này tính tình vẫn không khác gì lúc xưa, cứ thích chọc Cậu. Nhưng mà giờ Cậu khác xưa rồi nhé. – Nói rồi ôm lấy eo người đàn ông bên cạnh tiếp lời – Giới thiệu với Vũ đây là Tâm người yêu của Cậu, không chỉ vậy mà giờ đã là vợ của Cậu.

Chú Tâm: Chào Vũ. Rất vui được làm quen.

: A~…Dạ… Mà hai người… là thật sao? Cậu không đùa cháu đấy chứ?

Vũ tròn xoe mắt ngạc nhiên, đưa mắt nhìn sang bên Huy như cần một lời xác nhận. Huy chỉ cười cười rồi khẽ gật đầu một cái.

: Sốc thật. Nhưng cũng chúc mừng hai người nhé.

Cậu Hùng: Cảm ơn Cảm ơn…ha. Mà hai đứa vẫn thân nhau như vậy thật là tốt đấy.

ngại ngùng: Dạ, vẫn rất tốt.

Huy mỉm cười ranh ma: Bây giờ người sốc không phải là Vũ nữa, mà là hai vị đây nè.

Cậu Hùng + Chú Tâm: Sốc chuyện gì cơ?

Huy: Xin trịnh trọng giới thiệu với hai tiền bối. Đây là người yêu của cháu. – Huy choàng vai kéo Vũ sát vào người một tay ôm lấy.

Chú Tâm: Haha…Chuyện này thực sự sốc đấy.

Cậu Hùng: Ơ…Là thật sao? Từ lúc nào bao giờ thế.

Huy: Kể ra thì dài dòng lắm.

Cậu Hùng: Dài quá thì thôi, khỏi kể cũng được. Chỉ cần biết kết quả là hai đứa bây giờ đã bên nhau, quá trình không quan trọng.

Huy: Cậu nói cũng đúng, cháu cũng không giỏi khoản này cho lắm. Tương lai cháu cũng muốn được như hai người, đem cậu ấy thực sự trở thành vợ cháu. Hì hì

: Ai là vợ, anh mới là vợ ấy.

Huy: Ai cao to hơn người đó làm chồng chứ.

: Vậy thôi quên chuyện ấy luôn đi. Nghĩ cũng đừng nghĩ nữa.

Huy: Ơ…

Cậu Hùng quay sang cười nói với người bên cạnh: Haha, y hệt em hồi đó, một mực đòi làm chồng…sau khi…à ừm giờ đã ngoan hơn rồi.

Chú Tâm: Anh cẩn thận tối nay ra sofa ngủ đấy nhé.

Bị dằn mặt mà Cậu Hùng vẫn cười hề hề trong vui sướng. Nghe được lời này Huy như vớ được phao liền kéo Cậu Hùng đi ra một góc xầm xì to nhỏ chuyện gì đó không rõ. Để lại chú Tâm và Vũ đứng khoanh tay lắc đầu chung một nhịp “Lại có âm mưu gì nữa đây”.

Khách mời đã đến đông đủ, tất thẩy đều vào bàn nhập tiệc. Tiếng nhạc du dương rất phù hợp với không khí bữa tiệc ấm cúng hôm nay. Huy đi đến đâu cũng gọi Vũ đi cùng đến từng bàn để cụng ly, vừa là để giới thiệu Vũ với mọi người. Điều này khiến người ta có cảm giác như đang dự một đám cưới nhỏ hơn là tiệc sinh nhật vậy.

Đến khi Huy lên sân khấu để gửi lời cảm ơn đến mọi người thì mới không thấy Vũ bên cạnh Huy nữa. Tiếp theo là đến màn khui quà. Nhận tới món cuối cùng rồi vẫn không có hộp quà nào của Vũ cả, Huy có chút hụt hẫng. Trong khi đang chuẩn bị kết thúc tiết mục này thì bỗng nhạc nổi lên. Vũ từ trong cánh gà bước ra, trên tay cầm mic và bắt đầu hát, toàn thân toát ra vẻ tự tin tỏa sáng:

Từ bao lâu nay, em cứ mãi cô đơn bơ vơ bao lâu rồi… ai đâu hay

Ngày cứ thế trôi qua miên man riêng em một mình nơi đây

Những phút giây trôi qua tầm tay .

Chờ một ai đó đến bên em, lặng nghe những tâm tư này…

 

Là tia nắng ấm, là anh đến bên em cho vơi đi ưu phiền …ngày hôm qua.

Nhẹ nhàng xoá đi bao mây đen vây quanh cuộc… đời nơi em.

Phút giây em mong đến tình yêu ấy

Giờ đây là anh, người em mơ ước bao đêm.

