[Mưa trong nắng] – Chương 12: Xin lỗi

Mưa trong nắng – Chương 12: Xin lỗi…

 

Cả đêm qua Vũ trằn trọc không ngủ được, đầu có chút đau. Cậu vẫn ngồi trước máy tính để soạn bài thuyết trình, nhưng thật ra vẫn chưa làm được bao nhiêu cả. Vì trong đầu toàn là hình ảnh của mẹ Huy trong buổi gặp tối hôm qua, tai cậu vẫn vẳng vẳng lời nói của bà.

[…]

Mẹ Huy: Hôm nay bác gọi con ra đây, chắc con cũng đoán biết được là vì chuyện gì đúng không?

: Dạ vâng.

Mẹ Huy: Vậy bác xin nói thẳng. Bác mong con hãy rời xa Huy nhà bác, càng xa càng tốt, đừng để nó hiểu nhầm hay ngộ nhận về giới tính của mình nữa. Sau này hai đứa phải lấy vợ sinh con, sống một cuộc sống bình thường như bao người đàn ông khác mới đúng.

: Chỉ là bọn con yêu nhau thôi, đâu có quan trọng giới tính nào đâu ạ.

Mẹ Huy: Hai bác đã lớn tuổi cả rồi, không chịu nổi cú sốc này đâu. Còn ba mẹ con nữa, con không thấy có lỗi với họ sao. Hai đứa nếu cứ tiếp tục thế này sẽ không có gì tốt đẹp cả, con đường chông gai này đừng đi nữa…được không?

: Con sẽ chỉ buông tay nếu Huy là người yêu cầu con làm điều ấy. Riêng về ba mẹ con, con biết họ chỉ cần con hạnh phúc, còn những việc khác thực sự không quan trọng.

Mẹ Huy: Bác không nghĩ tới một ngày sẽ phải nói với con điều này. Nhưng…bác phải làm gì để con buông tha cho con bác đây? Con muốn gì? Cần bao nhiêu tiền bao nhiêu tài sản bác đều có thể cho con hết? – Bà đã rưng rưng những giọt nước mắt.

– mắt cũng đã cay cay: Con xin lỗi… Thứ con cần chỉ mỗi cậu ấy thôi ạ.

[…]

Cậu chỉ nói vậy thôi, lạnh lùng cương quyết vậy thôi. Thật ra khi nghe từng lời của Mẹ Huy nói ra, tuy giọng điệu bà vẫn từ tốn, nhưng lại có sức sát thương rất nặng. Chưa bao giờ cậu nghĩ có ngày lại bị chính những người cậu quý trọng, buông từng câu như mũi dao khoét sâu vào trái tim vốn đã nhiều vết sẹo của cậu. Vốn nó chưa từng được lành lặn, họ cũng là người hiểu rõ hơn ai hết.

Cậu chỉ muốn được hạnh phúc bên người mình yêu thôi cũng khó khăn đến vậy sao? Nếu ba mẹ cậu còn sống liệu họ có phản ứng giống như ba mẹ Huy hay không? Sẽ nói với Huy những lời cay nghiệt như vậy, khiến cậu ấy bị tổn thương?

Đã đi đến nước này cậu không thể quay đầu lại được nữa. Cậu đành phải nói lời xin lỗi với tất thẩy mọi người trên thế gian, nếu họ cảm thấy tình yêu này thật chướng mắt. Nói xin lỗi với bất cứ ai cũng không muốn nói ra lời này với Huy, vì như vậy cậu ấy sẽ đau lòng lắm. Bản thân mình cũng sẽ vì thế mà hối hận suốt đời.

Nếu yêu Huy là sai, thì cậu cũng không cần phải đúng nữa. Cậu nói sẽ luôn chờ đợi thì cậu sẽ kiên trì tin tưởng vào tình yêu của hai người mà chờ đợi cho tới khi cậu không còn tồn tại trên cõi đời này nữa thì thôi.

