[Mưa trong nắng] – Chương 1: Hồi ức

Mưa trong nắng – Chương 1: Hồi ức

 

Cơn mưa rào nặng trĩu từng hạt lúc sớm dần buông nhẹ xuống trên những chiếc lá, lá khẽ rung động lả lơi, từng tia nắng chiếu vào những giọt mưa long lanh vương vấn đọng lại. Phía trên vùng trời bỗng xuất hiện cầu vồng như một dải lụa đầy màu sắc lộng lẫy, sáng chói… Khung cảnh tràn đầy sức sống diễn ra trước mắt, thế mà Huy lại buông một tiếng thở dài, nhìn vào những giọt mưa như luyến tiếc bi ai.

Cứ mỗi lần mưa xuống Huy lại nhớ về thủa nhỏ, cũng mới xa nhau 3 năm thôi, một người bạn, một người mà Huy coi là anh em là tri kỷ. Nhớ không bởi vì tên, mà người ấy cũng như cơn mưa, lúc lớn mãnh liệt tự tại lúc nhẹ nhàng trầm bổng, chạm vào mưa lạnh lẽo nhưng lại cho ta một cảm giác muốn lao mình vào mưa bỏ mặc thế sự… Thiên Vũ.

Ba của Huy và Ba của Vũ là hai người bạn nối khố với nhau, từ thủa còn nghèo khó hai gia đình lúc nào cũng hòa thuận, qua lại vui vẻ như người trong một nhà. Hai người cha cùng vừa làm vừa học, anh em thân hơn cả ruột thịt, từng hẹn ước làm sui gia nhưng trật giuộc.

Ba Huy lấy vợ sớm hơn sinh được 3 người con, hai trai, một gái, con gái lại lớn tuổi hơn Vũ, còn người hợp tuổi với Vũ lại là thằng con trai út. Gia đình Vũ thì cô quạnh hơn, hai ông bà được mỗi mình Vũ là con độc nhất. Cũng bởi thế, nghiễm nhiên mà Huy và Vũ thay vì mang mối lương duyên “phu thê” thì lại kết nghĩa làm anh em, chơi thân với nhau từ lúc còn cởi truồng tắm mưa.

Hai căn biệt thự đối diện nhau, tọa lạc trong khu phố của các phú hộ. Bên cạnh là Thượng Đình – khu sân golf rộng lớn, thảm cỏ xanh mướt, nơi giải trí của các bậc đại quan nhân, chủ sở hữu nơi đây chính là cậu của Huy – Trần Hùng.

Cậu Hùng mặc dù đã 30 tuổi nhưng vẫn chưa kết hôn. Tướng tá cao ráo, tuấn tú, điển trai, lại giỏi giang sự nghiệp ổn định thế mà vẫn chưa thấy cậu dẫn bạn gái về lần nào. Cậu Hùng rất nuông chiều Huy và quý mến Vũ. Ở đây hai đứa lúc nào cũng được đón tiếp như những thiếu gia. Bởi vậy, đây cũng là nơi “hẹn hò” lý tưởng và thường xuyên của hai bạn trẻ.

Cùng thả lưng trên thảm cỏ êm, nhìn trời cao, vẽ ra biết bao nhiều câu chuyện, say sưa, hào hứng. Hay là những buổi tung tăng thả diều, thi thố xem cánh diều của ai sẽ bay cao nhất, lâu nhất. Hoặc là tựa lưng vào nhau đọc sách, chia sẻ những điều mới lạ, kỳ thú… Biết bao nhiêu việc có thể chỉ có hai người thôi nhưng vẫn đầy niềm vui và sự hứng khởi.

Học cùng lớp với nhau từ mẫu giáo cho đến cấp 2, lúc nào cũng kè kè, học hành, ngồi chung bàn, cùng lông bông, chơi game, còn hay tổ chức tiệc ngủ cùng nhau (đi ngủ ở nhà nhau)… Tất tần tật các thú vui và sự kiện gì cũng có nhau.