 

Sẽ luôn thật gần bên anh

Sẽ luôn là vòng tay ấm êm

Sẽ luôn là người yêu anh, cùng anh đi đến chân trời

Lắng nghe từng nhịp tim em

Lắng nghe từng lời em muốn nói

Vì anh luôn đẹp nhất khi anh cười

Vì anh luôn là tia nắng trong em không xa rời

 

Bình minh dẫn lối.

Ngày sau có anh luôn bên em trên con đường ta chung đôi .

Niềm hạnh phúc như trong cơn mơ, chưa bao giờ.. em nghĩ tới

Phút giây ta trao nhau tình yêu ấy…

Giờ đây là anh …người em sẽ mãi không quên

 

Sẽ luôn thật gần bên anh

Sẽ luôn là vòng tay ấm êm

Sẽ luôn là người yêu anh, cùng anh đi đến chân trời

Lắng nghe từng nhịp tim em

Lắng nghe từng lời em muốn nói

Vì anh luôn đẹp nhất khi anh cười

Vì anh luôn là tia nắng trong em không xa rời…

(Lời bài hát: Ánh nắng của anh)

Khi Vũ hát, mọi người đều im lặng chăm chú lắng nghe, cảm thụ sự du dương truyền cảm, chất giọng rất ấm và ngọt ngào. Những cánh tay bắt đầu lần lượt giơ lên cùng hòa theo bản nhạc mà đung đưa.

Cũng không phải chưa từng nghe Vũ hát, nhưng thực sự hôm nay giọng ca của Vũ đã chạm đến trái tim Huy làm cậu lâng lâng hạnh phúc. Cả lời bài hát từng câu từng chữ đều là tâm tư tình tình cảm mà Vũ dành cho Huy, cảm giác giống như được viết riêng cho tình yêu của hai người vậy.

Cuộc đời Huy tựa như những mùa nắng, lúc thật ấm áp lúc nóng bức khiến cho cả cơ thể khô khan, những giọt mồ hôi lăn dài xuống khóe miệng mặn chát. Vũ mang đến cho đời cậu những trận mưa lúc nhẹ nhàng mát lạnh, lúc giông tố ầm ĩ, nhưng Huy luôn thích cái cảm giác mưa ấy.

Cũng như cái tên của Vũ, cậu ấy đến như những giọt mưa từ trên thiên giới rơi xuống mặt đất cho cây tươi tốt, khiến cả bầu trời nắng nóng bức trở nên dịu mát, những giọt mưa trong trẻo lăn xuống khóe miệng cảm giác ngọt ngào tận tâm can.

Nếu Vũ nhẹ nhàng mát lạnh như một cơn mưa thì Huy luôn là những tia nắng ấm xua tan cái giá lạnh ấy. Cuộc đời này có Huy khiến cuộc sống đầy mưa nước mắt của Vũ trở nên ấm áp lạ thường. Huy đến như mang theo cầu vồng đầy màu sắc rực rỡ sau những trận mưa dài dăng dẳng. Giờ đây bên cạnh Vũ sẽ chỉ toàn là những tia hạnh phúc, Huy nguyện sẽ luôn tỏa nắng để mang sự ấm áp đến bên cuộc đời Vũ mãi mãi.

Vừa hát hết bài thì Vũ cũng bước lại gần Huy, mặt đối mặt. Mọi người chung quanh lúc này đều hú hét, phấn khích đến cực độ.

: Anh đang chờ quà của em phải không?

Huy: Đúng rồi, quà của em đâu. Đừng nói là bài hát vừa rồi thôi nhé.

: Đó chỉ là một phần thôi. – Vừa nói Vũ từ túi quần lấy ra một dảy ruy băng, rồi choàng lên cổ mình thắt thành một cái nơ. – Quà của anh đây.

Huy không biết nói gì, vừa hạnh phúc vừa buồn cười vì sự đáng yêu của Vũ lúc này. Cậu không ngờ người yêu khí chất lạnh lùng của mình lại có thể vì cậu mà làm thành bộ dạng như vầy, bỏ mặc sự kiêu ngạo mà dâng hiến tấm thân cho cậu thực sao. Huy đưa tay lên mặt cố che đi cảm xúc dâng trào.

: Anh không thích món quà này sao?

Huy: Anh thích, cực kỳ thích luôn. – Vừa nói Huy vừa gắt gao ôm lấy người con trai trước mặt, rồi thì thầm vào tai cậu ấy. – Thích đến nỗi chỉ muốn đem em ra ăn sạch thôi.

Vũ mặt đỏ ửng cả lên, nhẹ nhàng đẩy Huy ra, lại tiếp tục từ trong túi quần lấy ra một hộp nhung hình trái tim, mở ra đưa tới trước mặt Huy rồi nói.