******************************

Buổi sáng nay có tiết học, tuy rất mệt mỏi nhưng cậu vẫn phải cố gắng để đi học. Huy cũng đã nghỉ quá nhiều buổi rồi, ít ra cậu phải theo kịp và nắm vững kiến thức để có thể giảng giải lại cho Huy.

Dù khoảng thời gian này có không ít khó khăn, có biết bao nhiêu cặp mắt miệt thị, bao nhiêu lời xì xầm bàn tán chung quanh. Cậu vẫn phải vững vàng, học tập vẫn phải thật tốt, mọi sự càng phải tốt đẹp hơn trước đây gấp bội. Có như vậy họ mới thấy tình yêu của hai người không phải con đường đi xuống vực thẳm. Mà là con đường cùng nhau tiến bước tới tương lai đẹp đẽ như bao kiểu tình yêu khác. Định mệnh có xô ngã biết bao nhiêu lần vẫn gượng dậy bước tiếp, bởi vẫn có người nguyện đi cùng mình tới cuối đường như vậy là đủ rồi. Hạnh phúc đơn giản chỉ cần có thế thôi.

Cũng như mọi khi Vũ đều thường đến trường rất sớm. Vừa bước tới cổng trường từ xa đã thấy Yến đứng đợi ở trước khu để xe. Yến vẫy vẫy tay gọi cậu, dáng người cô nhỏ bé, vẻ mặt có chút lo âu.

Hôm qua vừa về tới phòng, cậu nhận được vô số tin nhắn từ nhiều người lạ gửi tới, thật phiền phức. Cậu tắt luôn nguồn điện thoại để cố gắng tập trung làm bài thuyết trình. Sáng nay mới mở nguồn lên thì đã thấy tin nhắn của Yến và Huy, cậu định bụng sẽ lên hỏi Yến cho rõ ràng hơn một chút về chuyện đó.

Đang rảo bước nhanh đến gần thì bỗng ở đâu ra một nhóm khoảng 4 người cơ bắp lực lưỡng chạy ra chặn trước mặt Vũ. Yến hốt hoảng chạy tới thì Vũ đã bị họ cưỡng ép lôi vào trong xe rồi phóng đi mất hút.

Yến hoảng loạn, trên tay cầm chiếc điện thoại run lên bần bật, nhấn số gọi cho Huy.

Huy: Tui nghe nè.

Yến: Huy…Mau mau…Vũ bị người ta bắt đi rồi…

Chưa kịp nghe hết lời Huy đã dập máy, tức tốc chạy ra xe phóng đi. Tuy nhiên hiện tại cậu thực sự chưa biết sẽ đi đâu tìm Vũ nữa. Đang rối trí bỗng chuông điện thoại reo lên, là số lạ, có khi là bọn bắt cóc gọi cũng nên. Huy không chần chừ liền dừng xe lại, bắt máy. Đầu dây bên kia là một giọng nữ rất quen.

“Biết tin rồi chứ gì, giờ nó đang nằm trong tay tôi. Đừng hy vọng là sẽ tìm thấy. Tôi đã nói sẽ cho các người hối hận, chống mắt lên mà xem tôi hủy hoại cuộc đời nó như thế nào.”

Huy: Vy…Là cô phải không? Giờ Vũ đang ở đâu, mau thả cậu ấy ra ngay. Cô muốn làm gì thì hãy chuốc lên người tôi, cầu xin cô đấy đừng làm gì cậu ấy…

Vy: Biết trước có hôm nay thì đừng có đối xử với tôi như vậy. Tôi ghét nhất là bị người ta coi thường, ghét nhất cái thứ kinh tởm như các người. Hành hạ nó, cho nó sống không bằng chết, thì anh cũng sẽ vì thế mà đau khổ cắn rứt cả đời. Như vậy không phải vẹn cả đôi đường sao…ha ha ha…

Huy: alo alo…

Tút tút tút…đầu dây bên kia đã dập máy. Huy nhấn gọi lại thì không còn liên lạc được nữa. Chuông điện thoại Huy lại tiếp tục reo lên, lần này là anh hai.