Thế nên cho đến đầu năm lớp 10 – cấp 3 hai cậu thường hay bị trêu là “người ấy” của nhau. Vốn tuổi nhỏ không tránh khỏi sự xấu hổ, bốc đồng, những lời trêu đùa lúc đó dù là không đúng sự thật, nhưng vẫn không tránh khỏi sự uất ức. Có lần Huy tức quá, dần cho thằng bạn sau bàn một trận vì tội trêu nhây, bị kỷ luật nhưng cũng từ lúc đó không mấy ai dám nhắc đến chuyện của hai người nữa.

Vũ trước giờ đều rất điềm đạm, thân là lớp trưởng, cũng là lớp trưởng của Huy từ cấp 1- 2, vốn những chuyện tào lao, đồn thổi như vậy chẳng mấy quan tâm. Trong lớp tới giờ ra chơi chỉ chăm chăm mấy quyển sách, thu hút sự chú ý duy nhất của Vũ chính là Huy. Thấy Huy giận dữ như vậy, Vũ cũng thấy có gì đó không được thoải mái.

Nằm soài trên bãi cỏ, Huy nhìn lên trời cao, nhìn cặp chim non đang ríu rít trên cành cây, nhìn xuống thấy cặp bươm bướm là rà trên những bông hoa dại màu vàng óng mọc quanh gốc cây cổ thụ lớn. Vũ tựa lưng vào gốc cây, vẫn thản nhiên ngồi đó đọc sách. Huy thở dài một tiếng…haizz…. Ngay lập tức, ánh mắt của Vũ tia về phía Huy, nhìn thấy Huy suy tư, không yên lòng liền tuồn ra một tràng:

: Mày đánh nó để làm gì, dẫu sao cũng chẳng phải là thật, nó trêu đã nó chán, mỏi miệng rồi sẽ tự phế thôi. Việc gì mày phải động tay động chân. Tao là lớp trưởng, báo cáo thằng bạn thân với cô chủ nhiệm, như đang bán đứng anh em vậy. Nhưng bổn phận tao phải làm, mày đừng trách tao mà cười lên với tao một cái coi, cái mặt bí xị từ lúc đó tới giờ. – Vũ đá nhẹ vào chân Huy, đánh động.

Huy vốn chẳng nghĩ gì tới việc bán đứng bán ngồi, nghe Vũ nói lại buồn cười, nhưng chỉ xoay mặt tủm tỉm nói:

Huy: Tao có giận mày đâu, tính tao là vậy, nhây tao không chịu được. Mà tao thấy nó cứ lởn vởn quanh mày, tao sợ phiền mày đọc sách nên mới tẩn nó một trận chứ. Dẫu sao tao cũng là thị vệ của lớp trưởng đại nhân mà đúng hem. Hahaha – Huy cười lớn, vừa cười vừa xoa xoa đập đập đầu đối Vũ.

Thấy Huy tỉnh bơ như không, Vũ cũng yên lòng, nở một nụ cười nhẹ, hất cặp lông mày lên đáp:

: Duyệt, tao sẽ tính chuyện tăng lương cho mày. Nhưng lần sau đừng manh động khi tao chưa cho phép, không đuổi việc nghen Huy đại thị vệ.

Huy bật dậy, tay với tới xoa đầu Vũ, mỉm cười. – Tuân mệnh.

Vũ bị cử chỉ ấy làm cho giật mình, dù tiếp xúc đã lâu dài. Nhưng lần đầu tiên Huy xoa đầu mình nhìn mình ôn nhu, nụ cười tỏa nắng, cảm giác thật dịu dàng, tim bỗng đập trật một nhịp. Vũ gạt tay Huy, thái độ dằn mặt:

: Tao có phải con nít đâu, bem cho giờ.