: Đã nhận rồi thì mau đeo thứ này vào cho em.

Huy nhận ra cặp nhẫn này y chang cái mà cậu đã từng đặt làm quà tặng cho Vũ trước đây. Những tưởng đã mất rồi chứ, sao bây giờ lại trở về với cố chủ rồi. Huy không biết tại sao giờ thứ này lại trong tay Vũ, có lẽ cả hai cùng đồng điệu sở thích nên cùng đặt giống nhau chăng?

Huy không suy nghĩ nhiều nữa, cậu cầm lấy chiếc hộp rồi từ từ quỳ xuống. Cậu nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thon dài của Vũ, tay cậu ấy thật mềm cứ muốn cầm nắn mãi không buông.

Huy: Em đồng ý làm vợ anh nhé.

: E hèm…Vì hôm nay là sinh nhật anh nên em tạm thời đồng ý vậy.

Huy: Tạm thời???

: Anh không muốn thì thôi.

Huy: Anh muốn… anh muốn…được ở bên cạnh em suốt đời là được, những chuyện khác không quan trọng đâu, em nói gì thì chính là thế ấy, được chứ?

: Được.

Nói xong Vũ chìa tay ra ám thị cho Huy đeo nhẫn vào cho cậu. Xong rồi cậu đỡ Huy lên, tới lượt cậu lấy chiếc nhẫn còn lại đeo lên tay của Huy, cặp nhẫn vừa y trên tay lấp lánh. Mọi người chứng kiến màn tranh luận và cầu hôn đáng yêu vừa rồi đều ồ lên vì ngưỡng mộ, tất cả khán giả đều hô hào: “Hôn đi …hôn đi…”

Vũ vẫn đang chần chừ vì xấu hổ thì Huy đã tiến đến, đưa tay ra sau gáy của Vũ nhẹ nhàng hôn xuống đôi môi đỏ mọng nước kia. Vũ đỏ mặt vành tai phiếm hồng, xoay đầu úp mặt vào một bên vai của Huy để tránh nụ hôn càng sâu hơn, rồi thì thào.

: Được rồi, em xấu hổ. Có gì để bữa tiệc kết thúc đã…

Huy mỉm cười tinh quái: Em nói đó nha, anh sẽ cố gắng kiềm chế tới lúc đó vậy.

Đã bàn là vậy, thế nhưng bữa tiệc còn chưa kết thúc. Mọi người vẫn đang say xưa thì hai nhân vật chính đã biến mất từ lúc nào.

[Lưu ý: có H tại phần này, mời bạn vào liên kết này để đọc bản đầy đủ]

******************************

Huy: Chiếc nhẫn này từ đâu mà có?

: Là mẹ đưa cho em. Nó là của anh mà không nhận ra sao?

Huy: Nhận ra chứ, vậy mà anh tưởng đã mất rồi.

: Chỉ cần tình yêu của chúng ta còn thì không gì có thể mất đi được.

Huy: Cái gì anh cũng có thể mất, ngoại trừ em.

Huy ôm chặt lấy người con trai anh yêu vào lòng, hôn lên gò má ửng hồng của cậu ấy. Sau một đêm khoái lạc mặn nồng cậu lại càng cảm thấy yêu người con trai này nhiều hơn nữa, chỉ muốn đem cậu ấy cất hẳn vào trong tim mà bảo bọc yêu thương.

Huy: Còn đau không?

: Đừng hỏi mà.

Huy: Vì là lần đầu nên anh có chút vụng về, lần sau sẽ cố gắng trơn tru hơn.

: Đừng nói nữa…em thấy ổn mà.

Huy: Anh hạnh phúc lắm. *Ôm siết*

: Em cũng vậy, đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong suốt cuộc đời em. Cảm ơn anh.

Huy: Anh mới là người phải nói. Cảm ơn em đã chịu để anh yêu em, đã yêu anh lâu và nhiều đến như vậy, đồng ý ở bên cạnh anh suốt cuộc đời này nhé.

: Anh khỏi cần nói. Đó vốn là điều em mong ước.

Vũ rướn người hôn lên đôi môi ẩm nóng của Huy, hai người lại tiếp tục cuồng nhiệt lao vào nhau bỏ mặc sự huyên náo của bữa tiệc, bỏ mặc thế sự chung quanh mà nồng nàn quyến luyến. Dù mai đây có vật đổi sao dời vẫn nguyện yêu thương nhau suốt một đời vĩnh viễn không phân ly.

Hết.

Mưa trong nắng - Chương 14: Cầu hôn… (H + End)

Xem mục lục các chương khác tại đây

Lưu ý: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, ảnh mạng