Huy: Anh hai, Vũ bị bắt rồi, em phải làm sao đây?

Phúc: Vy gọi điện báo cho anh biết cả rồi. Anh vừa truy cập thử xem, thật may là Vũ vẫn bật định vị GPS trên điện thoại. Giờ hình như Vũ đang bị giam giữ tại […], giờ em đang ở đâu? nhớ chờ anh ở đó, anh sẽ đến ngay.

Huy: Em không chờ được, em đi trước đây.

Nói rồi Huy liền dập máy, rồi phóng xe thật nhanh tới địa điểm mà anh Phúc đã đề cập.

Phúc: Phải mau đi thôi, không cả hai đứa sẽ nguy mất.

******************************

Lúc này, Vũ đang bị nhốt trong một nhà kho của một xưởng gỗ cũ, tay chân đều bị trói chặt. Chung quanh cậu có mấy gã đàn ông cao to lực lưỡng, mặt mũi rất côn đồ.

: Bắt cóc tống tiền à, tôi không có tiền đâu, các người bắt nhầm người rồi.

Bọn chúng vẫn im lặng không chịu mở miệng. Một lúc sau có một chiếc xe màu đen chạy vào, từ xe bước ra một bóng người trông quen lắm. Đó chính là Vy, cô ta lúc này không còn dáng vẻ của một thiên kim đại tiểu thư nữa, mà là một bad girl chính hiệu.

: Vy…cô đứng sau chuyện này à, mau thả tôi ra.

Vy: Thả sao? Sau tất cả những gì anh đã gây ra cho tôi? Là vì anh mà tôi bị đá đi không thương tiếc. Là vì cái thứ tình cảm quái gở của các người mà tôi bị đưa ra làm trò cười cho thiên hạ. Có biết là tôi đã rất đau và khổ sở thế nào hay không hả?

Vy túm lấy cổ áo Vũ mà lây mạnh, cả người cậu xụi lơ. Thực sự Vũ chưa từng biết đến thỏa thuận giữa Huy và Vy. Cậu vẫn cứ nghĩ mình chính là người thứ ba xem vào tình cảm của họ, luôn tự trách bản thân thật xấu xa. Vì mình nên Huy đã nói chia tay với Vy, khiến cô ấy trở thành một kẻ đáng sợ và bất cần như hiện tại. Tất cả là lỗi của cậu. Nên…

: Thật sự xin lỗi…Là tại Vũ không thể khiến trái tim mình ngừng yêu cậu ấy. Xin lỗi…Vy à…

Vy: Tình yêu? Tao thực sự kinh tởm thứ tình yêu của bọn mày. Xin lỗi là có thể bù đắp tất cả cho tao sao, thật nực cười. Hôm nay tao phải hành hạ mày, khiến mày sống không bằng chết. Như vậy hắn mới phải hối hận và đau khổ suốt đời.

: Các người rốt cuộc là muốn làm gì?

Vy: Làm gì? Chính là làm cho mày khai hoa nở nhụy. Khiến cho mày phải nhục nhã ê chề vì cái tội dám quyến rũ người đàn ông của tao. Tao phải còn phải quay phim lại để cho cả thế giới biết mày là thứ dâm đãng dị hợm. Chúng mày mau lột đồ nó cho tao.

Theo chỉ thị của Vy, mấy gã đàn ông liền tiến lại gần Vũ, xé toạc áo quần cậu, mặc cho cậu gào thét và vùng vẫy. Vy đưa điện thoại lên vừa quay phim, vừa cười một cách rất hả hê.

: Các người tránh ra, thả tôi ra…a…a…a…

Một chiếc xe màu xanh bất ngờ phóng đến, lao thẳng vào đám người đó. Vy lúc này được một tên vệ sĩ gần đó kéo ra phía sau tránh được. Huy hùng hục mở cửa xe xông ra, đem hết toàn bộ sức lực đánh văng hết bọn chúng ra xa.