******************************

Mây đen bắt đầu kéo đến, trời đổ những trận mưa lớn như xối nước. Hai cậu gửi cặp xách lại phòng tạp vụ của sân golf. Dẫu sao ngày mai cũng là chủ nhật, thế là quyết định chạy bộ dưới cơn mưa để về nhà. Đoạn đường về nhà trở nên vắng vẻ, chỉ nghe tiếng bước chân chạy lẹp bẹp, tim đập thình thịch…thình thịch…nhanh dần…mạnh dần…

Từng đợt mưa tạt vào mặt vào thân thể ướt đẫm, hai bạn trẻ chạy đua dưới cơn mưa, đều nở nụ cười tươi như ánh nắng. Như có như không mà hưởng thụ sự tự do tự tại, sự mãnh liệt của cơn gió, sự ướt át lạnh lẽo của cơn mưa. Cũng không phải chỉ một lần mà hai cậu lại tận hưởng cơn mưa theo cách riêng như vậy, cả hai người đều thích mưa, tuổi thanh xuân đều thấm đẫm cảm giác mưa.

Ai về đến nhà nấy, mưa bắt đầu dữ dội hơn, giông tố bắt đầu kéo đến càng lúc càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Huy vào trong phòng, thay đồ xong liền ngóng qua cửa sổ nhìn thấy Vũ cũng đang nhìn sang. Hai người đối diện nhau, lại cùng nhau nở nụ cười tươi hơn nắng, xóa tan đi bầu không khí mưa u ám bao trùm chung quanh. Ở đây chỉ có lòng họ đang tỏa nắng.

Huy lại nhìn xuống phía gara nhà Vũ còn chưa đóng, nghĩ chắc Ba Mẹ vũ chưa về, trời mưa lớn thế này có thể sẽ về muộn, Vũ sẽ ở một mình tối nay. Nghĩ một hồi, Huy định chạy qua nhà Vũ để ăn cơm tối chung, nhưng bỗng đầu quanh mòng mòng, thân thể bắt đầu nóng ran, tai âm ỉ những tiếng ù ù. Cô Thảo giúp việc lên phòng gọi Huy xuống ăn tối, liền thấy Huy đã nằm ì trên giường, mặt đỏ bừng, trán lấm tấm những giọt mồ hôi:

Cô Thảo: Nóng quá, sốt cao rồi – Cô Thảo sờ lên trán Huy, hoảng hốt.

Huy nhìn cô Thảo dần mờ đi, tai chỉ nghe những tiếng ồ ồ. Nhắm mắt lại chớp nhoáng thấy hình ảnh của Vũ đầy lo lắng, rồi vụt tắt.

Vũ ngồi chơi game, lâu lâu ngó qua điện thoại, không thấy động tĩnh gì. Chẳng là Huy không qua nhà ngủ thì thường sẽ gọi điện nói chuyện phiếm trên trời dưới đất. Kết thúc bằng câu “chúc ngủ ngon lớp trưởng đại nhân” rồi mới đi ngủ. Thế mà giờ im bặt, cảm thấy thiếu thiếu gì đó, chơi game cũng mất tập trung. Thở dài một hơi, Vũ tự an ủi, chắc là vị đại thị vệ kia đang có đam mê gì lớn lắm quên cả mình. Ngày mai phải bắt nó khai ra mới được, rồi cười tủm tỉm nghĩ tới gương mặt Huy lúc xoa đầu cảm giác là lạ, có chút kích thích.

Đang suy nghĩ vu vơ, bỗng điện thoại reo lên. Anh chàng tự nhủ: “Cuối cùng cũng gọi đến mà” – nhưng thấy số lạ. Vũ cảm giác có gì đó không đúng, đầu dây bên kia cũng là một giọng nói lạ:

Người lạ: Cháu Vũ phải không, cô là đồng nghiệp của Ba Mẹ con. Cô báo cho con một tin này con phải thật bình tĩnh nhé. – Người cô lạ đầu dây bên kia gấp gáp nói.

Vũ nụ cười vụt tắt, đáp lửng một câu – Dạ.