Gã đàn ông to con nhất lao vào đấm một cái thật mạnh vào mặt cậu, âm thanh dứt khoát như thể bao nhiêu sự mạnh mẽ của hắn đều dồn cả vào đó. Cậu ngã xuống, trong tích tắc bị cái đau đớn làm cho choáng váng không thể đứng vững. Nhưng không vì thế mà khiến cậu giục ngã, cậu loạng choạng lao tới, túm chặt ngang thân hắn. Sự tức giận dồn nén, cậu bặm chặt môi, gầm gừ như một con thú dữ đang cố liều mạng. Cậu ấn hắn xuống đất, mù quáng đánh túi bụi, cái đau đớn giờ này chẳng còn là gì nữa.

Đánh nhau một hồi Huy cũng dần đuối sức, mồ hôi rơi xuống làm mắt cậu bỗng nhòe đi, đầu óc choáng váng quay cuồng. Một tên nhỏ con nhất bầy cầm con dao găm từ phía sau lao tới.

: Huy cẩn thận…

Đầu óc loạng choạng, Huy lảo đảo quay lại phía sau, trước khi kịp nhận ra Vũ đã lao đến chắn ngang trước mũi dao của gã đàn ông đó.

“Phụp” – Vũ cảm nhận được cơn đau và sự lạnh lẽo của thứ vũ khí đâm vào ngực mình, cậu liền ngất đi, cả người vô lực ngã xuống. Huy nhanh chóng lao tới vừa vặn đỡ lấy cậu.

Huy: Vũ…Tỉnh lại đi, tao xin mày tỉnh lại đi mà…

Vũ chầm chậm mở mắt ra thấy Huy đang mếu máo khóc, một thân tàn tạ xơ xác đến thảm hại. Vũ đưa tay lên sờ lấy mặt cậu ấy, lau vết máu trên mặt.

: Tao xin lỗi, không biết tao có tiếp tục chờ đợi được hay không? Hứa với tao dù không có tao bên cạnh mày cũng phải thật hạnh phúc đó.

Huy: Đừng mà…đừng nói xin lỗi, mày không phải xin lỗi bất cứ ai hết. Từ nay cũng không cần phải chờ nữa, chúng ta cùng nhau đi thật xa khỏi nơi này được chứ?

: Tao buồn ngủ quá, muốn nhìn mày mà…mở mắt không nổi nữa.

Nói xong Vũ liền nhắm mắt lại, tay cũng buông thõng. Huy cứ thế ôm Vũ khóc và gào thét trong tuyệt vọng.

Huy: Đừng ngủ mà, nhìn tao đi, nói chuyện với tao đi, xin mày đó…Vũ…Vũ…

Mấy gã chung quanh cũng đang rất hoảng hốt, xầm xì với nhau “Đâm chết người rồi…đâm chết người rồi…phải làm sao đây?”

Một tên trong số đó liền chạy đến chỗ Vy: “Tiếp theo phải làm sao đây tiểu thư”.

Vy cũng hồn phía lên mây, vốn định dạy cho hai người họ một bài học, bây giờ lại gây ra án mạng. Cả người thất kinh, cơ thể run rẩy: “Còn gì nữa….mau…m..au…rút”.

Bọn chúng kéo nhau bỏ chạy trong hoảng loạn, chưa kịp vào xe thì một nhóm cơ động vũ trang đầy đủ lao vào tóm gọn. Anh hai cũng đã tới, như tiên đoán trước được sự việc, cả xe cấp cứu cũng đã gọi tới cùng lúc. Ngay sau đó, cả Huy và Vũ đều được đưa tới bệnh viện.

******************************

Một nam thanh niên trên người băng bó chi chít vết thương đang ngồi tại hàng ghế chờ. Gương mặt u ám, đôi mắt Huy thâm quầng mệt mỏi vẫn không ngừng nhìn về phía căn phòng phẫu thuật đang sáng đèn.

Anh Phúc sau khi làm thủ tục xong liền trở về, ngồi ngay bên cạnh. Đặt tay lên đôi vai đang run run lên của Huy, vỗ vỗ nhẹ mấy cái.

Phúc: Vũ sẽ không sao đâu.

Huy vẫn im lặng không đáp lại, ánh mắt đau lòng thẫn thờ nhìn chăm chăm về một hướng. Đèn vụt tắt, cánh cửa phòng hé mở, một nam bác sĩ bước ra. Cả hai người lật đật đứng dậy tiến lại gần.

Huy: Tình hình sao rồi bác sĩ?

BS: Ca phẫu thuật rất thành công. May mắn là không trúng tim, chỉ là mất khá nhiều máu nên cơ thể bệnh nhân giờ đang rất yếu, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian sẽ khỏe lại.

Phúc + Huy: Cảm ơn bác sĩ rất nhiều.

Sau đó Vũ được chuyển đến phòng hồi sức. Phúc sắp xếp một phòng VIP trong bệnh viện để Huy Vũ được theo dõi và điều trị riêng biệt, đảm bảo yên tĩnh. Một lát sau thì cả ba mẹ và Yến cũng đến. Anh Phúc tường thuật lại sự việc cho mọi người nghe, mẹ và Yến đều bật khóc, ba không nói thêm lời nào chỉ buồn rầu cúi mặt xuống.

Mọi người vào trong phòng bệnh, Vũ lúc này vẫn nằm mê man trên giường, Huy luôn ngồi túc trực một bên từ tối qua không hề chợp mắt. Chỉ sau một đêm mà trông cậu tiều tụy xanh sao hẳn, đôi mắt buồn thâm quầng, sắc mặt nhợt nhạt mệt mỏi. Cậu vẫn khư khư nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Vũ, lâu lâu lại đưa tay lên vuốt mái tóc cậu ấy.

Hình ảnh này ai thấy cũng thật đau lòng, ba mẹ cũng không muốn trách móc điều gì nữa, giận hờn cũng đều tan biến, chỉ còn cảm giác đau xót tận tâm can. Huy vừa nhận thấy sự có mặt của ba mẹ thì bỗng nhiên bật dậy, lẳng lặng bước lại gần, rồi cậu quỳ sụp xuống trước mặt họ.

Huy: Ba mẹ, con xin lỗi… Xin ba mẹ hãy đồng ý để chúng con bên nhau. Con thực sự không chịu nổi nữa rồi, xin đừng ép chúng con vào đường cùng nữa. Bằng không ba mẹ cứ xem như đứa con trai này chưa từng tồn tại cũng được.

Mẹ cúi người xuống ôm lấy Huy rồi bật khóc nức nở, cả hai mẹ con đều khóc. Ba đau lòng quay mặt bỏ đi ra khỏi phòng, Phúc cũng đi theo. Đi được một đoạn thì ông bỗng dừng lại, im lặng một lúc rất lâu, rồi quay đầu lại nói.

Ba: Con cùng ba đi đến nơi này một chút.

******************************

Hai cha con dừng xe tại một nghĩa trang. Rồi đi đến mộ phần của hai người quen, đó chính là ba mẹ Vũ. Ba thắp nhang xong đứng trầm mặc thật lâu, rồi khẽ nói với Phúc.

Ba: Đây là mộ phần của ba mẹ Vũ. Thực tế trong đây không phải hài cốt mà chỉ là kỷ vật của hai ông bà thôi. Nhớ khi xưa ba với ông ấy thường bảo sẽ sống bên nhau tới tuổi xế chiều, cùng chơi cờ uống trà đàm đạo thế sự. Ba xin phép đặt riêng mộ phần này, cũng chỉ để có nơi chốn tâm sự trải lòng cùng bạn tri kỷ của ba.

Phúc: Thưa ba, mọi việc sau này con sẽ gánh vác thay em. Những gì ba mẹ kỳ vọng con sẽ làm thật tốt. Con xin ba hãy mở lòng toại nguyện cho hai đứa, được không ba?