Người lạ: Vũ con, Ba Mẹ con vừa mới bị tại nạn xe trên đường về nhà. Mưa lớn quá, giờ lộn xộn hết trơn, mọi người đưa ba mẹ con trở lại bệnh viện cấp cứu, mà…không kịp…Ba Mẹ con…mất…mất rồi…Cô xin lỗi, cô rất tiếc… Alo…alo…

Tút… tút… Vũ đã dập máy, cả khuôn mặt tái đi, nước mắt lưng tròng uất nghẹn. Không thể khóc gào thành tiếng, cả cơ thể biến thành bức tượng đài lạnh lẽo. Chung quanh mưa vẫn cứ rơi, nước mắt Vũ tuôn ra còn nhiều hơn cả cơn mưa ngoài trời, trong lòng giông bão cuộn sóng. Sấm chớp nổ vang tóe lên ngọn lửa thiêu cháy hết mọi thứ thành tro bụi. Không thể bước đi, không thể níu giữ, không thể kêu gào, không thể ôm lấy ai mà khóc thét thật lớn.

Bước chân nặng trĩu, trong lòng càng nặng trĩu hơn. Vũ cố bước đi, mở được cánh cửa phòng, bà ngoại đã ở ngay đó, thân thể run rẩy, nước mắt tuôn trào. Bà ôm lấy Vũ đang đóng băng, cứ thế hai bà cháu khóc trong cơn giông tố dài đằng đẵng. Cho tới khi quá mệt, Vũ ngủ thiếp đi trong vòng tay bà. Từ lúc biết chuyện còn không thể thốt ra được một tiếng: Ba…Mẹ…

Huy vẫn ngủ mê man. Trong giấc mộng Huy thấy Vũ cứ đi về phía trước, Huy gọi Vũ, cậu ấy như không nghe thấy mà cứ bước tiếp. Huy cố chạy theo, nhưng hai chân như đeo hai quả tạ, không thể lê bước nổi, chỉ biết gào thét gọi Vũ quay lại, nhưng cậu ấy vẫn không hề ngoảnh lại nhìn dù một chút. Cảm giác vô vọng nghẹn ngào khôn tả, Huy hét lên tên của cậu ấy thật lớn: “Thiên Vũ”. Tiếng hét bay thẳng ra khỏi không gian thời gian, bay ra khỏi giấc mơ của Huy. Huy bật tỉnh dậy, thấy người thấm đẫm mồ hôi nằm trên giường.

Lúc này trời cũng đã rạng sáng, cả mình mẩy Huy nhức nhối kinh khủng, muốn bước xuống giường để ra ngoài phòng cũng không nổi. Cô Thảo thấy Huy đã dậy, lật đật chạy vào đỡ, lấy gối kê cho cậu tựa lưng, lấy khăn lau mặt mũi chân tay cho cậu. Huy không còn để ý gì sự đau đớn thể xác này, chỉ chăm chăm nhìn ra cửa sổ đã bị rèm che lại. Sốt ruột Huy nói cô Thảo mở rèm ra và dìu Huy lại ra cửa sổ.

Lúc này ngoài trời vẫn đang mưa, xe cộ, bên ngoài hiên nhà Vũ chật kín người. Vẻ mặt nào cũng hốt hoảng bối rối, người ôm mặt, người thở dài châm điếu thuốc hút phả ra làn khói mờ ảo hòa lẫn vào trong màn mưa âm u trong một buổi sáng đầy bi thương.

Ba Mẹ Huy cũng ở đó, đang tiếp từng đoàn người vào viếng, vẻ mặt lo âu sầu thảm. Huy đứng trân trân, mọi việc diễn ra trước mắt như một giấc mơ. Huy muốn tỉnh dậy, tự tát vào mặt mình thật mạnh, cậu cảm thấy đau điếng, không phải là mơ rồi, rốt cuộc bầu không khí đó là sao?

Huy: Cô Thảo, cô nói cho con biết, rốt cuộc bên nhà Vũ làm sao? Có chuyện gì đã xảy ra vậy cô?

Cô Thảo bối rối, mắt bắt đầu đỏ lên, cô đã làm ở đây cũng 10 năm rồi, tình cảm hai bên gia đình cũng không lạ gì. Thường ngày cô được bên nhà Huy đối xử như người nhà, tất nhiên cô cũng rất quý gia đình Vũ. Nước mắt cô Thảo chợt tuôn rơi xuống gò má, trong nấc nghẹn cô nói:

Cô Thảo: Ba Mẹ của Vũ…Hức hức,.. bị tại nạn mất đêm qua rồi con ạ.

Huy nghe như sét đánh ngang tai, tai lại bắt đầu ồ ồ, mắt tối sầm lại, vẫn cố gắng lập bập: – Vũ… Vũ sao rồi, Vũ phải làm sao?… Vũ…Vũ – Rồi ngất lịm.

Huy bị sốt mê man hai ngày trời, lên cơn sốt lúc nào cũng gọi tên của Vũ. Ba Mẹ Huy quá lo lắng, đã đưa Huy đi nhập viện. Huy ở bệnh viện suốt một tuần liền, mọi việc trở nên mơ mơ hồ hồ, muốn đi gặp Vũ ngay lập tức nhưng cũng muốn mình thật khỏe mạnh, để có thể là nơi Vũ tựa vào, thật khỏe mạnh để ôm chặt lấy Vũ mà an ủi người anh em giờ đã mồ côi cả Ba lẫn Mẹ, càng đau lòng càng phải thật mạnh mẽ.

Ngày Huy xuất viện, Mẹ Huy cho biết tin bà của Vũ đã đăng bán căn nhà. Hai bà cháu sẽ về quê Ngoại sống và sẽ chuyển đi ngay đêm nay. Huy không còn biết gì cả, chưa kịp dọn đồ xong đã tự chạy ra ngoài bắt Taxi về nhà. Bước vào nhà Vũ, hiu hắt lạnh lẽo, cảm giác như không còn sinh vật sống nào trong căn nhà vậy. Huy bước lên phòng Vũ cũng không thấy ai, chạy quanh khắp nhà cũng không một bóng người. Huy mặt tái mét, sợ hãi bao trùm, sợ Vũ có chuyện gì, sợ mất Vũ…sợ… sợ lắm!

Chạy thật nhanh ra gốc cây cổ thụ, nơi hai cậu vẫn thường đến, đã thấy Vũ ngồi ở đó, dáng người hao gầy, tiều tụy nhìn xa xăm. Huy vội vàng chạy tới, lao vào ôm chầm lấy Vũ từ phía sau, khóc nghẹn:

Huy: Vũ…Vũ… tao xin lỗi, tao nói là anh em của mày, vậy mà trong những lúc mày đau khổ nhất tao lại không thể ở bên mày như đã hứa, là tao không tốt…tao xin lỗi…

Vũ vẫn đứng đó, không trả lời, không nhúc nhíc. Nơi đây chứa đựng biết bao nhiêu kỷ niệm, lúc nào cũng chỉ có tiếng cười, nhưng bây giờ lại ngập tràn nước mắt. Chỉ sau một trận mưa lớn mà mọi thứ đã hoang tàn đến vậy, mọi thứ đã hoàn toàn lật mặt một cách trắng trợn và đau đớn.

Mưa bão tưởng chừng như đã kết thúc, nhưng giông tố trong lòng vẫn không lúc nào ngừng nghỉ. Trời cũng âm u, nắng cũng buồn tủi mà không chiếu sáng. Lòng hai bạn trẻ quặn thắt, cứ đứng ôm nhau. Vũ vẫn im lặng, những dòng nước mắt trong Vũ đã cạn khô, kiệt quệ, chỉ có Huy sụt sùi trong uất nghẹn. Huy khóc như chính mình mất tất cả hay khóc vì cảm thấy như sắp mất đi tất cả!

Hoàng hôn cũng đã buông xuống, hai người bây giờ đã ngồi xuống dưới gốc cây, không nói với nhau một lời từ lúc đó nữa. Không gian tĩnh mịch bao trùm, Huy cứ ngồi đó nhìn Vũ trông về xa xăm, bỗng không tự chủ mà đưa tay lên xoa đầu Vũ. Tóc Vũ mềm mượt lắm, nhiều lần muốn xoa đầu thử cảm giác này, nhưng lại ngại không dám, sợ bị ăn đòn. Nay đã là lúc sắp chia ly, lấy hết can đảm để lưu giữ lại chút cảm giác kỳ lạ của chính bản thân mình.