Ba: Haizz… Ba đã có tuổi, cũng sắp nghỉ hưu rồi. Anh em con đều đã lớn, đủ lông đủ cánh thì không còn cần cha mẹ bảo ban nữa. Chuyện của em con, ba vẫn canh cánh trong lòng. Là anh hai, con phải khuyên nhủ em đừng đi đường sai. Từ giờ quan tâm nó một chút…- Ông thở dài một hơi rồi lại tiếp lời – Nếu hai đứa nó ở bên nhau mà hạnh phúc thì cứ như vậy đi.

Phúc: Con cảm ơn ba. – Phúc rưng rưng cảm động.

Ba nhắm mắt gật đầu nhẹ một cái, quay sang hướng mộ phần trịnh trọng cúi đầu, ngước lên rồi ôn tồn nói.

Ba: Ông bạn à. Trước kia chúng ta thường nói sẽ làm xui gia, những tưởng không thành, đâu ngờ mọi sự lại trớ trêu như vầy. Chúng nó bây giờ lại yêu nhau, mà đều là đàn ông cả. Tôi ngăn cấm như thế nào cũng không thể xoay chuyển được nhân tâm. Nhìn hai đứa như vậy tôi càng cảm thấy đau lòng hơn. Trước tiên tôi thực sự xin lỗi anh, sau là xin phép anh chấp nhận chuyện hai đứa, tôi và anh cũng chỉ mong các con mình được bình an và hạnh phúc, mọi chuyện khác thực sự không quan trọng đúng không?

******************************

Sau ba ngày mê man Vũ mới tỉnh lại. Huy vẫn luôn túc trực một bên, ân cần chăm sóc cậu từng chút một. Vũ đã bật khóc vì hạnh phúc khi biết tin ba mẹ Huy đã chấp thuận, không còn cấm đoán tình yêu của hai người nữa. Ba mẹ còn đề nghị sau khi xuất viện thì sẽ đưa Vũ về nhà mình ở luôn, còn tiện chăm sóc cho cậu nữa.

Cuối cùng họ cũng đã khiến cho mọi người cảm động và chấp nhận tình yêu này. Có lẽ đây là giai đoạn hạnh phúc nhất trong cuộc đời cậu. Khi mọi thứ cứ tưởng như đã lao xuống vực thẳm thì lại được tình thương của mọi người cứu vớt.

Vũ những tưởng mình sẽ không qua khỏi, trong phút chốc cậu chỉ nghĩ tới mình Huy, cảm thấy có lỗi vì đã không thể cùng cậu ấy đi tận cuối con đường. Cậu bảo không muốn nói xin lỗi Huy, nhưng tới giây phút ấy lại chỉ có thể nói ra những lời đó. Bây giờ thực sự không cần phải xin lỗi ai nữa, cậu hoàn toàn không mắc nợ ai nữa rồi. Chỉ mong những ngày tới sẽ bình bình an an mà sống vui vẻ hạnh phúc bên Huy mà thôi.

Huy: Thấy đói không? Muốn ăn uống gì không?

: Có chút đói.

Huy đỡ Vũ dậy rồi lấy ra một bát cháo, múc một muỗng thổi nhẹ cho bớt nóng, rồi đưa lên gần miệng Vũ.

Huy: Cháo này là mẹ đích thân nấu đấy nha. Muốn mau khỏe thì ăn nhiều một chút. A~…

: Để tao tự ăn được mà.

Huy: Không được, cử động mạnh sẽ ảnh hưởng vết thương. Những ngày này mày chỉ việc nghỉ ngơi hưởng thụ thôi. Nào ăn một miếng…

Mắt Vũ long lanh hạnh phúc, trong lòng cảm thấy ấm áp lắm. Vũ ngoan ngoãn ăn hết bát cháo, trên mép dính chút thức ăn, Huy đưa tay nhẹ nhàng lau khóe miệng cậu, Vũ mỉm cười thẹn thùng. Nhìn thấy vẻ mặt của Vũ như vậy Huy có chút kích động, thiệt muốn hôn cậu ấy một cái quá nhưng lại sợ manh động sẽ làm ảnh hưởng đến vết thương.

Huy gắng kiềm lòng, đứng dậy đem đồ đi rửa. Sau khi trở lại, thấy vẻ mặt của Vũ thấp thỏm muốn nói gì đó rồi lại thôi. Huy thấy cậu vẫn luôn nhìn về phía mình, nhịn không được đi tới trước mặt cậu, nâng cằm cậu lên rồi lại gần hôn xuống.

“A” – Vũ bị hôn bất ngờ trong nháy mắt hồng hết cả tai, vội vàng đẩy nhẹ Huy ra.

Huy (mỉm cười): Sao thế? Muốn nói gì thì cứ nói đi.

Vũ trầm mặc một lát, mới nghiêm túc hỏi.

: Chuyện của Vy sao rồi?

Huy: Cô ta bị bắt rồi. Nhưng gia thế thực sự quá lớn, nên có lẽ giờ đang tìm cách chạy tội.

: Thôi, cũng đừng kiện cáo gì nữa, lỗi cũng một phần tại chúng ta. Đặc biệt là người thứ ba như tao, cô ấy hận cũng đúng.

Huy: Cô ta đối xử với người yêu của tao như vậy, còn giám cho người ah…hừm…Tao không thể tha thứ được. Với lại mày không phải người thứ ba, từ trước tới giờ tao với cô ta chỉ đóng giả tình nhân. Tao chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với mày, chưa bao giờ đi quá giới hạn, đến hôn cũng là nụ hôn đầu với mày. Thực ra trước đó có một cam kết giữa tao và cổ là khi nào mày quay trở về và cũng yêu tao thì cô ta sẽ tự động rời xa, chỉ là do cô ta quá cố chấp. Vũ à…Thực sự xin lỗi…tất cả là do tao không rõ ràng ngay từ đầu.

: Mọi chuyện của quá khứ hãy để nó qua đi. Hiện tại có thể đường đường chính chính ở bên nhau, mọi thứ khác không còn quan trọng nữa. Từ nay đừng làm gì để phải nói câu xin lỗi với nhau nữa, được không?

Huy nghe những lời này liền nhịn không được cúi đầu hôn xuống, nhẹ nhàng ngậm lấy cánh môi Vũ. Lần này Vũ không phản kháng nữa, đưa tay ôm lấy vai Huy, chủ động hé miệng đáp lại, nghiêng đầu để lộ vành tai phiếm hồng.

Huy thấy Vũ đáp lại thì càng nhiệt tình, liền cạy khớp hàm của người ấy, đưa đầu lưỡi vào trong khoang miệng mà nhẹ nhàng hôn. Trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ còn lại thanh âm ám muội, nhịp thở càng lúc càng nhanh. Đến tận khi hai người sắp không thở nổi, Huy mới lưu luyến buông người trong lòng ra. Nhìn người thương trước mặt ôn nhu nói:

Huy: Vũ à…Anh yêu em.

(nghiêm túc gật đầu): Em cũng yêu anh.

Tuy nói ra những lời này có chút ngượng ngùng, mặt cũng đỏ lên, nhưng Vũ lại cảm thấy đây mới là sự biểu đạt chân thật nhất, trực tiếp nhất sâu trong nội tâm của mình. Trình độ lập trình của cậu rất cao nhưng năng lực biểu đạt lại không được xuất sắc cho lắm. Thổ lộ với người mình thích không có chút kỹ thuật nào, cũng không có nhiều từ hoa mĩ, chỉ có một câu – “em yêu anh”.

Nhưng ba chữ đơn giản này lại có thể xuyên qua nơi mềm mại nhất trong đáy lòng của Huy. Huy mỉm cười gắt gao ôm Vũ vào trong ngực. Hai người yêu nhau, cùng tin tưởng tâm ý của nhau, dắt tay nhau cùng sóng vai tiến bước. Đoạn duyên phận có được này, nhất định bọn họ sẽ hết lòng quý trọng.

Mưa trong nắng - Chương 12: Xin lỗi

Xem mục lục các chương khác tại đây

Lưu ý: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, ảnh mạng