Vũ lần này bị bàn tay ấm nóng của Huy làm cho tan chảy sự băng giá. Xoay mặt lại nhìn Huy vẫn đang ở đó, ánh mắt dịu dàng, ôn nhu. Bỗng Vũ ôm chầm lấy Huy, nghẹn ngào:

: Tao không trách mày, tao không giận gì mày cả, tao chỉ thấy nhớ mày thôi. Và sau này tao sẽ càng nhớ mày hơn nữa, mọi thứ về chúng ta sẽ trở thành hồi ức đẹp đẽ nhất. Tao sẽ rất nhớ mày! Tạm biệt, người anh em!

Nói xong Vũ đứng dậy, quay lưng chạy nhanh về con đường vốn đã trở thành quen thuộc, nay lại sắp trở thành chốn cũ của hồi ức. Huy vẫn đứng đó, đơ người, một câu nhớ hai câu nhớ, vón vẹn trong một câu nói của Vũ là muôn vàn nỗi nhớ. Nhưng phải làm sao khi tất cả vốn là định mệnh, vốn muốn níu giữ lại chẳng thể nào mở lời. Tâm hồn Huy giờ đây như một khoảng không vô định. Nước mắt cậu rơi vì lý do mơ hồ nào đó cậu còn không thể xác định được nữa, phải chăng là quá nhiều, hay là vì quá mông lung.

Vốn Ba Mẹ Huy muốn nhận nuôi Vũ, muốn Vũ ở lại đây cùng ăn học và sống với gia đình. Nhưng đó là quyết định của Bà Ngoại, không muốn cháu ở nơi có quá nhiều kỷ niệm này, muốn cháu thật mạnh mẽ bắt đầu lại từ đầu. Ba Mẹ Huy cũng không níu giữ nữa, chỉ là quá buồn lòng, lo lắng cho cháu trai đang tuổi ăn tuổi lớn giờ phải bắt đầu ra sao.

Buổi tối tiễn biệt, mọi người trong nhà Huy đều có mặt đông đủ. Chỉ có Huy thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, không dám gặp mặt, không dám tiễn biệt, sợ không kìm lòng mà lại rơi nước mắt. Như thế thì thật là xấu hổ cho một đấng nam nhi lại mè nheo níu giữ anh em mình, mặc dù cậu đã khóc rất nhiều trước đó.

Bà Ngoại đã lên xe, Vũ vẫn còn ngó nghiêng, rồi nhìn về phía cửa sổ. Thấy có bóng người, biết là Huy sẽ không ra tiễn rồi, Vũ trong lòng buồn rười rượi. Lấy hết can đảm, cố mạnh mẽ nở một nụ cười thật tươi, đưa tay lên vẫy chào người anh em bên cửa sổ, rồi bước nhanh lên xe.

Bởi đèn đường sáng trưng nên Huy đã thấy hết hình ảnh đó. Dáng người nhỏ bé, mấp máy cánh tay, nụ cười vẫn tươi như ngày nào, nhưng sao cảm thấy ngắn ngủi thế, đau lòng thế. Huy giật mình, lao nhanh xuống dưới nhà, chạy xộc ra đường thì chiếc xe đã đi mất rồi. Cả nhà nhìn thấy Huy lao ra mà không kìm được nước mắt, ai cũng lưng tròng. Nhưng Huy lại không khóc, cũng không kêu gào. Lòng Huy lóe lên một tia sáng, cậu quyết định mình phải thật giỏi giang, thật mạnh mẽ, sau này cậu sẽ đi tìm Vũ và bảo bọc người anh em này cho đến hết cuộc đời.

Đoản truyện:

Huy: Khoảng cách giữa hai chúng ta là bao xa nhỉ?

: Chỉ cần nhìn sang là nhìn thấy nhau mà.

Huy: Vậy tại sao mày không bao giờ nhìn về phía tao cả?

: … -_-

Xem mục lục các chương khác tại đây

Lưu ý: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, ảnh mạng